Ký Ức Không Thuộc Về Ta

Chương 1: Ngày Thức Tỉnh

Đăng: 03/07/2026 07:01 5,695 từ 64 lượt đọc

Bầu trời đầu hạ trong xanh như vừa được gột rửa sau cơn mưa đêm. Những đám mây trắng lững lờ trôi giữa nền trời cao vời vợi, để ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua từng tòa nhà chọc trời, phủ lên thành phố Thiên Hải một màu vàng ấm áp. Đây là một trong những thành phố ma pháp phát triển bậc nhất quốc gia, nơi ma pháp đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống thường ngày. Từ giao thông, giáo dục, thương mại cho đến y tế và an ninh, đâu đâu cũng có sự hiện diện của ma pháp. Trên những đại lộ rộng lớn, xe ma đạo nối đuôi nhau lướt đi trong trật tự, sử dụng Ma Thạch làm nguồn năng lượng vận hành. Hai bên đường, những màn hình quảng cáo ba chiều được tạo nên từ ma pháp Quang hệ liên tục thay đổi hình ảnh, khi thì giới thiệu Học viện Ma pháp Thiên Hải, khi lại quảng bá những Ma cụ đời mới hay các bí cảnh vừa được phát hiện. Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thỉnh thoảng vẫn có thể bắt gặp vài Ma pháp sư cưỡi thú cưỡi phi hành băng qua những tầng mây, còn phía xa là từng đoàn vận tải ma pháp đang lặng lẽ làm nhiệm vụ. Ngay cả những Nhuyễn Ma vốn chỉ là Ma thú cấp thấp cũng được con người thuần hóa để hỗ trợ nhiều công việc trong cuộc sống. Đối với cư dân thành phố Thiên Hải, tất cả những điều ấy đã trở nên quen thuộc như việc mặt trời mọc mỗi sáng.


Nằm ở khu vực phía Đông thành phố – nơi tập trung nhiều gia tộc có danh tiếng – biệt thự của Lạc gia nổi bật giữa khoảng sân rộng phủ đầy cỏ xanh. Công trình không quá xa hoa nhưng từng đường nét đều toát lên vẻ tinh tế cùng bề dày lịch sử của một gia tộc đã gây dựng danh tiếng suốt nhiều thế hệ. Lạc gia là một gia tộc khá giàu có và có tiếng tại Thiên Hải, sở hữu nhiều sản nghiệp liên quan đến Ma cụ và hợp tác với không ít thế lực trong thành phố. Dù chưa thể sánh với những đại gia tộc đứng đầu quốc gia, cái tên Lạc gia vẫn đủ khiến nhiều người nể trọng bởi uy tín lâu năm trong giới kinh doanh ma pháp. Bên trong khuôn viên biệt thự, người hầu đã bắt đầu tất bật chuẩn bị bữa sáng, quản gia điềm tĩnh kiểm tra từng công việc như mọi ngày, tạo nên bầu không khí vừa yên bình vừa ngăn nắp của một gia tộc lớn. Chỉ tiếc, sự yên tĩnh ấy chẳng kéo dài được bao lâu.


RẦM! Cánh cửa phòng ngủ tầng hai bị đẩy mạnh đến mức va thẳng vào tường, phát ra một tiếng động vang dội. "Anh hai! Mau dậy đi!" Một bóng người nhỏ nhắn như cơn gió lao thẳng vào phòng, chẳng hề do dự mà nhảy phốc lên chiếc giường lớn. BỊCH! "Á!" Lạc Thiên giật mình mở mắt, chỉ kịp cảm thấy trước ngực mình như vừa có một tảng đá nhỏ rơi xuống. Cậu nhăn mặt nhìn xuống thì bắt gặp một gương mặt xinh xắn đang cười tít cả mắt. Mái tóc bạc mềm mại buông nhẹ trên vai, đôi mắt xanh biếc cong cong thành hình trăng khuyết, hai lúm đồng tiền nhỏ hiện rõ mỗi khi cô bé cười. "Anh hai! Hôm nay là ngày quan trọng mà anh còn ngủ nướng nữa!" Tiểu Vũ chống hai tay lên ngực anh trai, khuôn mặt đầy vẻ đắc ý như thể vừa hoàn thành một chiến công lớn.


