Ký Ức Không Thuộc Về Ta

Chương 2: Dị Tượng

Đăng: 03/07/2026 07:01 5,432 từ 55 lượt đọc

Ánh sáng trắng chói lòa nuốt trọn toàn bộ quảng đài thức tỉnh. Trong khoảnh khắc ấy, gần như tất cả mọi người đều theo bản năng nhắm chặt mắt. Tiếng nổ vang lên dữ dội khiến mặt đất dưới chân khẽ rung chuyển, âm thanh dội vào những tòa nhà xung quanh rồi vọng ngược trở lại, làm cả quảng trường như chấn động. Những mảnh tinh thạch từ Khối Ma Thạch Thiên Phú bị hất tung lên không trung nhưng vừa chạm vào kết giới bảo hộ đã lập tức tan thành vô số hạt sáng li ti. Chỉ vài giây trước nơi đây vẫn còn tràn ngập tiếng cười nói, vậy mà lúc này cả quảng trường lại rơi vào một khoảng lặng đến nghẹt thở. Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Khối Ma Thạch Thiên Phú ấy đã tồn tại suốt hàng trăm năm, trải qua không biết bao nhiêu kỳ thức tỉnh thiên phú của thành phố Thiên Hải mà chưa từng xuất hiện bất kỳ sai sót nào. Theo ghi chép của Hiệp hội Ma Pháp, từ khi được đưa vào sử dụng đến nay, viên ma thạch ấy chưa từng xuất hiện lấy một vết nứt, càng chưa từng mất ổn định. Vậy mà hôm nay, ngay trước mắt hàng chục nghìn người, nó lại phát nổ chỉ vì một thiếu niên mười sáu tuổi đặt tay lên.


Ở khu vực khách mời, Diệp Thanh Nhã gần như chết lặng. Bà bật dậy khỏi chỗ ngồi, ánh mắt chưa từng rời khỏi cột bụi đang bốc lên giữa quảng đài. Trong đầu bà lúc này chỉ còn duy nhất hình ảnh của Lạc Thiên. "Thiên..." Giọng bà khẽ run lên, thân ảnh đã lao vụt về phía trước. Gần như cùng lúc, Lạc Vân Sơn cũng biến mất khỏi vị trí. Một luồng ma lực hùng hậu bùng phát quanh người ông, cuồng phong nổi lên dưới chân, đẩy tốc độ tăng vọt đến mức chỉ còn lại một cái bóng mờ lao thẳng về trung tâm quảng trường. Tiểu Vũ đứng ngây người mất vài giây, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn còn rạng rỡ giờ đã trắng bệch vì sợ hãi. Cô bé nhìn chằm chằm về phía cột bụi, đôi môi khẽ mấp máy: "Anh hai..." Nhưng âm thanh nhỏ đến mức ngay cả chính cô cũng không nghe thấy. Đến khi Hạ Hạo chạy vụt ngang qua, cô bé mới giật mình tỉnh lại rồi lập tức đuổi theo. Cùng lúc đó, đội chấp pháp của Hiệp hội Ma Pháp cũng đồng loạt hành động. Hơn mười pháp sư phong hệ nhanh chóng bay lên không trung củng cố kết giới, các đội trị liệu và cứu hộ lập tức tiến về phía quảng đài, còn những người đứng gần hiện trường đều được yêu cầu lùi ra phía sau.


Khói bụi vẫn chưa tan. Không một ai có thể nhìn thấy bên trong. Có người siết chặt hai bàn tay đến trắng bệch, có người lặng lẽ cầu nguyện, cũng có người chỉ biết đứng im nhìn về phía trước với vẻ mặt đầy bất an. Đúng lúc ấy, một cơn cuồng phong bất ngờ nổi lên, cuốn toàn bộ bụi mù xoáy thẳng lên bầu trời chỉ trong vài nhịp thở. Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng hơn, để lộ khung cảnh bên trong khiến tất cả mọi người đều nín thở. Giữa nền đá đã nứt vỡ chi chít, nơi từng đặt Khối Ma Thạch Thiên Phú, một bóng người vẫn lặng lẽ đứng đó. Là Lạc Thiên. Quần áo cậu chỉ phủ một lớp bụi mỏng, mái tóc hơi rối vì gió, ngoài ra hoàn toàn không có lấy một vết thương. Trên gương mặt vẫn còn nguyên vẻ ngơ ngác. Lạc Thiên chậm rãi nhìn xuống bàn tay phải của mình, rồi lại nhìn khoảng đất trống trước mặt. Cảm giác kỳ lạ xuất hiện ngay trước khi chạm vào Ma Thạch đã biến mất hoàn toàn, giống như chưa từng tồn tại. Cậu khẽ cau mày, trong lòng dâng lên cảm giác khó hiểu xen lẫn bất an. "...Có chuyện gì vậy?" Giọng nói không lớn, nhưng giữa bầu không khí yên tĩnh đến cực điểm lúc này lại rõ ràng đến lạ.


