Chương 3: Người Sống Trong Cỗ Máy
Rầm! Rầm! Rầm!
Bà Mai vẫn đập cửa.
Lâm rút hai ngón tay trái lại trước khi chúng chạm vào điểm giao giữa ba tuyến dẫn. Phép đo trực tiếp chưa bắt đầu. Anh kéo lại chiếc găng cách ly, giấu bàn tay phải quấn băng muội than vào sau tà áo bảo hộ rồi bước tới cửa.
Tiếng ho khan của bà Mai vọng qua khe cửa, lẫn trong hơi thở nặng nhọc.
Lâm dùng tay trái gạt lẫy mở cửa.
Khung hợp kim vừa trượt vào rãnh, bà Mai đã lảo đảo bước qua bậc cửa, một tay bám chặt vào khung chịu lực của vách ngăn. Vùng ngực gầy gộc của bà phập phồng theo từng nhịp thở ngắt quãng.
"Sao mẹ lại rút quyền duy trì ra khỏi trạm y tế?" Lâm đỡ lấy cánh tay bà, hạ giọng.
Bà Mai không nhìn anh, ngón tay run rẩy chỉ về phía góc phòng trong: "Hết hạn ngạch ba tiếng trước rồi. Hệ thống bên đó vừa khóa quyền điều phối hoạt chất tầng hai, nó đẩy tao ra ngoài để nhường chỗ cho ca cấp cứu của phân khu Năm."
Lâm dìu bà bước qua khoang ngăn hẹp vào buồng trong.
Chiếc kén duy trì sinh thể dòng dân dụng đời cũ nằm sát vách chịu lực, lớp nắp polymer mờ đục chằng chịt vết xước cơ học sau nhiều năm tẩy rửa khử nhiễm. Khi thân thể bà Mai vừa tựa vào lớp đệm bên trong, các cảm biến sinh học chìm dưới bề mặt lập tức nhận diện mã cá nhân, phát ra chuỗi âm thanh ngắt quãng. Dải quang báo trên thành kén nhấp nháy sắc vàng sẫm, thể hiện trạng thái chờ xác thực hạn ngạch. Không có quyền truy cập mới, hệ thống chỉ duy trì trường nhiệt cơ bản, hoàn toàn không kích hoạt chu trình tái tạo mô và tuần hoàn dịch đệm.
Bà Mai thở dốc, mắt dán vào mảng tay áo rách toạc bên phải của Lâm: "Thằng Hoàng nó chuyển tiền công chưa?"
Lâm rút ba tấm thẻ Linh tệ ngoại tuyến từ túi áo. Anh áp hai tấm lên bề mặt giao diện nhận diện dữ liệu của cụm điều phối kén. Thiết bị phát ra tiếng tít trầm, xác thực giao dịch chuyển hai mươi lăm đồng Linh tệ vào tài khoản Bệnh viện Đa khoa Khu Nam.
Dải quang báo chuyển từ vàng sang xanh lục.
Hệ thống kén nhận lại quyền can thiệp sinh học theo hạn ngạch vừa nộp. Bề mặt đệm tự động lún xuống theo đường cong cơ thể bà Mai, giải phóng lớp dịch đệm mang hoạt chất dinh dưỡng và trường kích thích tế bào bao bọc lấy các khớp xương đang co rút. Nhịp thở của bà dịu dần, lớp cơ quanh bả vai thả lỏng ra theo dòng hoạt chất ấm.
"Đủ cho bảy ngày tới," Lâm nói, lùi lại nửa bước. "Bốn đồng gửi lại xưởng Ông Bảy, còn đúng một đồng mua khối ép đạm."
Bà Mai ngước nhìn anh, giọng chậm và khàn: "Mùi muội than bốc đầy trên áo mày. Chiều nay dưới xóm nháo nhào chuyện trụ mỏ neo số Bốn sụt áp. Mày lại thò tay can thiệp vào tuyến dẫn chính của tụi Kỳ Điểm?"
