Kỷ Nguyên Mới

Chương 11: Bên Kia Cửa Tum

Đăng: 23/08/2026 20:22 4,397 từ 22 lượt đọc

Khải kéo khóa chiếc áo khoác gió, cầm chùm chìa khóa trên mặt bàn gỗ rồi bước nhanh ra khỏi căn hộ số mười hai.


Chiếu nghỉ tầng ba chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn tròn hai mươi lăm oát treo ở góc đầu hồi dãy B. Không khí ẩm lạnh phả ra từ những mảng vôi tường mục ải, quyện với mùi dầu máy ngai ngái bốc xuống từ ô thông gió trên mái. Ông Hoàn đứng tựa lưng vào lan can sắt, chiếc đèn pin nhựa Trung Quốc kẹp bên sườn, luồng sáng pin rọi hắt lên những bậc thang dẫn lên tum. Nghe tiếng bước chân gấp gáp của Khải, ông quay phắt lại, ngực thở phập phồng:


"Chú Khải lên rồi đấy à. Tôi kéo then ngang rồi, mà cánh cửa cứ như có người ghim chặt từ phía ngoài sân thượng. Tôi gọi mấy câu chẳng thấy ai thưa, chỉ sợ đứa nào trèo lên nghịch trạm biến áp."


Khải bước lên từng bậc cầu thang. Gió bấc thổi qua khe cửa sắt rít lên từng hồi buốt lạnh.


Cánh cửa sắt dẫn ra tum sân thượng đóng kín mít. Nhớ lại vụ việc ở ngõ Cầu Cạn và hiện trường bỏng lạnh tại xưởng Tân Quang, Khải không đưa tay trần nắm then. Anh kéo vạt tay áo khoác gió phủ kín lòng bàn tay, lót thêm một lớp vải dày trước khi chạm vào thanh then sắt ngang.


Kim loại bên dưới lớp vải lạnh ngắt. Khải gạt then sang một bên rồi kéo nhẹ. Cánh cửa chỉ nhích ra chừng nửa đốt ngón tay rồi khựng lại, căng cứng như thể phía sau có một sợi dây cáp tì chặt vào mép tôn. Từ phía bên kia cánh cửa không có tiếng bước chân, không có tiếng thở, cũng không có âm thanh chuyển động của đồ đạc.


"Bác Hoàn lùi xuống một bậc đi," Khải nói khẽ.


Khải áp tai vào khe hở hẹp giữa cánh cửa và khung sắt. Bên ngoài chỉ có tiếng gió lùa qua bờ tường bao gạch chỉ. Nhưng đúng lúc Khải định buông tay, từ khối bê tông sàn mái ngay phía trên đầu bỗng vang lên một tiếng kim loại bị kéo căng kin kít. Âm thanh khô và gắt lịm, kéo dài chừng hai giây rồi chìm nghỉm vào tiếng rung từ thông năm mươi héc quen thuộc của trạm biến áp.


Khải nghiêng đèn pin soi qua khe cửa. Vệt sáng chỉ chạm vào một góc bệ gạch ướt tối om, không thấy bóng người hay chướng ngại vật nào chèn ngang.


"Tối nay không mở nữa bác ạ," Khải quay lại nói với ông Hoàn. "Trên mái có trạm biến áp cao thế đang chạy tải đêm, trèo ra lúc tối trời mà không có đồ bảo hộ chuyên dụng rất nguy hiểm. Đầu giờ chiều mai bên điện lực họ cắt điện luân phiên toàn khu vực để bảo dưỡng định kỳ, cháu sẽ cùng tổ kỹ thuật lên kiểm tra trực tiếp."


Ông Hoàn nhìn cánh cửa sắt, ngập ngừng gật đầu:


"Thế cũng được. Để tôi lấy sợi xích sắt vòng qua tay nắm khóa tạm lại, dặn bà con tầng dưới không ai được tự ý bén mảng lên."


Khải đợi ông Hoàn luồn sợi xích sắt qua hai tay nắm, bấm ổ khóa đồng cẩn thận rồi mới cùng ông đi xuống hành lang.


