Quyển 1: Vũ Trụ
Chương 47: Truyền Thụ Tê Liệt Pháp.
“Trước khi học Tê Liệt Pháp, chúng ta cần phải hiểu, pháp là gì?”
“Pháp trong tiếng Việt là bắt chước, y theo, vận hành. Trong tiếng Hán là quy tắc, quy luật, lý lẽ hiển nhiên. Trong đạo, pháp là nguyên lý vận hành. Nhờ có nguyên lý ấy mà đạo mở ra. Đạo càng lớn, pháp ấy từ một nguyên lý cơ bản sẽ trở thành nguyên lý tối thượng, bao quát tất cả, tức chân lý vô lượng, vĩnh hằng, bất biến.”
“Tê Liệt Pháp chính là một pháp môn cơ bản nhất. Pháp môn ấy là cánh cửa bắt đầu cho mọi nguyên lý. Có ra thì có vào, có chính thì có phụ, có tĩnh thì có động, có âm thì có dương, có lạnh thì có nóng, có tê thì có liệt.”
“Vạn vật đều có thể tê liệt. Bất kỳ cái gì cũng có thể tê liệt. Lạnh tê nóng liệt, mát tê ấm liệt, chậm tê nhanh liệt, thường tê đổi liệt, ngược lại cũng vậy. Bất kể thời gian, bất kể không gian, bất kể hoàn cảnh, tất cả đều có thể tê liệt.”
“Bởi vì ta là duy ngã độc tôn. Bởi vì ta có thể tê liệt, cảm giác nó, điều khiển nó và lan tỏa được nó.”
“Tê liệt... Mệt tê cái hết mệt, lạnh tê cái hết lạnh, nhiệt tê cái hết nhiệt, nghiệp tê cái hết nghiệp, không quen tê cái liền quen. Bất cứ khi nào ta không thoải mái, ta đều có thể điều khiển dòng năng lượng tê liệt này để thay đổi cảm xúc, cao hơn là thay đổi tư tưởng, cao hơn nữa là đi ngược lại thói quen vận hành. Cuối cùng, không còn nhận thức phân biệt cái này cái kia, cái này khổ, cái kia không khổ.”
“Tê Liệt... Thọ, Tưởng, Hành, Thức đều có thể tê liệt. Tài, Sắc, Danh, Thực, Thụy, Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Ác Kiến đều có thể bị tê liệt. 16 thứ Tánh Người này nên tê liệt để trở về với Tánh Phật.”
Giọng Ko Ko ôn tồn, từ tốn, chậm rãi khuếch tán ra xung quanh.
Ở xung quanh chỉ có 2 người ngồi nghe. Đó là Nina và Tiểu Thi.
Nina cực kỳ nghiêm túc và chăm chú. Đạo cụ ghi hình trên người nàng càng minh chứng cho lòng quyết tâm học đạo.
Tiểu Thi thì nháy mắt, rồi lại nháy mắt. Nàng ngoan ngoãn nghe lời, yên lặng nghe giảng, nhưng ánh mắt cứ nhấp nháy đu đưa, biểu hiện rõ ràng cho tình trạng cái hiểu cái không.
Mà đa số là không hiểu.
Ko Ko mặc kệ Tiểu Thi, tiếp tục giảng cho Nina.
“Tê Liệt Pháp nói đơn giản là pháp môn cộng hưởng năng lượng. Nói phức tạp thì là Thanh Tê. Mà Thanh Tê thực ra cũng chỉ là thanh phụ trong Như Lai Thanh Tịnh Thiền.”
“Điều quan trọng của một pháp môn là phải có cửa. Đây là tính căn bản. Pháp mà không có cửa thì không có đường vào. Muốn vào phải đập, càng đập càng phá, tu càng bậy bạ thì càng làm hỏng đường đi.”
“Tê Liệt là pháp môn cộng hưởng năng lượng, vận hành theo nguyên lý nhị nguyên, có cửa ra cửa vào, có nhịp điệu hít vào thở ra. Bất kỳ ai, nếu không thể tu bằng một nguyên lý nhịp nhàng rõ ràng, thì rất khó bước qua ngưỡng cửa đầu tiên, càng khó đi tới chân lý vô lượng.”
“Nhị nguyên có thể là lưỡng nghi, thái cực, âm dương, quang ám, nhân quả, luân hồi, bình an, hô hấp...”
“Bản thân tê liệt đã hàm chứa ý nghĩa nhị nguyên rõ ràng. Đó là Tê và Liệt. Tê liệt càng thâm hậu, càng nhuần nhuyễn, quá trình hô hấp càng dễ tỏa ra cảm xúc tê liệt và cộng hưởng được năng lượng.”