"Chỉ xử lý điểm rò tải cục bộ."
"Tay lại dính xung?"
"Va quẹt nhẹ vào mảng bảo vệ."
Lâm tránh ánh mắt của bà, quay người bước ra khoang trước. Cảm biến sinh học của kén rất nhạy với biến động cảm xúc; nếu nhịp tim bệnh nhân vượt ngưỡng cảnh báo, hệ thống sẽ tự kích hoạt chế độ an thần cưỡng bức và tự động khấu trừ thêm phí phụ trội vào hạn ngạch vừa nộp.
Cánh cửa ngoài buồng 412 rung lên.
Có thứ bằng kim loại đập vào lớp keo xỉ trám khe. Bụi rơi xuống sàn composite.
Lâm bước tới gạt chốt khe quan sát.
Bên ngoài hành lang ngập nước bùn, Lão Sáu đang ôm một cụm điều áp phân nhánh đã bị bẻ gãy khớp nối. Phía sau lão, ba bốn người thuê trọ khác đứng túm tụm, mặt mũi bết dính bùn quặng từ đợt quét thanh thải ban nãy.
"Mở cửa, Lâm!" Lão Sáu ghé sát mặt vào khe hở, giọng khàn đặc vì hít phải bụi khí thải. "Mày vừa ngắt cụm cách ly của trụ số Bốn đúng không? Mạng điều phối môi trường của cả dãy Bốn sập sạch rồi!"
Lâm mở hé cửa trượt vừa đủ một khoảng hẹp, chắn ngang tầm nhìn vào buồng trong.
"Cụm ngắt an toàn bị quá nhiệt," Lâm nói. "Tôi buộc phải cô lập mảng cơi nới để cắt kênh phản hồi sai lệch, nếu không mạng logic cục bộ của trụ sẽ kích hoạt chu trình thanh thải toàn phần."
"Mày giữ cái gốc trụ thì bên ngoài chết ngạt!" Lão Sáu xô cánh cửa, giơ cụm điều áp biến dạng lên trước mặt Lâm. "Tám mươi hộ dân phía sau vách chịu lực đang sống nhờ vào nhánh xả phụ của cái mảng cơi nới đó. Mày cắt phản hồi nhiệt, tầng điều phối trung tâm lập tức phong tỏa toàn bộ nhánh sống ngoài bản đồ. Mấy buồng áp suất bên dãy Bảy đang hú còi báo động vì nồng độ khí thở tụt dưới mức tối thiểu kìa!"
Mấy người đứng sau xôn xao. Một gã thợ người nhem nhuốc muội than giơ chiếc kìm cách ly lên:
"Đấu tắt lại đi! Lâm, mày có que gốm, ra mở lại nhánh phụ cho bọn tao. Chỉ cần mở một phần tư lưu lượng thôi, trụ mỏ neo chưa sập ngay được đâu!"
"Đấu tắt sẽ làm lệch tải cân bằng pha," Lâm đáp, giọng đanh lại. "Trụ số Bốn chỉ còn đúng bốn mươi tám tiếng trước khi mạng tự vá mạch hoàn tất quét lỗi toàn vùng. Tiếp tục câu tải lậu vào tuyến dẫn chính, biên độ dao động vượt ngưỡng thì toàn bộ chốt neo không gian của Vành Đai Ba sẽ tự bung tải trọng, hất cả khu này xuống rãnh sâu."
"Mười lăm phút nữa không có khí tươi thì phòng bên dãy Bảy nghẹt thở trước khi cái trụ sập hai ngày sau!" Lão Sáu chỉ thẳng tay vào mặt Lâm. "Mày làm theo chuẩn an toàn của công ty thì đúng bài bản, nhưng cả cái hốc này xưa nay sống nhờ phần phụ tải câu trộm từ van xả phụ. Giờ mày đóng lại thì lấy gì duy trì áp suất thở cho đám con nít?"
