Chương 4: Bản Chế Đầu Tiên
Khối phôi vật chất lập trình nằm trên mặt bàn thao tác bằng gốm cách ly.
Đó là một mẩu phế liệu thu hồi từ lớp giáp ngoài của tàu kéo cận quỹ đạo, bề mặt xám chì, phủ đầy vết rạn vi mô do mỏi nhiệt. Hoàng Lùn dùng đầu nạng hợp kim đẩy chiếc ghế xoay về phía Lâm, khớp truyền động của chân giả phát ra tiếng rít cơ học khô khốc khi dồn trọng tâm.
"Mảnh này gỡ từ mạn sau con tàu chở quặng bị loại biên tuần trước," Hoàng gõ đầu ngón tay trỏ bọc da nhân tạo vào gờ giữ của bệ kẹp. "Mạng tinh thể nhớ hình bên trong bị xung phản hồi nung rệu rã rồi. Lão Bảy vứt trong sọt phế liệu định đem tái chế lấy xỉ titan. Mày chắc là còn ép nó nhận lệnh định tuyến được không?"
Lâm đặt cẳng tay phải lên giá đỡ đệm xốp. Bàn tay anh vẫn quấn kín lớp băng phủ bột than khử tĩnh điện, các đầu ngón tay xám ngoét, co quắp bất động. Mỗi cử động ở bả vai đều kéo theo một luồng buốt nhói chạy dọc dây thần kinh trụ, các đầu ngón tay hoàn toàn trơ lỳ.
"Không cần khôi phục toàn bộ," Lâm dùng tay trái nhặt thanh que dẫn trường gốm đen. "Chỉ cần ép lớp mạng liên kết bề mặt tái lập chuỗi phân tử. Tạo được khung đỡ cho khớp trợ lực là đạt."
"Lão Bảy mà bắt quả tang mày dùng nguồn xung thử nghiệm của xưởng để mồi phôi rác, lão lại càu nhàu cả buổi đấy."
"Lão đang ở kho sau kiểm tra kiện hàng linh kiện của phân khu Ba." Lâm đáp, mắt nhìn vào mẩu phôi xám. "Hai mươi phút nữa trạm phân phối sẽ cắt dòng thử nghiệm để bảo trì định kỳ. Phải nắn xong lớp nền trước lúc đó."
Lâm ấn đầu que gốm vào chốt kích hoạt của bệ thao tác.
Dải quang báo chìm dưới mặt bàn chớp sáng màu lam nhạt. Dòng vi xung năng lượng thấp chạy qua hai kẹp dẫn, truyền thẳng vào khối vật chất lập trình. Mảnh phôi rung nhẹ trên đệm từ trường, những đường rãnh nứt tế vi trên bề mặt dần phát ra ánh lân tinh mờ đục khi các nút logic nội tại của vật liệu bị cưỡng bức thức tỉnh.
Ở các xưởng tầng đáy ven Vành Đai Ba, thợ nguội không có quyền truy cập vào buồng cộng hưởng vi hạt hay mô hình nén trường chuẩn của các tập đoàn lớn. Muốn ép một mẩu vật chất bán dẫn lập trình thoái hóa chuyển pha theo ý muốn, thợ buộc phải dùng chính hệ cảm ứng sinh học và xung thần kinh của mình làm kênh dẫn phản hồi.
Lâm kẹp chặt đầu cảm biến của que dẫn bằng hai ngón tay trái. Dòng dữ liệu thô từ mạng tinh thể dội ngược qua thân que gốm, đánh thẳng vào các đầu mút thần kinh ngoại biên.
Một luồng buốt nhức chạy dọc sống lưng.
Không có nhiệt lượng lớn bốc lên, nhưng lực cản từ những điểm đứt gãy bên trong ma trận kim loại nhớ hình tạo nên sức ép truyền dẫn nặng nề. Từng trải qua hàng ngàn chu kỳ biến dạng dưới gia tốc cận quỹ đạo, mạng nguyên tử của mẩu phế liệu đầy những điểm nghẽn logic. Khi Lâm đưa thuật toán định hình khung đỡ vào lõi, lực kháng từ cấu trúc tinh thể dội thẳng về cánh tay trái.
Lâm cắn chặt răng, ghìm hơi thở lại từng nhịp ngắn. Mồ hôi rịn ra chân tóc, nhỏ xuống mặt bàn gốm, bốc hơi xèo xèo cạnh điện cực.
Mỗi đợt xung dội về, các thớ cơ dọc cẳng tay trái lại giật thắt. Anh phải giữ vững nhịp xung thần kinh để đè ép các phản hồi rác, ép các nút tinh thể trượt dần vào tọa độ của bộ nẹp ngón.
