Chương 21: Mảnh Viêm Hỏa Ấn & Lời Thề Bách Việt
Giữa không gian rực đỏ tàn khốc của Biển Lửa Vâu Thắm Thẳm, A Quoắn lao mình trên không trung tựa như một ngọn giáo máu dã tính rực cháy. Thân thể gã bọc trong lớp giáp đá Thạch Xương quấn dải đay tơi tả đã xém đen, tay phải siết chặt dây đay cuộn chiếc Móc Củ Nâu đang cắm phập sâu vào khớp cánh nham thạch của Xí Hỏa Phượng Ma. Dưới gót chân gã, những dòng nham thạch nóng chảy đặc quánh bên dưới vực sâu sôi ục ục phát ra luồng hơi nóng tàn bạo, chực chờ nuốt chửng và nghiền nát bất kỳ sinh thể phàm phu nào sẩy chân rơi xuống ngục lửa địa ngục.
Gió bão lửa cuốn theo luồng lưu huỳnh nồng nặc xé rách vạt áo chàm đã sờn rách, táp liên hồi vào khuôn mặt góc cạnh, rắn rỏi của Kẻ Săn Vía. Sức nóng càn quét qua từng thớ thịt, biến mỗi cử động của gã thành một cuộc giao tranh khốc liệt với cái chết. Nơi Biển Lửa Vâu này, tà thuật không đơn thuần là đao thương cắm vào da thịt, mà là thứ nhiệt lượng gặm nhấm linh hồn, thiêu rụi từng luồng sinh khí nhỏ nhất còn sót lại trong cơ thể kẻ đột nhập.
"RỐNG...!"
Xí Hỏa Phượng Ma cảm nhận được sự xâm nhập gan lỳ, lì lợm của kẻ mang dòng máu người sống. Nó gào lên một tiếng chấn động vách núi vôi lửa, điên cuồng quạt đôi cánh vâu lửa khổng lồ nhằm hất văng A Quoắn xuống vực sâu nham thạch. Những thân vâu bùng cháy trên cánh nó va đập vào nhau tạo nên trận bão lửa tàn khốc, cuốn theo hàng vạn lá vâu nhọn sắc như lưỡi dao quăn nhuốm máu, phóng xối xả như mưa tên ma thuật về phía người thợ săn Bách Việt.
XOẸT! PHẬP! PHẬP!
Hàng trăm lá vâu lửa đâm xuyên qua lớp lá chắn Thủy Tủy vốn đã bốc hơi gần hết dưới sức nóng cực đại, cắm sâu vào vai, hông và bắp chân A Quoắn. Cơn đau thiêu rụi da thịt tàn khốc khiến gã gầm lên một tiếng dữ dội, máu tươi vừa trào ra từ các vết thương lập tức bị nhiệt độ ngục lửa làm xèo xèo đóng vảy đen quạch. Mùi da thịt cháy xém hòa lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào cánh mũi gã, làm cay xè cuống họng khô khốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử mong manh ấy, từng hình ảnh quá khứ của bản làng Bách Việt hiện về chập chờn trong tâm trí A Quoắn. Đó là tiếng khèn H'Mông trầm húng gọi bầy đêm sương, tiếng cày đá lách tách trên nương rẫy, những gương mặt già trẻ bị tà thuật của Đa Càm Phù Thủy đày đọa thành bầy oán linh vô diện. Lời thề chuộc lỗi cuộn xoáy trong lồng ngực gã, mãnh liệt và rực cháy hơn cả ngọn lửa ma thuật của Tử Ải Thứ Bảy.
Nhưng đôi mắt đục màu phù sa của A Quoắn không hề chớp lấy một nhịp hay gợn lên sự khiêu khích sợ hãi. Bản năng dã tính của Kẻ Săn Vía bộc phát lên đỉnh điểm cực hạn! Gã gạt bỏ cơn đau thể xác, không buồn gỡ những lá vâu lửa đang cắm trên thịt xương, mà dồn toàn bộ tàn lực vào tay trái. Gã vung Chùy Đồng Mắt Cáo quét một đường càn quét chứa ma thuật Đao Phong xé gió kết hợp Thổ Phiến nặng ngàn cân, nện thẳng mặt chùy vào khối nham thạch rực đỏ ở tâm ngực con cổ thú nham thạch!
OÀM!
Tiếng nổ địa chấn vang rền khắp không gian hẻm vực! Mảng giáp nham thạch trước ngực Xí Hỏa Phượng Ma vỡ vụn thành muôn vàn mảng đá lửa văng tung xóe xuống lòng vực. Lực chấn động cực đại khiến con cổ thú lảo đảo chao đảo giữa không trung, gầm hú trong đau đớn. Ngay tại tâm ngực vừa vỡ nát của nó, MẢNH VIÊM HỎA ẤN (Mảnh Chiến Ấn Thứ Bảy) hiện ra, bùng cháy quầng quang hào màu đỏ quạch cuồng nhiệt, liên tục xả ra năng lượng lửa thiêng tàn độc để duy trì sự sống ma quái cho Tử Ải Thứ Bảy.
Sức nóng tỏa ra từ Mảnh Ấn thứ bảy tàn bạo gấp mười lần ngọn lửa nham thạch xung quanh. Những luồng tà khí đỏ quạch xoáy thành từng vệt như rắn lửa, chực chờ quấn chặt lấy tứ chi A Quoắn để thiêu rụi thần trí gã.