Lạc Thiên bất lực thở dài, đưa tay day nhẹ trán rồi nhìn cô em gái trước mặt. "...Tiểu Vũ." Nghe anh trai gọi tên, cô bé lập tức nghiêng đầu cười tươi. "Hửm?" "Xuống." "Tại sao?" "Em nặng." Vừa nghe vậy, Tiểu Vũ lập tức chu môi, hai má phồng lên đầy bất mãn. "Em có bốn mươi sáu ký thôi!" Lạc Thiên ngước mắt nhìn trần nhà, vẻ mặt như mất hết hy vọng. "Bốn mươi sáu ký mà còn 'thôi'... Mai mình phải khóa cửa mới được." Cô bé chống nạnh hừ nhẹ một tiếng. "Anh lại nghĩ xấu em!" Lạc Thiên bật cười, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên. "Sao em biết anh đang nghĩ gì?" Tiểu Vũ cười hì hì, chỉ tay vào khuôn mặt anh trai. "Nhìn cái mặt anh là biết ngay." Nói xong, cô bé còn cố tình lè lưỡi trêu chọc rồi nhanh như sóc chạy biến ra ngoài, vừa chạy vừa gọi lớn: "Ba! Mẹ! Anh hai chịu dậy rồi!"


Lạc Thiên ngồi dậy, đưa tay xoa xoa trước ngực rồi chỉ biết lắc đầu cười. Từ nhỏ đến lớn, gần như sáng nào Tiểu Vũ cũng dùng đủ mọi cách để gọi cậu dậy. Ban đầu chỉ là gõ cửa, sau đó kéo chăn, rồi chẳng biết từ lúc nào lại phát triển thành nhảy thẳng lên giường. Dần dần, việc ấy cũng trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của hai anh em. Cậu bước đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm màu xám sang hai bên. Ánh nắng buổi sớm lập tức ùa vào căn phòng, mang theo làn gió mát dịu. Phía dưới sân, vài người hầu đang bày biện bàn ăn, quản gia vẫn bình tĩnh chỉ đạo mọi công việc như thường lệ. Mọi thứ diễn ra ngay ngắn và trật tự, đúng với nề nếp vốn có của Lạc gia.


Lạc Thiên lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía thành phố đang dần thức giấc. Một cảm giác khó tả lại khẽ lướt qua trong lòng, giống như đã tồn tại từ rất lâu nhưng chưa bao giờ có lời giải đáp. "Mình luôn có cảm giác..." Cậu khẽ siết bàn tay, ánh mắt vẫn hướng về khoảng trời xanh rộng lớn phía xa. Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã nhanh chóng tan biến như chưa từng tồn tại. Lạc Thiên khẽ lắc đầu, tự cười chính mình. "Lại nghĩ linh tinh rồi." Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày tất cả học sinh đủ tuổi trong thành phố sẽ tham gia khảo sát thiên phú ma pháp, đánh dấu bước khởi đầu trên con đường trở thành một Ma pháp sư. Và cũng là ngày mà cậu đã chờ đợi suốt một năm.


Lạc Thiên hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng tắm. Làn nước mát lạnh nhanh chóng cuốn trôi chút buồn ngủ còn sót lại, đồng thời khiến tâm trạng cậu bình tĩnh hơn không ít. Chỉ khoảng mười phút sau, cậu đã thay xong bộ đồng phục dành cho học sinh chuẩn bị tham gia khảo sát thiên phú. Chiếc áo khoác trắng viền xanh được may khá đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch. Trước ngực áo là huy hiệu của Lạc gia được thêu bằng chỉ bạc – hình đôi cánh ôm lấy ngôi sao sáu cánh, biểu tượng đã đồng hành cùng gia tộc hơn ba trăm năm. Đứng trước gương, Lạc Thiên khẽ chỉnh lại cổ áo, đưa tay vuốt mái tóc đen còn hơi ẩm rồi nhìn chính mình trong tấm gương lớn. Khóe môi cậu bất giác cong lên thành một nụ cười rất nhẹ. "Hôm nay... cuối cùng cũng đến."


Một năm. Khoảng thời gian nghe qua tưởng rất ngắn nhưng với Lạc Thiên lại dài đến lạ thường. Một năm trước, khi những người bạn đồng trang lứa đều háo hức chuẩn bị nhập học và thức tỉnh thiên phú, cậu lại phải liên tục ra vào bệnh viện để kiểm tra ma lực. Kết luận cuối cùng chỉ gói gọn trong một câu: ma lực trong cơ thể chưa đủ ổn định để tiến hành thức tỉnh. Không ai biết nguyên nhân thật sự là gì. Ngay cả những chuyên gia hàng đầu của thành phố Thiên Hải cũng chỉ có thể kết luận rằng ma lực của cậu phát triển chậm hơn người bình thường, nếu cố thức tỉnh rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì vậy, Lạc Thiên chỉ còn cách chờ đợi. Trong khoảng thời gian ấy, đủ loại lời đồn cũng lần lượt xuất hiện. Có người tiếc nuối thay cho cậu, nhưng cũng không ít kẻ mỉa mai, cho rằng Lạc gia chỉ đang tìm một cái cớ để giữ thể diện vì cậu vốn chẳng có thiên phú. Ban đầu, những lời ấy vẫn khiến cậu bận lòng, nhưng theo thời gian, tất cả đều dần trở nên không còn quan trọng. Dù sao thì hôm nay... mọi câu trả lời cũng sẽ được sáng tỏ.


