Kỷ Nguyên Kỳ Điểm: Đồ Thần

Chương 1: Vật Thể Không Nhận Chủ

Đăng: 02/09/2026 13:48 2,353 từ 2 lượt đọc

Tiếng rít nghẽn mạch của trụ mỏ neo số Bốn rền dọc đáy cống ngầm, dội qua những tấm sàn composite tái chế của Xóm Bụi.

Trần Vũ Lâm nằm ngửa trong khoang van áp, hai bả vai tì chặt lên lớp đệm triệt tiêu trường lực đã mủn mép. Khoang hẹp vừa khít thân người. Khí ozone xộc thẳng vào cuống họng, ngai ngái mùi dầu tản nhiệt cháy lẫn rác thải hữu cơ rỉ ra từ rãnh ngầm Vành Đai Ba. Cách chóp mũi anh chừng hai mươi phân, khối hợp kim nhớ hình của lõi không gian đang giật từng nhịp khô khốc. Những đường gân tinh thể xám chì phập phồng dưới luồng quang thông vàng đục từ chiếc đèn gắn trán nứt vỏ.

Bên vách khoang, dải tinh thể chỉ thị độ ổn định không-thời gian tụt dần từng vạch sáng. Dưới đáy rãnh, bùn sủi bọt lăn tăn rồi tự tách đôi, phơi ra những mảng đất khô cong vì lực neo giữ thực tại bị kéo giãn.

Phía trên miệng hầm, tiếng kim loại va mạnh vào gờ nắp gang. Hoàng Lùn nhoài nửa người xuống, chiếc chân giả bằng thép rác cạ vào miệng ống nghe ken két.

"Cắt nhánh phụ tải số hai đi Lâm! Neo không gian sắp đứt chân bám rồi, cả xóm trôi vào kẽ hở bây giờ!"

"Im mồm." Lâm không ngước lên.

Tay trái anh siết chặt kẹp cách ly từ tính, ghim chặt vào khung chịu lực để giữ người không trượt theo độ dốc buồng máy. Tay phải anh miết dọc thân que dò gốm, luồn mũi kim vào khe hở giữa hai phiến tinh thể nhớ hình. Nhánh phụ tải số hai là tuyến cấp màng giữ khí cho trạm y tế và mười hai buồng nén lọc bụi của dãy nhà trọ số Tám. Ngắt nhánh đó, máy thở của bà Tư với lồng ấp sơ sinh ngắt nguồn ngay lập tức.

"Mày còn bao nhiêu thời gian?" Hoàng hét át tiếng rít máy.

"Tao tháo đồng hồ rồi."

Lâm thở chậm lại. Anh áp ngón trỏ và ngón giữa trần trụi vào gờ kim loại rát bỏng.

Không nhìn bảng điện tử, anh dùng xúc giác để đọc sự biến dạng của mạng tinh thể bên trong. Từng nhịp rung truyền qua đầu ngón tay, qua khớp xương, dội thẳng vào lồng ngực theo nhịp thở. Khi anh hít sâu, hơi lạnh từ khe van cho biết mật độ hạt vi mô đang phân tán. Khi anh nén khí trong lồng ngực, độ rần rật dưới lớp biểu bì cho thấy hướng chuyển dịch của các thớ hợp kim thông minh.

Lõi không gian của trụ mỏ neo số Bốn là thiết bị dân dụng đời cũ do Tổng công ty Năng lượng Kỳ Điểm sản xuất từ thời đầu tân tạo, loại hết niên hạn và bị cắt dịch vụ cập nhật dữ liệu từ nửa thế kỷ trước. Theo thiết kế gốc, mạng logic tự phân tán trong lõi sẽ tự động bù trừ độ lệch tọa độ khi mật độ vật chất trong vùng bảo hộ thay đổi.

Nhưng khối hợp kim lúc này lại phản ứng theo một đồ thị hoàn toàn ngược lại.

Lớp màng tinh thể nhớ hình không mở rộng trường neo để ghì giữ kết cấu không gian của xóm vào Căn Giới. Nó đang co rút. Mỗi lần Lâm dùng que kích cơ học nạy mở vách phân phối, hệ thống tự phục hồi nội tại lại phóng ngược một xung phản hồi, ép các thớ kim loại siết chặt hơn.

