Chương 2: Nguy Cơ Xóm Bụi
Khối quét áp suất từ rãnh trên không quét qua mái tôn composite, nén toàn bộ luồng khí loãng dưới đáy cống thành một cú dội nghẽn tai.
Trần Vũ Lâm kéo Hoàng Lùn chui sát vào hốc bảo trì nằm trong bức tường chịu lực gốc, một tay ghì chặt khớp gối của Hoàng xuống vũng sình. Phần kết cấu này vẫn còn nằm trong bản đồ tải trọng cũ của trạm. Bên ngoài khoảng không mở, xúc tu dọn dẹp bằng trường lực phân rã của hệ thống thanh thải tự động quét ngang qua ngọn rào xóm. Luồng quét không mang hình khối vật chất, chỉ phả xuống một dải quang phổ tím đục, bẻ cong hình ảnh các khối nhà trọ cơi nới thành những vệt kéo dài nham nhở. Những phần cơi nới nằm ngoài bản đồ tải trọng bị xung quét bóc tách thành bụi mịn gần như tức thì.
Ba phút đếm ngược trôi qua trong tiếng rền nặng nề trên tầng cao. Trường quét lướt qua lớp kết cấu gốc đang che họ, cắt phăng mấy mảng mái và đường dẫn cơi nới nhô ra ngoài khung cũ rồi chuyển hướng sang phân khu kế tiếp của Vành Đai Ba.
Mặt bùn dưới chân nhả lực ép, sủi bọt ùng ục rồi từ từ dâng trở lại ngập nửa ống chân.
Lâm buông vai áo Hoàng. Tiếng thở dốc của gã thợ thọt bật ra thành từng cơn sặc sụa, mùi khói khét từ điểm can thiệp lúc nãy bám đặc trên màng lọc mũi.
"Xe tao kẹt dưới hố rồi," Hoàng chống tay vào mép bê tông nứt nẻ, gạt bùn bám trên cụm cấp năng lượng ngoài của chiếc chân giả. "Mày về phòng trước đi. Đống phế liệu này để tao tự kéo về xưởng Ông Bảy."
Lâm không đáp. Bàn tay phải của anh giật giật theo từng nhịp tim đập. Dưới lớp găng rách bươm dính muội than, vùng da phồng rộp vì xung phản hồi ngược đang tấy đỏ, nóng ran như có than hồng áp chặt vào gân xương. Anh kéo chụp mũ áo bảo hộ che kín nửa mặt, bước nhanh qua đoạn hành lang ngập nước dẫn vào dãy trọ Bốn.
Căn phòng 412 nằm kẹp giữa hai trụ chịu lực của tầng hầm phụ.
Khung cửa hợp kim nặng nề trượt vào rãnh khi Lâm gạt chốt khóa bên trong. Tiếng ồn ào của khu ổ chuột lập tức bị chặn lại sau lớp tường đệm triệt tiêu rung chấn.
Không gian bên trong buồng ở vỏn vẹn chín mét vuông, tối mờ dưới ánh sáng từ dải phát quang dán tạm quanh mép trần. Lâm dựa lưng vào vách kim loại lạnh ngắt, nhả từng ngụm khí nóng tích tụ trong lồng ngực. Anh tháo chốt găng tay phải. Mép vải cháy dính chặt vào lớp biểu bì phồng nước khiến từng cử động bóc tách đều kéo theo cơn nhức buốt chạy thẳng lên khớp vai.
Hộp thuốc mỡ sinh học gắn trên vách chỉ còn một lớp gel mỏng dính đáy. Lâm dùng đầu ngón trỏ tay trái quệt lấy phần gel còn lại, miết đều lên mảng da bỏng rát. Cảm giác mát lạnh từ hoạt chất làm dịu tạm thời cơn co giật của bó cơ, nhưng mép thịt quanh ngón cái vẫn sưng mọng, không thể co duỗi bình thường.
Anh đặt ba tấm thẻ Linh tệ lên mặt bàn phụ.
Ba mươi đồng.
Hai mươi lăm đồng phải nộp vào tài khoản trạm y tế trước nửa đêm để giữ suất điều trị cho mẹ. Bốn đồng trả nợ phôi kim loại cho xưởng Ông Bảy. Đúng một đồng còn lại nằm trơ trọi trên mặt kim loại xám.
