Khuyết Danh Ký

Chương 29: Tiếng Hú Trong Ruột Đá

Đăng: 31/08/2026 15:14 1,627 từ 2 lượt đọc

Âm thanh trầm hùng vang lên từ lồng ngực đẫm máu của A Quoắn không phải là tiếng gầm trả thù của một kẻ cuồng sát, mà là tiếng hú nguyên thủy của Kẻ Săn Vía — tiếng gọi vang vọng khắp các ngách hang, đánh thức linh khí đang ngủ quên của ngàn năm lòng đất Bách Việt. Tiếng hú cuộn tròn theo từng trụ đá xanh, dội qua các vách đá vôi nứt nẻ, biến thành một ngọn bão chấn động làm rung chuyển toàn bộ kiến trúc Mật Hầm Âm Đế Cung.

"ÂÙ... Ù... Ù..."

Đa Càm Phù Thủy nằm quằn quại dưới sàn đá, hai hốc mắt hoang vu co giật dữ dội. Hắn ra sức dùng hai bàn tay khô mục bò lùi về phía sau ngai đá gãy đổ, tiếng xương khớp ma sát lên nền đá phát ra những tiếng "CRẮC... CRẮC..." yếu ớt. Sự sụp đổ của Củ Nâu Huyết Tế đã rút cạn toàn bộ tà thuật mà hắn tích tụ suốt nhiều thập kỷ. Giờ đây, trước mặt hắn không còn là một gã thợ săn Mã Lèng Páo bị dằn xé bởi dải băng quấn mắt, mà là sự hiện thân của cả một cội nguồn linh khí Bách Việt kiên cường.

"Ngươi... ngươi không thể tiêu diệt Trận Đồ..." — Đa Càm khàn giọng, bọt máu đen phun ra từ khóe miệng teo quắt — "Tám trụ đá quỷ thần... Bách Trụ Quỷ Thần đã liên kết với linh mạch lòng đất! Ngươi có đập tan ta, cả ngọn núi này cũng sẽ sụp đổ chôn sống ngươi!"

A Quoắn không đáp lời. Gã bước từng bước nặng nề tiến lại gần. Tám Mảnh Chiến Ấn trên Chùy Đồng Mắt Cáo không còn bùng nổ dữ dội như trước, mà hòa quyện thành một luồng hào quang vàng kim êm dịu nhưng sâu thẫm như lòng sông phù sa. Luồng ma thuật ấy tự động gột rửa những vết thương tàn bạo trên thân thể gã: giáp đá Thạch Xương gắn chặt vào thịt da, ma thuật Mộc Linh khâu lại các mảng cơ bị xé rách, trong khi Phong Vía và Bát Đế Ấn giữ cho thần trí gã minh mẫn đến mức tối cao.

A Quoắn dừng bước ngay trước mặt Đa Càm. Gã hạ thấp Chùy Đồng Mắt Cáo, đầu chùy rực sáng ánh kim chạm nhẹ vào lồng ngực khô mục của gã phù thủy.

"Trận Đồ Đông Sơn do con người dựng lên, thì con người Bách Việt sẽ tự tay đập nát nó." — A Quoắn cất giọng trầm đục, từng từ ngữ như tạc vào ruột đá — "Linh hồn bản làng ta, lời thề Bách Việt, và dải áo chàm củ nâu này... sẽ kết thúc lời nguyền của ngươi ngay tại đây."

"HẶC... HẶC..." — Đa Càm nở nụ cười cay đắng cuối cùng.

Trước khi ngọn lửa thanh tẩy từ Bát Đế Ấn trút xuống, Đa Càm dùng chút lực tàn cuối cùng ghim ngón tay khô mục vào rãnh đá ngầm dưới chân. Hắn kích hoạt cơ quan tự hủy cuối cùng mà Âm Đế Cung ẩn giấu suốt ngàn năm phong ấn!

---

"OÀM... CRẮC... CRẮC!"

Một luồng địa chấn khủng khiếp bùng phát từ sâu bên dưới ba tầng tháp đá Âm Đế Cung. Thân thể Đa Càm Phù Thủy lập tức tan vỡ thành một vốc tro tàn đen tuyền, bị luồng gió ngầm cuốn đi mất hút vào bóng tối ngục đá.

Tuy nhiên, sự biến mất của kẻ giật dây không làm cho Mật Hầm bình yên trở lại. Thay vào đó, toàn bộ trận đồ dưới lòng đất bắt đầu rơi vào trạng thái bùng nổ mất kiểm soát. Tám cây trụ đá xanh khổng lồ ở hai bên điện ngầm rung chuyển dữ dội. Lớp đá ngoài bóc tróc rào rào, để lộ ra bên trong là những lõi đồng đen chi chít những vệt khắc phù thủy đang bốc cháy ngọn lửa tím thiêu rụi!

Không chỉ có tám trụ đá trong mật hầm, mà dọc theo vòm hang lòng đất — hàng trăm trụ đá tai mèo liên kết với Trận Đồ Đông Sơn — đồng loạt phát ra những tiếng gầm hú xé rách màng tai.

Bách Trụ Quỷ Thần!

Hàng trăm trụ đá ma thuật bị thao túng bởi oán khí ngàn năm đang biến thành một ma trận cuồng nộ, chuẩn bị đánh sập toàn bộ dãy núi tai mèo Mã Lèng Páo, biến cõi trần thế bên trên thành một hố sâu chôn vùi vĩnh viễn!

Trần hang đá vôi bắt đầu nứt rạn rào rào, những khối đá nặng hàng tấn rơi xuống như mưa, đập nát bệ ngai đá đen. Không khí trong mật hầm bị xới tung bởi các luồng áp lực ma thuật hỗn loạn. Cơn địa chấn dội liên hồi khiến nền đất rung lắc dữ dội, chực chờ nuốt chửng mọi sinh linh vào cõi vĩnh hằng.