Bộ não điều khiển của nó đang nhận diện toàn bộ khu dân cư cơi nới này là một vùng nhiễu loạn cần cắt bỏ.

Đối với bản mẫu kiểm định xuất xưởng lưu trong module tĩnh của cỗ máy, Xóm Bụi chỉ là một trạm tập kết công nhân mười sáu nóc nhà. Trải qua ba mươi năm, xóm đã phình to gấp mười lần với hàng trăm đường dẫn câu trộm, các xưởng tái sinh phế liệu chạy lò nung chui, cùng hàng ngàn sinh mạng bám víu vào rìa ranh giới hiện thực. Khung lõi chưa vỡ. Hệ điều phối đang co tải về cấu hình an toàn cũ. Phần Xóm Bụi mọc thêm ngoài cấu hình ấy bị hệ thống xếp xuống hàng tải phải loại bỏ.

"Cụm cách ly tổng bắt đầu tách tải!" Tiếng Hoàng giậm chân ầm ĩ trên nắp hầm. "Màng chắn đáy xóm tụt ba mươi phần trăm rồi!"

"Quăng que phát nhiệt!" Lâm quát.

Chiếc que kim loại bọc vỏ gốm rơi xoảng xuống đáy hầm bùn. Lâm chộp lấy bằng tay trần. Anh không có quyền ghi lại tầng điều phối, càng không thể vượt quyền chứng thực của tập đoàn cấp Thần Quốc.

Lựa chọn duy nhất là đánh lừa mạch tự chẩn đoán.

Lâm chọc mũi que phát nhiệt vào chốt cô lập cưỡng bức của cụm ngắt an toàn.

Xẹt.

Mùi cháy khét xông lên nồng nặc. Nhiệt lượng tức thời làm hỏng kênh phản hồi tại điểm khóa, tạo một trạng thái lỗi giả trên đường chẩn đoán.

Xung điện rò rỉ chạy ngược qua thân que sắt, giật thẳng vào lòng bàn tay Lâm. Lớp da tay cháy xèo một tiếng nhỏ. Cơn đau buốt chém dọc từ khớp ngón tay lên bả vai, khiến các thớ cơ co rút bần bật. Lâm dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép chốt cô lập chìm hết vào rãnh neo.

Tiếng rít nghẽn mạch dịu xuống, chuyển thành tiếng rền ì ầm quen thuộc khi dòng điều phối trường lực gượng gạo mở lại van xả. Những đốm sáng đỏ rực trên thân trụ lùi dần về sắc vàng cam chập chờn. Dưới chân hầm, những mảng bùn nứt toác ngừng dãn rộng.

Lâm buông lỏng hai tay, nằm bẹp xuống lớp cao su mục dưới đáy hố. Lưng áo anh ướt sũng, bết chặt vào khung kim loại gỉ. Bàn tay phải phồng rộp một mảng lớn đỏ ửng, các ngón tay run giật từng chập nhưng khớp xương vẫn còn cử động được.

Một bàn tay đen nhẻm thò xuống xốc nách Lâm, kéo anh trồi lên khỏi miệng cống.

Hoàng Lùn ngồi bệt bên mép hố, cái chân giả duỗi thẳng ra vũng nước đục, lồng ngực phập phồng:

"Xong chưa? Neo lại được vào Căn Giới chưa?"

"Chưa." Lâm chống tay vào gối, đứng dậy. Giọng anh khàn đặc vì khói ozone. "Tao chỉ nung chảy cái lẫy phản hồi để nó hoãn lệnh cắt thôi."

Hoàng ngẩng phắt lên:

"Nghĩa là sao? Mấy bóng đèn ngoài ngõ sáng lại rồi kia mà?"

"Nhìn màn hình phụ đi." Lâm quệt muội than dính trên trán, hất cằm về phía bộ đo xách tay.

