Lạc Hồng Kiếm Ấn

Quyển 1: Thức Tỉnh: Đoản Kiếm Tỉnh Mộng

Chương 6: Rơi Vào Thanh Lâu

Đăng: 19/08/2026 16:31 4,877 từ 1 lượt đọc

Đêm.

Đèn lồng đỏ treo dọc phố bến sông, ánh sáng hắt xuống mặt đường lát gạch những vệt đỏ như máu loãng. Tiếng đàn đáy văng vẳng từ mấy ca quán, tiếng hát ả đào réo rắt như kéo sợi tơ lòng người ta. Đàn ông áo lụa, túi gấm qua lại, mặt mày phấn khởi. Mùi rượu nếp, mùi trầm kiến, mùi phấn sáp quyện vào nhau thành một thứ mùi đặc quánh, vừa quyến rũ vừa ngột ngạt.

Khánh nép mình trong bóng tối đầu ngõ, tim đập dồn dập. Cậu chưa từng đặt chân đến nơi thế này.

Phong Nguyệt Quán là ngôi nhà lầu hai tầng bề thế, dựng bằng gỗ lim sẫm màu theo năm tháng, mái ngói mũi hài uốn cong như cánh phượng. Rèm trúc che kín các khung cửa, chỉ để lộ những khe sáng vàng ấm áp hắt ra ngoài. Trên cổng treo tấm biển gỗ lớn, ba chữ "Phong Nguyệt Quán" thếp son đỏ rực rỡ. Đèn lồng treo cao hai bên, soi rõ bậc thềm đá mòn bóng bởi biết bao gót chân phong lưu dập dìu qua lại.

Gã canh cửa to béo khoanh tay đứng gác, mắt láo liên quét qua dòng người. Khánh thấy gã Ba đi vào lúc nãy, dáng vẻ quen thuộc như chốn không người. Gã vỗ vai tên gác cửa rồi lách qua bức mành trúc, biến mất vào trong.

Khánh không vào cổng chính. Cậu vòng ra ngõ sau.

Ngõ sau tối tăm và ẩm ướt, đất nện nhầy nhụa bởi nước rãnh róc rách chảy. Cửa sau của quán mở hé, mấy người hầu bưng mâm đồng, chum rượu ra vào tấp nập. Ánh lửa từ gian bếp hắt ra soi lờ mờ những gương mặt nhễ nhại mồ hôi. Tiếng bát đĩa va nhau loảng xoảng, tiếng ai đó chửi thề vì nước sôi bắn vào tay, tiếng chân chạy huỳnh huỵch trên nền đất. Nhân lúc một đứa nhỏ bưng mâm bát đĩa bước ra, Khánh lập tức lách người qua khe cửa như một chiếc bóng.

Không gian bên trong ấm sực. Hành lang gỗ bóng loáng dưới chân, đèn lồng đỏ hắt lên vách những vệt sáng chao động. Mùi trầm hương thoang thoảng lẫn trong men rượu nồng nàn, mùi mồ hôi chua loét của khách say, và tiếng đàn phách râm ran từ đại sảnh vọng ra.

Bước vào đại sảnh, cảnh tượng trước mắt khiến Khánh sững sờ.

Sàn gỗ lim mát lạnh, chiếu hoa trải khắp các gian, ngăn cách bằng bình phong gỗ chạm hoa sen. Không gian chia làm ba khu rõ rệt.

Khu giang hồ bến bãi ở gần cửa ngách, ồn ào nhất. Đám phu phen, võ sư, sai nha ngồi bệt trên chiếu hoa, quát tháo ầm ĩ. Rượu đổ tràn trề, tiếng xí ngầu lắc côm cốp. Một gã thô lỗ kéo tuột ca nương vào lòng, bàn tay chai sạn luồn thẳng vào vạt áo, miệng cười hô hố giữa tiếng chửi thề tục tĩu. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi phấn sáp rẻ tiền tạo thành một thứ mùi hỗn tạp đến nghẹt thở.