Không một ai trả lời. Lạc Vân Sơn là người đầu tiên xuất hiện trước mặt con trai. Ông không nói một lời mà lập tức dùng ma lực kiểm tra toàn thân Lạc Thiên từ trong ra ngoài. Sau vài giây ngắn ngủi, đôi mày đang cau chặt mới hơi giãn ra. Không có vết thương. Không có dấu hiệu ma lực hỗn loạn. Ngay cả Ma Hải cũng ổn định như trước khi bước lên quảng đài. Đáng lẽ đó phải là một tin tốt, thế nhưng khi nhìn khoảng trống nơi Khối Ma Thạch Thiên Phú từng tồn tại suốt hàng trăm năm, trong lòng ông lại dâng lên một cảm giác bất an chưa từng có. Nếu Lạc Thiên không sao... vậy rốt cuộc điều gì đã khiến Khối Ma Thạch Thiên Phú phát nổ?


Trong khi cả quảng trường vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng khó tả, vị chủ trì buổi lễ cuối cùng cũng ép bản thân lấy lại bình tĩnh. Ông hít sâu một hơi rồi chậm rãi bước về phía quảng đài. Nơi từng đặt khối Ma Thạch giờ chỉ còn lại nền đá trắng chi chít những vết nứt đan xen như mạng nhện. Chính giữa quảng đài là một hố lõm rộng vài mét, khói bụi vẫn còn âm ỉ bốc lên từng làn mỏng. Điều khiến ông khó tin nhất không phải vụ nổ, mà là việc khối Ma Thạch đã tồn tại hàng trăm năm ấy không để lại dù chỉ một mảnh vỡ. Tựa như toàn bộ tinh thạch đã bị một nguồn lực vô hình nghiền nát rồi xóa sạch khỏi thế gian. Ông từ từ ngồi xuống, đặt bàn tay lên nền đá. Một luồng ma lực tinh thuần nhanh chóng lan tỏa theo những đường ma văn còn sót lại, cẩn thận dò xét từng tấc không gian. Vài giây sau, sắc mặt ông càng lúc càng nặng nề. "Không có dấu vết của ma pháp tấn công..." Một vị giám khảo đứng bên cạnh khẽ nhíu mày hỏi: "Có phải kết giới gặp trục trặc không?" Người chủ trì lắc đầu. "Không. Kết giới hoạt động hoàn toàn bình thường từ đầu đến cuối. Toàn bộ ma văn đều ổn định trước khi vụ nổ xảy ra."


Ông chậm rãi đứng dậy, ánh mắt vô thức chuyển về phía Lạc Thiên. Thiếu niên vẫn đứng yên để các pháp sư trị liệu kiểm tra, trên gương mặt chỉ có sự ngơ ngác và khó hiểu. Không có thương tích, không có dấu hiệu ma lực mất kiểm soát, ngay cả khí tức cũng ổn định như lúc chưa bước lên quảng đài. Chính điều đó mới khiến tất cả cảm thấy khó chấp nhận. Nếu đây là một vụ tập kích, ít nhất họ còn có thể truy tìm nguyên nhân. Nhưng từ kết giới, ma văn cho tới lượng ma lực còn lưu lại trong không khí... tất cả đều bình thường. Điều duy nhất bất thường, dường như chỉ còn lại cậu thiếu niên ấy.


Phía dưới quảng trường, những tiếng bàn tán cuối cùng cũng không thể kìm nén thêm nữa. "Ta chưa từng nghe nói Ma Thạch có thể tự phát nổ..." "Hay là thiên phú của cậu ta quá mạnh?" "Đừng nói linh tinh. Nếu thiên phú cao là có thể làm nổ Ma Thạch thì lịch sử đã ghi chép từ lâu rồi." "Nhưng ngoài điều đó ra còn lời giải thích nào khác sao?" "Ta... cũng không biết." Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tin tức đã lan khắp quảng trường như một cơn sóng lớn. Từ học sinh, phụ huynh cho đến các đại diện của những thế lực lớn đều không còn quan tâm đến buổi thức tỉnh nữa. Hàng nghìn ánh mắt đều dồn về cùng một người.