Trên mặt kính nứt, thanh tiến trình tự sửa chữa của hợp kim nhớ hình đang nhích từng chấm nhỏ. Mạch logic nội sinh của trụ mỏ neo đã nhận ra điểm đoản mạch và bắt đầu kích hoạt quá trình tái tổ hợp tinh thể để vá lại tiếp điểm. Từng phân tử kim loại đang âm thầm dịch chuyển trong bóng tối để xóa mối hàn cưỡng bức mà Lâm vừa tạo ra.

"Tao chỉ câu được chừng bốn mươi tám tiếng," Lâm nói, với lấy chai nước lọc cặn trên xe tự hành của Hoàng tu một hơi dài. "Nó tự hàn xong mạch là cắt phụ tải tiếp. Lần sau thì que nhiệt vô dụng."

Hoàng đập mạnh bàn tay thô ráp xuống đùi thép kêu chan chát:

"Lại phải thay van điều phối? Tiền đâu ra? Lô quặng xỉ tao cào ở bãi rác Khu Bốn chiều nay bị tụi trạm kiểm định ép giá rớt đáy. Trừ phí nạp năng lượng với tiền mãi lộ qua chốt dân phòng thì còn lại mấy cắc."

Lâm không nói. Anh nhìn vào thùng xe tự hành phía sau lưng Hoàng. Trong thùng lỏng chỏng vài đoạn cáp bọc chì nứt vỏ, mấy tấm gốm cách điện mẻ góc và đống bu-lông biến tính nằm lẫn trong rác quặng.

Xóm Bụi là thế. Một dải đất phế thải bám vào rìa ngoài các khu công nghiệp Kỳ Điểm, nơi con người sống bằng đồ hết hạn của các tập đoàn, chắp vá qua tay năm bảy đời thợ.

"Tiền công của tao đâu?" Lâm hỏi.

Hoàng thọc tay vào túi trong chiếc áo khoác rách bươm, rút ra ba thẻ thanh toán ngoại tuyến đời cũ, chìa ra:

"Ba mươi đồng Linh tệ. Đáng lẽ bốn mươi, nhưng lão chủ bãi trừ mười đồng phí sàng lọc tạp chất. Lão bảo dạo này Cục Quản lý Siêu Năng siết nguồn gốc phế liệu, đồ không có tem niêm phong đều bị ép xuống loại bốn."

Lâm cầm ba tấm thẻ, ngón tay cái miết lên dãy số dập nổi đã mòn nhẵn.

Ba mươi đồng.

Hai mươi lăm đồng phải nạp ngay vào tài khoản Bệnh viện Đa khoa Khu Nam trước nửa đêm để giữ suất dịch ức chế thoái hóa mô phổi cho mẹ. Chậm một ngày, hệ thống an sinh sẽ gạch tên diện bảo trợ, và một liều thuốc ngoài chợ đen sẽ nuốt trọn tiền ăn cả tháng của hai mẹ con. Bốn đồng trả nợ phôi kim loại cho xưởng Ông Bảy.

Còn lại đúng một đồng. Đủ cho một phong lương khô tổng hợp và gói trà vụn.

"Mẹ mày dạo này thế nào?" Hoàng nhìn xuống mũi chân giả, giọng chùng hẳn. "Tao thấy bà ho rũ rượi từ đầu tuần."

"Vẫn phải cắm máy trợ áp suốt đêm," Lâm cất ba tấm thẻ vào túi áo trong, cài chốt cẩn thận. "Bác sĩ bảo phổi xơ hóa gần hết nửa dưới. Không duy trì dung dịch ức chế thì bụi xỉ quặng làm nghẽn khí quản."

"Còn nợ bên xưởng?"

"Trả dần. Ông Bảy gắt mồm chứ không cắt việc. Xưởng thiếu thợ biết đọc mạch thô, mấy đứa trẻ giờ chỉ biết cắm máy quét tự động, gặp đồ cổ hết chuẩn hỗ trợ là đứng hình."

Hoàng móc bao thuốc lá nhàu nát, bật lửa rít một hơi dài, nhả khói xám xịt vào khoảng không tranh tối tranh sáng:

"Thế cái trụ mỏ neo kia tính sao? Hai ngày nữa nó hàn xong mạch, mất màng chắn áp suất thì cả xóm này lãnh đủ bụi kim loại từ lò luyện bên Vành Đai Ba thổi sang."