Một đồng này không đủ mua một lõi lọc khí cá nhân mới, chỉ vừa vặn đổi hai phong bánh ép đạm thô ở buồng phân phối dinh dưỡng đầu dãy hầm.
Vách ngăn phía sau lưng Lâm phát ra một chuỗi tiếng lách cách.
Dải vật liệu nhớ hình bên trong lớp tường bắt đầu chuyển pha. Các thớ hợp kim thông minh co rút cơ học, kéo mặt bàn phụ thụt lùi vào hốc vách chừng hai mươi phân, suýt hất ba tấm thẻ thanh toán xuống sàn. Khung giường đơn bằng kim loại xốp tự động bung lẫy hãm, đẩy phẳng ra giữa phòng theo đúng quy chuẩn buồng nghỉ công nhân của Tổng công ty Năng lượng Kỳ Điểm thiết lập từ sáu mươi năm trước.
Căn phòng đang kích hoạt chu kỳ tự cân bằng nội tại để đưa mọi cấu trúc về bản thiết kế gốc.
Lâm chống tay trái vào thanh giằng giường, đạp gót chân ghì chặt chốt chặn cơ học. Khớp trượt phát ra tiếng nghiến rít chói tai khi lớp hợp kim bị cưỡng bức dừng lại giữa chừng.
Theo hồ sơ lưu trữ của module 412, không gian này chỉ là trạm nghỉ tạm thời của công nhân vận hành ca mười hai tiếng. Thiết kế gốc tối ưu hóa cho việc khử khuẩn bề mặt, nạp năng lượng sinh học tiêu chuẩn và xả sạch tạp chất công nghiệp sau mỗi chu kỳ làm việc. Nó không được lập trình để chứa một cuộc sống liên tục.
Nhưng ba mươi năm qua, Lâm đã nối thêm một màng đun nhiệt dã chiến ở góc phòng, cắm chắp đường xả rác hữu cơ vào rãnh ngầm của tòa nhà và giăng lớp lưới vi sợi để giữ ẩm cho khay rêu dinh dưỡng. Đối với logic bảo trì của căn phòng, toàn bộ các cấu trúc cơi nới đó đều là dị vật làm sai lệch thể tích và cản trở lưu thông của dòng khí tuần hoàn.
Màng đun nhiệt dưới góc tường bắt đầu quá nhiệt do tuyến cấp năng lượng chắp vá rò tải.
Bộ cảm biến môi trường trên trần lập tức xác định đây là điểm tích nhiệt bất thường có nguy cơ gây cháy buồng nén. Cửa thoát gió tự nhiên ở góc trần đóng sập lại bằng một tiếng cộc kim loại đanh gọn.
Lâm với lấy que nạy gốm cách ly trên kệ, luồn mũi dẹt vào khe cụm điều phối gắn chìm bên vách. Bàn tay phải bỏng rát không thể cầm nắm vật cứng, anh phải kẹp thân que vào giữa ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái, dùng cẳng tay phải tì lên làm điểm tựa để tạo lực bẩy.
Mũi gốm lách vào kênh phản hồi phụ, cưỡng bức đường phản hồi nhiệt về tầng điều phối rơi vào trạng thái lỗi.
Cửa thoát gió giật mở trở lại. Luồng khí tù đọng bốc mùi ẩm mốc tràn ra ngoài, nhưng thay vì hòa vào đường thông gió chính của tầng hầm, nó bị cụm chặn hồi lưu ép ngược vào rãnh thoát nước đáy buồng.
Hệ thống xả thải dưới sàn phát hiện nồng độ hạt muội than trong dòng khí thải vượt ngưỡng an toàn. Để bảo vệ đường ống dẫn chung khỏi nguy cơ đóng cặn carbon, cụm xả đáy tự động đóng kín đường dẫn, đồng thời kích hoạt bơm xả dung dịch kiềm đậm đặc để súc rửa khoang lắng.
