Chương 28: Huyết Tế Củ Nâu
Lực nổ tàn bạo xé rách màng sương tím của Trận Đồ Hạn Bối, khiến những mảng tường đá vôi cổ xưa sụp đổ rào rào. Bức tường đá phía sau ngai đen Âm Đế Cung tan vỡ hoàn toàn, để lộ ra một khoảng hẫng sẫm màu tàn bạo dưới lòng đất sâu thẫm. Nơi đó không phải vách đá tự nhiên, mà là một khoảng lõm sâu hình bán nguyệt được bao bọc bởi hàng ngàn chiếc gông cùm bằng đồng hoen gỉ, khắc chằng chịt những đường rãnh phù thủy tàn độc.
Ở trung tâm của khoảng lõm ấy, một củ nâu cổ đại khổng lồ — to bằng cả căn nhà sàn Bách Việt — đang lơ lửng giữa không trung.
Thần củ nâu này không mang màu nâu đỏ thuần khiết của cỏ cây rừng già Mã Lèng Páo, mà phủ một màu xám tro chết chóc, chi chít những đường gân máu màu đen tuyền đang đập phập phồng tàn bạo: "THÌN THỊCH... THÌN THỊCH...". Từ đỉnh củ nâu cổ đại, hàng vạn dải rễ dai như xơ đay, dính đẫm thứ dịch nhầy màu huyết dụ rỉ ra chát chúa, cắm phập vào các huyệt đá để hút lấy từng giọt linh khí cuối cùng của cội nguồn Bách Việt.
Huyết Tế Củ Nâu!
Cội nguồn tà thuật tàn độc nhất mà Đa Càm Phù Thủy đã dùng để trói buộc vận mệnh bản làng, đày đọa hàng vạn oán linh và thao túng toàn bộ những biến cố đẫm máu trong đời A Quoắn.
"HẶC... HẶC... HẶC..."
Đa Càm lảo đảo đứng dậy từ đống đá vụn bốc khói ngùn ngụt. Tấm áo choàng lông quạ của hắn đã cháy rụi hoàn toàn, để lộ ra thân thể chắp vá ghê rợn như một xác chết khô được khâu lại bằng chỉ sắt gỉ. Hắn không còn là một con người nữa: nửa thân trên của hắn đã gắn liền với các dải rễ củ nâu tà thuật, những vệt gân máu màu đen từ củ nâu khổng lồ đang bò ngoằn ngoèo cắm thẳng vào lồng ngực teo quắt của gã phù thủy, nhịp đập của hắn hòa cùng nhịp đập ma quái của khối củ nâu.
"A Quoắn... Ngươi thấy rồi chứ?" — Đa Càm ngửa cổ gầm lên, giọng nói biến thành âm thanh hỗn tạp của hàng trăm oán linh gào khóc đau đớn — "Chiếc áo chàm nhuộm củ nâu trên người ngươi, dải băng quấn mắt của ngươi... Toàn bộ cuộc đời ngươi đều sinh ra từ giọt máu của Củ Nâu Huyết Tế này! Cha ngươi năm xưa đã dâng nộp linh hồn cho nó, và hôm nay... ngươi cũng sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho nó!"
Đa Càm miết mạnh bàn tay teo quắt, tự xé đứt từng mảng da thịt khô mục. Hắn vẫy mạnh luồng huyết dịch đen tuyền đặc quánh lên khối Củ Nâu Huyết Tế!
"XOẸT... BÀM!"
Khối củ nâu khổng lồ bùng nổ một luồng ma thuật tím sẫm chói lóa. Hàng vạn dải rễ xơ đay dính huyết dịch lập tức biến thành những dây xích sinh học cuồng nộ, mang theo mùi tanh nồng của huyết tế ngàn năm, xé rách không khí lao thẳng về phía A Quoắn với tốc độ không thể quan sát bằng mắt thường!
---
Cơn bão rễ củ nâu tà thuật gieo rắc một luồng áp lực tâm linh khủng khiếp. Trong khoảnh khắc những dải rễ đâm tới, tâm trí A Quoắn chao đảo dữ dội. Qua dải băng quấn mắt nhuốm vảy máu khô, gã nhìn thấy hiện cảnh đêm đỏ Mã Lèng Páo năm xưa hiện ra ngay trước mắt: khung cảnh bản làng chìm trong biển lửa, tiếng cha gào lên đau đớn khi bị những dải rễ củ nâu xé rách linh hồn, và chính chiếc áo chàm nhuộm củ nâu gã đang mặc cũng đang sủi bọt tím, cố gắng siết chặt lấy lồng ngực gã.
Từng sợi rễ xơ đay như muốn ghim thẳng vào vết thương lòng, biến ký ức dằn xé thành những ngọn giáo xé rách ý chí Kẻ Săn Vía. Sức nóng và tà khí từ Huyết Tế Củ Nâu khiến không gian mật hầm như chìm vào một vũng lầy máu đen đặc quánh.
"Ngã gục đi! Hãy quỳ xuống dâng nộp Chùy Đồng cho Âm Đế Cung!" — Tiếng gầm của Đa Càm vang vọng như sấm truyền giữa ngục đá.
Nhưng A Quoắn không gục ngã.
