Chương 14: Bản Ngã Sắt Đồ
Sương mù ở cửa Khe Đao Phong không có màu xám đục của nước lũ hay cái trắng nhợt nhạt của những buổi sáng sương muối trên đỉnh Đồng Văn. Nó có màu đỏ xỉn như vệt máu khô bị bò liếm nửa chừng trên thớt gỗ lim, đặc quánh và bốc lên mùi hăng hăng của quặng đồng gỉ rét lâu ngày trong lòng đất ẩm.
A Quoắn đứng ở mép vực đá tai mèo nhọn cắm ngược lên trời như những lưỡi chùy hóa thạch. Gã không rút Chùy Đồng Mắt Cáo ra nữa. Chiếc chùy đồng cổ xưa—vật đã đi cùng gã qua bốn tầng Tử Ải—giờ đây đung đưa bên hông gã, lạnh ngắt và câm nín, không còn phát ra những tiếng ngân nga ma mị như khi gạt phăng đầu lũ quái vật hay đập nát những bẫy đá cổ.
Bàn tay phải của gã—nơi bốn Mảnh Ấn Bách Việt đã gắn chặt vào lớp da thịt chàm gồ ghề—đang rung lên liên hồi theo từng nhịp đập thắt lại của lồng ngực. Máu không chảy ra ngoài. Máu gã đang chạy ngược. Mỗi lần tim đập một nhịp dồn dập, gã cảm nhận được rõ mót từng cái gai đồng li ti mọc ngược từ lớp Mảnh Ấn, đâm xuyên qua thớ thịt, lách qua khe xương rồi găm thẳng vào tủy. Đó không phải là nỗi đau thể xác thông thường như khi gã bị vuốt thú xé rách vai hay bị đá rơi đè gãy xương sườn. Đó là cái đau của kim loại lạnh giá đang đồng hóa dòng máu nóng của một con người.
"Mày không phải đang đi thu thập lại những vật thuộc về mình," một giọng nói cất lên từ khoảng không thăm thẳm bên dưới vực Đao Phong.
Giọng nói ấy không trầm đục, vang vọng như tiếng gầm của loài quái thú đá tai mèo ở Sông Nghịch Thủy, cũng không ma mị, rin rít như tiếng Ma Lai trong Rừng Vọng Cổ. Nó chính là giọng của A Quoắn. Thản nhiên, sắc lạnh, ráo hoảnh và thiếu vắng hoàn toàn thứ nhịp điệu thô ráp của một kẻ thợ săn vùng cao.
A Quoắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Mảnh Ấn thứ tư—Khuyết Nha Thổ—vừa thu được ở đáy đầm lầy thịt thối vẫn đang tỏa ra hơi lạnh u uất. Nhưng lần này, nó không phát ra vầng sáng màu đất ấm áp để chữa lành những vết rách xơ xác trên cơ thể gã như ba Mảnh Ấn trước đó. Ngược lại, nó đang hút. Nó giống như một rễ cây ma thuật găm sâu vào não bộ gã, tham lam mút sạch từng mảng ký ức còn sót lại.
Tiếng ru khàn khàn bên bếp lửa cháy rực mùi củi thông của Mẹ vào những đêm đông tuyết phủ... vụt biến mất.
Hình ảnh người thợ săn già với những vết sẹo vằn vện trên lưng đang tỉ mẩn dạy gã cách đốn gạt củ nâu, cách gạt lá rừng để nhận biết bẫy lợn lòi... mờ nhạt rồi vỡ vụn ra như vôi bột gặp nước lũ.
A Quoắn quỳ gối xuống nền đá tai mèo lởm chởm. Hai tay gã ôm chặt lấy đầu, ngực phập phồng dữ dội, rồi gã gầm lên một tiếng xé cổ họng. Tiếng gầm dội vào vách vực đá đỏ, vọng lại những âm thanh vỡ tan nghẹn ngào. Gã nhận ra sự thật tàn khốc và ghê rợn nhất của Bát Trận Tử Ải: Mỗi Mảnh Ấn đồng gã nhặt lại không phải là phần thưởng dành cho kẻ chiến thắng, không phải là thứ giúp gã tích tụ sức mạnh thần linh để thoát khỏi chốn địa ngục này. Nó là một nhát dao gọt sạch từng mảnh nhỏ phần "Người" trong gã.
Bản Trận này chưa bao giờ được dựng lên để giam giữ lũ ma quái hay quái vật vùng đất Bách Việt. Nó được dựng lên hàng trăm năm trước bởi những vị Đại Thầy Tào cổ xưa để giam giữ chính gã—khi gã còn là một Tù Trưởng tàn bạo, kẻ từng đem toàn bộ dòng máu cội nguồn và hàng ngàn con người của bản làng đi hiến tế cho lòng tham sức mạnh tối thượng của Chùy Đồng Mắt Cáo.
"Mày muốn bước tiếp để lấy Mảnh Ấn thứ năm?"
Sương mù đỏ xỉn quay cuộn lại. Một bóng đen từ đáy vực sâu hun hút chậm rãi trồi lên, lơ lửng ngay trước mặt gã. Bóng đen ấy dần dần ngưng tụ, hiện rõ hình dáng của chính A Quoắn. Nhưng đó không phải là A Quoắn trong chiếc áo chàm rách rưới dính mủ củ nâu đen nhánh. Đó là bóng dáng của gã trong bộ giáp đồng uốn hình chim Lạc gãy cánh, đầu đội mũ lông chim trĩ cao vút, khuôn mặt uy nghiêm nhưng lạnh lẽo như đá núi mùa đông.