Khu trung lưu ở giữa ngăn bằng rèm trúc. Thương nhân áo lụa vừa đàm đạo chuyện buôn bán, vừa liếc nhìn các đào nương. Bàn tay họ đặt lên đùi thiếu nữ xoa nắn không ngơi nghỉ, mắt lim dim gõ nhịp theo tiếng đàn tỳ bà lả lướt. Có gã nâng chén rượu lên, rót vào miệng cô gái, rượu chảy tràn xuống cổ, thấm ướt dải yếm đào.

Trên tầng cao, ngăn bằng mành lụa mỏng, là khu sĩ tử và quý tộc. Bọn họ mặc áo the, nâng chén ngâm thơ, phong thái lịch thiệp nhưng ánh mắt nhìn những tà yếm đào mỏng tang vẫn ngập tràn vẻ si mê, thèm khát. Một gã cầm bút đề thơ lên quạt, tặng ca nương đang ngồi cạnh. Cô gái cúi đầu cảm ơn, tà áo trễ xuống để lộ bờ vai trắng muốt.

Khánh đứng chết trân ở góc cột. Mười bảy năm lớn lên ở vùng sông nước Đường Lâm, thứ cậu biết chỉ là con cá, ngọn sóng và những bài tập khắc nghiệt. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy một thế giới trần trụi, ngập ngụa sắc dục và men say như thế này.

Bỗng một mùi hương nồng nặc ập tới.

Một ả gái làng chơi mặc áo lụa hồng, môi son bóng nhẫy bước đến, tỳ hẳn bộ ngực mềm mại, ấm nóng qua lớp sa mỏng vào bắp tay cậu. Mùi phấn sáp trên người ả nồng đậm đến mức khiến Khánh muốn hắt hơi.

"Cậu bé lạ mặt quá. Lần đầu đến chốn này à?"

Giọng ả ngọt như mật mía, dính dớp và mời gọi. Ả nghiêng đầu, để lộ mảng cổ trắng ngần, bàn tay sơn móng đỏ khẽ vuốt dọc lồng ngực săn chắc của Khánh:

"Người rắn rỏi thế này... chắc còn chưa trải mùi đời rồi? Đêm lạnh lắm, vào phòng ta uống chén rượu cho ấm người..."

Bàn tay mềm mại, ươn ướt của người đàn bà lướt trên da thịt khiến toàn thân Khánh giật bắn như chạm phải than hồng. Cậu nuốt nước bọt, thấy cổ họng khô rát. Hơi thở cậu gấp gáp hơn, lồng ngực phập phồng. Một thứ cảm giác lạ lẫm và đáng sợ đang dâng lên từ đâu đó trong bụng, khiến cậu vừa muốn bỏ chạy vừa muốn... cậu không biết mình muốn gì nữa.

Cậu run rẩy đẩy ra:

"Tôi... tôi tìm người. Tôi không có tiền."

Nụ cười trên mặt ả vụt tắt như trở bàn tay. Ánh mắt ả đanh lại, quét từ đầu đến chân Khánh một cách khinh bỉ rồi quay ngoắt đi, buông một câu lạnh tanh:

"Không tiền thì đứng đực ra đấy mà ngó!"

Khánh thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Một cảm giác nóng ran kỳ lạ cuộn lên nơi hạ bộ khiến bụng cậu thắt lại. Cậu vội đưa tay vuốt mạnh lên mặt, cố gắng trấn tĩnh. Bàn tay cậu run run. Cảm giác của bàn tay người đàn bà vẫn còn vương lại trên ngực, trên cổ, như một vết bỏng không thể xóa nhòa.