Nỗi đau không còn là xiềng xích cùm kẹp gã nữa. Qua tám tử ải và cuộc thanh tẩy ở Tử Thù Bản Ngã, Kẻ Săn Vía đã hiểu rõ bản chất của sự hy sinh và cội nguồn của dải áo chàm. Dải áo nhuộm củ nâu không phải là lời nguyền hay điểm yếu — nó là dấu ấn của mồ hôi, của nước mắt, của tình yêu thương mà người dân bản làng đã dệt nên để bảo vệ gã từ khi mới lọt lòng!
"Huyết tế dơ bẩn của ngươi... không thể làm dơ bẩn được dải áo chàm của cha ta!"
A Quoắn gầm lên một tiếng xé rách lòng núi ngầm, âm thanh cuồn cuộn sức mạnh dã tính. Đôi mắt đục màu phù sa bùng cháy ngọn lửa kiên định tuyệt đối. Gã không né tránh cơn bão rễ củ nâu đang lao đến. Gã giơ cánh tay trái bọc giáp đá Thạch Xương, chủ động để hàng chục dải rễ củ nâu tà thuật ghim phập vào thịt da mình!
"CÁI GÌ?!" — Đa Càm hoảng hốt gào lên khi thấy hành động điên rồ ấy.
Máu tươi Bách Việt của A Quoắn phun ra, bắn thẳng lên các dải rễ tà thuật. Nhưng thay vì bị hút cạn sinh khí như Đa Càm mong đợi, dòng máu Bách Việt mang theo ma thuật Tám Mảnh Chiến Ấn lại cuồn cuộn phản phệ ngược trở lại!
"BÁT ĐẾ ẤN – MỘC LINH – VIÊM HỎA: THANH TẨY CỘI NGUỒN!"
A Quoắn gầm lên chú thuật tối cao. Gã dồn toàn bộ ma thuật Ngũ Hành và Âm Dương từ Tám Mảnh Ấn chạy qua dòng máu Bách Việt của chính mình, truyền thẳng vào ruột khối Củ Nâu Huyết Tế!
---
Ánh sáng vàng kim rực rỡ đan cài sắc đỏ Viêm Hỏa bùng cháy bừng bừng bên trong các dải rễ xơ đay. Thứ ma thuật thanh tẩy thuần khiết thiêu rụi toàn bộ huyết dịch đen tuyền độc tà, biến những đường gân máu quỷ quái thành tro bụi khô mục.
Khối Củ Nâu Huyết Tế khổng lồ phát ra những tiếng gầm thét đớn đau thê thiết như một thực thể sống bị xé rách từ bên trong. Lớp vỏ xám tro tàn bạo bị bóc tróc từng mảng lớn, rơi rào rào xuống mặt đá. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: ẩn dưới lớp vỏ tà thuật hoen gỉ bị thiêu rụi ấy không phải là sự hủy diệt, mà là một củ nâu nguyên thủy tỏa ra thứ hương thơm dịu nhẹ của đất rừng Mã Lèng Páo.
Bên trong lõi Củ Nâu Huyết Tế, hàng ngàn giọt nước mắt linh khí của người dân Bách Việt bị giam cầm suốt ngàn năm qua bắt đầu tan chảy. Bọn chúng hóa thành vô số đốm sáng màu vàng kim, lơ lửng bay quanh vòm tháp Âm Đế Cung như ngàn ngọn đuốc hy vọng.
"CRẮC... CRẮC... BÙM!"
Khối Củ Nâu Huyết Tế nổ tung thành một cơn mưa ánh sáng bừng bừng. Sự thanh tẩy tuyệt đối của Bát Đế Ấn và Mộc Linh đã biến nguồn tà thuật huyết tế thành luồng sinh khí gột rửa toàn bộ Mật Hầm Âm Đế Cung.
Lực chấn động cực đại đứt đoạn hoàn toàn sự liên kết sinh học giữa Đa Càm Phù Thủy và cội nguồn tà thuật. Thân thể chắp vá của gã phù thủy bị hất văng xuống mặt đá, gãy vụn từng khớp xương khô mục. Chiếc gậy gỗ sến nát thành tro bụi chìm vào hư không. Hắn nằm co quắp giữa đống tàn tích, đôi mắt xanh lét giờ chỉ còn là hai hốc tối hoang vu, ngập tràn sự hoảng loạn và sợ hãi.
Màng sương tím tàn độc tan biến hoàn toàn. Điện ngầm Âm Đế Cung hiện ra vẹn nguyên nhưng rạng rỡ dưới ánh sáng Tám Mảnh Chiến Ấn.
A Quoắn bước từng bước vững chãi qua làn bão tro tàn, Chùy Đồng Mắt Cáo trên tay rực sáng hào quang Bách Việt kiên định. Gã đứng ghim chân trước bóng người quằn quại của Đa Càm Phù Thủy, bóng của Kẻ Săn Vía đổ dài lên gã tà ma đã mất đi mọi quyến năng giật dây.
Một tiếng hú trầm hùng rung chuyển ruột đá bắt đầu cất lên từ sâu trong cổ họng A Quoắn, báo hiệu sự thức tỉnh của bản năng nguyên thủy và sẵn sàng cho chặng đường quét sạch Trận Đồ Đông Sơn!
Được yêu thích bởi: Lợi Nguyễn Đức
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.