Nước từ trần hầm nhỏ xuống nền bùn.
Đám thợ không lùi bước. Họ vẫn đứng trước cửa chờ câu trả lời của Lâm.
Tiếng nạng kim loại gõ xuống sàn vọng tới từ khúc quanh.
Hoàng Lùn chống chiếc nạng hợp kim bước tới, khớp truyền động của chân giả rít ken két vì kẹt cát mịn. Trên vai gã vác một khối điều hòa trường khí thứ cấp tháo từ xác chiếc xe ba bánh.
"Lão Sáu, vác khối điều phối này về cắm vào nhánh phụ lưu của trạm xử lý chất thải số Hai," Hoàng quăng khối kim loại xuống vũng nước, phát ra tiếng va đập khô khốc. "Tao vừa thương lượng trừ vào hạn ngạch phế liệu tháng sau của xưởng Ông Bảy để mở quyền trích xuất trường khí thứ cấp từ bể lọc. Đủ duy trì áp suất thở cầm cự sáu tiếng."
Lão Sáu cúi nhìn khối kim loại xước xát dưới sàn, ngờ vực: "Xưởng Ông Bảy chịu nhả hạn ngạch? Tháng này bên đó gia công phôi liên chiều cho Tổng công ty bị phạt trễ hạn, lấy đâu ra quota dư?"
"Xưởng lão Bảy sửa nổi phôi vật chất liên chiều mà tối qua thợ còn ngồi co ro vì quota năng lượng bị cắt." Hoàng nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống vũng bùn. "Tao phải hứa tháng sau nhận thêm ba ca nắn phôi nguội không công thì lão mới chịu mở mã phân quyền của khối điều hòa này. Cấm cằn nhằn nữa, vác đi!"
Lão Sáu nhìn Hoàng rồi lại nhìn Lâm, cuối cùng cúi xuống nắm lấy quai kim loại của khối máy, vẫy tay ra hiệu cho mấy người phía sau khiêng đi. Tiếng chân bì bõm trong bùn loãng xa dần về phía cuối dãy hầm.
Hoàng bước vào trong phòng 412, dùng gót chân nẹp sắt đẩy cánh cửa trượt đóng khít lại. Gã tựa lưng vào vách ngăn, mắt dừng lại ở bàn tay phải của Lâm.
"Còn co duỗi được ngón nào không?"
"Khớp ngón cái cứng lại rồi," Lâm đưa bàn tay ra.
Lớp băng vải dính muội than bám chặt vào mảng da phồng rộp. Vết thương co rút, xám đục dưới ánh sáng phát quang mờ nhạt.
Hoàng ném một tuýp dung dịch dẫn truyền sinh học lên bàn: "Thuốc mỡ của mày hết rồi đúng không? Dùng tạm cái này. Chiều mai tao qua bãi phế liệu xem có khớp nẹp trợ lực cũ nào còn dùng được không."
"Lấy đâu ra tiền?" Lâm hỏi.
"Gán luôn xác chiếc xe ba bánh cho xưởng rồi," Hoàng đáp, gõ nhẹ cán nạng vào khớp gối chân giả. "Đằng nào cụm điều tốc cũng nát. Đi nạng vài tuần chả chết ai."
Sàn phòng 412 rung lên.
Dải quang báo trên trần chớp giật rồi chuyển sang màu đỏ.
Ngoài hành lang, vách kỹ thuật bật lên vài tiếng nổ lộp độp. Các lớp cách ly trên mạng phân phối của trụ mỏ neo số Bốn bị xuyên thủng khi hàng loạt nhánh tiêu thụ cơi nới ngắt kết nối cùng lúc.
"Dội ngược rồi!" Hoàng chống nạng đứng thẳng dậy. "Linh áp dư không thoát ra được các nhánh phụ, nó đang ép ngược về tuyến cấp tải dân dụng!"