"Ta sinh ra từ đá núi Mã Lèng Páo, uống nước sông Nghịch Thủy, mang theo lời thề chuộc lỗi cho bản làng Bách Việt! Ngọn lửa của ngươi không thể thiêu rụi ý chí này!"
A Quoắn gầm lên một lời thề vang vọng, đanh thép xé rách màng lửa khắp hai bờ vực. Gã giật mạnh chiếc Móc Củ Nâu, rút ngắn khoảng cách, thu mình đáp phập hai gót chân xuống thẳng vết thương hở trước ngực Phượng Ma!
Sức nóng từ tâm ngực cổ thú thiêu rụi hoàn toàn dải đay quấn chân gã, làn da thịt lòng bàn chân bắt đầu bốc mùi khét nồng nặc. A Quoắn nghiến chặt răng ken kẹt đến mức khóe miệng trào ra từng dòng máu tươi đỏ thẫm. Gã buông Móc Củ Nâu, dùng cả hai tay nổi gân xanh cuồn cuộn như rễ nghiến siết chặt cán Chùy Đồng Mắt Cáo, dồn toàn bộ ma thuật Ngũ Hành cùng nguồn linh lực Chiêu Hồn từ sáu khấc lõm đã thu phục vào đỉnh chùy!
Ánh sáng rực rỡ ngũ sắc hòa lẫn quầng ma thuật tím đen bùng nổ cuồn cuộn trên mặt chùy đồng cổ đại, tạo thành một mũi khoan ma thuật kiên cố vô song. Sự tương phản giữa cái lạnh buốt giá của Thủy Tủy, sự kiên cố của Thạch Xương và sự tàn bạo của Đao Phong đan cài vào nhau, nén chặt quanh thân chùy thành một lực lượng áp đảo hoàn toàn ngọn lửa tà thuật.
"ĐẬP NÁT!"
A Quoắn dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sinh lực nguyên thủy, đâm mạnh mặt Chùy Đồng xuống tâm Mảnh Viêm Hỏa Ấn!
OÀM... BÙM! BÙM!
Trận bão chấn động ma thuật bộc phát tàn bạo xé rách toàn bộ không gian hẻm vực! Ngọn sóng ma thuật Tương Khắc (Nước - Đá - Đất - Kim - Cây - Chiêu Hồn) đè nát luồng lửa thiêng của Viêm Hỏa Ấn. Thân thể nham thạch khổng lồ của Xí Hỏa Phượng Ma chấn động dữ dội, vô số vệt nứt lửa nổ tung rào rào.
MẢNH CHIẾN ẤN THỨ BẢY — ẤN VIÊM HỎA — bị lực chấn động cực đại hất văng ra khỏi ngực cổ thú, xoay tròn giữa không trung, tỏa ra quầng hào quang màu đỏ thuần khiết rực rỡ, rồi như có linh tính tự động chui tọt, khớp chặt hoàn hảo vào KHẤC LÕM THỨ BẢY trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo!
KENG!
Một tiếng ngân trầm hùng, mãnh liệt như tiếng trống rèn đồng thượng cổ bùng phát từ Chùy Đồng Đông Sơn. Tiếng ngân ấy vang vọng qua từng kẽ đá, đè bẹp những tiếng va đập chát chúa của hàng vạn lá vâu lửa, trả lại sự thanh tĩnh tôn nghiêm cho hẻm vực cổ xưa.
Sức mạnh của Hỏa Ấn hợp nhất cùng sáu Mảnh Ấn trước đó, tạo thành một vòng tuần hoàn Ngũ Hành - Âm Dương tương sinh hoàn chỉnh chảy cuồn cuộn vào cơ thể A Quoắn. Ngọn lửa thiêng không còn thiêu rụi gã nữa, mà biến thành một lớp giáp lửa đỏ quạnh bao bọc lấy thể xác đẫm máu của người thợ săn, gột rửa và chữa lành mọi vết thương cháy xém do tà thuật. Năng lượng Hỏa Nguyên Thủy len lỏi vào từng huyệt đạo, kích thích ma thuật Mộc Linh sinh sôi gấp bội, biến những vệt da thịt cháy đen thành mảng sẹo dẻo dai, bền bỉ như vỏ cây nghiến ngàn năm.
Xí Hỏa Phượng Ma gầm lên một tiếng cuối cùng không còn sự hung tàn mà đầy sự quy phục. Thân thể nham thạch của nó sụp đổ, tan thành muôn vàn đốm lửa trắng siêu thoát rơi xuống vực sâu, nhường chỗ cho dòng nham thạch nguội lạnh dần và đóng thành một con đường đá kiên cố băng qua vực thẳm.
Tử Ải Thứ Bảy chính thức sụp đổ.
A Quoắn đứng vững trên con đường đá vừa hình thành, Chùy Đồng Mắt Cáo trong tay tỏa ra ánh sáng của bảy Mảnh Chiến Ấn rực rỡ. Bảy khấc lõm giờ đây rực cháy hào quang ngũ sắc hòa lẫn sắc tím siêu thoát và sắc đỏ hỏa nguyên, biến chiếc chùy đồng gỉ nát ban đầu thành một binh khí thần cổ đại mang đầy quyền năng trấn áp cõi ma.
Gã thở một hơi dài, luồng hơi thở mang theo tàn lửa tàn bốc lên giữa không gian đang dịu lại. Đôi mắt đục màu phù sa nhìn về phía đỉnh vực cao vút trước mắt — nơi BÁT TRẬN ĐỈNH và Tử Ải Thứ Tám đang chờ đợi trận đại chiến cuối cùng để đập tan Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm phong ấn!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.