Chương 9: Bí Mật Dưới Lớp Vỏ Cây
Tiếng gầm thê thảm của Mộc Yêu tắt dần trong chiều sâu u uất của đại ngàn, trả lại cho Rừng Vọng Cổ một sự tĩnh mịch cô quạnh đến ngột ngạt.
Bản sao vỡ tan, nhưng nguy hiểm chưa dừng lại ở đó. Màn sương mù màu tím đặc quánh bắt đầu hạ thấp xuống, ngưng tụ thành một lớp băng mỏng buốt giá dán chặt lên thảm lá mục. Cái lạnh từ dưới đất xông thẳng qua đế ủng da thú, xói vào từng khớp xương của A Quoắn.
A Quoắn lùi lại vài bước, tựa lưng vào một gốc cây nghiến cổ thụ xù xì, thở dốc từng ngụm khí tàn.
Toàn thân gã run lên gắt gao. Vết thương do lực phản tác dụng của Hỏa Sơn Ấn và Thủy Tủy Ấn trên cánh tay trái đang bốc lên những luồng hơi nước nghi ngút, bốc mùi khét lẹt. Làn da gã khô nát, rơm rớm những vệt máu bầm đen. Gã không dám liều lĩnh kích hoạt Chùy Đồng một lần nữa. Thân thể gã đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của một con người.
Muốn sống sót vượt qua rặng cổ thụ tàn khốc này, gã chỉ có thể dựa vào đôi mắt sắc lạnh, cái đầu mưu trí và chiếc móc sắt hoen gỉ của một tay thợ săn hoang dã.
Rắc... Rắc...
Một tiếng động khô khốc đột nhiên vang lên từ phía sau gốc nghiến.
A Quoắn phản xạ cực nhanh. Gã xoay mình, dồn toàn bộ trọng lượng lên chân sau, tay trái lẹ làng văng chiếc móc sắt hoen gỉ thủ sẵn trước ngực. Đôi mắt đục màu phù sa nheo lại đầy cảnh giác, nhìn xoáy vào khoảng tối xám xịt.
Không phải sinh thể ma quái nào lao ra.
Nằm khuất sâu trong hốc rễ cây nghiến xù xì—to bằng cả gian nhà sàn—là một bộ xương người đã mục nát từ bao giờ. Bộ xương khoác trên mình lớp áo giáp bằng da thú sờn rách, lồng ngực bị một cọc rễ cây tím đâm xuyên qua, gắn chặt thân thể vào lớp gỗ đen như một vật tế thần.
Đặc biệt, trong lòng bàn tay khô rụi của bộ xương vẫn siết chặt một chiếc ống đồng hoen gỉ, trên bề mặt chạm khắc những đường hoa văn chìm của tộc Bách Việt cổ đại.
A Quoắn hạ thấp trọng tâm, chậm rãi tiến lại gần. Gã dùng đầu nhọn của chiếc móc sắt cẩn trọng gạt lớp rễ cây khô tàn đang quấn quanh bộ xương sang hai bên.
Xoạt...
Gã rút chiếc ống đồng ra khỏi tay tử sĩ. Bên trong ống đồng là một tấm da thú cuộn tròn, đã chuyển sang màu vàng ố vì dấu vết thời gian.
A Quoắn trải tấm da thú lên đùi. Trên nền da khô rách, không hề ghi bất kỳ dòng chữ viết nào, mà chỉ có những vệt phác thảo bằng máu khô đã ngả màu đen thẫm, miêu tả sơ đồ cấu trúc cõi Tử Ải cùng những ký tự hình vẽ cổ xưa.
Nhìn vào tấm sơ đồ, đồng tử A Quoắn co thắt lại. Gã bắt đầu đọc hiểu được thông điệp của người đi trước:
"Tử Ải có tám vùng cấm địa chôn xác. Rừng Vọng Cổ là cõi chết thứ ba..."
"Mộc Yêu không có tim... Tim của đại ngàn nằm ở gốc Nghiến Lạc Hồn."
"Kẻ muốn qua rừng... phải để lại một phần ký ức."
A Quoắn siết chặt tấm da thú trong tay. Trái tim trong lồng ngực gã đập mạnh liên hồi.
Thì ra những thợ săn, những kẻ bộ hành bỏ mạng ở đây từ hàng trăm năm trước đều sập vào cùng một cạm bẫy tàn bạo. Mộc Yêu Vọng Cổ không giết người bằng sức mạnh thể xác thuần túy, mà nó từ từ hút cạn ký ức, biến những niềm đau, sự nuối tiếc và tình cảm của nạn nhân thành chất dinh dưỡng để nuôi sống đại ngàn.
Những kẻ bị hút sạch ký ức sẽ vĩnh viễn đánh mất bản ngã, trở thành những bóng ma mặt phẳng trống rỗng—giống như bản sao mà gã vừa phải vắt óc tiêu diệt.
A Quoắn liếc nhìn chiếc Chùy Đồng Mắt Cáo dắt sau lưng. Hai hốc mắt chứa Hỏa Sơn Ấn và Thủy Tủy Ấn vẫn tỏa ra luồng sáng mờ mảo, như đang âm thầm thúc giục gã tiến lên.
Gã không có đường lùi. Lùi lại đồng nghĩa với việc trở thành một bộ xương mục nát tiếp theo dính chặt vào thân cây.
Rầm! Rầm!
Từ sâu trong chiều sâu tối om của Rừng Vọng Cổ, nền đất sình lầy bắt đầu chấn động dữ dội. Màn sương tím cuộn trào như cơn sóng dữ, rẽ sang hai bên.
Một thân cây nghiến khổng lồ—to bằng cả một vách núi nhỏ—chậm rãi trồi lên từ lòng đất. Lớp vỏ cây màu đen mục nát nứt rách ra từng mảng lớn, để lộ hàng trăm con mắt màu đỏ quạch đang chợp nhấp liên hồi giữa thân gỗ.
Đó chính là Nghiến Lạc Hồn—trái tim và nguồn sống của Rừng Vọng Cổ!
Những cành cây gồ ghề, to bằng ba người ôm quật mạnh xuống nền đất, vung ra hàng vạn sợi tua rua màu tím thẫm như một trận mưa rào, đan thành một chiếc lồng sắt khổng lồ phong tỏa toàn bộ lối đi duy nhất.
"Đến lúc trả giá rồi... Kẻ Vô Danh..."
Một âm thanh ồm ồm, thâm sâu tựa như tiếng gỗ mục cọ xát dội thẳng vào não bộ của A Quoắn, làm thần trí gã chao đảo.
A Quoắn không rút Chùy Đồng. Gã biết rõ nếu dùng ma thuật lúc này, gã sẽ chết vì vỡ mạch máu trước khi chạm được vào gốc cây. Gã giắt chùy thật chặt sau lưng, tay phải siết cán móc sắt hoen gỉ, tay trái rút ra chiếc dĩa săn bằng xương thú nhọn quắt.
Gã liếc nhìn vết sẹo dài chạy dọc bàn tay chai sạn—vết tích duy nhất nhắc gã nhớ gã vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải một ảo ảnh.
"Muốn cướp ký ức của ta?"
A Quoắn nhếch môi, nở một nụ cười tàn nhẫn và lạnh ngắt như băng giá.
"Để xem răng của ngươi có đủ sắc để nhai nát cội nguồn của ta không!"
A Quoắn gầm lên một tiếng, đổ người về phía trước rồi lao thẳng vào trận địa tua rua tím thẫm. Bóng dáng độc hành của gã thợ săn chìm ngập giữa bóng tối u uất của đại ngàn Bách Việt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.