Bước vào phòng, Khải thấy Phương vẫn đứng bên bàn ăn chờ đợi, nét mặt đầy vẻ âu lo. Khải tháo áo khoác treo lên móc gỗ, đặt chùm chìa khóa về chỗ cũ:


"Cánh cửa tum bị giằng cứng từ phía bên kia, kéo không ra. Bác Hoàn đã xích khóa ngoài rồi. Đầu giờ chiều mai bên điện lực cắt điện bảo dưỡng, anh sẽ cùng tổ công tác lên kiểm tra hiện trạng trên đó."


Phương nhìn anh, thoáng cau mày:


"Lại liên quan đến trạm điện trên mái à anh?"


"Chưa rõ," Khải ngồi xuống rót chén nước lọc. "Phải đợi ngắt nguồn đo đạc kỹ thuật mới biết được."


Phương lặng lẽ gật đầu, không gặng hỏi thêm. Hai người thu dọn nốt đồ đạc trong bếp rồi tắt đèn đi ngủ. Đêm đó, phía trên trần nhà, tiếng máy biến áp vẫn rung lên từng nhịp trầm đục, đều đặn như bao ngày qua.



Sáu giờ sáng thứ Tư, sương mù từ bến sông Bến Đông tràn vào phủ kín khoảng sân chung giữa hai dãy nhà tập thể cơ khí đường số sáu. Những thân bàng trơ cành sau đợt trút lá đứng im lìm trong màn hơi ẩm xám đục. Dưới tầng một dãy A, tiếng đe búa sắt gõ lạch cạch của xưởng rèn bắt đầu vang lên từng nhịp rời rạc, lẫn vào tiếng chổi tre quét rác xào xạc của mấy cụ già dậy sớm.


Khải thức giấc từ lúc còi tàu hỏa kéo một hồi dài ngoài tuyến đường tránh liên cảng. Anh nằm yên trên chiếc đệm bông ép trải tạm góc phòng, đưa mắt nhìn lên những vệt ố vàng loang lổ trên trần vôi. Tiếng kim loại rít gắt tối qua không còn lặp lại.


Bên cạnh, Phương vẫn ngủ say, gương mặt nghiêng trên gối lộ rõ nét mệt sau những ngày dài đối soát hóa đơn kho vận ngoài cảng sông. Khải rón rén ngồi dậy, kéo mép chăn dạ đắp kín vai cho Phương rồi bước nhẹ ra phía bồn rửa mặt.


Nước máy xả ra từ vòi sắt lạnh buốt. Khải vốc nước rửa mặt, cái lạnh tức thì khiến cơ mặt căng cứng, xua bớt cảm giác nặng trịch nơi thái dương. Anh bước lại chiếc bàn nhỏ kê sát cửa sổ lá sách, lật mở cuốn sổ tay công tác bìa da đen.


Trên trang giấy kẻ ngang, Khải ghi vắn tắt vài dòng số liệu:

Bốn phẩy không hai giây.

Nhiệt độ lõi: mười bốn phẩy tám tụt xuống ba phẩy hai độ C.

Mười ba giờ ba mươi: điện lực cắt điện kiểm tra trạm tum dãy B.


Phương cựa mình tỉnh giấc, đưa tay dụi mắt rồi nhìn sang bàn làm việc:


"Anh dậy sớm thế? Mấy giờ anh phải có mặt ở đội?"


"Bảy giờ rưỡi giao ban sáng," Khải khép cuốn sổ tay, bước lại móc gỗ lấy chiếc áo khoác đồng phục. "Hôm nay em có phải xuống kho cảng nữa không?"


Phương chống tay ngồi dậy, với chiếc áo len mỏng khoác ngoài:


"Sáng nay em ở lại văn phòng chi nhánh in nốt phiếu nhập xuất kho đợt ba. Chiều bên cảng cũng cắt điện từ một giờ rưỡi nên chắc tầm bốn giờ là em về đến nhà. Trưa anh ăn cơm ở đâu?"


"Anh ăn với tổ điều tra rồi đầu giờ chiều cùng Nam qua bên điện lực phối hợp kiểm tra trạm tum trên nóc nhà mình." Khải chỉ vào nồi cơm điện trên kệ bếp. "Trong nồi còn cơm với khúc cá kho dưa tối qua, em cắm lại ăn lót dạ rồi hẵng đi làm."


Phương gật đầu, bước xuống giường xỏ dép:


"Anh nhớ bảo bên kỹ thuật điện lực kiểm tra cho cẩn thận. Tối qua lúc sụt điện, tiếng rít trên tum nghe buốt tai lắm, em nằm dưới này nghe mà gai cả người."