Nghĩ đến đó, tâm trạng Lạc Thiên nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cậu mở cửa phòng rồi chậm rãi bước xuống tầng một. Mùi bơ thơm cùng bánh mì mới nướng nhanh chóng lan khắp đại sảnh. Trên bàn ăn, Lạc Vân Sơn vẫn như thường lệ ngồi đọc bản tin ma đạo bằng màn hình lập thể nổi trước mặt. Thi thoảng ông chỉ khẽ đưa tay lướt qua, những bản tin lập tức đổi sang nội dung khác. Ở phía đối diện, Diệp Thanh Nhã đang nhẹ nhàng điều khiển vài chiếc đĩa và ly thủy tinh tự động bay đến đúng vị trí bằng một phép thuật đơn giản. Hai người hầu đứng bên cạnh cũng nhanh chóng hoàn thành những công việc còn lại dưới sự chỉ dẫn của quản gia, khiến bầu không khí trong biệt thự vừa bận rộn nhưng vẫn rất trật tự. Thấy con trai bước xuống, Diệp Thanh Nhã mỉm cười dịu dàng. "Dậy rồi à? Mau lại ăn sáng đi, lát nữa còn phải đến quảng trường." Lạc Thiên kéo ghế ngồi xuống, khẽ gật đầu đáp lại. "Vâng."


Cậu vừa ngồi xuống thì một ổ bánh mì nóng hổi đã được đẩy đến trước mặt. Tiểu Vũ chống cằm nhìn anh trai, đôi mắt ánh lên vẻ ranh mãnh. "Hôm nay em đặc biệt nhường anh đấy." Lạc Thiên hơi ngạc nhiên, đưa mắt nhìn cô em gái. "Tốt bụng vậy?" Tiểu Vũ lập tức gật đầu rất nghiêm túc. "Ừ. Lỡ lát nữa anh khảo sát ra thiên phú cấp D thì còn có sức mà khóc." Cả bàn ăn bỗng yên lặng vài giây. Lạc Thiên chậm rãi đặt ổ bánh mì xuống, vẻ mặt bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra. "Được rồi... Anh thu lại câu 'tốt bụng' vừa nãy." Tiểu Vũ bật cười đầy khoái chí. Thấy cô em gái vẫn còn cười không ngớt, Lạc Thiên thong thả cắn một miếng bánh rồi nói tiếp: "Nếu thật thì anh sẽ xin học chung lớp với em, ngày nào cũng sang tìm em tâm sự." Nghe đến đó, Tiểu Vũ lập tức tưởng tượng ra cảnh ấy rồi rùng mình. "Không được! Em còn phải làm thiên tài!" Câu trả lời dứt khoát của cô bé khiến Diệp Thanh Nhã bật cười, ngay cả vài người hầu đứng gần đó cũng phải khẽ cúi đầu giấu đi nụ cười.


Lạc Vân Sơn chậm rãi đặt tách cà phê xuống bàn, khép lại bản tin ma đạo rồi mới ngẩng đầu nhìn con trai. Ánh mắt ông vẫn bình tĩnh như mọi ngày, giọng nói trầm ổn nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng đáng tin cậy. "Thiên." Lạc Thiên lập tức quay sang. "Dạ?" Ông chỉ nói đúng một câu ngắn gọn: "Đừng tự tạo áp lực cho mình." Thấy con trai chăm chú lắng nghe, ông mới tiếp tục: "Thiên phú quyết định điểm xuất phát, nhưng không quyết định con đường phía trước." Diệp Thanh Nhã cũng mỉm cười tiếp lời: "Mẹ và ba đã xem lại kết quả kiểm tra gần nhất rồi. Ma lực của con bây giờ rất ổn định, không còn vấn đề gì nữa. Chỉ cần bình tĩnh làm tốt những gì mình phải làm là được." Lạc Thiên nhìn cha mẹ rồi khẽ gật đầu. Trong lòng cậu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. "Con biết rồi."


Bữa sáng nhanh chóng kết thúc trong bầu không khí ấm áp của gia đình. Đúng lúc ấy, chuông cửa bất ngờ vang lên. Ting tong! Tiểu Vũ lập tức nhảy khỏi ghế. "Để con mở!" Cô bé vừa chạy ra sân vừa hớn hở kéo tung cánh cửa biệt thự. Chưa đầy vài giây sau, từ bên ngoài đã truyền vào một giọng cười sang sảng quen thuộc: "Thiên! Mày còn chưa xong à?" Chỉ vừa nghe thấy giọng nói ấy, khóe miệng Lạc Thiên đã bất giác nhếch lên thành một nụ cười. Cậu khẽ đứng dậy, đưa mắt nhìn về phía cửa rồi lẩm bẩm: "Đến rồi sao..."