Ở khu vực khách mời, một ông lão mặc trường bào màu lam khẽ vuốt chòm râu bạc rồi thấp giọng nói: "Lạc gia... xem ra lại sắp tạo nên một chuyện chấn động." Người đàn ông trung niên đứng bên cạnh khẽ cười, nhưng nụ cười ấy rất nhanh đã biến mất. "Nếu chỉ là thiên phú cao thì còn có thể giải thích. Nhưng chuyện hôm nay..." Ông dừng lại một lát rồi nhìn về phía quảng đài. "...có lẽ đã vượt khỏi phạm vi hiểu biết của chúng ta."


Đúng lúc ấy, một pháp sư trẻ tuổi vội vã chạy đến trước mặt người chủ trì rồi cúi đầu báo cáo: "Thưa ngài! Tổng bộ Hiệp hội vừa truyền tin. Hội trưởng yêu cầu tạm dừng nghi thức thức tỉnh, đồng thời lập tức điều Ma Thạch dự phòng đến quảng trường." Người chủ trì khẽ gật đầu, trầm giọng nói: "Thông báo cho mọi người tạm nghỉ ba mươi phút. Sau khi Ma Thạch mới được đưa tới, nghi thức sẽ tiếp tục." Quyết định ấy vừa được đưa ra, cả quảng trường lại một lần nữa dậy sóng. Thế nhưng không một ai rời đi. Ngược lại, càng lúc càng có nhiều người tụ tập quanh khu vực quảng trường hơn. Ai cũng muốn tận mắt chứng kiến kết quả cuối cùng của sự việc chưa từng xuất hiện trong lịch sử thành phố Thiên Hải.


Trong lúc đó, Lạc Thiên cũng vừa hoàn thành lần kiểm tra cuối cùng. Nữ pháp sư trị liệu chậm rãi thu hồi ma lực, trong mắt vẫn còn nguyên vẻ khó hiểu. "Cơ thể em hoàn toàn bình thường." Lạc Thiên cười gượng, bất đắc dĩ đáp: "Chính em cũng thấy mình rất bình thường." Câu trả lời ấy khiến bà chỉ biết cười khổ. Nếu thật sự bình thường thì làm sao có thể đứng ngay giữa tâm vụ nổ mà không hề hấn gì? Lạc Vân Sơn im lặng nhìn con trai hồi lâu rồi mới thấp giọng hỏi: "Thiên, trước khi chạm vào Ma Thạch... con có cảm thấy điều gì khác thường không?" Lạc Thiên khẽ nhíu mày nhớ lại. Sau một lúc lâu, cậu mới chậm rãi đáp: "Có... nhưng con không biết nên diễn tả thế nào. Khi đến gần nó, con luôn có cảm giác... như có thứ gì đó đang gọi mình. Không phải bằng âm thanh, mà giống như một sự cộng hưởng rất kỳ lạ. Con còn tưởng đó chỉ là ảo giác vì quá căng thẳng. Nhưng ngay khi tay con chạm vào..." Cậu khẽ cúi đầu nhìn bàn tay của mình, ánh mắt vẫn còn đầy nghi hoặc. "...mọi chuyện liền xảy ra."


Không một ai lên tiếng đáp lại. Bởi ngay cả những người hiểu rõ nhất về Ma Thạch cũng chưa từng nghe qua hiện tượng như vậy. Chỉ có gió đầu hạ vẫn lặng lẽ thổi qua quảng trường, cuốn theo những hạt bụi trắng còn sót lại sau vụ nổ. Và cũng không một ai nhận ra rằng, ngay trong khoảnh khắc Lạc Thiên nói xong câu cuối cùng, một vài đường ma văn còn lưu lại trên nền quảng đài bỗng lóe sáng rồi nhanh chóng vụt tắt, giống như chưa từng tồn tại. Chỉ kéo dài trong chưa đầy một nhịp thở... nên chẳng ai kịp nhìn thấy.