Khải cài cúc cổ tay áo:


"Anh biết rồi. Đợt kiểm tra này có cả giám định viên Vinh cùng đi."


Bảy giờ mười lăm phút sáng, Khải đến trụ sở Công an quận. Không khí trong hành lang tầng hai nồng mùi giấy tờ lưu trữ, mùi cà phê phin đặc và tiếng máy in kim chạy lạch cạch từ phòng tổng hợp.


Khải đẩy cửa bước vào phòng làm việc của Đội Cảnh sát Điều tra Hình sự.


Lê Thành Nam đang ngồi trước máy tính trích xuất dữ liệu phụ tải lưới điện trung thế. Trên chiếc bàn trà giữa phòng, Trung tá Phạm Quốc Hùng vừa châm nước sôi vào chiếc ấm tích ủ trong bao giành nứa, vừa ngẩng đầu nhìn Khải:


"Bản kết luận thực nghiệm buồng cao áp chiều qua bên kiểm định gửi sang chưa Khải?"


Khải kéo ghế ngồi xuống đối diện Đội trưởng Hùng, đặt tập hồ sơ giám định lên mặt bàn kính:


"Anh Vinh vừa ký nháy sáng nay anh ạ. Hai cấu hình đầu không ghi nhận phản ứng bất thường. Ở cấu hình thứ ba, khi nối máy hàn với cọc tiếp địa và thùng đất ẩm Cầu Cạn, hiện tượng xuất hiện đúng mười bảy giờ ba mươi lăm dù nguồn máy phát đã tháo rời khỏi thiết bị. Nhiệt độ lõi tụt xuống ba phẩy hai độ C trong bốn phẩy không hai giây rồi tự dừng. Bên kiểm định chưa xác định được vai trò cụ thể của lõi thép, đất ẩm hay cọc tiếp địa."


Hùng lật xem bảng in thông số cảm biến, gật đầu:


"Kết quả thực nghiệm bước đầu xác nhận có hiện tượng sụt nhiệt và biến tính cơ học của kim loại khi đấu nối tiếp địa với khối đất ẩm. Nhưng cơ chế gây rung thất cho nạn nhân thì pháp y và bên kỹ thuật vẫn đang phân tích, chưa thể đưa ra kết luận đóng lại toàn bộ nguyên nhân. Hồ sơ tố tụng vụ Đinh Văn Tùng tạm thời vẫn tiếp tục xác minh theo trình tự nguồn tin. Còn trạm biến áp trên mái khu tập thể đường số sáu thì sao?"


Nam xoay màn hình máy tính về phía hai người:


"Hồ sơ kỹ thuật bên điện lực xác nhận trạm tum dãy B là máy biến áp phân phối ngâm dầu một trăm sáu mươi ki-lô-vôn-am-pe, do xí nghiệp cơ khí tự lắp đặt từ giai đoạn chín lăm đến chín tám. Không có ghi nhận nào về việc dùng lõi thép tàu Ba Vì. Nhưng mấy hôm nay cư dân liên tục báo bị chớp nháy sụt áp vào tầm chiều tối, kèm theo tiếng rít kim loại trên mái. Tối qua bác Hoàn tổ trưởng kiểm tra thì cửa tum bị kẹt cứng."


Đội trưởng Hùng đặt chén trà xuống bàn, giọng dứt khoát:


"Một giờ rưỡi trưa nay điện lực cắt nguồn. Cậu với Nam phối hợp cùng giám định viên Vinh trực tiếp có mặt tại hiện trường tum dãy B. Yêu cầu điện lực kiểm tra toàn bộ tuyến dây tiếp địa từ vỏ trạm dẫn xuống cọc đất, đo nhiệt độ thùng máy trước và sau khi ngắt nguồn. Tuyệt đối không tự ý mở nắp thùng dầu hay can thiệp vào kết cấu lõi tại chỗ. Phải bảo đảm an toàn trước khi tính đến việc khác."


"Rõ," Khải đứng dậy nhận lệnh.


Mười hai giờ bốn mươi lăm phút trưa, chiếc xe chuyên dụng của tổ công tác dừng trước cổng khu tập thể Cơ khí đường số sáu.