Tiếng chuông cửa vừa vang lên, Tiểu Vũ đã nhanh nhẹn đặt cốc sữa xuống bàn rồi chạy một mạch ra ngoài. Chưa đầy vài giây sau, một giọng nói quen thuộc đã vọng khắp khoảng sân trước biệt thự. "Chú Lạc! Dì Diệp! Cháu đến rồi!" Chỉ vừa nghe thấy giọng nói ấy, Lạc Thiên đã bất giác mỉm cười. Người có thể vừa bước vào cổng đã ồn ào như vậy ngoài Hạ Hạo thì cũng chẳng còn ai khác. Một người hầu nhanh chóng mở rộng cánh cổng, còn quản gia chỉ khẽ mỉm cười rồi lùi sang một bên nhường đường cho vị khách quen thuộc. Diệp Thanh Nhã bước ra cửa, dịu dàng gật đầu chào. "Đến sớm thế sao?" Hạ Hạo gãi đầu cười ngượng. "Cháu sợ tên kia lại ngủ quên. Hôm nay quan trọng như vậy mà đến muộn thì tiếc lắm."


Lạc Vân Sơn cũng vừa bước ra khỏi phòng ăn. Ông nhìn Hạ Hạo rồi khẽ gật đầu thay cho lời chào. "Vào nhà đi." Đúng lúc ấy, tiếng bước chân từ cầu thang truyền xuống. Lạc Thiên chậm rãi bước tới, vừa nhìn thấy Hạ Hạo đã cười nhạt. "Mới sáng đã nghe mày nói xấu tao rồi." Hạ Hạo lập tức nhếch môi, bước tới huých nhẹ vai bạn. "Tao nói sự thật thôi. Hồi cấp hai ai là người bị Tiểu Vũ kéo chăn mỗi sáng?" Lạc Thiên bình thản đáp lại. "Ít nhất hôm nay tao dậy trước khi mày vào." Hai người nhìn nhau vài giây rồi cùng bật cười. Chỉ một cuộc đối đáp ngắn ngủi cũng đủ cho thấy tình bạn đã gắn bó nhiều năm giữa hai người.


Tiểu Vũ khoanh tay đứng bên cạnh, làm ra vẻ người lớn rồi hừ nhẹ một tiếng. "Hai anh đúng là giống hệt nhau, gặp nhau là bắt đầu chọc nhau." Hạ Hạo cúi xuống xoa đầu cô bé. "Thế em không vui à?" Tiểu Vũ lập tức cười híp mắt. "Vui chứ. Sau này em thức tỉnh thiên phú SSS rồi vào học viện đè đầu anh hai." Lạc Thiên nhướng mày nhìn em gái. "Tự tin vậy cơ à?" Cô bé chống nạnh, đáp ngay không cần suy nghĩ. "Đương nhiên! Ba mẹ đều giỏi như vậy, em chắc chắn cũng là thiên tài." Hạ Hạo nghiêm túc gật gù. "Anh thấy cũng hợp lý." Cậu cố tình dừng lại vài giây rồi liếc sang Lạc Thiên. "Còn anh trai em thì... chưa biết." Lạc Thiên lập tức giơ tay định đánh thì Hạ Hạo đã cười lớn lùi ra phía sau, khiến Tiểu Vũ ôm bụng cười không ngừng.


Nhìn ba đứa trẻ cười đùa trước sân, ánh mắt Lạc Vân Sơn thoáng dịu lại. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi cất giọng trầm ổn. "Đến giờ rồi." Chỉ ba chữ đơn giản cũng đủ khiến cả ba lập tức ngừng đùa. Diệp Thanh Nhã bước tới chỉnh lại cổ áo cho Lạc Thiên, khẽ phủi đi một sợi chỉ nhỏ rồi mỉm cười. "Bình tĩnh là được." Lạc Thiên gật đầu. "Con biết." Quản gia đã mở sẵn cửa xe, hai người hầu nhanh chóng chuẩn bị những vật dụng cần thiết cho chuyến đi. Chẳng mấy chốc, chiếc xe ma đạo của Lạc gia nhẹ nhàng rời khỏi biệt thự, hòa vào dòng phương tiện đang hướng về trung tâm thành phố.