---

Giữa cơn cuồng phong tàn phá và đá rơi rào rào, A Quoắn đứng vững như một trụ đá nghiến cổ đại giữa lòng núi. Hai gót chân quấn dải đay bấu chặt vào rãnh đá ngầm, ma thuật Thổ Phiến giữ cho thân hình gã không chút chao đảo. Đôi mắt đục màu phù sa nhìn lên hàng trăm trụ đá rực cháy ngọn lửa tím cuồng độc xung quanh. Gã không rút chạy, cũng không tỏ ra nao núng trước sự sụp đổ của ngục đá ngầm.

Kẻ Săn Vía hiểu rằng, nếu gã tháo chạy lúc này, nguồn năng lượng bộc bạo từ Bách Trụ Quỷ Thần sẽ bùng nổ ra ngoài, thiêu rụi toàn bộ núi rừng Mã Lèng Páo và đày đọa linh hồn dân làng mãi mãi.

Gã đưa tay giật phăng dải băng quấn mắt nhuốm vảy máu khô đã đi cùng mình suốt hàng trăm trận chiến sinh tử. Dải băng bằng vải đay nhuộm củ nâu ấy tung bay theo luồng gió ngàn dưới ruột đá, rơi lặng lẽ xuống nền tro tàn.

Lần đầu tiên sau bao năm tháng chìm trong nỗi đau dằn xé, đôi mắt hoàn toàn thanh thuần của A Quoắn hiện ra rạng rỡ dưới ánh sáng Tám Mảnh Chiến Ấn. Đó là đôi mắt không còn mang nỗi đau Tử Thù Bản Ngã, không còn sự oán hận hay tuyệt vọng, mà đong đầy ánh sáng kiên định, bao dung của cội nguồn Bách Việt.

"Mã Lèng Páo sẽ không gục ngã... Đất Bách Việt sẽ không chịu xông xáo tà ma!"

A Quoắn giơ cao Chùy Đồng Mắt Cáo bằng cả hai tay. Tám Mảnh Chiến Ấn trên thân chùy đồng đồng loạt rực cháy ở cấp độ uy lực tuyệt đối: Thạch Xương, Thủy Tủy, Mộc Linh, Thổ Phiến, Đao Phong, Phong Vía, Viêm Hỏa và Bát Đế Ấn hòa quyện thành một luồng cột sáng vàng kim rực rỡ, đâm thẳng từ ruột đá lên tận vòm tháp cao nhất!

Dòng chảy ma thuật hợp nhất cuộn trào qua hai cánh tay, chạy khắp cơ thể A Quoắn, biến gã thành một điểm tựa quang minh duy nhất giữa bóng tối Âm Đế Cung.

---

Tiếng vang dội từ vách đá không chỉ dừng lại ở sự rung chuyển của gạch đá, mà là cả một bản anh hùng ca đang bùng cháy trong huyết quản Kẻ Săn Vía. A Quoắn nhìn xéo qua những dải sương mù tàn rụi, nơi từng cột đá của Bách Trụ Quỷ Thần đang trút xuống hàng ngàn tia sét ma thuật màu đỏ máu. Mỗi tia sét giáng xuống mặt đất đều xé rách thêm một mảng ký ức cổ xưa, làm hiện lên hình ảnh những thế hệ người Bách Việt từng ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất, từng ngọn núi tai mèo.

Gã miết chặt tay lên thân Chùy Đồng Mắt Cáo, cảm nhận từng nốt sần cổ đại đang phập phồng như nhịp tim của đất mẹ. Tám Mảnh Chiến Ấn không chỉ là vũ khí, chúng là chứng nhân cho tám thử thách sinh tử, là kết tinh từ giọt mồ hôi, máu và nước mắt của dòng họ Kẻ Săn Vía qua nhiều đời.

"Chiến Ấn không sinh ra để tiêu diệt, Chiến Ấn sinh ra để che chở!"

A Quoắn cất giọng gầm vang, bước gót chân quấn dải đay tiến về phía trung tâm của điện ngầm Âm Đế Cung. Mỗi bước chân của gã dẫm xuống, ma thuật Thổ Phiến lại nén chặt lòng đất nứt nẻ, buộc những rãnh nứt địa chấn phải khép lại. Dòng năng lượng Mộc Linh cuồn cuộn lan tỏa theo gót chân, đâm chồi thành vô số rễ nghiến ma thuật quấn chặt lấy chân các trụ đá đang lung lay, cố định lại khung giàn ngục tối đang chực chờ sụp đổ.

Toàn bộ linh khí Bách Việt trong ruột đá dường như tụ hội về phía A Quoắn. Ngọn lửa vàng kim tỏa ra từ Chùy Đồng Mắt Cáo đẩy lùi bóng tối tà thuật từng thước một, biến Mật Hầm Âm Đế Cung u uất thành một thánh điện rực rỡ ánh sáng cội nguồn.

Gã đứng ngay dưới vòm tháp cao nhất, Chùy Đồng giơ cao thẳng đứng, ánh nhìn kiên định hướng về phía đại trận Bách Trụ Quỷ Thần đang điên cuồng vây hãm.

"TẤT CẢ CHIẾN ẤN... HỘI TỤ VẠN BẢN!"

A Quoắn gầm lên một tiếng hú cuối cùng, âm thanh xé rách không gian ngầm, sẵn sàng bước vào trận chiến bùng nổ nhất ở **Chương 30: Bách Trụ Quỷ Thần** để đập nát toàn bộ ma trận ma quái và giải thoát cho cội nguồn Bách Việt!

1

Được yêu thích bởi: Lợi Nguyễn Đức