Lâm cầm que gốm trên bàn, đẩy cửa lao ra ngoài.
Ánh tím rò ra từ các điểm nứt trên tuyến dẫn chính. Luồng hạt Linh Cơ chưa qua lọc thứ cấp thoát vào hành lang, ép không khí thành từng đợt nặng trên lồng ngực. Cửa từng phòng trọ dọc dãy liên tục đóng lại khi các module tự cô lập khỏi mạng chung.
Nếu dòng xung áp này phá vỡ trung tâm điều phối phân khu, toàn bộ kén dưỡng sinh và hệ thống duy trì sự sống của dãy hầm sẽ bị quá tải đánh sập hoàn toàn.
Lâm chạy tới điểm giao cắt của tuyến ngầm giữa hành lang.
Nắp khoang bảo trì bị áp lực hất tung, để lộ khối điều phối trung tâm đang phát sáng dưới lớp hợp kim nhớ hình. Bề mặt kim loại phồng to, các thớ vật liệu thông minh bị kéo giãn tới mép giới hạn chịu lực. Mạng logic cục bộ mất khả năng thiết lập đường xả hợp lệ, các tuyến phụ tự cô lập lẫn nhau khiến toàn bộ trường tải bị dồn ứ vào một điểm duy nhất.
Giao diện điều khiển tự động đã bị vô hiệu hóa do xung đột mã định tuyến.
"Lâm! Đừng chạm vào!" Hoàng hét lên từ phía sau.
Lâm quỳ một chân xuống mép miệng khoang. Anh dùng tay trái luồn que gốm vào khe hở của cụm chuyển mạch, cố bẩy chốt cô lập cơ học để cưỡng bức mở kênh xả tải xuống rãnh tiêu tán sâu.
Dòng Linh áp quá mạnh làm méo mó cấu trúc điểm tiếp xúc. Mũi que gốm trượt đi trên bề mặt vật liệu đang tan chảy cục bộ. Cơ cấu kẹt cứng, không thể tạo ra trạng thái chuyển tiếp cần thiết để hệ thống nhận diện đường xả.
Một vết rạn xuất hiện trên lớp vỏ nhớ hình.
Nhiệt hắt vào mặt Lâm, làm quăn mép tóc.
Que gốm không mở được đường xả.
Vết rạn tiếp tục rộng ra.
Lâm buông que gốm.
Anh không còn thời gian thử cách khác.
Bàn tay phải đang quấn băng muội than áp thẳng vào trường tải rò ra giữa tâm khối điều phối. Không có lớp đệm triệt tiêu trường lực.
Mô cơ và các đường dẫn sinh học trên cánh tay trở thành cầu nối chuyển tiếp để hệ thống nhận diện lại trạng thái phân tải.
Dòng Linh áp thô bạo tràn qua.
Một tiếng nổ bật lên trong khoang.
Luồng năng lượng nung cháy lớp băng dính muội than. Da từ cổ tay đến các đầu ngón tay sẫm lại, khói xám bắt đầu bốc lên.
Hệ thống điều phối nhận được trạng thái chuyển pha qua cầu nối sinh học.
Đường tiêu tán ngầm mở.
Dải sáng tím trên khối điều phối yếu dần rồi tắt. Các thớ hợp kim nhớ hình co trở lại, giữ tuyến dẫn ở trạng thái an toàn tạm thời.
Đèn phụ trong hành lang bật lại. Tiếng máy quanh dãy hầm dần ổn định.
Lâm dựa lưng vào thành miệng hầm bảo trì, thở dốc.
Hoàng Lùn chống nạng bước tới, dừng lại bên cạnh.
Lâm từ từ nâng cánh tay phải lên.
Khói xám vẫn bốc lên từ các đầu ngón tay co quắp. Toàn bộ bàn tay phải của anh trơ ra, hoàn toàn mất đi cảm giác.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.