Hôm nay là ngày khảo sát thiên phú nên cả Thiên Hải đông hơn hẳn ngày thường. Trên các đại lộ, xe ma đạo nối thành từng hàng dài, xen lẫn là phương tiện của nhiều gia tộc khác nhau, trên thân xe đều khắc huy hiệu riêng. Thỉnh thoảng, vài Ma pháp sư cưỡi thú cưỡi phi hành lướt qua bầu trời, phối hợp cùng đội tuần tra giữ gìn trật tự. Hai bên đường, học sinh trong đủ loại đồng phục tụ tập thành từng nhóm, người thì hồi hộp ôn lại kiến thức, người lại không giấu nổi sự háo hức. Hạ Hạo chống khuỷu tay lên cửa kính, vừa nhìn khung cảnh bên ngoài vừa lên tiếng. "Năm nay học viện vừa hoàn thành khu huấn luyện mới." Lạc Thiên quay sang. "Có gì đặc biệt?" "Nghe nói được Hiệp hội Ma pháp đầu tư, mô phỏng nguyên cả một bí cảnh thu nhỏ ngay trong trường, bên trong còn có Ma thú thật để học sinh luyện tập."


Tiểu Vũ lập tức ghé người lên giữa hai hàng ghế, đôi mắt sáng rực. "Thật luôn? Có nguy hiểm không?" Hạ Hạo gật đầu. "Có chứ. Giáo viên chỉ đảm bảo không ai mất mạng thôi, còn bị thương hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân." Cậu cười cười rồi kể tiếp. "Hôm trước có một đứa trong lớp anh chủ quan, bị Thạch Lang cắn một phát, phải nằm phòng y tế gần cả tuần." Nghe vậy, Tiểu Vũ khẽ nuốt nước bọt, còn Lạc Thiên chỉ lặng lẽ mỉm cười. Cuộc sống ở Học viện Ma pháp Thiên Hải chính là điều cậu đã mong chờ suốt một năm qua. Nhận ra mình vừa vô tình nhắc đến chuyện ấy, Hạ Hạo hơi khựng lại rồi vỗ nhẹ lên vai bạn. "Dù hôm nay kết quả thế nào thì tao vẫn tin mày." Lạc Thiên nhìn bạn thân vài giây rồi bật cười. "Mày tự nhiên nghiêm túc thế làm tao không quen." "Tao đang động viên." "Ừ... nhưng nhìn mặt mày buồn cười quá." Cả xe lại vang lên tiếng cười, ngay cả Diệp Thanh Nhã ngồi phía trước cũng không nhịn được mà mỉm cười.


Chiếc xe từ từ rẽ qua một khúc cua lớn. Phía trước, quảng trường trung tâm của thành phố Thiên Hải dần hiện ra trong tầm mắt. Biển người kéo dài đến tận những con phố xung quanh, từng lá cờ mang biểu tượng của Học viện Ma pháp Thiên Hải tung bay trong gió. Trên không trung, các đội Ma pháp sư và kỵ sĩ phi hành không ngừng tuần tra để giữ gìn trật tự, trong khi những pháp trận khổng lồ đã bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, báo hiệu buổi khảo sát sắp diễn ra. Chỉ mới nhìn từ xa, bầu không khí náo nhiệt ấy cũng đủ khiến trái tim của vô số thiếu niên đập nhanh hơn. Lạc Thiên khẽ hít sâu một hơi, ánh mắt dừng lại nơi quảng trường rộng lớn trước mặt. Có lẽ... từ hôm nay, con đường Ma pháp của mình mới thật sự bắt đầu.


Chiếc xe của Lạc gia chậm rãi dừng lại trước quảng trường trung tâm thành phố Thiên Hải. Ngay khi cửa xe mở ra, bầu không khí náo nhiệt lập tức ùa tới từ khắp bốn phía. Tiếng trò chuyện, tiếng cười nói, tiếng loa thông báo cùng âm thanh của vô số phương tiện nối tiếp nhau vang vọng khắp quảng trường rộng lớn. Hôm nay là ngày khảo sát thiên phú ma pháp, cũng là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của rất nhiều thiếu niên, vì vậy từ sáng sớm nơi đây đã chật kín người. Từng đoàn học sinh trong đồng phục của các trường sơ cấp đứng thành hàng ngay ngắn dưới sự hướng dẫn của giáo viên, còn phía sau là gia đình và người thân không ngừng dõi mắt về khu vực khảo sát. Trên không trung, các đội Ma pháp sư Phong hệ và kỵ sĩ tuần tra vẫn lặng lẽ di chuyển, phối hợp cùng lực lượng an ninh của Hiệp hội Ma Pháp để giữ gìn trật tự.


