Khuyết Danh Ký

Chương 15: Mộc Linh Cung Và Thách Thức Củ Nâu

Đăng: 14/08/2026 10:31 2,036 từ 4 lượt đọc

Bước qua ranh giới Khe Đao Phong, cái lạnh cứa thịt cùng mùi đồng gỉ xộc lên tận óc đột ngột biến mất như thể vừa bị một bàn tay vô hình gạt phăng khỏi không gian. Không còn những cơn gió buốt giá mang theo vảy sắt li ti, không còn tiếng gầm rít xé lòng của hàng ngàn lưỡi đao ma thuật va đập vào vách đá tai mèo đen đúa.

Thay vào đó là mùi khói bếp ngai ngái quện lẫn hương nếp nương đồ vừa chín tới, đậm đà, dịu ngọt và ấm áp đến lạ kỳ. Trong không gian thanh bình đến ngỡ ngàng ấy, tiếng chày giã gạo thong thả vang vọng từ xa, đều đặn theo từng nhịp thở ngắt quãng của núi rừng.

A Quoắn chớp mắt, cố xua đi cảm giác choáng váng cùng cơn đau nhói vừa dội lên từ vết thương hoại tử ở lòng bàn tay phải. Gã mở bừng mắt. Trước mặt gã không phải là Tử Ải u ám ngập tràn xương người phơi trắng, cũng chẳng phải là những đầm lầy thịt thối hay rừng vọng cổ đầy rễ ma hút máu.

Đó là một bản làng Bách Việt cổ xưa nằm nép mình êm đềm dưới chân những rặng núi đá vôi trùng điệp, mây mù bao phủ nhẹ nhàng như gấm vóc.

Những mái nhà sàn lợp lá cọ già ngả màu vàng đượm tỏa ra những vạt khói trắng mỏng manh, quyện chặt vào sương sớm mùa thu. Dưới hiên những ngôi nhà gỗ nghiến, những người phụ nữ mặc áo chàm nhuộm mủ củ nâu đang cặm cụi ngồi dệt vải. Tiếng khung dệt lạch bạch, tiếng thoi đưa thong thả vang lên nhịp nhàng giữa thung lũng. Mấy đứa trẻ chân trần chạy nhảy trên nền đất sét vàng mịn, tiếng cười trong trẻo vang vọng dội vào vách núi, tan ra thành những âm thanh êm đềm đến tan chảy lồng ngực.

Ải Thứ Sáu: Mộc Linh Cung — Không gian Lãng Quên.

"A Quoắn! Về ăn cơm đi con, muộn lắm rồi đấy!"

Một tiếng gọi quen thuộc đến xé lòng vang lên từ ngôi nhà sàn ba gian nằm ngay giữa bản. Toàn thân A Quoắn khựng lại, cứng đờ như hóa đá. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến gã run lên bần bật. Từ mái hiên ngôi nhà sàn lợp lá cọ ấy, một người phụ nữ tay cầm chiếc vá gỗ thong thả bước ra. Bà có gương mặt phúc hậu, ánh mắt hiền từ và những vết chân chim xô lại nơi khóe mắt khi bà mỉm cười hướng về phía gã.

Mẹ gã. Người mà tưởng chừng như gã đã vĩnh viễn quên mất nụ cười, nếp nhăn và ánh mắt ấm áp sau khi Mảnh Ấn Khuyết Nha Thổ rút sạch ký ức ở tầng ải trước.

A Quoắn bước từng bước chậm rãi, liêu xiêu tiến vào trong bản. Đôi chân trần của gã bấu vào nền đất mềm mại, không còn cảm giác đau đớn găm đâm của đá tai mèo hay cái xót tanh của máu tươi. Mọi thứ xung quanh chân thật đến mức đáng sợ. Gã có thể cảm nhận được hơi ấm dịu dàng tỏa ra từ bếp lửa hồng giữa nhà sàn, mùi ngô bung ngọt mát lẩn quất trong từng hơi thở nhẹ, và làn gió núi mơn man trên làn da từng bị gọt xé xơ xác của gã.

"Con đi săn sao mà lâu thế?" Mẹ gã tiến lại gần, đưa bàn tay thô ráp đầy vết sẹo vì dệt vải lên nhẹ nhàng xoa đầu gã. "Nhìn kìa, tay chân đầy vết dơ thế này. Lại đâm đầu vào bụi củ nâu rồi phải không con?"