Tin tức về vụ nổ của Ma Thạch Thiên Phú lan khắp quảng trường với tốc độ còn nhanh hơn cả những cơn gió đang thổi qua nơi này. Ban đầu chỉ là vài tiếng bàn tán khe khẽ, nhưng chẳng mấy chốc, gần như tất cả mọi người đều đang nói về cùng một sự việc. Những học sinh vốn thấp thỏm chờ đến lượt thức tỉnh giờ cũng chẳng còn tâm trí quan tâm đến kết quả của mình nữa. Hàng nghìn ánh mắt đều đổ dồn về khu vực trung tâm, nơi Hiệp hội Ma Pháp đã nhanh chóng dựng lên nhiều tầng kết giới màu lam nhạt để phong tỏa hiện trường. Từng tốp pháp sư lần lượt thi triển các thuật thức giám định, cẩn thận dò xét từng tấc mặt đất, từng dòng ma lực còn sót lại sau vụ nổ. Bầu không khí nghiêm túc đến mức ngay cả những người không hiểu ma pháp cũng nhận ra, Hiệp hội đang coi đây là một sự cố chưa từng có trong lịch sử thành phố.
Lạc Thiên đứng bên ngoài kết giới, lặng lẽ nhìn tất cả diễn ra trước mắt. Trong đầu cậu vẫn không ngừng hiện lên khoảnh khắc bàn tay chạm vào Ma Thạch. Đó không phải cảm giác đau đớn hay bị dòng ma lực xung kích đánh bật ra, mà giống như có một thứ gì đó vô cùng quen thuộc đang âm thầm đáp lại mình, một cảm giác thân thuộc đến khó hiểu, như thể đã từng trải qua từ rất lâu trước đây. Chỉ tiếc tất cả diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức trước khi cậu kịp nắm bắt được điều gì thì tiếng nổ kinh thiên đã vang lên, cắt đứt mọi cảm nhận.


Một bàn tay vững vàng đặt lên vai khiến Lạc Thiên giật mình quay đầu. Lạc Vân Sơn nhìn con trai thật lâu rồi mới chậm rãi nói: "Đừng suy nghĩ quá nhiều. Chuyện đã xảy ra thì cứ để Hiệp hội điều tra. Trước khi có kết luận, đừng tự trách mình." Giọng nói của ông vẫn trầm ổn như thường lệ, không hề có chút hoảng loạn nào, nhưng Lạc Thiên vẫn nhận ra ánh mắt cha mình đang cất giấu một sự lo lắng rất sâu. Cậu khẽ gật đầu. "Vâng." Đứng bên cạnh, Diệp Thanh Nhã nhẹ nhàng phủi lớp bụi còn bám trên vai áo con trai rồi chỉnh lại cổ áo cho cậu. Chỉ là một động tác rất nhỏ, nhưng Lạc Thiên cảm nhận rõ đầu ngón tay mẹ vẫn còn hơi run. Cậu mỉm cười trấn an: "Con thật sự không sao." Diệp Thanh Nhã nhìn con một lúc rồi mới khẽ thở ra, bất đắc dĩ mỉm cười: "Con còn cười được..." "Nếu có chuyện thật thì giờ chắc con đã không đứng đây rồi." Nghe vậy, bà mới gật đầu, nhưng vẻ lo lắng trong mắt vẫn chưa hề biến mất.


Tiểu Vũ từ đầu đến cuối vẫn ôm chặt lấy cánh tay anh trai như sợ chỉ cần buông tay, cậu sẽ lại gặp chuyện gì đó. Cô bé ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi: "Anh hai... lúc nãy thật sự không đau sao?" Lạc Thiên đưa tay xoa nhẹ mái tóc bạc mềm mại của em gái, khóe môi khẽ cong lên: "Nếu đau... chắc giờ em đã thấy rồi." Tiểu Vũ nhìn chằm chằm vào anh trai thêm vài giây như muốn xác nhận cậu không nói dối, lúc này mới khẽ thở phào một hơi. Hạ Hạo đứng bên cạnh khoanh hai tay, cố ý cười xua tan bầu không khí nặng nề: "Lúc nãy tao còn tưởng phải chuẩn bị vào bệnh viện thăm mày." Lạc Thiên liếc cậu một cái. "Thế mày định mua hoa hay mua trái cây?" "Ban đầu định mua cả hai." Hạ Hạo nhún vai. "Nhưng nhìn mày thế này thì chắc đỡ được khoản đó rồi." Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười. Tiếng cười không lớn, nhưng cũng đủ khiến bầu không khí quanh gia đình Lạc dịu đi đôi chút.