Trời mù mịt hơi sương, gió bấc thổi từng cơn hun hút qua khe hở giữa hai dãy nhà ba tầng cũ kỹ. Vài người dân xóm thợ ngồi túm tụm quanh quán nước chè chén đầu dãy A, xôn xao bàn tán về đợt cắt điện.


Giám định viên Trịnh Quang Vinh mang theo máy đo nhiệt độ hồng ngoại và thiết bị đo điện trở đất. Đi cùng tổ công tác có hai cán bộ kỹ thuật của Chi nhánh Điện lực khu vực mặc áo cam bảo hộ, mang theo sào cách điện, găng cao su ba mươi lăm ki-lô-vôn và hộp đồ nghề cơ khí.


Kỹ sư Chấn từ trong căn hộ đầu hồi dãy A bước ra, tay cầm chiếc đèn pin cũ. Thấy Khải và Vinh, ông bước lại gần:


"Các anh lên tum dãy B đấy à? Trưa nay lúc mười hai giờ kém mười lăm, trạm trên mái lại rít lên một hồi ken két, bóng đèn nhà tôi đỏ quạch lại mất mấy giây rồi mới sáng lại."


Cán bộ điện lực tổ trưởng tên Tuấn kéo lại quai mũ bảo hộ:


"Bác yên tâm, đúng một giờ ba mươi phút là trạm trung gian ngắt dao cách ly đầu nguồn. Chúng tôi sẽ lên kiểm tra toàn bộ hệ thống an toàn."


Khải bảo ông Chấn nghỉ ngơi dưới sân rồi cùng Nam, Vinh và hai thợ điện bước lên cầu thang bộ dãy B.


Càng lên cao, không khí ẩm mốc của dãy nhà tập thể càng loãng dần, nhường chỗ cho một thứ mùi ngai ngái nồng nặc của kim loại rỉ sét ngâm nước. Gió luồn qua các ô thoáng cầu thang rít lên từng cơn lạnh buốt.


Tại chiếu nghỉ tầng tum, ổ khóa đồng của ông Hoàn bấm tối qua vẫn nằm nguyên vị trí.


Đúng một giờ ba mươi phút trưa, bộ đàm bên hông áo Tuấn rè lên một hồi ngắn. Giọng điều độ viên vang ra rõ ràng:


"Điều độ báo tổ công tác đường số sáu. Đúng một giờ ba mươi, dao cách ly tuyến trung thế cấp cho trạm tum dãy B đã mở hoàn toàn. Cho phép tổ công tác tiến hành kiểm tra an toàn tại chỗ."


Tuấn cầm micro đáp:


"Tổ công tác nhận lệnh. Bắt đầu kiểm tra an toàn."


Dãy đèn tròn ngoài hành lang vụt tắt. Toàn bộ khu tập thể chìm vào một khoảng lặng đột ngột. Tiếng rung rền năm mươi héc trên mái biến mất hoàn toàn.


Người thợ điện trẻ tuổi đi cùng Tuấn tên Bách bước lên trước, đeo găng tay vải bạt rồi cầm chìa khóa tra vào ổ khóa đồng trên dây xích. Ổ khóa bật mở. Bách tháo đoạn xích sắt, đưa tay nắm lấy thanh then sắt ngang cửa tum để kéo ra.


Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay có găng của Bách vừa siết chặt vào then cửa, người thợ điện bỗng giật nảy mình.


"Á!"


Bách thốt lên một tiếng nghẹn ứ. Cả cánh tay phải của anh ta gồng cứng ngắc, dính chặt vào thanh then sắt.


"Sao thế Bách?" Tuấn đứng phía sau vội hỏi.


Gương mặt Bách tái mét, mồ hôi hột túa ra trán:


"Không... không nhả tay ra được! Nó lạnh... buốt thấu vào xương rồi anh Tuấn ơi!"


Bách hoảng loạn dùng tay trái giật mạnh cẳng tay phải của mình ra, nhưng năm ngón tay bọc trong lớp găng vải bạt dường như đã bị một lực co rút ép chặt vào bề mặt kim loại. Lớp vải găng nơi đầu ngón tay bắt đầu đóng một màng sương trắng đục, chuyển sang màu xám ngoét. Bách càng giật mạnh thì tiếng kêu đau đớn càng gắt gao:


"Đau quá! Rách da mất!"