Lạc Thiên bước xuống xe, ánh mắt không khỏi dừng lại ở quảng trường rộng lớn trước mặt. Chính giữa quảng trường là một quảng đài bằng bạch ngọc cao hơn mặt đất vài mét, xung quanh được bao bọc bởi một kết giới màu lam nhạt đang vận hành liên tục. Trên quảng đài, nổi bật nhất là Ma Thạch Thiên Phú – một khối tinh thạch khổng lồ cao gần ba mét, toàn thân trong suốt như pha lê nhưng bên trong lại lưu chuyển từng dòng ánh sáng đủ mọi màu sắc, giống như cả bầu trời sao bị phong ấn vào trong viên đá. Đây không phải Ma Thạch dùng để cung cấp năng lượng như những loại Ma Thạch thông thường, mà là một loại Ma Thạch đặc biệt do Hiệp hội Ma Pháp quản lý, chỉ có duy nhất một chức năng là cộng hưởng với Ma Hải của người khảo sát để đánh giá thiên phú bẩm sinh. Vì số lượng cực kỳ hiếm nên mỗi thành phố lớn cũng chỉ sở hữu một viên, chỉ được đưa ra sử dụng vào những dịp khảo sát hằng năm.


Hạ Hạo đưa mắt nhìn khắp quảng trường rồi khẽ huýt sáo. "Đông hơn năm ngoái nhiều thật." Lạc Thiên cũng gật đầu đồng tình. Chỉ riêng khu vực trước mặt đã có hàng nghìn học sinh tập trung chờ đến lượt, còn các khán đài xung quanh gần như kín chỗ. Ánh mắt của mọi người đều hướng về Ma Thạch Thiên Phú với đủ loại cảm xúc khác nhau: hồi hộp, mong chờ, lo lắng, thậm chí là căng thẳng. Đối với nhiều gia đình, kết quả khảo sát hôm nay gần như sẽ quyết định con đường tu luyện của con em họ trong nhiều năm tới. Chính vì vậy, dù quảng trường vô cùng náo nhiệt nhưng vẫn mang theo một bầu không khí trang nghiêm khó diễn tả.


Tiểu Vũ bất ngờ chạy tới ôm lấy cánh tay anh trai rồi cười hì hì. "Anh hai, đừng lo nhé. Nếu lỡ khảo sát không tốt thì sau này em nuôi anh." Lạc Thiên quay sang nhìn cô em gái bằng ánh mắt đầy bất lực. "Anh cảm ơn lòng tốt của em." Tiểu Vũ chống nạnh, gật đầu đầy tự tin. "Không cần khách sáo. Dù sao nhà mình cũng nuôi nổi." Câu nói hồn nhiên ấy khiến Hạ Hạo không nhịn được mà bật cười. "Em gái mày còn tính luôn cả tương lai cho mày rồi." Lạc Thiên liếc sang bạn thân, bình thản đáp lại. "Nếu vậy thì sau này mỗi ngày tao sẽ đứng trước cổng học viện chờ mày tan học." Hạ Hạo lập tức giơ hai tay đầu hàng. "Được rồi, tao sai. Đừng làm thế thật." Nhìn vẻ mặt lúng túng của cậu, ngay cả Tiểu Vũ cũng phải che miệng cười khúc khích.


Ba người vừa trò chuyện vừa theo dòng người tiến vào khu vực tập trung. Hai bên lối đi, tiếng bàn luận vang lên không ngớt. "Tao cá năm nay ít nhất cũng được A." Một thiếu niên đầy tự tin lên tiếng, lập tức bị bạn bên cạnh bật cười. "Đừng mơ. Năm ngoái cả thành phố chưa tới bốn mươi người đạt A." Người kia vẫn không chịu thua. "Biết đâu năm nay tao là ngoại lệ." Cậu bạn chỉ nhún vai. "Ừ, ngoại lệ... từ dưới đếm lên." Cả nhóm lập tức cười ồ lên, làm bầu không khí căng thẳng dịu đi không ít. Ngay cả những phụ huynh đứng gần đó cũng mỉm cười khi nhìn thấy sự vô tư của đám trẻ.


Khoảng cách đến quảng đài ngày càng gần. Lạc Thiên lặng lẽ nhìn Ma Thạch Thiên Phú đang tỏa ra ánh sáng huyền ảo giữa trung tâm quảng trường. Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm vào khối tinh thạch ấy, Ma Hải trong cơ thể cậu bỗng khẽ dao động, giống như có thứ gì đó vô hình vừa nhẹ nhàng chạm vào mặt hồ vốn đang phẳng lặng. Cảm giác ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt rồi nhanh chóng biến mất, khiến chính cậu cũng không thể xác định đó là thật hay chỉ là ảo giác. Lạc Thiên khẽ hít sâu một hơi, âm thầm ép bản thân bình tĩnh trở lại. Đúng lúc ấy, một hồi chuông trầm hùng vang vọng khắp quảng trường. Mọi tiếng cười nói dần lắng xuống, hàng chục nghìn ánh mắt đồng loạt hướng về quảng đài. Một người đàn ông khoác trường bào trắng chậm rãi bước lên bục phát biểu, giọng nói được ma pháp khuếch đại vang khắp không gian. "Chào mừng tất cả các em đến với Lễ Khảo Sát Thiên Phú Ma Pháp năm nay..."


