Chương 24: Tám Mảnh Chiến Ấn Hội Tụ
Ánh hào quang vàng kim bùng nổ từ Chùy Đồng Mắt Cáo rọi sáng từng ngóc ngách của Bát Trận Đỉnh, xua tan hoàn toàn lớp sương mù u uất xám tro đã phong tỏa ngọn núi tai mèo suốt hàng ngàn năm phong ấn. Trăng sao trên bầu trời đêm Mã Lèng Páo hiện ra vẹn nguyên, nhưng thứ ánh sáng lung linh của trần thế dường như lép vót trước quầng năng lượng huyền diệu đang rực cháy trên tay người thợ săn độc hành Bách Việt. Trên thân chùy đồng gỉ nát ban đầu, tám khấc lõm ma thuật giờ đây rực sáng rỡ ràng, xếp thành một dải kinh tuyến ma thuật đan cài hoàn hảo: Thạch Xương (Đá), Thủy Tủy (Nước), Mộc Linh (Cây), Thổ Phiến (Đất bùn), Đao Phong (Kim), Phong Vía (Âm linh), Viêm Hỏa (Lửa) và Mảnh Bát Đế Ấn (Âm Dương tối cao).
Tám nguồn năng lượng nguyên thủy đan cài vào nhau, cuộn thành một dòng xoáy ma thuật thuần khiết chạy dọc theo cánh tay thô ráp của A Quoắn, thẩm thấu thẳng vào từng mạch máu, huyệt đạo và thớ thịt. Cảm giác đau đớn, xé rách hay sự nứt rạn xương da từ bảy tử ải trước hoàn toàn biến mất. Luồng ma thuật Ngũ Hành tương sinh tương khắc đạt đến độ cân bằng tuyệt đối: Thủy Tủy buốt giá xoa dịu cái nóng rát của Viêm Hỏa nham thạch, Thạch Xương và Thổ Phiến kiên cố gia cố chắc chắn cho từng bắp thịt và đốt xương nứt rạn, Mộc Linh kích hoạt khả năng tái sinh kiên cường biến các vết thương thành mảng chai dẻo dai như vỏ nghiến cổ đại, trong khi Đao Phong tàn bạo cùng Phong Vía siêu thoát biến thần trí A Quoắn thành một khối ý chí sắt đá không gì lay chuyển.
Nơi lòng bàn tay siết chặt cán chùy, A Quoắn cảm nhận được sự kết nối thiêng liêng với nguồn cội Bách Việt thượng cổ. Chiếc Chùy Đồng Mắt Cáo giờ đây không còn là một binh khí vô giác, mà như một phần sống động kéo dài từ cánh tay gã, phập phồng nhịp thở chung với lồng ngực đẫm máu vừa vượt qua ranh giới sinh tử.
"RẦM... CRẮC... CRẮC!"
Một âm thanh địa chấn trầm hùng vang rền từ lòng Bát Trận Đỉnh. Mặt sân đá cổ bằng đá vôi nguyên thủy dưới chân A Quoắn tiếp tục nứt rộng thành một đường rãnh khổng lồ. Từ trung tâm đường nứt ấy, một cầu thang đá dốc đứng, bậc đá rêu phong mục nát và sâu hun hút dần hiện ra, dẫn thẳng vào lòng núi tối thẫm. Từ dưới khoảng sâu hun hút ấy không hề có gió nóng thiêu rụi hay hơi lạnh tà thuật thổi lên, mà chỉ có một mùi đá ẩm cổ xưa cuộn lấy thứ áp lực ngàn năm đặc quánh đang lặng lẽ chực chờ kẻ đủ bản lĩnh dấn bước.
A Quoắn đứng thẳng người giữa đỉnh núi. Dải áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả tung bay theo luồng gió ngàn vừa tràn về. Đôi mắt đục màu phù sa nhìn sâu xuống lối đi đá vôi tăm tối, ánh nhìn không còn gợn một chút chao đảo nào của Tử Thù Bản Ngã. Gã miết nhẹ dải băng quấn mắt nhuốm vảy máu khô, siết chặt Chùy Đồng Mắt Cáo đang rực sáng ánh kim sắc, rồi chậm rãi bước gót chân quấn dải đay đầu tiên xuống bậc đá ngầm.