Dung dịch tẩy rửa trào ngược qua miệng phễu thu nước, sủi bọt trắng xóa trên nền sàn composite. Mùi nồng hắc của hóa chất tẩy nhờn bốc lên, cắn xé niêm mạc mũi.
Lâm rút vội que gốm, dùng chiếc kìm mũi nhọn ghì cụm điều áp trên trần buồng, ép chốt cô lập lệch khỏi vị trí khóa để mở cưỡng bức đường xả khí tự nhiên.
Cơ cấu giữ trượt một nấc, ghì chặt ở trạng thái mở một phần. Gió từ rãnh ngầm Vành Đai Ba lập tức thốc ngược vào trong, mang theo bụi quặng và hơi nước lạnh buốt.
Sự tụt giảm áp suất tức thời kích hoạt cảm biến áp suất âm của module.
Đối với mạng logic cục bộ của buồng 412, việc áp suất tụt đột ngột trong khi đường xả đang mở là dấu hiệu của việc rách vỏ bọc cách ly, có thể dẫn tới thất thoát dưỡng khí của toàn bộ phân khu Bốn.
Hệ thống lập tức ngắt tuyến cấp khí sạch từ trạm trung tâm. Cùng lúc đó, bốn đầu phun áp lực cao trên trần bung nắp, xả ra những tia keo trám khe tự nở.
Từng giọt keo màu xám tro rơi lộp độp xuống sàn, tiếp xúc với không khí liền phồng to thành những mảng xỉ cứng như đá vôi, bịt kín khe cửa thoát gió vừa mở và dán chặt đường thoát nước.
Lâm lùi lại hai bước, lưng va mạnh vào thành tủ kỹ thuật. Anh đưa cánh tay trái lên che mặt để tránh lớp bụi keo đang bay lơ lửng trong không gian hẹp. Bụi bám vào mép băng gạc ở bàn tay phải, hút sạch độ ẩm còn lại trên lớp da phồng rộp, kéo theo một cơn đau xé buốt dọc theo từng thớ cơ.
Căn phòng đã tự cô lập hoàn toàn.
Theo chuẩn vận hành an toàn xuất xưởng, buồng nén đang ở trạng thái bảo vệ tối ưu: không rò rỉ nhiệt, không thất thoát áp suất, không nguy cơ lây nhiễm chéo sang các module lân cận. Nhưng lượng dưỡng khí còn lại bên trong chỉ đủ cho một người trưởng thành thở trong vòng chưa đầy hai mươi phút, và lớp keo trám đang bắt đầu hấp thụ nốt lượng ẩm tự nhiên trong không khí.
Lâm bước tới cụm phân phối tải âm tường, gạt bung nắp bảo vệ bằng gót chân trái.
Bên trong cụm, ba tuyến dẫn năng lượng bọc lớp chống nhiễu đã bị nhiệt lượng từ đợt sụt lún ngoài cống ngầm làm biến dạng lớp bảo vệ bên ngoài, dính chặt vào nhau thành một khối đen sì.
Anh rút bộ đo trường lực cầm tay từ thắt lưng, dùng tay trái kết nối đầu dò với giao diện chẩn đoán của tuyến dẫn số một.
Màn hình quang học của thiết bị nhấp nháy, hiển thị mô hình phân phối dòng tải theo tiêu chuẩn công nghiệp Kỳ Điểm. Theo mô hình này, tuyến dẫn số một đang chịu tải vượt ngưỡng do phải gánh thêm nguồn cho máy trợ thở của bà Tư. Nếu ngắt tải tuyến này, hệ thống sẽ tái phân phối công suất về mức danh định an toàn, giải phóng nhiệt lượng cho toàn bộ cụm điều phối.
Lâm nhìn dải hiển thị. Nếu làm theo mô hình bảo vệ hạ tầng, chiếc máy thở sẽ tắt ngấm ngay khi tuyến số một bị cô lập.
Anh đổi bộ đo sang chế độ ưu tiên tải sinh học dân sự.
Thiết bị tính toán lại dựa trên mật độ tiêu thụ của các thiết bị y tế kết nối trong mạng. Dải số liệu mới đề xuất phương án giữ nguyên tuyến số một, nhưng buộc phải kích hoạt cụm xả quá áp của lõi phân phối trung tâm để phân tán dòng nhiệt dư thừa ra môi trường xung quanh.
