Chương 10: Trái Tim Đại Ngàn
Hàng vạn sợi tua rua màu tím thẫm rủ xuống từ vòm cành cao vút tựa như một trận mưa tên tàn bạo và dày đặc. Chúng đâm phập xé gió xuống nền đất mùn xung quanh A Quoắn, tạo ra những tiếng nổ lép bép kinh hoàng.
Mỗi lần đầu tua rua nhọn quắt cắm sâu vào thảm lá, mặt đất lại bốc lên những luồng khói tím bới mùi khét lẹt, ăn mòn lớp lá mục và đá tảng trong chớp mắt. Mộc Yêu Vọng Cổ không còn vờ vĩnh gài bẫy tâm ma hay dùng ảo ảnh để lừa mị gã nữa. Trái tim của đại ngàn—gốc Nghiến Lạc Hồn cổ xưa—đã hoàn toàn thức tỉnh bản năng săn mồi tàn khốc và khát máu của một sinh thể trú ngụ hàng ngàn năm giữa cõi Tử Ải.
A Quoắn lao đi như một con sóc rừng hoang dã.
Gã không chạy theo một đường thẳng cố định nào. Giữa trận địa dây leo tím chăng khắp bốn phía như một chiếc lồng sắt khổng lồ, gã trườn mình, rạp người sát đất, rồi lại bật nhảy vọt qua những rễ cây gồ ghề trồi lên bất chợt. Đôi mắt đục màu phù sa của gã dồn toàn bộ sự tập trung cao độ vào từng chuyển động nhỏ nhất của không khí. Mỗi khi một sợi tua rua tím quật tới xé màng nhĩ, gã lại nhanh như cắt văng chiếc móc sắt hoen gỉ lên vòm cành phía trên, mượn lực đu người né đòn tàn bạo trong tấc đất.
Áp lực ma thuật nguyên thủy tỏa ra từ hàng trăm con mắt đỏ quạch chợp nhấp liên hồi trên thân cây Nghiến Lạc Hồn đè nặng xuống không gian. Nó tựa như một quả núi đá vô hình đè ép lên lồng ngực gã. Đầu A Quoắn đau nhói dữ dội, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim độc đang châm thẳng vào từng dây thần kinh não bộ.
"Dâng nộp ký ức... Buông bỏ bản ngã... Ngươi sẽ không còn phải chịu đựng đau đớn..."
Tiếng gầm ồm ồm u uất dội thẳng vào sâu trong tiềm thức, gầm rống đòi hỏi gã buông bỏ mọi niềm đau, mọi ký ức, và cả mối hận thù của người Bách Việt cổ để vĩnh viễn chìm vào hư vô.
"Cút ngay!"
A Quoắn gầm lên một tiếng xé họng, âm thanh khan đục dằn xuống tàn bạo. Gã không ngần ngại vung dĩa săn bằng xương thú, đâm thẳng một cú tàn nhẫn vào lòng bàn tay trái vốn đã chằng chịt vết sẹo của mình.
Phập!
Máu tươi nóng hổi bắn ra tóe loét! Cơn đau đớn xé rách thể xác lập tức đập tan tiếng thì thầm ma mị đang cuồng loạn trong đầu. Gã mượn chính thứ năng lượng cuồng loạn của cơn đau tột cùng đó làm ngọn lửa kích phát thần trí. Lấy đà từ một gốc cây ngã đổ, gã bật nhảy vọt lên không trung, lao thẳng về phía thân cây Nghiến Lạc Hồn đang sừng sững giữa màn sương.
Gã ghi nhớ sâu sắc từng chữ phác thảo trên tấm da thú của người đi trước: Mộc Yêu không có tim... Tim của đại ngàn nằm ở gốc Nghiến Lạc Hồn.
Trái tim nuôi dưỡng toàn bộ cạm bẫy này không nằm trên vòm lá xanh rì, cũng không nằm ở hàng trăm con mắt đỏ quạch quỷ dị kia, mà nó ẩn sâu bên dưới lớp vỏ cây đen mục nát, ngay nơi tiếp giáp giữa thân gỗ khổng lồ và lòng đất mẹ!
Nhận ra ý đồ liều mạng của kẻ độc hành, gốc Nghiến Lạc Hồn rung lên từng chập gắt gao. Hàng chục cành cây to bằng ba người ôm quật tới, cuộn lại thành một bức tường gỗ kiên cố chắn ngang tầm lao của A Quoắn. Cùng lúc đó, hàng loạt rễ ngầm sâu dưới lòng đất đột ngột trồi lên như những con rắn độc, quấn chặt lấy hai cổ chân gã.
Răng rắc!
Đế ủng da thú của A Quoắn vỡ nát ngay tức khắc. Những gai nhọn trên rễ cây siết chặt, cắm sâu vào da thịt gã, tham lam hút lấy từng dòng máu tươi đang tuôn ra xối xả.