Mặt ngoài khối phôi bắt đầu chảy mềm, quánh lại như sáp nóng nhưng bề mặt vẫn lạnh ngắt. Các hạt vật chất trượt lên nhau, kéo thành những sợi kim loại mảnh li ti, đan kết thành mạng lưới tổ ong nhiều tầng.
Dải sáng màu lam trên thân que gốm bắt đầu vặn xoắn, ánh sáng rung giật dữ dội khi chạm phải một nút thắt pha ở mạn sườn phôi.
"Nút thắt pha ở góc đuôi đang nghẽn," Hoàng Lùn nhoài người tới, tay phải vặn mạnh núm xả tải phụ trên bệ giữ sang nấc phân tán, đồng thời dùng đầu kẹp phụ áp một miếng tản nhiệt vào đáy phôi. "Tao ép dòng từ trường dạt sang hai bên rồi. Nhồi thuật toán vào sống lưng nẹp mau, đừng để nó đông cứng cục bộ!"
Điểm nghẽn vừa bị kéo dãn, Lâm lập tức đẩy que gốm lướt qua rãnh định vị. Dải tơ kim loại vươn dài, men theo đường rãnh của khớp ngón trỏ rồi khép kín lại, chuyển từ dạng sáp sệt sang thể rắn ánh kim mờ.
Một tiếng tách giòn tan vang lên từ lõi phôi.
Mạng tinh thể ở góc ngoài cùng không chịu nổi mật độ nén thuật toán, rã thành một lớp bụi xám mịn rơi xuống mặt bàn. Nhưng phần thân nẹp chính đã kịp định hình.
Lâm rút đầu que gốm.
Bệ từ trường ngắt tải. Khối kim loại rơi cạch xuống mặt bàn gốm cách ly.
Tiếng quạt thông gió trên vách sổ phả ra từng luồng gió mát rười rượi. Tiếng nước rỉ đều đều ngoài rãnh cáp ngầm vọng lại từ xa.
Lâm buông lỏng tay trái. Các ngón tay anh trắng bệch, giật nhẹ từng hồi do thiếu máu cục bộ sau đợt truyền dẫn kéo dài. Anh tựa người vào lưng ghế, chờ các xung thần kinh dị thường trong cánh tay dịu bớt.
Hoàng cúi xuống dùng nhíp gắp mẩu khung kim loại lên, nhúng nhanh vào khay dung môi làm nguội rồi đưa lên tầm mắt.
"Khớp ngàm chính và sống truyền lực cho ngón cái với ngón trỏ đã ăn khớp," Hoàng gõ nhẹ thân nhíp vào sống lưng nẹp. "Thử tải xem cơ chế chịu lực có chạy trơn tru không."
Lâm với tay trái nhận lấy bộ khung nẹp còn vương mùi dung môi. Khung kim loại nhẹ bẫng, cấu trúc tổ ong ôm vừa khít lấy các khớp ngón tay trái khi anh ướm thử.
Anh nhặt một bu-lông hợp kim cỡ lớn trên khay phế liệu, lồng đầu ngón tay mang nẹp vào và bắt đầu siết thử lực kẹp.
Lưới kim loại lập tức siết chặt, các khớp ngàm truyền lực ăn khớp phát ra tiếng kêu tanh tách êm ru. Lực bóp từ ngón tay truyền qua sống nẹp phân bổ đều xuống mấu tỳ, giữ chặt chiếc bu-lông kim loại không hề xê dịch.
"Được đấy," Hoàng tỳ cằm lên đầu nạng, gật gù. "Lực ép ban đầu đạt yêu cầu rồi."
"Để thử tăng tải xem sao."
Lâm gập ngón tay mạnh hơn, dồn lực vặn bu-lông vào một ren ốc cố định trên bệ kẹp để kiểm tra độ kháng trượt.
Rắc.
Một tiếng khựng khô khốc vang lên ở chốt xoay đốt thứ hai.
Sống nẹp hơi vặn sang một bên, mép kim loại tại khớp ngón trỏ bị kẹt cứng do các hạt tinh thể tái cấu trúc chưa đồng đều ở rìa ngoài. Càng tăng lực, khe trượt càng ép chặt lại, làm động tác co duỗi bị sượng cục bộ.
Lâm nhả tay ra, tháo bộ nẹp đặt lại lên bàn gốm.
Hoàng cầm chiếc kính lúp soi kỹ vào khớp nối vừa kẹt, tặc lưỡi: "Chỗ góc đuôi bị rã hạt lúc nãy làm chệch góc trượt rồi. Cầm que hàn hay vặn van thì vẫn bám tốt, nhưng nếu mày mang vác phôi quặng nặng hay giật giằng đột ngột là khớp này sẽ kẹt ngay lập tức."