Tuấn hoảng hốt định lao tới nắm lấy bả vai Bách kéo lại.


"Đứng yên! Đừng chạm tay vào!" Khải quát lớn.


Khải nhìn thấy chiếc sào cách điện sợi thủy tinh ba mươi lăm ki-lô-vôn của bên điện lực đang dựng cạnh góc tường.


Khải chộp lấy chiếc sào cách điện, bước nhanh lên hai bậc thang. Anh luồn đầu móc sào bọc nhựa tổng hợp vào khoảng hở giữa cẳng tay Bách và thanh then cửa sắt, dùng hết sức bình sinh tỳ sào vào gờ tường bê tông, nẩy mạnh một nhát về phía sau.


"Rắc!"


Một tiếng tách khô khốc vang lên. Lớp vải găng tay bám chặt trên then sắt bị xé rách một mảng lớn. Cả người Bách bị hất văng về phía sau, ngã nhào vào lòng Tuấn và Nam đang đỡ sẵn dưới chân bậc thang.


Bách thở dốc từng cơn dữ dội, bàn tay phải run lên bần bật. Tuấn vội vàng lột chiếc găng tay rách ra: hai đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của Bách trắng bệch, cứng đờ và mất hoàn toàn cảm giác, vùng da quanh móng thâm tím lại.


Khải lập tức quay sang Nam:


"Nam, gọi ngay xe cấp cứu của Trung tâm Y tế quận đưa Bách đi kiểm tra bỏng lạnh. Dìu cậu ấy xuống phòng thường trực tầng một ngồi nghỉ, lấy chăn quấn giữ ấm toàn thân, tuyệt đối không hơ lửa hay xoa bóp mạnh vào vùng da tổn thương."


Nam gật đầu, vội vã đỡ người thợ điện trẻ đang run rẩy bước xuống cầu thang bộ.


Tại chiếu nghỉ, không khí dường như đặc quánh lại. Khải cầm chiếc sào cách điện, dùng đầu móc nhựa gạt mạnh then sắt sang một bên rồi đẩy toang cánh cửa tum.


Một luồng khí buốt lạnh sắc lẹm từ khoảng sân thượng ùa thẳng vào mặt Khải và những người còn lại.


Khải bước ra ngưỡng cửa.


Mặt sàn bê tông sân thượng rộng chừng sáu mươi mét vuông loang lổ những vũng nước mưa đọng lại từ đêm qua. Khác với vẻ ướt nhạt ở các góc sân, một dải sương mù trắng đục rất mỏng đang lững lờ bốc lên từ mặt sàn gạch bao quanh bệ đặt trạm biến áp.


Khối biến áp một trăm sáu mươi ki-lô-vôn-am-pe đặt trên khung dầm thép chữ U kê cao cách mặt sàn bốn mươi phân. Thùng máy hình trụ elip ngâm dầu, sơn màu xanh lá cây đậm đã tróc từng mảng lớn, để lộ lớp sắt rỉ xỉn màu.


Tuấn đeo găng cao su cách điện chuyên dụng ba mươi lăm ki-lô-vôn, cầm bút thử điện cao thế rà soát kỹ lưỡng ba đầu cáp vào và thanh cái hạ thế:


"Đã ngắt hoàn toàn nguồn điện. Không còn điện áp dư."


Người thợ điện còn lại móc bộ dây tiếp địa di động kẹp chặt vào ba pha đầu vào rồi đấu xuống khung bệ sắt để triệt tiêu toàn bộ cảm ứng tĩnh điện.


"Phần điện lực đã cô lập hoàn toàn, các anh tiếp cận kiểm tra kết cấu được," Tuấn khẽ nói, giọng vẫn chưa hết căng thẳng sau sự cố của Bách.


Vinh tiến sát lại thân máy, rọi luồng sáng đèn pin vào các cánh tản nhiệt hàn dọc hai bên sườn thùng dầu.


Dưới ánh sáng ban ngày mờ đục, các rãnh tôn tản nhiệt không hề khô ráo. Một màng sương mỏng bám dọc theo thân máy, ngưng tụ thành từng giọt nước đục mờ đọng lại ở mép gờ kim loại.


Vinh áp đầu đo nhiệt kế tiếp xúc vào bề mặt thùng dầu. Màn hình kỹ thuật số nhảy số liên tục rồi dừng lại ở mức mười phẩy năm độ C.