"Hay mày muốn giữ lại chút ký ức cuối cùng về ngôi làng nhỏ nằm nép bên chân núi—ngôi làng mà hàng trăm năm trước, mày đã tự tay châm ngọn lửa thần thiêu rụi chỉ để thử nghiệm uy lực của một chiếc Mảnh Ấn?" Bóng đen cất tiếng, đôi mắt nó tỏa ra thứ ánh sáng đồng thau tàn nhẫn.
A Quoắn ngước mắt nhìn vào bóng đen. Đôi mắt gã—vốn luôn được miêu tả như màu nước phù sa mùa lũ tàn khốc nhưng chứa chan sự sống của rừng núi—giờ đây đục ngầu, dao động dữ dội. Trong tâm trí gã lúc này là một khoảng trống hoác đến rợn người. Gã cố nhớ lại tên của người thợ săn già đã nuôi gã lớn lên, nhưng gã không thể. Gã cố nhớ lại nụ cười của Mẹ khi trao cho gã chiếc Móc Củ Nâu, nhưng thứ gã thấy chỉ là một màn sương màu tro bếp tàn lạnh.
Gã nhìn xuống hông mình. Chiếc Móc Củ Nâu bằng sắt gỉ méo mó—vật duy nhất gã mang theo từ thế giới bên ngoài, vật không chứa đựng bất kỳ ma thuật Bách Việt hay uy lực thần thần thánh nào—đang lặng lẽ tựa vào lớp áo chàm. Nó là vết nối duy nhất giữa gã và cuộc đời của một kẻ thợ săn bình thường.
Bóng đen quỷ mị hạ thấp người xuống, đưa bàn tay mang găng đồng rập khuôn hình vảy rồng về phía A Quoắn:
"Hãy trao nốt chút ý thức yếu đuối còn lại đó cho tao. Mày sẽ trở lại thành Tù Trưởng Bách Việt tàn bạo, kẻ làm chủ cả tám tầng Tử Ải. Mày sẽ không còn phải chịu đựng cái đau của một kẻ phàm nhân nữa. Đổi lại, mày chỉ cần quên đi cái tên nhỏ bé mà lũ dân bản nghèo khổ từng gọi mày."
Gió ở Khe Đao Phong thốc lên dữ dội. Những lưỡi gió mang theo hơi lạnh của kim loại cứa vào da thịt A Quoắn, tạo thành hàng trăm vết cắt nhỏ li ti phun ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Nhưng A Quoắn không rung lên vì đau. Gã chậm rãi đứng dậy. Đôi chân trần của gã bấu chặt vào gờ đá tai mèo nhọn sắc.
Gã không lao vào chém giết như bốn tầng ải trước. Gã không vung Chùy Đồng để giải quyết trận đấu bằng bạo lực.
"Tao không đi đòi lại sức mạnh của Tù Trưởng," A Quoắn thì thầm. Giọng gã thô giáp, khàn đặc như hai hòn đá cuội cạ vào nhau dưới lòng suối cạn. "Tao đi tìm cái tên tao đã đánh mất."
A Quoắn rút chiếc Móc Củ Nâu bên hông ra. Bằng một động tác dứt khoát và tàn nhẫn đến đáng sợ, gã đâm mạnh lưỡi sắt gỉ méo mó ấy vào chính lòng bàn tay phải của mình—nơi bốn Mảnh Ấn Bách Việt đang cộng hưởng rung lên.
Máu tươi bốc hỏa tàn nồng chảy tràn ra ngoài. Gã dùng chính dòng máu chứa đựng cái đau, sự yếu đuối và phần "Người" còn sót lại của kẻ thợ săn để đè nén, phong ấn tính dã thần tàn bạo đang bùng cháy trong các Mảnh Ấn đồng cổ. Tiếng kim loại va đập gãy vỡ vang lên khô khốc bên trong xương tủy gã.
Bóng đen mang hình dáng Tù Trưởng giáp đồng run lên bần bật. Nụ cười tàn nhẫn trên mặt nó biến mất, thay vào đó là sự ngỡ ngàng run rẩy.
"Mày... mày tự hủy hoại sức mạnh thần linh chỉ để giữ lại chút ký ức mục nát đó sao?"
"Ký ức đó làm tao đau," A Quoắn nghiến chặt răng, vết thương ở lòng bàn tay găm Móc Củ Nâu trào máu đen xịn. "Nhưng nếu không đau, tao sẽ chỉ là một khối đồng gỉ không tim."
Gã bước tiến lên một bước. Nhát Móc Củ Nâu tự đâm ấy không làm gã gục xuống. Nó xé rách màng ảo ảnh của Khe Đao Phong. Bóng đen Tù Trưởng vỡ tan ra thành muôn vàn vảy đồng đỏ lơ lửng giữa không trung, rồi đổ dồn về phía ngực gã như một trận mưa kim loại ngược dòng.
Mảnh Ấn thứ năm—Kim Phong Ấn—rút cuộc cũng nhập thể. Không có quái vật nào gục xuống dưới chân gã. Không có khúc ca chiến thắng nào vang lên từ vách núi. Chỉ có bầu không khí cuồng phong của Khe Đao Phong đột ngột lặng ngắt như tờ.
A Quoắn đứng một mình trên đỉnh vực. Một phần ký ức đen tối của quá khứ Tù Trưởng dội về như sóng lũ, nện thẳng vào tâm trí gã. Và trong khoảnh khắc màn đêm u uất của Tử Ải nuốt chửng lấy gã, từ con mắt rớm máu của người thợ săn, một giọt nước mắt đơn độc chảy xuống, lăn qua vết sẹo dài trên gò má, rồi nhỏ xuống lưỡi Móc Củ Nâu cùn gỉ.
Được yêu thích bởi: Lợi Nguyễn Đức
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.