"Hai ngày nữa tao phải chui sâu hơn vào tầng điều phối. Miếng vá này không dùng lần hai được"

"Rồi mày tính làm gì?"

"Chưa biết. Trước hết phải kiếm được đường vào mà hệ thống còn chịu nhận. Cần một module cấu hình ngoại chuẩn còn quyền truy cập, hoặc một bộ phát xung trường đủ mạnh để mở đường bảo trì. Đồ đó ngoài chợ đen không dưới ba trăm đồng."

Hoàng tặc lưỡi:

"Thế thì đi cướp kho tang vật của Cục Quản lý cho nhanh."

Lâm không cười. Anh cúi xuống nhặt hộp đồ nghề, móc kẹp cách ly vào thắt lưng:

"Mai tao qua bãi phế liệu trung tâm lùng xác máy xem có gỡ được module nhớ nào còn sống không. Mày chạy xe cẩn thận, né mấy trạm tuần tra ra."

"Biết rồi. Về đi, bà cụ chắc đang ngồi ngóng ngoài hiên đấy."

Hoàng trèo lên bệ lái, nhấn ga. Chiếc xe tự hành gầm lên một tiếng nặng nề rồi lảo đảo lăn bánh qua con hẻm lầy lội, để lại vệt bánh xe xám ngoét dưới ánh đèn cao áp chập chờn.

Lâm đứng lại giữa ngã ba đường đất.

Gió từ các khu liên hợp luyện kim thổi thốc vào xóm, nồng nặc mùi lưu huỳnh và mạt sắt. Phía xa, những ngọn tháp năng lượng chọc trời của các Thần Quốc trung tâm rực sáng đèn tín hiệu đỏ, sừng sững trên nền trời không một ánh sao, lạnh lùng rọi xuống vùng đất phế tích bên dưới.

Dưới lòng đất, trụ mỏ neo số Bốn vẫn âm ỉ vận hành. Các tinh thể hợp kim nhớ hình đang lặng lẽ trườn đi, từng bước xóa sạch mối hàn tạm bợ của anh để chuẩn bị cho lần ngắt nguồn kế tiếp.

Lâm siết nhẹ bàn tay phải bị bỏng. Lớp da non kéo căng, rát bỏng.

Anh quay người, bước về phía dãy nhà trọ lợp tôn xốp cuối ngõ.

Rầm!

Mặt đất dưới chân Lâm bất thần sụt xuống nửa tấc.

Cả khu xóm chao nghiêng. Không gian xung quanh như bị vặn xoắn cơ học, ánh đèn đường từ màu vàng vọt bỗng dãn dài thành những vệt sáng tím ngoằn ngoèo. Những tấm tôn xốp trên mái nhà rung lên bần bật, kêu răng rắc khi lực hút của Căn Giới bị hổng chân một khoảng lớn. Người trong các dãy trọ hét lên hỗn loạn, đồ đạc kim loại trong các gian buồng trượt dài trên sàn, va đập loảng xoảng.

Két— xì!

Chiếc xe tự hành của Hoàng Lùn vừa đi được năm mươi mét bỗng trượt ngang, hai bánh sau lơ lửng giữa không trung khi một hố sụt không gian vô hình nuốt chửng nửa mặt đường đất. Hoàng bám chặt vào vô-lăng, chiếc chân giả quẹt mạnh vào khung sắt tạo thành chuỗi tia lửa chói lòa.

"Lâm! Trọng trường sụp rồi!" Tiếng Hoàng gào xé họng qua màn bụi xỉ đang cuộn xoáy. "Bộ quét của xe tao vừa bắt được tín hiệu quét tầng cao! Đúng ba phút nữa AI đào thải thả xúc tu dọn dẹp xuống quét sạch cái xóm này!"

Trên đỉnh đầu họ, tầng mây đen đặc rách toạc ra một đường nứt đen ngòm. Một luồng áp lực vô hình nặng như chì từ từ đè xuống, ép thẳng vào lồng ngực từng con người dưới đáy bùn.

0