Tuấn nhìn màn hình rồi lắc đầu:


"Máy vừa mang tải sinh hoạt cả buổi mà vỏ máy ngâm dầu lại lạnh thế này thì không thể bình thường được."


"Nguồn đã cắt hoàn toàn mà nhiệt độ vỏ vẫn tiếp tục giảm," Vinh nhìn đồng hồ đo, giọng trầm hẳn xuống. "Nhiệt độ môi trường ngoài này đang là mười chín độ."


Tuấn quỳ xuống bên chân đế trạm biến áp, dùng cờ-lê tháo bốn bu-lông ở tấm nắp hộp đấu dây tiếp địa phía dưới đáy thùng máy.


Khải bước lại gần, rọi thẳng đèn pin vào hốc đấu nối.


Bên trong hốc đấu nối, đoạn dây đồng bện tiếp địa nối cọc bắt trên vỏ máy với tuyến tiếp địa đi xuống dưới nhà đã bị đứt ngang.


Đoạn dây đồng bện dài chừng ba mươi phân treo lơ lửng trong hốc sắt. Hai đầu mối nối không hề có dấu vết cháy sém hay hạt kim loại nóng chảy do ngắn mạch. Từng sợi đồng nhỏ li ti bị đứt ngang phẳng lỳ, màu đỏ sẫm của kim loại phủ một lớp bột trắng mịn như muối kết tinh.


Tuấn đưa kìm định chạm vào đầu sợi đồng thì Vinh vội lên tiếng:


"Đừng bẻ thêm. Giữ nguyên mặt gãy để bảo toàn dấu vết cơ học."


Tuấn dừng tay, thở hắt ra một hơi:


"Dây đồng mà thành thế này à? Nhìn mặt gãy cứ như kim loại bị giòn vụn."


Khải cúi sát xuống, dùng kẹp y tế gắp hai mẩu đồng nhỏ đã rơi rụng sẵn dưới đáy hộp đặt vào lọ thủy tinh có nắp xoáy. Anh quay sang hỏi Tuấn:


"Anh kiểm tra mức dầu xem sao."


Tuấn cầm giẻ lau sạch mắt kính thăm dầu hình tròn gắn ở hông thùng máy:


"Mức dầu vẫn nằm ở vạch cho phép, màu dầu vàng nhạt trong suốt, không có cặn đen hay bọt khí chập cháy. Muốn kiểm tra cuộn dây với lõi thép bên trong bắt buộc phải có xe cẩu hạ máy xuống đưa về xưởng chuyên dụng để xả dầu và rút ruột máy. Tuyệt đối không thể mở nắp thùng dầu ngâm này ngay trên tum sân thượng được."


Vinh gật đầu:


"Tình trạng nhiệt độ vỏ máy tụt bất thường kèm hệ thống tiếp địa đứt gãy thế này, thiết bị này không đủ điều kiện an toàn để đóng điện trở lại."


Khải đi vòng quanh bệ máy biến áp để quan sát kỹ các tuyến dẫn. Khi soi đèn pin dọc theo chân dầm thép chữ U, anh nhận ra một chi tiết lạ:


"Anh Tuấn, lại xem cái này."


Tuấn và Vinh bước vòng ra phía sau.


Sát chân bệ bê tông, ngoài tuyến cáp ngầm đi xuống hộp phân phối hạ thế, còn có một thanh đồng dẹt bản ba phân đã xỉn màu đen kịt. Thanh đồng này được bắt vít cố định vào góc dầm thép bệ máy, sau đó chạy men theo mép gờ gạch sân thượng rồi chui thẳng vào lớp vữa trát của bức tường hồi nhà B.


Tuấn cầm bản vẽ hoàn công lưới điện hạ thế năm 1998 giở ra đối chiếu, lật đi lật lại mấy trang sơ đồ mặt bằng:


"Lạ thật. Bản vẽ cải tạo hoàn công năm chín tám chỉ thể hiện tuyến cáp lực và một sợi tiếp địa chính đi thẳng xuống giếng tiếp địa dưới chân cầu thang. Hoàn toàn không có sơ đồ nào ghi nhận thanh đồng dẹt đi xuyên vào tường hồi này cả."