Ở bên kia quảng trường, cuộc điều tra sơ bộ cũng dần đi đến hồi kết. Người chủ trì nhận lấy bản báo cáo từ một vị pháp sư phụ trách giám định rồi chăm chú đọc từng dòng. Càng đọc, sắc mặt ông càng trở nên nặng nề hơn. Sau một lúc lâu, ông mới chậm rãi khép tập tài liệu lại, trầm giọng nói: "Không phát hiện bất kỳ dấu hiệu bị phá hoại nào. Ma văn của Ma Thạch hoàn toàn bình thường trước thời điểm vụ nổ, kết giới không xuất hiện sai sót, nguồn cung ma lực cũng chưa từng dao động bất thường..." Ông dừng lại vài giây, ánh mắt lướt qua khoảng hố sâu giữa quảng trường rồi khẽ lắc đầu. "...Nói cách khác, Hiệp hội hiện vẫn chưa tìm được nguyên nhân." Câu nói ấy khiến những người đứng xung quanh đồng loạt im lặng. Tất cả những khả năng có thể nghĩ tới đều đã bị loại bỏ, nhưng đáp án cuối cùng vẫn là một khoảng trống.


Đúng lúc ấy, từ phía ngoài quảng trường, một đoàn xe mang phù hiệu của Hiệp hội Ma Pháp chậm rãi tiến vào. Chiếc xe ở giữa được bao phủ bởi nhiều tầng kết giới màu bạc, phía trước và phía sau đều có các pháp sư hộ tống, khí tức trên người mỗi người đều mạnh hơn hẳn các chấp pháp thông thường. Chỉ nhìn đội hình ấy cũng đủ khiến không ít người hiểu rằng, thứ được vận chuyển bên trong tuyệt đối không phải vật bình thường. Khi chiếc xe dừng lại trước quảng trường, người chủ trì mới cất giọng đủ để mọi người nghe thấy: "Ma Thạch Thiên Phú dự phòng đã được đưa tới." Toàn bộ quảng trường lập tức lại xôn xao. Ánh mắt của vô số người gần như cùng lúc chuyển sang nhìn Lạc Thiên. Trong lòng họ đều xuất hiện cùng một suy nghĩ. Nếu viên Ma Thạch đầu tiên còn có thể được xem là một sự cố ngoài ý muốn... vậy thì viên Ma Thạch thứ hai sẽ cho tất cả một câu trả lời. Chỉ là... liệu nó có chịu nổi bàn tay của thiếu niên ấy thêm một lần nữa?


Tiếng bàn tán khắp quảng trường dần nhỏ đi rồi nhanh chóng chìm vào im lặng khi chiếc xe vận chuyển của Hiệp hội Ma pháp chậm rãi dừng trước quảng đài. Hàng chục nghìn ánh mắt gần như cùng lúc đổ dồn về cỗ xe màu bạc được bao phủ bởi từng tầng kết giới dày đặc. Không ai lên tiếng, cũng chẳng ai rời mắt, bởi tất cả đều hiểu rõ, bên trong chính là Ma Thạch Thiên Phú dự phòng vừa được điều tới từ tổng bộ Hiệp hội. Hai bên xe, những pháp sư hộ vệ đồng loạt kết ấn, từng tầng kết giới trong suốt lần lượt được giải trừ. Mỗi một tầng biến mất, bầu không khí xung quanh dường như lại trở nên nặng nề thêm một phần. Chỉ đến khi tầng kết giới cuối cùng tan đi, một khối tinh thạch khổng lồ cao gần ba mét mới chậm rãi hiện ra trước mắt mọi người.
So với khối Ma Thạch vừa vỡ tan cách đây không lâu, viên Ma Thạch dự phòng gần như không có bất kỳ điểm khác biệt nào về hình dáng. Bề mặt trong suốt như gương, bên trong lưu chuyển từng dòng ánh sáng xanh nhạt tựa những con sông nhỏ không ngừng chuyển động, tỏa ra khí tức cổ xưa và ổn định. Chỉ có điều quanh phần bệ đỡ xuất hiện thêm rất nhiều ma văn cổ xưa đan xen chằng chịt, hiển nhiên là những tầng gia cố đặc biệt mà Hiệp hội vừa bổ sung sau sự cố vừa rồi.