A Quoắn bị treo lơ lửng giữa không trung, thân thể gã chỉ còn cách lớp vỏ cây nghiến chưa đầy năm thước ngắn ngủi.
Cánh tay trái của gã co giật từng chập dữ dội. Hai luồng ma thuật Hỏa - Thủy bên trong Chùy Đồng Mắt Cáo dắt sau lưng lại bắt đầu cuồn trào, cắn xé lẫn nhau, chực chờ xé rách toàn bộ cơ thể gã thành từng mảnh vụn. Thân thể A Quoắn đã hoàn toàn kiệt quệ, nhưng đôi mắt gã vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng lạnh ngắt như băng giá của một kẻ săn mồi dày dạn.
Gã biết thân xác mình không thể chịu đựng thêm một lần kích hoạt ma thuật nào nữa. Gã không dùng ma thuật để tấn công... Gã sẽ dùng nó làm ngòi nổ tiêu diệt kẻ thù!
A Quoắn dồn hết chút tàn lực cuối cùng còn sót lại, vung chiếc móc sắt hoen gỉ móc chặt vào hốc mắt đang chứa Hỏa Sơn Ấn trên thân Chùy Đồng. Gã không kích hoạt ma thuật vào bản thân, mà dùng đầu móc sắt cạy mạnh, cưỡng ép bóc mảnh ấn đỏ quạch ra khỏi hốc chùy!
Bốp!
Mất đi sự khống chế của Chùy Đồng, một luồng hỏa ma thuật cuồng loạn bùng nổ ngay trên tay A Quoắn! Ngọn lửa đỏ quạch bùng lên tàn bạo, thiêu cháy toàn bộ lớp áo chàm và da thịt cánh tay trái của gã. Nhưng đồng thời, ngọn lửa ma thuật đó cũng gầm lên một tiếng, lan nhanh theo sợi dây kim loại của chiếc móc sắt, đốt cháy rụi toàn bộ đám rễ cây tím đang quấn chặt lấy hai chân gã.
"Mở ra cho ta!"
A Quoắn rơi sụp xuống nền đất mục. Bất chấp cánh tay trái đang bị ngọn lửa ma thuật thiêu rụi đến bốc khói đen khét lẹt, gã dùng tay phải siết chặt chiếc dĩa săn bằng xương thú, lao thẳng người vào khe nứt sâu thẫm dưới gốc cây Nghiến Lạc Hồn.
Ngay tại khe nứt đó, một khối nhân gỗ màu tím thẫm đang phồng lên đập thình thịch... thình thịch... như một trái tim sinh học thực sự của đại ngàn.
A Quoắn nghiến chặt răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đâm mạnh chiếc dĩa xương thú sâu vào chính giữa khối nhân gỗ tím thẫm!
Phập!
Một dòng nhựa cây màu đỏ thẫm đặc quánh như máu người phun ra xối xả, dội thẳng vào mặt, vào lồng ngực gã thợ săn.
Tiếng hú thê thảm, tàn khốc và đau đớn nhất từ trước đến nay bùng nổ, làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc không gian của Rừng Vọng Cổ. Hàng trăm con mắt đỏ quạch trên thân cây nghiến đồng loạt nổ tung, chảy ra thứ dịch đen ngòm. Hàng vạn sợi tua rua tím lập tức héo quắt lại, rơi rụng lả tả xuống mặt đất như lá mùa thu.
Thân cây Nghiến Lạc Hồn khổng lồ đổ gục xuống nền đất mùn, tạo ra một trận động đất dữ dội rồi từ từ rã ra, hóa thành đống tro bụi màu đen xám trôi dạt theo gió.
Màn sương tím đặc quánh tích tụ hàng trăm năm qua bắt đầu tan đi. Ánh sáng mờ mịt của bầu trời Bách Việt cổ lần đầu tiên xuyên qua vòm lá, soi rọi xuống thảm lá mục.
Tàn hiểm nơi Rừng Vọng Cổ đã bị tiêu tan.
A Quoắn ngã sụp xuống đống tro bụi tàn dơ. Cánh tay trái của gã đen kịt vì bỏng nặng, toàn thân chằng chịt những vết thương sâu hoắm đang chảy máu. Nhưng trong lòng bàn tay phải của gã, chiếc dĩa xương thú vẫn cắm chặt một mảnh ấn màu xanh lục bảo vừa văng ra từ trái tim của Mộc Yêu.
Mảnh ấn thứ ba của Chùy Đồng Mắt Cáo đã lộ diện: Mộc Linh Ấn.
Gã thợ săn nằm giữa đại ngàn u uất, hơi thở đứt quãng phập phồng, đôi mắt đục màu phù sa nhìn lên khoảng trời xám xịt qua vòm cây đã quang quẻ. Gã đã sống sót vượt qua trận chiến sinh tử bằng chính xương máu của mình, nhưng hành trình Tử Ải phía trước vẫn còn dài thăm thẫm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.