"Chỉ cần giữ được dụng cụ cơ bản là đủ," Lâm nói. "Chờ có linh kiện tốt hơn rồi tính sau."
Hoàng đặt chiếc kính lúp xuống giá gỗ, với tay lấy chiếc chổi lông quét sạch đám bụi xám rơi vãi trên bệ kẹp vào khay thu hồi. Tiếng chổi quét sột soạt trên mặt bàn gốm vang lên đều đặn giữa gian phòng lặng ngắt. Hai người ngồi im một lúc, lắng nghe tiếng máy dập ngoài xưởng chính vừa ngắt nhịp khi trạm phân phối bắt đầu cắt nguồn thử nghiệm.
"Tháo lớp băng tay phải ra xem thế nào," Hoàng đặt chổi xuống, lấy chiếc kéo cắt chuyên dụng trên kệ đồ nghề. "Bôi thử dung dịch dẫn truyền xem mô cơ có chút hồi đáp nào không."
Lâm đặt cẳng tay phải lên mặt đệm xốp, dùng tay trái giữ chặt cổ tay.
Mũi kéo lách qua lớp sợi tổng hợp cháy sém. Từng vòng băng đen sẫm rụng xuống mặt bàn, để lộ phần da thịt bên dưới.
Mu bàn tay và các ngón không hề có sắc đỏ hay bọng nước của một vết bỏng nhiệt thông thường. Toàn bộ mảng da chuyển sang màu xám tro, nứt nẻ thành những đường rãnh khô khốc như đất bùn phơi nắng lâu ngày.
Tại các kẽ ngón tay nơi tiếp xúc trực tiếp với luồng Linh áp dội ngược chiều hôm trước, không hề có một giọt máu đỏ nào ứa ra.
Từ các khe nứt sâu, một chất dịch sệt màu xám xịt như bùn quặng rỉ ra chầm chậm, bốc lên sợi khói mỏng không mùi. Chất dịch không đông tụ lại mà men theo rãnh nẹp chảy xuống, chạm vào mặt bàn gốm làm lớp men phủ sủi bọt li ti rồi khoét sâu một vệt lõm mờ.
Hoàng Lùn khựng tay kéo lại, mắt dán chặt vào vệt dịch xám đang ăn mòn mặt bàn.
"Cái này không phải bỏng tải."
Lâm nhìn chất dịch xám đang rỉ ra từ kẽ tay mình. Không hề có cảm giác đau đớn. Mọi thụ thể cảm giác tại khu vực đó đã hoàn toàn mất liên lạc với hệ thần kinh.
"Đưa qua cụm chẩn đoán xem sao," Lâm hất cằm về phía máy phân tích cấu trúc ở góc vách.
Khối thiết bị kiểm định quang phổ của xưởng rù rè khởi động khi Hoàng kéo cần gạt. Gã đỡ lấy cẳng tay Lâm, đặt bàn tay xám ngoét của anh vào buồng nhận diện cảm biến.
Bề mặt khoang chẩn đoán lập tức phát sáng, các dải quang phổ quét đa miền chìm dưới lớp kính cường lực kích hoạt chu trình đọc mẫu sinh học và cấu trúc liên kết mô.
Màn hình hiển thị trung tâm nhấp nháy vài nhịp, đồ thị mật độ mô và dòng dẫn truyền sinh học nhảy loạn xạ không theo bất kỳ quy chuẩn nào.
Quang phổ quét dừng lại ở các đốt ngón tay và xương cổ tay.
Toàn bộ dải quang báo màu lam trên giao diện vụt tắt.
Màu đỏ sẫm tràn ngập bảng hiển thị. Còi cảnh báo của cụm chẩn đoán phát ra chuỗi âm thanh đứt quãng, dội vang vào vách kim loại của xưởng:
"Cảnh báo: Phát hiện dị nguyên phi cấu trúc trong mô sinh học."
"Cảnh báo: Ô nhiễm quy tắc cấp 4 đã tiêm nhiễm vào tủy xương."
Dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục trên nền quang báo, hắt ánh sáng gay gắt lên gương mặt Lâm và ánh mắt sững sờ của Hoàng Lùn. Dưới khoang chẩn đoán, một giọt dịch xám nữa tách khỏi đầu ngón tay Lâm, rơi xuống tấm kim loại đệm, phát ra tiếng xèo nhỏ rồi khoét sâu một lỗ đen vào bề mặt hợp kim.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.