"TẠCH... TẠCH... TẠCH..."
Mỗi bước chân của Kẻ Săn Vía dẫm xuống, những vệt văn cổ khắc hình chim Lạc và sóng nước Bách Việt trên hai bên vách đá vôi ngầm lập tức bùng cháy những đốm lửa xanh lam ma quái. Đóm lửa nối tiếp nhau soi tỏ con đường dẫn sâu xuống ruột núi. Khi bóng dáng A Quoắn hoàn toàn chìm vào khoảng không huyền bí bên dưới, mặt sân Bát Trận Đỉnh phía sau lưng gã khép lại bằng một tiếng nổ trầm hùng, nhốt trọn toàn bộ ánh sao đêm và chính thức mở ra chặng đường dấn thân vào cõi âm lòng đất.
---
Càng đi sâu xuống ruột đá, không khí càng trở nên cô quặn và đặc quánh. Những bậc đá vôi dốc đứng tưởng chừng như không có hồi kết, uốn lượn quanh các thạch nhũ đá chảy dài như những bộ xương thú ma cổ đại treo lơ lửng trên trần hang. Ánh sáng vàng kim từ tám Mảnh Chiến Ấn trên Chùy Đồng Mắt Cáo chiếu tỏ từng vệt rêu mốc thẫm màu và những dòng chữ nêm cổ được khắc chằng xịt trên vách đá vôi ngấm nước.
A Quoắn vừa đi vừa điều hòa nhịp thở. Dòng năng lượng Tám Mảnh Ấn sau khi hội tụ bắt đầu tự động gột rửa những độc tố tà thuật tích tụ trong cơ thể gã. Từng luồng Hỏa nguyên thủy hòa hợp cùng Thủy tủy di chuyển qua lồng ngực, làm bốc hơi những mảng khí tím u ảm của Vía Ma Trận còn sót lại. Cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có tràn ngập đại não, nhưng dã tính thợ săn lại khiến mọi giác quan của gã căng lên như dây nỏ rèn. Gã cảm nhận được một nhịp đập cuồn cuộn — một nhịp đập không phải của tim người hay linh thú, mà là nhịp mạch ma thuật của cả Trận Đồ Đông Sơn đang rung động dưới sâu lòng đất.
Khoảng nửa giờ bấm gót chân trên các bậc đá ẩm ướt, không gian xung quanh A Quoắn đột ngột mở rộng ra một cách kinh ngạc.
Gã bước ra khỏi đường hầm chật hẹp để đặt chân lên một vòm hang đá vôi khổng lồ. Vòm hang này cao hàng chục thước, rộng đến mức ánh sáng kim sắc từ cây chùy đồng cũng không thể chiếu hết tới hai bờ vách. Dưới đáy vòm hang là một lòng chảo đá cổ đại rộng lớn. Điều khiến A Quoắn phải đứng khựng lại chính là một kiến trúc kỳ vĩ nằm ngay giữa lòng chảo đá ấy: một trận đồ bằng đao đồng và đá tai mèo được xếp thành hình một con rùa thần khổng lồ đang nằm phục.
Trận đồ đá rùa khổng lồ này tỏa ra những vệt sáng xanh thẫm của Mộc Linh và xám trầm của Thạch Xương, liên kết trực tiếp với tám trụ đá tai mèo cao vút dựng xung quanh vòm hang. Mỗi trụ đá đều bọc kín bởi vô số xích đồng hoen gỉ to bằng bắp đùi người lớn, các vệt xích chạy dài rồi cắm phập vào trần núi.
"Đây là... trung tâm phong ấn của cõi âm?" — A Quoắn thì thầm trong cuống họng khô khốc.