Khải dùng đèn pin soi kỹ mép vữa nơi thanh đồng chui vào tường. Lớp vữa bao quanh đã nứt nẻ chân chim từ lâu, không hề có dấu vết đục phá hay sửa chữa gần đây:


"Tạm thời ghi nhận chi tiết này vào biên bản: một tuyến dẫn kim loại không có trong hồ sơ lưu trữ."


Tuấn đứng dậy, rút bộ đàm liên lạc với trực ban điều độ chi nhánh điện lực:


"Tổ công tác tại tum dãy B tập thể Cơ khí báo cáo. Trạm biến áp một trăm sáu mươi có sự cố đứt dây nối đất và nhiệt độ vỏ máy giảm bất thường. Đề nghị cô lập trạm, xin lệnh kéo đường cáp tạm từ trạm ngõ bảy để cấp điện cho khu dân cư."


Đầu dây bên kia phát ra tiếng xì xèo rồi giọng điều độ viên xác nhận:


"Ghi nhận đề xuất. Cho phép cô lập trạm tum dãy B, tiến hành kéo đường cáp dự phòng tạm thời từ trạm ngõ bảy để khôi phục điện sinh hoạt trước sáu giờ tối."


Tổ công tác dùng bạt dứa chuyên dụng màu xanh bọc kín toàn bộ khối biến áp, niêm phong các đầu cáp bằng kẹp chì.


Đúng lúc tấm bạt dứa vừa được phủ trùm qua đỉnh máy và buộc dây siết chặt quanh chân bệ, Khải vô tình đưa mắt nhìn lại phía góc máy sát tường hồi.


Dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều đông, mặt bạt dứa phẳng phiu bên phía tường hồi bỗng chậm rãi lõm xuống một đoạn chừng nửa gang tay, bề mặt vải nhựa chùng lại rồi từ từ trượt lệch sang bên mép dầm thép trước khi tự đàn hồi trở lại trạng thái căng phẳng ban đầu.


Khải đứng sững lại chừng hai giây. Không gian xung quanh hoàn toàn không có gió xoáy hay tiếng động cơ học.


"Xong rồi anh Khải ơi, xuống thôi," tiếng Tuấn gọi từ phía cửa tum.


Khải thu hồi ánh nhìn, không nói gì. Anh cùng tổ công tác bước ra khỏi sân thượng, đóng chặt cánh cửa sắt rồi dùng một ổ khóa đồng mới khóa chặt chốt then.


Hai giờ ba mươi phút chiều, biên bản kiểm tra hiện trường kỹ thuật trên tum dãy B được hoàn tất với đầy đủ chữ ký của các bên liên quan.


Dưới chân cầu thang tầng một, ông Hoàn tổ trưởng cùng kỹ sư Chấn và hàng chục người dân xóm thợ đã đứng đợi sẵn trong vẻ sốt ruột.


Ông Hoàn bước lại gần Khải, giọng đầy lo lắng:


"Đồng chí Khải ơi, tình hình trạm biến áp trên tum thế nào rồi? Tối nay có điện sinh hoạt không?"


Khải dừng lại ở bậc thềm, nhìn mọi người:


"Trạm biến áp trên tum chưa đủ điều kiện an toàn để đóng điện trở lại bác ạ. Bên điện lực đang cho kéo đường cáp tạm từ trạm ngõ bảy sang, dự kiến trước sáu giờ tối nay sẽ cấp điện sinh hoạt trở lại cho bà con."


Mọi người thở phào nhẹ nhõm rồi tản dần ra các dãy nhà để chuẩn bị bữa tối.


Kỹ sư Chấn đứng nán lại bên gốc bàng trơ trụi lá, ngước mắt nhìn lên mái tum dãy B nơi cánh cửa sắt vừa bị khóa chặt. Người thợ già khẽ lẩm bẩm một mình:


"Ba chục năm nó nằm trên đó có làm sao đâu..."


Khải cùng Nam xách cặp tài liệu rời khu tập thể để quay về trụ sở hoàn tất báo cáo.


Trên mái dãy B, khối biến áp một trăm sáu mươi ki-lô-vôn-am-pe nằm bất động sau lớp bạt xanh khóa kín. Chiều muộn hôm ấy, lần đầu tiên kể từ khi Khải chuyển đến, căn phòng số mười hai không còn tiếng ù đều đều vọng xuống từ trần nhà.

0