Ngay sau đó, một ông lão tóc bạc chậm rãi bước xuống từ xe. Dáng người ông không cao lớn, nhưng lưng vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm chưa từng bị thời gian bẻ cong. Bộ trường bào tím thẫm chỉ có duy nhất một huy hiệu sáu cánh bằng bạc nơi ngực áo, vậy mà khi nhìn thấy biểu tượng ấy, toàn bộ pháp sư của Hiệp hội đang có mặt đều đồng loạt cúi đầu hành lễ. Người chủ trì cũng lập tức bước lên, cung kính nói: "Phó hội trưởng." Ông lão chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt bình thản lướt qua hố sâu giữa quảng đài rồi dừng lại trên thân ảnh của Lạc Thiên. Trong đôi mắt ấy không có vẻ kinh ngạc hay dò xét quá mức, chỉ là sự điềm tĩnh của một người đã trải qua vô số sóng gió. "Đã kiểm tra hiện trường chưa?" Ông cất giọng trầm ổn. "Thưa ngài, đã hoàn tất." "Kết quả?" "Không phát hiện bất kỳ dấu hiệu phá hoại nào từ bên ngoài." Ông lão khẽ trầm ngâm rồi chậm rãi bước tới trước Ma Thạch Thiên Phú mới, đưa bàn tay đặt lên bề mặt tinh thạch. Một luồng ma lực tinh thuần lập tức lan khắp thân đá, khiến toàn bộ ma văn đồng loạt sáng lên rồi nhanh chóng trở về trạng thái bình thường. Sau vài nhịp thở, ông mới thu tay lại, bình thản kết luận: "Ma Thạch không có vấn đề."


Một câu nói ngắn gọn ấy lại khiến rất nhiều người âm thầm thở phào. Ít nhất, buổi lễ vẫn có thể tiếp tục. Ông lão quay người nhìn về phía Lạc Thiên, ánh mắt hiền hòa hơn đôi chút. "Cháu tên gì?" "Lạc Thiên." "Có sợ không?" Câu hỏi bất ngờ khiến cậu hơi khựng lại. Lạc Thiên im lặng vài giây rồi thành thật đáp: "Có... một chút." Ông lão khẽ mỉm cười. "Như vậy mới là người bình thường."


Nói xong, ông quay sang nhìn Lạc Vân Sơn và Diệp Thanh Nhã. "Với tư cách người phụ trách buổi lễ hôm nay, ta cần hỏi ý kiến gia đình. Chúng ta có thể tạm dừng việc thức tỉnh của Lạc Thiên để tiếp tục với những người khác, cũng có thể tiến hành kiểm tra lại ngay bây giờ. Quyết định thuộc về các vị."


Hàng chục nghìn ánh mắt gần như đồng loạt hướng về phía gia đình họ Lạc. Lạc Vân Sơn im lặng rất lâu rồi mới quay sang nhìn con trai. Ông không lập tức đưa ra quyết định mà chỉ khẽ gọi: "Thiên." Giọng nói trầm ổn vang lên giữa bầu không khí yên tĩnh. "Nếu con không muốn thì không ai có quyền ép con. Cho dù hôm nay chưa thể thức tỉnh cũng chẳng sao cả. Thiên phú chỉ quyết định điểm xuất phát, điều quan trọng nhất là con được bình an." Diệp Thanh Nhã cũng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay con trai. Bà không nói thêm điều gì, chỉ mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt đã nói thay tất cả. Dù cậu lựa chọn thế nào, gia đình vẫn sẽ đứng phía sau.


Tiểu Vũ cắn nhẹ môi dưới. Cô bé vốn định cổ vũ anh trai thử thêm một lần nữa, nhưng nhớ đến vụ nổ vừa rồi thì lại khẽ lắc đầu. "Anh hai... nếu anh không muốn thì mình về nhà cũng được." Lạc Thiên nhìn em gái, khẽ bật cười rồi xoa nhẹ mái tóc bạc mềm mại ấy. "Yên tâm." Chỉ hai chữ ngắn ngủi, nhưng cũng đủ khiến Tiểu Vũ thở phào đôi chút.


Trong đầu Lạc Thiên lúc này vẫn hiện lên rõ ràng cảm giác kỳ lạ khi chạm vào Ma Thạch lúc trước. Nó khiến cậu bất an, cũng khiến cậu sợ rằng mình sẽ lại phải chờ thêm một năm nữa như lần trước. Thế nhưng càng suy nghĩ, cậu càng hiểu rằng nếu hôm nay không tìm ra đáp án thì bản thân sẽ còn day dứt lâu hơn rất nhiều. Nghĩ đến đó, cậu chậm rãi ngẩng đầu nhìn ông lão rồi bình tĩnh nói: "Cháu muốn thử lại."


Cả quảng trường lập tức trở nên im phăng phắc. Không ít người vô thức nín thở. Ngay cả những học sinh đứng rất xa cũng cố kiễng chân nhìn về phía quảng đài. Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt thoáng hiện lên một tia tán thưởng rồi quay sang người chủ trì. "Bắt đầu đi."