Ngay giữa lưng rùa đá cổ đại, một quầng hào quang màu xám tro đan cài sắc tím u uất đang chậm rãi xoay tròn. Bên trong quầng hào quang đó, không phải là linh thú hay tà ma hung hăng, mà là một khối thạch anh đen khổng lồ hình quả tim. Khối thạch anh đen phập phồng theo từng nhịp ngắn: "THÌN THỊCH... THÌN THỊCH...", mỗi nhịp đập xả ra một làn sương tà thuật tàn độc lan tỏa ra các xích đồng.
Bằng trực giác nguyên thủy của một Kẻ Săn Vía, A Quoắn nhận ra ngay: khối thạch anh đen này chính là "trái tim" tích tụ toàn bộ oán khí và tà thuật của Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm qua. Hàng vạn oán linh chiến binh Bách Việt, sự căm hận từ các tử ải và nguồn sinh khí bị rút cản từ rừng già Mã Lèng Páo đều được dẫn truyền về đây để nuôi dưỡng trái tim ma quái này.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả là ở ngay phía trước khối thạch anh đen.
Trên một bệ đá nung nứt rạn, một bóng người khoác áo choàng làm từ vỏ cây nghiến mục nát và lông quạ đen đang quỳ sụp. Bờ vai bóng người run lên từng hồi theo nhịp đập của trái tim thạch anh. Tay phải hắn cầm một gậy gỗ sến khắc đầu lâu quái thú, tay trái đang ghim từng thanh đinh đồng cổ đại vào một dải củ nâu nhuốm máu tươi!
Khí tà thuật bốc lên từ gậy gỗ sến chính là luồng hơi ma quái mà A Quoắn từng đối mặt trong đêm đỏ Mã Lèng Páo năm xưa.
Đa Càm Phù Thủy!
Kẻ đã gieo rắc lời nguyền lên bản làng Bách Việt, kẻ đã thao túng oán linh, và cũng chính là kẻ giật dây toàn bộ sự tàn dại trong cuộc đời A Quoắn đang ở ngay trước mắt gã, chỉ cách vài chục bước chân giữa lòng hang sâu thẳm.
"Đa Càm...!"
Tiếng gầm trầm đục của A Quoắn vang rền giữa vòm hang đá vôi, dội qua các trụ đá tai mèo tạo thành những âm thanh vang vọng chát chúa. Gã siết chặt Chùy Đồng Mắt Cáo, dồn ma thuật Tám Mảnh Ấn rực sáng rỡ ràng, bước từng bước nặng ngàn cân tiến về phía lưng rùa đá.
Bóng người khoác áo choàng lông quạ chậm rãi dừng cử động. Hắn không hề tỏ ra hoảng sợ hay bất ngờ. Từng nhịp quay người của hắn phát ra tiếng "CRẮC... CRẮC..." của xương khớp khô mục. Khi hắn ngẩng mặt lên, dưới chiếc mũ trùm làm từ sọ rùa cổ đại là một gương mặt teo quắt như mảng da sấy khô, đôi mắt lõm sâu bùng cháy hai ngọn lửa ma màu xanh lét.
Hắn nhìn cây Chùy Đồng Mắt Cáo đang bừng bừng hào quang ngũ sắc trên tay A Quoắn, rồi cất lên một tiếng cười khàn đục, chua chát tựa như tiếng hai thanh kim loại gỉ quệt vào nhau giữa ngục tối.
"HẶC... HẶC... HẶC... Cuối cùng ngươi cũng đến, A Quoắn. Thật tuyệt vời... Tám Mảnh Chiến Ấn đã hội tụ trọn vẹn. Ngươi đã mang thứ chìa khóa hoàn hảo nhất xuống đây cho ta!"
Nụ cười ma quái của Đa Càm Phù Thủy vang vọng khắp vòm hang lòng đất, báo hiệu một cuộc va chạm tàn bạo và sự thật tàn khốc về Trận Đồ Đông Sơn chuẩn bị bóc tách dưới đáy ruột đá sâu thẳm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.