Sau lời tuyên bố của vị chủ trì, bầu không khí trong quảng trường lập tức trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Hàng nghìn học sinh nhanh chóng ổn định vị trí theo danh sách đã được sắp xếp từ trước, còn trên màn hình ma pháp khổng lồ giữa quảng trường, từng cái tên lần lượt hiện lên dưới sự chứng kiến của vô số ánh mắt đang dõi theo. "Người đầu tiên, Trần Minh Khải!" Một thiếu niên nhanh chóng bước lên quảng đài trong tiếng cổ vũ của gia đình. Cậu hít sâu một hơi rồi đặt bàn tay lên Ma Thạch Thiên Phú. Chỉ vài giây sau, khối tinh thạch khẽ phát ra ánh sáng màu vàng nhạt. "Thiên phú C." Giọng của vị chủ trì vang vọng khắp quảng trường. Tiếng vỗ tay lập tức nổi lên từ một góc khán đài. Đối với phần lớn Ma pháp sư, thiên phú C đã đủ để bước lên con đường tu luyện, tuy không quá nổi bật nhưng cũng không hề tệ.


Những học sinh tiếp theo lần lượt bước lên khảo sát. "Thiên phú B." "Thiên phú C+." "Thiên phú B-." Thỉnh thoảng lại xuất hiện một thiên phú A khiến cả quảng trường xôn xao trong chốc lát. "Lại thêm một người đạt A rồi." "Chất lượng năm nay có vẻ tốt hơn năm ngoái." "Mới hơn ba mươi người mà đã có ba thiên phú A..." Những lời bàn tán không ngừng vang lên từ khắp nơi. Ngay cả Hạ Hạo cũng khẽ gật đầu. "Lứa năm nay quả thật không tệ." Lạc Thiên vẫn im lặng quan sát từng người đi trước. Bề ngoài cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng bàn tay đặt bên cạnh đã vô thức siết nhẹ lại. Sau một năm chờ đợi, dù bình tĩnh đến đâu thì trong lòng cậu vẫn không tránh khỏi sự mong chờ dành cho đáp án của chính mình.


Thời gian chậm rãi trôi qua giữa những tiếng gọi tên và ánh sáng liên tục lóe lên từ Ma Thạch Thiên Phú. Sau gần một giờ đồng hồ, hơn một trăm học sinh đã hoàn thành khảo sát. Đúng lúc ấy, vị chủ trì nhìn xuống danh sách rồi cất cao giọng. "Người tiếp theo... Lạc Tiểu Vũ!" Ngay khi cái tên ấy vang lên, không ít ánh mắt trong quảng trường lập tức hướng về phía khu vực của Lạc gia. "Đến lượt con gái nhà họ Lạc rồi." "Nghe nói con bé có thiên phú rất cao." "Cha là Lạc Vân Sơn, mẹ cũng là thiên tài của Diệp gia, chắc chắn sẽ không kém." Giữa những lời bàn tán ấy, Tiểu Vũ chỉ quay đầu nhìn anh trai, cười rạng rỡ rồi giơ nắm tay nhỏ lên. "Anh hai, xem em biểu diễn nhé!" Nói xong, cô bé tung tăng chạy lên quảng đài, hoàn toàn không để lộ chút căng thẳng nào.


Đứng trước Ma Thạch Thiên Phú, Tiểu Vũ khẽ hít sâu một hơi rồi đặt bàn tay lên bề mặt trong suốt của khối tinh thạch. Ban đầu, Ma Thạch chỉ phát ra một tia sáng màu lam rất nhạt, nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh sáng ấy bỗng trở nên rực rỡ hơn gấp nhiều lần. Từng vòng sáng liên tiếp lan rộng khắp quảng đài, những đường ma văn cổ xưa dưới chân cũng lần lượt bừng sáng, khiến không ít giám khảo đồng loạt đứng bật dậy. Cột sáng màu lam thẳng tắp xuyên lên bầu trời, hòa cùng kết giới bao phủ cả quảng trường tạo nên một khung cảnh vô cùng tráng lệ. Chỉ vài nhịp thở sau, vị chủ trì mới hít sâu một hơi rồi cất giọng đầy kích động. "Thiên phú... SS!" Khoảnh khắc ấy, cả quảng trường như nổ tung. Tiếng reo hò, tiếng kinh ngạc và vô số lời bàn tán vang lên khắp nơi. "SS?" "Bao nhiêu năm rồi mới xuất hiện thiên phú cấp này?" "Không hổ là Lạc gia!" "Con gái của Lạc Vân Sơn quả nhiên không làm mọi người thất vọng." Ngay cả những đại diện của các học viện lớn trên khán đài cũng đồng loạt đứng dậy, ánh mắt nóng bỏng hướng về cô bé vẫn còn ngơ ngác trên quảng đài. Tiểu Vũ chớp chớp mắt vài cái như vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng rất nhanh sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn lại nở nụ cười đầy đắc ý. Cô bé quay xuống phía dưới vẫy tay thật mạnh. "Anh hai! Em giỏi không?" Lạc Thiên bật cười, giơ ngón tay cái lên. "Rất giỏi." Chỉ một câu ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến Tiểu Vũ cười tít cả mắt rồi tung tăng chạy xuống trong tiếng chúc mừng không ngớt của mọi người.