Tiếng chuông báo hiệu một lần nữa vang vọng khắp quảng trường. Những tầng kết giới vừa được gia cố đồng loạt phát sáng, còn toàn bộ pháp sư cũng lặng lẽ lùi về vị trí của mình. Hàng chục nghìn ánh mắt đều dõi theo từng bước chân của Lạc Thiên. Cậu chậm rãi bước lên quảng đài, mỗi bước đi đều vô cùng bình tĩnh, cho đến khi dừng lại trước khối Ma Thạch Thiên Phú mới. Khoảng cách giữa bàn tay cậu và mặt đá chỉ còn vài centimet. Toàn bộ quảng trường như ngừng thở.


Dưới ánh mắt chăm chú của hàng vạn người, Lạc Thiên lặng lẽ đứng trước Khối Ma Thạch Thiên Phú dự phòng. Cậu khẽ hít sâu một hơi, cố gắng xua đi cảm giác kỳ lạ vẫn còn vương lại từ lần thức tỉnh trước, rồi chậm rãi đưa bàn tay phải lên. Khoảng cách giữa đầu ngón tay và mặt pha lê ngày một thu hẹp, cho đến khi lòng bàn tay nhẹ nhàng áp lên bề mặt lạnh buốt của khối tinh thạch. Trong khoảnh khắc ấy, cả quảng trường như đồng thời nín thở. Không có tiếng nổ, cũng chẳng có cột sáng bùng lên như mọi người tưởng tượng. Mọi thứ vẫn yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn tiếng gió khẽ lướt qua những lá cờ treo quanh quảng trường. Không ít người vô thức thở phào nhẹ nhõm, vài vị giám khảo cũng âm thầm nhìn nhau, trong lòng đều nghĩ rằng có lẽ vụ nổ vừa rồi chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, còn lần kiểm tra này cuối cùng cũng sẽ trở lại bình thường.


Thế nhưng ý nghĩ ấy chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi. Từ chính nơi bàn tay Lạc Thiên tiếp xúc với Khối Ma Thạch, từng vòng sáng màu bạc nhàn nhạt bỗng chậm rãi lan tỏa như những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng. Chúng không chói mắt, cũng chẳng dữ dội, ngược lại còn mang theo một cảm giác vô cùng dịu nhẹ, tựa như ánh trăng đang tan chảy bên trong khối pha lê. Ngay sau đó, toàn bộ những ma văn cổ xưa được khắc quanh thân đá cũng lần lượt sáng lên, từng ký hiệu nối tiếp nhau phát ra ánh sáng mờ ảo, giống như vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ kéo dài hàng trăm năm. Một vị pháp sư phụ trách quan sát lập tức biến sắc, vô thức lùi nửa bước rồi thấp giọng: "Không đúng... đây không phải trình tự thức tỉnh thông thường." Người chủ trì cũng khẽ nhíu mày. Theo quy trình bình thường, ngay khi học sinh truyền ma lực vào Khối Ma Thạch, viên đá sẽ lập tức phân tích thiên phú rồi hiển thị kết quả. Nhưng lúc này, ma lực của Lạc Thiên dường như hoàn toàn không tiến vào bên trong, mà chính Khối Ma Thạch lại đang chủ động sinh ra phản ứng.


Vị phó hội trưởng của Hiệp hội Ma Pháp vẫn đứng bất động quan sát, ánh mắt chưa từng rời khỏi khối pha lê trước mặt. Với kinh nghiệm mấy chục năm nghiên cứu Ma Thạch Thiên Phú, ông có thể khẳng định đây tuyệt đối không phải dấu hiệu của một vụ nổ sắp xảy ra. Nguồn năng lượng bên trong vẫn ổn định, các ma văn vận hành hoàn hảo, thậm chí còn hài hòa hơn bất kỳ lần thức tỉnh nào ông từng chứng kiến. Sau vài giây trầm mặc, ông mới bình tĩnh cất giọng: "Không được ngắt kết nối. Tiếp tục quan sát." Nghe thấy mệnh lệnh ấy, những pháp sư đứng quanh lập tức dừng mọi động tác, chỉ chăm chú nhìn vào từng biến đổi nhỏ nhất của Khối Ma Thạch.