“Đầu tiên phải biết cách hít thở tê liệt.”
“Ta tập hít sâu, giữ nhẹ hơi, sau đó thở ra từ từ. Cố gắng hít thở đều đặn, càng bình thường, càng tự nhiên thì càng tốt. Nếu ta cảm thấy dòng năng lượng từ thiên đỉnh lan tỏa ra toàn thân, cảm xúc rung động, lỗ chân lông giãn nở như sởn gai ốc, tức là ta có thể cộng hưởng năng lượng và tần số với vạn vật.”
“Sau đó, ta có thể xem hít là tê, thở là liệt. Từ đó, tê liệt chính là hành động hô hấp hít thở, tạo ra dòng năng lượng tê liệt, tê tê liệt liệt. Dòng năng lượng này sẽ khiến cơ thể rung động, cộng hưởng với không gian vạn vật. Nếu không gian vạn vật có linh khí, ta có thể dẫn dắt linh khí vào cơ thể qua các lỗ chân lông, kể cả những lỗ khác như lỗ mũi, lỗ mắt, lỗ miệng...”
“Cuối cùng, khi ta thuần thục việc niệm tê liệt theo nhịp hít thở, tạo ra được dòng năng lượng tê liệt, thì ta có thể quên đi việc hít thở. Kể cả khi ta quên việc niệm tê liệt, ta vẫn có thể tạo ra dòng năng lượng tê liệt.”
“Ta hãy để việc hô hấp trở nên đều đặn, tự nhiên, không chấp nó, nhưng nó vẫn tạo ra dòng năng lượng tê liệt.”
“Tê Liệt.”
“Hít Tê Thở Liệt.”
“Hoặc.”
“Hít vào thở ra Tê.”
“Hít vào thở ra Liệt.”
“Hoặc đơn giản hơn, không cần liệt, chỉ cần tê.”
“Tê...”
“Tê...”
“Tê...”
“Tê...”
“Thật là thoải mái.”
“Thật là tê tê liệt liệt.”
“Vì tê là sự bắt đầu, là sự kích hoạt. Nó là cảm giác thoải mái đang trào dâng, là sự thả lỏng đang kéo dài, là tần số rung động không ngừng nghỉ. Vậy nên, ta không cần liệt để kết thúc, chỉ cần tê là được rồi.”
“Ta cảm giác tê liệt là như vậy, vốn là như vậy. Vô niệm cũng được, không cần tê liệt cũng được. Nó đã thành nguyên lý vận hành trong ta, là cảm giác mà ta có thể điều khiển. Đó chính là nhận thức của ta.”
…
Ko Ko dừng lại một hơi, sau đó tiếp tục nói hết các ý quan trọng trong pháp môn cộng hưởng năng lượng.
“Ngoài Hít Thở Tê Liệt, Tê Liệt Pháp còn có ba bước cơ bản khác, đó là Quán Tưởng, Thiền Định và Ngoại Lực. Ba bước này chủ yếu dùng để hỗ trợ khi người tu chưa thể hít thở tê liệt. Còn nếu ngay từ đầu đã có thể hít thở tê liệt, thì có thể bỏ qua ba bước này.
Bởi vì các bước ấy chỉ để người tu quen thuộc với cảm giác tê liệt, rồi điều khiển rung động tê liệt theo nhịp hít thở.”
Bốn bước như sau.
1. Hít thở tê liệt.
Như đã nói ở trên, nay ta nói lại bước này để các ngươi nhớ thật kỹ hơ
Đầu tiên, chúng ta tập hít sâu, giữ nhẹ hơi, sau đó thở ra từ từ. Cố gắng hít thở đều đặn, càng bình thường, càng tự nhiên thì càng tốt. Nếu chúng ta cảm thấy dòng năng lượng từ thiên đỉnh lan tỏa ra toàn thân, cảm xúc rung động, lỗ chân lông giãn nở như sởn gai ốc, tức là chúng ta có thể tạo ra cảm xúc tê liệt và cộng hưởng năng lượng với đối tượng mà ta nhận thức.
Sau đó, chúng ta có thể xem hít là tê, thở là liệt. Từ đó, tê liệt chính là hành động hô hấp hít thở, tạo ra dòng năng lượng tê tê liệt liệt. Dòng năng lượng này sẽ khiến cơ thể rung động, cộng hưởng với vạn vật.
Cuối cùng, khi ta thuần thục việc niệm tê liệt theo nhịp hít thở và điều khiển dòng năng lượng tê liệt một cách thông thuận, thì ta có thể quên đi việc hít thở. Kể cả khi quên việc niệm tê liệt, ta vẫn có thể tạo ra dòng năng lượng tê liệt.