A Quoắn run rẩy cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay mình. Bốn Mảnh Ấn đồng tàn bạo, chiếc Chùy Đồng Mắt Cáo đầy sát khí, cả vết thương hoại tử đen ngòm do Móc Củ Nâu tự đâm ở Khe Đao Phong... tất cả đều đã biến mất không một dấu vết. Bàn tay gã lúc này lại là bàn tay nhỏ bé, thô ráp nhưng lành lặn của một đứa trẻ thợ săn mười sáu tuổi, dính đầy mủ củ nâu đen nhánh và thơm nức mùi nhựa rừng tươi.

Gã nhìn quanh căn nhà sàn. Bếp lửa gạt tro tỏa ra vệt khói lam chiều. Chiếc gùi tre chất đầy củ nâu tươi vừa đào từ rừng sâu về nằm ở góc nhà. Góc cột gỗ nghiến, chiếc Móc Củ Nâu bằng sắt gỉ méo mó — vật kỷ niệm duy nhất gã luôn giắt bên hông — đang lặng lẽ tựa vào vách nứa, phủ một lớp bụi thời gian mỏng.

Nhưng A Quoắn biết, đây là bẫy. Một cái bẫy tàn nhẫn và thâm độc nhất mà Bát Trận Tử Ải từng dựng lên để đánh gục một con người.

Ngay giữa thung lũng bình yên này, nơi cây cổ thụ Bách Việt ngàn năm sừng sững cắm những chùm rễ khổng lồ sâu vào lòng đất, Mảnh Ấn thứ sáu — Mộc Linh Ấn — đang tỏa ra luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ. Nó không giấu trong ruột của loài quái thú hung tợn, cũng không nằm dưới đáy vực sâu thăm thẳm. Luồng ánh sáng xanh ấy đang mạch đập nhịp nhàng ngay trong lồng ngực đang phập phồng nhẹ nhàng của người phụ nữ đứng trước mặt gã.

Mộc Linh Cung không dùng ma thuật giết người bằng đao kiếm hay quái vật. Nó dùng thứ ma thuật đáng sợ nhất: Sự êm đềm và Ký ức giả lập.

Một giọng nói thì thầm u uất, lạnh lẽo vang vọng từ sâu thẳm tâm trí A Quoắn, đè nén lên tiếng khung dệt lạch bạch ngoài hiên:

"Ở lại đây đi, A Quoắn. Mày sẽ có lại gia đình, có lại ký ức trọn vẹn, có lại sự bình yên thuần khiết của một con người. Mày không cần phải mang mối thù Tù Trưởng, không cần phải chịu cái đau gọt thịt xé xương hay cái lạnh của đồng gỉ nữa. Mày chỉ cần bước vào căn nhà này, ngồi xuống bên bếp lửa, và quên đi mọi chuyện ngoài kia. Đổi lại, mày sẽ mãi mãi là một hồn ma hạnh phúc bị giam trong vòng lặp ảo ảnh này."

"Hoặc..." Giọng nói đột ngột trở nên tàn nhẫn và sắc bén như một lưỡi đao cắm thẳng vào tủy sống: "Mày hãy tự tay cầm chiếc Móc Củ Nâu kia, móc Mảnh Ấn Mộc Linh từ trong lồng ngực Mẹ mày ra để phá ải. Mày sẽ lấy lại trọn vẹn sức mạnh tàn bạo của Tù Trưởng Bách Việt cổ, nhưng bản làng này — và cả hình bóng Mẹ mày — sẽ vĩnh viễn hóa thành tro bụi tàn lạnh, không bao giờ có thể tái sinh."

A Quoắn đứng lặng thinh trước bếp lửa cháy đỏ rực. Tiếng củi thông nổ lách tách.

Gã nhìn Mẹ gã đang cẩn thận xới từng bát xôi nếp dẻo thơm trao cho gã. Gã nhìn thấy nụ cười hiền hậu, thấy ánh mắt đầy tình thương mà bao năm qua gã khao khát tìm lại giữa chốn địa ngục tàn khốc. Nếu gã ở lại, gã sẽ được sống trong tình yêu thương, được làm một đứa trẻ thợ săn bình thường, không còn máu chảy, không còn xương gãy, không còn giằng xé nội tâm.

Nhưng nếu ở lại, gã đang chấp nhận dối lừa chính bản ngã của mình. Gã đang biến bản làng và hình bóng Mẹ thành một chiếc lồng ma thuật để giam cầm chút phần "Người" cuối cùng.

Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào Bát Trận Tử Ải tàn khốc, kẻ thợ săn lì lợm chưa từng biết sợ chết, chưa từng đầu hàng trước bất kỳ nỗi đau thể xác hay quái vật gớm ghiếc nào... đột ngột gục đầu xuống gối Mẹ, và bật khóc thành tiếng.

