Chương 13: Trạm Đá Bật Mở & Mảnh Thổ Phiến
Dòng bùn đen đặc quánh nuốt chửng A Quoắn trong một nhịp đập tim dồn dập. Bóng tối mênh mông bóp nghẹt thị giác gã ngay lập tức, kèm theo áp lực khủng khiếp của hàng chục tấn bùn độc đè nặng lên khắp lồng ngực. Thứ lực ép ấy tàn nhẫn như muốn bóp nát từng đốt xương sườn, dồn ép phổi gã đến mức không còn lấy một hớp không khí. Lớp màn bảo hộ bằng hàn băng mỏng do Thủy Tủy Ấn tạo ra trên da gã bắt đầu gầm lên những tiếng "xèo xèo" liên hồi. Dòng bùn axit chết chóc cuồng nộ gặm nhấm, ăn mòn dải băng ma thuật, rình rập tràn vào thiêu rụi da thịt gã thành tro bụi.
A Quoắn cắn chặt răng đến mức nướu rỉ ra thứ máu chát đắng. Gã gạt bỏ nỗi sợ hãi bản năng, cố giữ cho đôi mắt đục màu phù sa không bị dịch bùn xông trực tiếp vào. Gã không giãy giụa hỗn loạn để tránh tiêu tốn sinh lực một cách vô ích. Bàn tay thô ráp của gã siết chặt lấy cán Chùy Đồng Mắt Cáo, dồn hết tâm trí cảm nhận luồng ma thuật màu vàng đất của Mảnh Chiến Ấn Thứ Tư đang rung lên từng hồi cuồng nộ dưới lòng bùn sâu.
XUNG!
Từ trên đỉnh đầu gã, dòng bùn đen bị xới tung. Hàng chục bóng đen cuồn cuộn rẽ bùn lao thẳng xuống như những lưỡi dao xé gió. Bầy Đại Cách Bùn bị mùi máu sống và sinh khí của gã kích thích đã tản ra thành một tấm lưới tử thần. Những cái hàm khuyết lởm chởm sắc lẹm khép mở liên tục, tạo thành những đường cắt gớm ghiếc tàn bạo trong lòng đầm lầy.
Trong môi trường bùn độc đặc quánh này, vũ khí vật lý hay những cú nhảy sinh tồn trên mặt đất đều trở nên vô dụng. Nhưng A Quoắn không hề bối rối. Gã thả lỏng các cơ bắp đang căng cứng, vận dụng sự mềm mại linh hoạt của Thủy Tủy Ấn để hòa cơ thể làm một với dòng chảy của bùn nhão. Cùng lúc đó, gã kích hoạt luồng ma thuật Thạch Xương Ấn trên cán chùy, gia tăng trọng lượng bản thân gấp nhiều lần, biến cơ thể thành một quả chùy đá nặng trịch kéo thẳng gã chìm sâu xuống đáy, bỏ xa tốc độ lao tới của bầy quái vật.
PHẬT!
Bàn chân bọc dải dây đay của A Quoắn chạm phải một bề mặt cứng cáp và bằng phẳng. Đó không phải là đá tai mèo tự nhiên dốc đứng. Đáy đầm lầy này là một khoảng không gian cổ đại được lát bằng những phiến đá xanh gọt đẽo vuông vức, xếp thành hình đĩa Bát Trận tròn sâu hun hút dưới lòng bùn.
Nơi đây chính là tâm điểm bí mật của Tử Ải Thứ Tư. Giữa trận đĩa đá cổ đại bám đầy rêu phong và dấu tích thời gian, một luồng ánh sáng màu vàng đất u uẩn đang phập phồng phát ra từ MẢNH ĐỒNG CỔ HÌNH PHIẾN ĐÁ VÀNG — THỔ PHIẾN ẤN. Mảnh Ấn thứ tư này đang bị cắm chặt vào một khe nứt lớn trên mặt đĩa đá. Chính nguồn năng lượng Thổ bị phong ấn và biến chất của nó đã vô tình biến cả vùng đất bên trên thành đầm lầy sạt lở thối khét, đồng thời nuôi dưỡng bầy Đại Cách Bùn quái dị qua hàng ngàn năm.
"KHÈ...!"
Dòng bùn phía sau gã vỡ tung. Con Đại Cách Bùn chúa lớn nhất đã lao xuống ngay sát lưng. Cái hàm khuyết rộng ngoạc đầy vảy đá tai mèo của nó chỉ còn cách gáy A Quoắn chưa đầy vài phân. Mùi khí độc nồng nặc và mùi máu tanh tưởi của loài thủy quái xộc thẳng vào cổ gã, lạnh ngắt và tàn bạo.
A Quoắn không hề quay đầu lại nhìn. Gã dồn toàn bộ sức mạnh thể xác lẫn ma thuật Bát Trận vào hai cánh tay, vung Chùy Đồng Mắt Cáo lên cao rồi cắm vập đầu chùy thẳng vào khe nứt trên đĩa đá cổ đại — ngay sát cạnh Thổ Phiến Ấn!
"BÙM!"