Chúng ta hãy để việc hô hấp trở nên đều đặn, tự nhiên, không chấp nó, nhưng nó vẫn tạo ra dòng năng lượng tê liệt.
2. Quán tưởng.
Chúng ta có thể quán tưởng hình ảnh Đức Phật, hoặc đức tin của chính mình để cộng hưởng năng lượng. Chúng ta cũng có thể quán tưởng những hình ảnh thiêng liêng khác, hoặc tưởng tượng bản thân đang bay trong vũ trụ, đang ở một vùng lạnh giá, nóng nực nào đó.
Chúng ta có thể tưởng tượng ma quỷ đang ở bên cạnh, rồi dần dần sẽ không còn sợ ma. Chúng ta cũng có thể tưởng tượng bản thân bị điện giật, hoặc nhớ lại những âm thanh có tần số cao như âm nhạc, tiếng cứa của 2 mảnh sắt...
3. Thiền định.
Chúng ta có thể thiền định bằng cách ngồi thiền, nằm thiền, đứng thiền, đi thiền để tiến tới trạng thái tê liệt. Bất động hoặc thiền định càng lâu thì càng dễ tê liệt.
Khi thay đổi trạng thái, cảm giác khó chịu sẽ sinh ra. Nếu ta hành thiền ngay lúc đó, có thể thay đổi được cảm xúc hoặc tư tưởng khó chịu của mình, thì dòng năng lượng tê liệt sẽ được sinh ra và kích thích khắp nơi, đặc biệt là những nơi khó chịu.
Nếu ta có thể thiền thả lỏng thật lâu, dòng năng lượng tê liệt sẽ càng luân chuyển, cân bằng, hồi phục và tự nhiên tăng trưởng tinh khí thần cho ta.
4. Tác động vật lý.
Chúng ta có thể nói hoặc nghe những âm thanh có tần số cao, gây ra rung động. Chúng ta có thể trực tiếp đến vùng lạnh giá, hoặc nghe âm nhạc, tiếng sắt cứa... Chúng ta cũng có thể tận hưởng cảm giác được mát xa, hoặc cảm giác thoải mái khi đi tiểu.
Tuy nhiên, chúng ta không nên sử dụng thuốc, chất kích thích, độc dược để tiến hành tê liệt. Việc này sẽ gây tác dụng phụ cực kỳ nghiêm trọng."
…
Giảng tới đây, xem như Ko Ko đã giảng xong nền tảng của Tê Liệt Pháp, tức pháp môn cộng hưởng năng lượng. Hắn nhìn Nina và Tiểu Thi một cái, sau đó tổng kết.
“Nina và Tiểu Thi nhớ kỹ, quan trọng là hít thở tê liệt. Thói quen hô hấp tê liệt sẽ khiến chúng ta có cảm giác tê liệt, rung động, vui vẻ và khoái lạc.
Chúng ta niệm A Di Đà Phật, càng niệm càng chuyên chú, càng niệm càng nhất tâm tĩnh lặng, cho tới khi vô niệm, vô dục, vô cầu, vô vi. Lúc đó, chúng ta sẽ đi tới trạng thái thiền định và cộng hưởng năng lượng tê liệt lúc nào chẳng hay.”
Hít vào thở ra A.
Hít vào thở ra Di.
Hít vào thở ra Đà.
Hít vào thở ra Phật.
Cũng giống như hít vào thở ra Tê và Liệt.
Chỉ là đổi âm, đổi thanh, đổi cách niệm này và cách quán tưởng kia. Đến khi các ngươi thuần thục, tự nhiên không cần phải niệm gì nữa. Tức nghĩ là ra, muốn là ra, hoàn toàn bản năng, giống như trong người có một cái khóa, thích bật tắt lúc nào cũng được.
Nói chung, sau khi thuần thục hành động tê liệt, chúng ta có thể cộng hưởng năng lượng với chính ta, với mọi người, mọi vật.
Việc cùng mọi người cộng hưởng sẽ giúp chúng ta đồng năng lượng, đồng tần số và đồng mục tiêu.
Ví như Tiểu Thi và Nina có thể truyền năng lượng cho ta, giúp ta, hoặc giúp mọi người.
Chúng ta có thể cùng nhau tụng niệm A Di Đà, bao quát Phật pháp, Kinh pháp, Chú pháp... Chúng ta sẽ cùng hò ca, đi lên đạo cả."
"A Di Đà Phật."
Nghe tới đây, ánh mắt Tiểu Thi bỗng nhiên sáng lên.
Nó lấp lánh, lấp lánh.
“A Di Đà Phật.”
…
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.