Phải mất một lúc lâu, bầu không khí trong quảng trường mới dần ổn định trở lại. Không ít người vẫn còn bàn luận về thiên phú SS vừa xuất hiện. "Nếu được bồi dưỡng tốt, sau này chắc chắn sẽ trở thành cường giả." "Lạc gia lần này thật sự nở mày nở mặt." "Không biết người anh thì sao..." Câu nói ấy vừa vang lên cũng khiến không ít người nhớ tới một cái tên khác. Thiếu niên từng phải hoãn thức tỉnh suốt một năm vì ma lực không ổn định. Có người tiếc nuối, có người tò mò, cũng có người âm thầm lắc đầu. Đúng lúc ấy, vị chủ trì nhìn xuống danh sách rồi cất giọng. "Người tiếp theo... Lạc Thiên!"


Toàn bộ quảng trường gần như im lặng trong giây lát. Lạc Thiên khẽ thở ra một hơi dài rồi bình tĩnh bước lên quảng đài. Trước khi đi, cậu quay đầu nhìn về phía gia đình mình. Lạc Vân Sơn chỉ khẽ gật đầu như mọi khi, còn Diệp Thanh Nhã vẫn mỉm cười dịu dàng. Hạ Hạo giơ nắm tay về phía bạn. "Cố lên." Tiểu Vũ cũng cười thật tươi. "Anh hai! Đừng để em bỏ xa quá nhé!" Lạc Thiên chỉ mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu cô bé rồi tiếp tục bước về phía trước. Mỗi bước chân của cậu đều rất vững vàng, nhưng càng đến gần Ma Thạch Thiên Phú, cảm giác kỳ lạ từng xuất hiện trước đó lại càng rõ rệt. Ma Hải trong cơ thể khẽ dao động từng đợt như mặt hồ bị một lực vô hình chạm vào. "Lại là cảm giác này..." Cậu âm thầm siết nhẹ bàn tay. "Không lẽ... mình thật sự sẽ lại phải chờ thêm một năm nữa?"


Lạc Thiên dừng lại trước Ma Thạch Thiên Phú. Hít sâu một hơi, cậu từ từ đưa bàn tay lên. Đầu ngón tay vừa chạm vào mặt đá, toàn bộ quảng trường bỗng chìm vào yên lặng. Không có ánh sáng xuất hiện ngay như những người trước. Trong vài giây đầu tiên, cả quảng trường còn tưởng Ma Thạch đã mất phản ứng nhưng khối Ma Thạch khẽ rung lên. Một tiếng "rắc..." rất nhỏ vang lên từ bên trong khối tinh thạch. Những đường nứt li ti bắt đầu lan dọc theo bề mặt, trong khi ánh sáng trắng chói mắt từ sâu bên trong không ngừng bùng lên dữ dội. Sắc mặt của tất cả giám khảo lập tức thay đổi. Một vị trưởng lão của Hiệp hội Ma Pháp đứng bật dậy, kinh hãi quát lớn: "Lùi lại! Mau lùi lại!" Ông vừa lao về phía quảng đài định ngắt quá trình cộng hưởng thì đã quá muộn.


RẮC!! Các vết nứt trong nháy mắt lan rộng khắp khối Ma Thạch Thiên Phú như muốn phá vỡ lớp vỏ đang giam cầm nó. ẦMMMMM——!! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp quảng trường. Ánh sáng trắng chói lòa nuốt chửng toàn bộ quảng đài chỉ trong nháy mắt, bụi đá cùng ma lực hỗn loạn bắn tung khắp nơi. Hàng chục nghìn người đồng loạt lùi lại theo bản năng, còn cả quảng trường thì rơi vào khoảng lặng chết chóc. Không còn tiếng reo hò, cũng chẳng còn tiếng bàn tán. Không một ai biết chuyện gì vừa xảy ra, và cũng không ai nhìn thấy rằng, giữa màn bụi mù mịt đang bao phủ quảng đài, vẫn có một bóng người lặng lẽ đứng yên tại chỗ...

0