Khấc lõm thứ nhất (THẠCH XƯƠNG) và khấc lõm thứ ba (MỘC LINH) trên thân chùy đồng loạt bùng phát ma thuật cuồng nộ. Đất đá dưới lòng đầm lầy rên rỉ rạn nứt, sức mạnh Đất cộng hưởng với ma thuật Cây Rừng bộc phát xé rách đĩa đá cổ đại. Một luồng sóng chấn động ma thuật nguyên thủy hình cầu bùng nổ từ điểm va chạm, quét sạch toàn bộ dòng bùn độc đặc quánh xung quanh, tạo ra một khoảng không khô ráo tạm thời rộng hàng trượng dưới đáy đầm lầy!
Luồng sóng chấn động mang ma thuật Tứ Hành đập thẳng vào mặt con Đại Cách Bùn chúa, đánh vỡ nát lớp vảy đá cứng cáp và hốc mắt mù lụa của nó. Tiếng xương quái vật vỡ vụn vang lên giòn tan dưới lòng đất, hất văng con quái vật cùng hàng chục con khác dạt ra xa hàng trượng, dính chặt vào vách đá.
Trong khoảng không vắng bùn ngắn ngủi ấy, A Quoắn buông Móc Củ Nâu khỏi tay trái. Gã vươn bàn tay đẫm máu gỉ bám đầy vảy da non tới, chộp lấy MẢNH THỔ PHIẾN ẤN đang cắm trên khe nứt!
GẮN!
Không một chút chần chừ hay e ngại, A Quoắn dùng lực ngón tay gẩy Mảnh Thổ Phiến vào KHẤC LÕM THỨ TƯ trên thân Chùy Đồng Mắt Cáo!
OÀNG!
Một tiếng nổ chấn động rung chuyển cả không gian Đầm Lầy Khuyết Nha. Bốn Mảnh Chiến Ấn (THẠCH XƯƠNG - THỦY TỦY - MỘC LINH - THỔ PHIẾN) trên thân chùy đồng chính thức khớp hoàn toàn vào nhau, tạo thành một vòng tuần hoàn tứ hành ma thuật rực rỡ và vững chắc chưa từng có!
Luồng ánh sáng màu vàng đất bùng lên cuồn cuộn như ngọn núi lửa trỗi dậy, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể A Quoắn như một lớp giáp đá kiên cố. Sức mạnh ma thuật của Thổ Phiến Ấn hòa nhập vào mạch máu gã, mang lại cảm giác kiên cố và sừng sững như vách núi đá tai mèo ngàn năm, đè bẹp hoàn toàn áp lực đè nén của đầm lầy. Cơ bắp A Quoắn cuộn lên cuồng nộ, làn da màu củ nâu sẫm lại, cứng cáp và chịu đựng đến mức tối đa.
Cùng lúc đó, đĩa đá Bát Trận dưới chân gã bắt đầu chuyển động cơ khí cổ đại: "KẸT... KẸT... KẸT!"
Lòng đầm lầy bên dưới đĩa đá bật mở một hố xoáy sâu thăm thẳm. Toàn bộ hàng vạn khối bùn độc, bùn axit thối khét cùng bầy Đại Cách Bùn đang giãy giụa bị hút xoáy thẳng xuống lòng đất sâu như một con vòi quái vật khổng lồ. A Quoắn siết chặt Chùy Đồng Mắt Cáo, đứng vững vàng như một trụ đá sừng sững giữa cơn cuồng phong lốc bùn, mặc cho dòng nước đen rút đi cuồn cuộn bên chân gã.
Chỉ trong vài chớp mắt, vùng Đầm Lầy Khuyết Nha thối khét bạt ngàn đã hoàn toàn biến mất. Khung cảnh hiện ra trước mắt chỉ còn lại lòng vực đá khô khốc bị san phẳng bằng những phiến đá xanh cổ đại.
A Quoắn ngẩng đầu lên, thở hắt ra một hơi khí độc còn sót lại trong lồng ngực. Bụi đá mù mạt từ từ tan đi, để lộ ra ở cuối lòng vực một lối đi bằng đá dẫn thẳng lên đỉnh núi phía trước — lối thoát chính thức của Tử Ải Thứ Tư.
Nhưng gã chưa kịp bước đi thì trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo, bốn Mảnh Ấn vừa hòa hợp lại bất ngờ phát ra những tiếng kêu "o o" kỳ quái.
Một viễn cảnh ảo giác Bát Trận mới xé rách tâm trí A Quoắn với sức mạnh dữ dội hơn hẳn những lần trước. Trong ảo giác chập bùng hỏa quang, gã không nhìn thấy một làng bản Bách Việt thanh bình nữa. Gã nhìn thấy chính thân ảnh của gã trong quá khứ — không phải một nạn nhân bị bắt gạt hay lạc lối vào Bát Trận này... mà chính gã là kẻ từng cầm trên tay chiếc Chùy Đồng Mắt Cáo, ngạo mạn đập vỡ trận đĩa này và phong ấn Bát Trận Tử Ải hàng trăm năm trước!
"Không... Ta không phải...!"
A Quoắn quỳ gục xuống nền đá xanh lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy đầu. Lồng ngực gã phập phồng đau đớn trước bí mật thân phận vừa hé lộ qua những mảnh ký ức gãy vụn. Gã không chỉ đang vượt qua Bát Trận để sinh tồn, mà dường như đang vô tình nhặt lại từng mảnh vỡ quá khứ tàn bạo của chính mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.