Giọt nước mắt nóng hổi thấm sâu vào lớp áo chàm nhuộm củ nâu của người phụ nữ, mang theo toàn bộ sự giằng xé, bất lực và đớn đau tột cùng của một kẻ đi tìm lại bản ngã giữa chốn địa ngục.

Mẹ gã đưa bàn tay nhẹ nhàng xoa lưng gã, giọng bà êm ái như tiếng nước chảy qua khe đá:
"Con trai của mẹ, con đã đi một chặng đường dài và đau đớn lắm rồi phải không? Nếu mệt mỏi quá, hãy nghỉ lại đây..."

A Quoắn siết chặt hai bàn tay. Lớp mủ củ nâu đen dính trên ngón tay gã bỗng nhiên như nhói lên cái lạnh của sắt gỉ. Gã ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Mẹ. Trong đôi mắt hiền từ ấy, gã thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình: Không phải đứa trẻ mười sáu tuổi ngây thơ, mà là một kẻ mang trên mình hàng trăm vết sẹo, ánh mắt sâu thẳm quằn quại giữa ranh giới của Ma thần và Con người.

"Mẹ ơi..." A Quoắn cất tiếng, giọng gã nghẹn ngào, khàn đặc vì nước mắt. "Con nhớ mùi khói bếp này. Con nhớ bát ngô bung của Mẹ. Nhưng con không thể sống trong một lời nói dối."

Gã chậm rãi đứng dậy. Đôi chân trần của gã bước tới góc nhà, cầm lấy chiếc Móc Củ Nâu bằng sắt gỉ méo mó.

Bàn tay người phụ nữ khựng lại. Nụ cười trên môi bà không mất đi, nhưng ánh mắt bà hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm, mênh mông như thung lũng đá mùa sương rụng.

"Con đã chọn con đường đau đớn nhất rồi sao, A Quoắn?" Mẹ gã thì thầm.

"Con không chọn trở thành Tù Trưởng tàn tạo," A Quoắn nắm chặt lưỡi sắt gỉ, mặc cho cạnh sắc cứa vào lòng bàn tay tỏa ra từng giọt máu tươi ấm áp — thứ máu của phàm nhân chứ không phải máu đồng xám xịt. "Con chọn gánh chịu toàn bộ tội lỗi gã đã gây ra. Con phải đi tiếp để trả lại sự yên bình thực sự cho núi rừng Bách Việt, chứ không phải trốn chạy trong giấc mơ này."

Gã nhắm chặt mắt, tay giơ cao chiếc Móc Củ Nâu.

Gã không đâm vào ngực Mẹ. Bằng toàn bộ sự thấu hiểu và lòng thành kính đối với ký ức Bách Việt, A Quoắn xoay lưỡi Móc Củ Nâu, đâm thẳng vào chính lồng ngực của mình — nơi trái tim đang đập cuồng nhiệt từng nhịp máu người.

Gã dùng chính sự hy sinh và nỗi đau chân thật của bản thân để phá tan ma thuật lừa mị của Mộc Linh Cung!

Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ cây cổ thụ giữa làng. Không gian êm đềm bỗng chốc rạn nứt như mảnh kính vỡ. Ngôi nhà sàn, bếp lửa hồng, tiếng chày giã gạo và cả bản làng Bách Việt yên bình bắt đầu tan ra thành muôn vàn quầng sáng xanh lục lấp lánh.

Hình bóng Mẹ gã mờ dần. Trước khi biến mất vào không trung, bà mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và tự hào thật sự:
"Con đã lớn thật rồi, người thợ săn của mẹ..."

Quầng sáng xanh lục Mộc Linh Ấn từ lòng ngực cây cổ thụ thu nhỏ lại, bay thẳng vào vết thương nơi lồng ngực A Quoắn. Không có sự xé rách tàn bạo, Mảnh Ấn thứ sáu hòa vào dòng máu gã như thứ nhựa cây hồi sinh, hàn gắn lại những rãnh nứt trong tâm trí, trao lại cho gã trọn vẹn ký ức về tình yêu thương — thứ vũ khí duy nhất giúp gã không bị tính dã thần của Chùy Đồng nuốt chửng.

Khói bếp tan đi. Thung lũng lãng quên vỡ vụn. A Quoắn quỳ gối trên nền đá lạnh giá của Tử Ải, tay vẫn ôm chặt chiếc Móc Củ Nâu dính máu, mắt nhìn về hướng tầng ải thứ bảy đang từ từ mở ra trong sấm truyền u tối.

1

Được yêu thích bởi: Lợi Nguyễn Đức