Vấn đề nằm ở chỗ, môi trường xung quanh lúc này chính là lòng buồng 412 đang bị niêm phong kín. Nếu phân tán tải nhiệt dư vào phòng, nhiệt độ không khí sẽ tăng vọt lên mức làm cháy lớp băng gạc trên tay anh và đốt sạch lượng oxy ít ỏi còn lại.
Dải cảnh báo vẫn đỏ. Lâm buộc bộ đo lấy thêm dữ liệu từ cơ chế tự bù trừ nội sinh của hợp kim nhớ hình.
Bộ đo phát ra một tiếng bíp ngắn. Bộ xử lý đưa ra một đồ thị thỏa hiệp: kích hoạt cơ chế tự phục hồi của lớp bảo vệ quanh các tuyến dẫn để cách ly dòng rò. Nhưng trên màn hình, đồ thị tham số liên tục dao động hỗn loạn. Cơ chế tự sửa chữa của vật liệu đang dựa trên giả định rằng môi trường xung quanh có áp suất và nhiệt độ chuẩn của phòng thí nghiệm xuất xưởng. Trong điều kiện buồng kín ngập bụi keo và dung dịch kiềm bốc hơi, phản ứng tái cấu trúc mạng tinh thể sẽ làm lớp cách ly kết tinh sai, khiến toàn cụm phân phối mất khả năng cô lập tải.
Không gian trong phòng bắt đầu ngột ngạt rõ rệt. Không khí đặc quánh lại, mỗi hơi thở kéo vào phổi đều mang theo vị đắng ngắt của hóa chất và cảm giác khô rát nơi cuống họng. Lồng ngực anh nặng trịch, các mạch máu hai bên thái dương đập dồn dập.
Lõi áp suất của trạm cấp khí phụ ở góc tường phát ra một tiếng xì dài rồi ngắt hẳn. Cụm chặn chính đã khóa chặt nấc cuối cùng để ngăn áp suất âm lan rộng.
Lâm ném bộ đo vô dụng xuống mặt giường.
Chỉ có một cách duy nhất để biết dòng tải thực tế đang dịch chuyển theo hướng nào bên trong khối tuyến dẫn biến tính.
Lâm đưa bàn tay trái lên. Anh dùng răng cắn vào mép khóa dán của chiếc găng bảo hộ còn lại, giật mạnh.
Miếng dán tách ra. Anh rút bàn tay trái trần trụi ra khỏi lớp vải cách ly dày cộp, để lộ những ngón tay thon dài, nổi rõ các đường gân xanh dưới lớp da mỏng.
Anh không thể dùng bàn tay phải đang bỏng rộp và mất cảm giác biểu bì. Nhưng tay trái vẫn còn nguyên vẹn khả năng dẫn truyền thần kinh.
Bằng cách áp trực tiếp các đầu ngón tay không cách ly vào điểm giao giữa ba tuyến dẫn, anh có thể dùng chính cơ thể sống của mình làm cầu đo trực tiếp, cảm nhận xung dao động thực tế của mạng tinh thể kim loại và độ trôi dạt của dòng năng lượng ngoài mọi mô hình tính toán.
Cái giá phải trả là một xung phản hồi trực tiếp xuyên qua hệ thần kinh, có thể làm tê liệt toàn bộ cánh tay trái nếu anh không ngắt tiếp xúc đủ nhanh.
Lâm hít một hơi thở nông, nén chặt cơ hoành để ổn định nhịp tim. Anh đưa hai đầu ngón tay trỏ và ngón giữa tay trái hướng về phía khối tuyến dẫn đen sém đang phát ra những tia sáng li ti màu lam nhạt.
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai phân.
Rầm! Rầm! Rầm!
Cánh cửa kim loại bên ngoài rung chuyển dữ dội dưới những cú đập dồn dập, tiếng then cài va vào khung cửa nảy lên bần bật.
"Lâm! Mở cửa! Lâm ơi!"
Tiếng gào hoảng loạn của bà Mai dội qua khe cửa thép, lẫn trong tiếng bước chân chạy hỗn loạn ngoài hành lang ngập nước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.