Lạc Thiên cũng cảm nhận được sự thay đổi ấy. Luồng khí mát lạnh từ bề mặt tinh thạch đang chậm rãi lan dọc theo cánh tay phải của cậu, mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu, hoàn toàn khác với sự bất an trước đó. Nếu phải miêu tả, nó giống như đưa tay chạm vào một dòng suối mát giữa mùa hè oi ả, khiến cả tinh thần cũng dần thả lỏng. Người chủ trì nhìn cậu, cẩn thận hỏi: "Em có cảm thấy đau hay khó chịu không?" Lạc Thiên khẽ lắc đầu, thành thật đáp: "Không ạ." Ông khẽ gật đầu rồi nói tiếp: "Vậy cứ giữ nguyên." Cậu chỉ khẽ "vâng" một tiếng rồi tiếp tục đứng yên. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nhưng cả quảng trường vẫn im phăng phắc. Ngay cả những đứa trẻ hiếu động cũng quên cả nói chuyện, chỉ chăm chú nhìn về phía đài thức tỉnh như sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào.


Đột nhiên, giữa lòng Khối Ma Thạch bỗng xuất hiện một ký tự cổ màu vàng kim. Ngay sau đó là ký tự thứ hai, rồi ký tự thứ ba... Chúng không xếp thành hàng như kết quả thức tỉnh bình thường, mà chậm rãi xoay quanh một điểm ở trung tâm, tạo thành một vòng tròn huyền ảo chưa từng có trong bất kỳ ghi chép nào của Hiệp hội Ma Pháp. Cảnh tượng ấy khiến vị phó hội trưởng cũng phải khẽ nhíu mày, đôi mắt già nua lần đầu tiên lộ rõ vẻ nghi hoặc. Ông lẩm bẩm gần như chỉ để chính mình nghe thấy: "Không đúng... Khối Ma Thạch Thiên Phú chưa từng có cơ chế như thế này..." Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt, toàn bộ những ký tự vàng kim bỗng đồng loạt tan biến như chưa từng tồn tại. Ánh sáng trên khối pha lê cũng nhanh chóng thu lại, chỉ sau vài nhịp thở, mọi thứ đã trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu.


Khối Ma Thạch vẫn đứng sừng sững giữa quảng trường, không hề xuất hiện một vết nứt nào, càng không có dấu hiệu hư hỏng như lần trước. Cả quảng trường chìm vào sự yên lặng tuyệt đối. Một lúc sau mới có người khe khẽ lên tiếng: "...Xong rồi sao?" Người chủ trì lập tức tiến đến trước bảng điều khiển dưới chân đế, nhanh chóng truyền ma lực để kiểm tra kết quả. Các ma văn vẫn sáng, nguồn năng lượng vận hành ổn định, toàn bộ hệ thống đều không hề xảy ra sai sót. Thế nhưng khi ánh mắt ông dừng lại ở khu vực hiển thị thiên phú, sắc mặt lập tức cứng đờ. Không phải cấp F, cũng chẳng phải A hay SS... trên toàn bộ bảng điều khiển hoàn toàn không hiện ra bất kỳ dòng chữ nào. Một vị giám khảo khác vội vàng bước tới kiểm tra lại, rồi người thứ ba, người thứ tư... nhưng kết quả vẫn hoàn toàn giống nhau.


Vị phó hội trưởng lặng lẽ khép cuốn sổ ghi chép trong tay, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên thân ảnh của Lạc Thiên. Lần này, trong ánh mắt ấy không còn là sự tò mò đơn thuần, mà đã pha lẫn vài phần trầm tư khó hiểu. Sau một lúc rất lâu, ông mới bình tĩnh lên tiếng: "Buổi thức tỉnh của em... tạm thời kết thúc tại đây." Ông quay sang người chủ trì, giọng nói vẫn đều đều nhưng mang theo sự nghiêm túc chưa từng có: "Lập toàn bộ báo cáo, gửi trực tiếp lên Tổng hội." Dừng lại một nhịp, ông lại nhìn về phía Lạc Thiên rồi nói tiếp: "Đồng thời thông báo cho Học viện Ma Pháp Thiên Hải. Ta muốn gặp cậu bé này thêm một lần nữa." Đúng lúc ấy, tiếng chuông của quảng trường lại vang lên, báo hiệu nghi thức thức tỉnh sẽ tiếp tục với những học sinh còn lại. Thế nhưng tất cả mọi người đều hiểu, kể từ khoảnh khắc này, cái tên Lạc Thiên đã trở thành tâm điểm của toàn bộ thành phố Thiên Hải. Bởi lần đầu tiên sau hàng trăm năm tồn tại của Khối Ma Thạch Thiên Phú, lại xuất hiện một người... mà ngay cả nó cũng không thể đưa ra câu trả lời.

0