Cậu hít một hơi thật sâu. Rồi lại một hơi nữa. Lồng ngực cậu vẫn nặng trĩu, như có ai đó đổ chì vào. Cậu không hiểu vì sao mình lại khó chịu đến vậy. Chỉ là một người đàn bà. Chỉ là mấy câu nói. Chỉ là một cái chạm nhẹ.

Nhưng tim cậu vẫn đập thình thịch như trống trận. Cậu cắn chặt môi, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Mày đến đây để tìm kiếm." Cậu tự nhủ. "Không phải để... để..."

Cậu không biết "để" gì. Cậu chỉ biết mình phải tìm ra gã Ba.

Cậu nhắm mắt, hít một hơi dài.

Cậu mở mắt. Tốt hơn rồi.

Cậu tiếp tục tìm đi theo lối sảnh để tiến vào sâu trong hành lang.

---

Dãy hành lang cuối.

Khánh len qua các phòng, mắt đảo khắp nơi. Trong mỗi phòng, cảnh tượng đều khác nhau. Có phòng ca nương đang hát, giọng cao vút, tiếng đàn đáy rung lên từng hồi. Có phòng khách say, nằm dài trên sập, ca nương ngồi cạnh quạt mát. Có phòng tối om, chỉ nghe tiếng cười khẽ, tiếng thở dốc.

Cậu thấy gã Ba.

Gã đang ngồi uống rượu với một gã áo đen ở khu trung lưu. Bàn của chúng đặt gần rèm trúc, nửa khuất nửa lộ. Gã Ba mặc áo lụa sẫm màu, đầu đội khăn, tay cầm chén rượu. Gã áo đen ngồi đối diện, lưng thẳng, mặt lạnh lùng.

Không thấy bọc hành lý đâu.

"Thanh kiếm gãy đấy bán được không?" Gã áo đen hỏi, giọng thấp.

"Được, nhưng phải tìm đúng mối. Cứ giữ đấy đã."

Khánh tim đập thình thịch. Cậu định lao ra, nhưng kìm lại. Cậu biết mình không thể thắng nổi gã Ba, chứ đừng nói đến việc đối phó với cả gã áo đen.

Cậu cố gắng nghe thêm, nhưng tiếng ồn ào xung quanh quá lớn. Chỉ nghe loáng thoáng vài chữ: "chợ đen", "đồ cổ", "đừng để lộ". Rồi gã Ba rót rượu, chuyển sang nói chuyện khác.

Một tên thủ vệ trong quán thấy cậu lén lút, đến hỏi:

"Mày rình cái gì? Ai cho mày vào đây?"

Hắn nắm lấy cổ áo Khánh. Gã Ba và gã áo đen quay lại.

Gã Ba sững người.

Chỉ một thoáng, nhưng Khánh thấy rõ. Gã không ngờ thằng nhãi bị mình đánh thuốc mê lại tìm đến được tận đây. Mắt gã chớp nhanh hai lần, rồi nụ cười lạnh lẽo dần thay thế nét bất ngờ.

Gã đứng dậy, bước tới. Không nói gì, tay hắn nhanh như chớp, túm cổ Khánh bằng một thế võ, quật cậu lăn ra sàn.

Vết thương trên vai như bị xé toạc, âm khí cũ trỗi dậy, nhói lên từng cơn. Khánh nghiến răng, không dám kêu. Cậu thấy đầu óc choáng váng, mắt nảy đom đóm.

"Thằng nhãi này lấp ló ở đây, chắc tính ăn cắp." Gã Ba nói, giọng lạnh tanh. Hắn xông tới định đá tiếp.

"Khách quan, xin dừng tay."

Một người đàn bà đẫy đà trạc tứ tuần, mặc áo gấm tím thêu chỉ vàng khoan thai bước ra. Đó là bà chủ quán. Ánh mắt bà ta sắc sảo quét qua hiện trường:

"Phong Nguyệt Quán là chốn làm ăn. Xin khách quan nể mặt, để tôi xử lý."

Gã Ba hậm hực:

"Bà chủ, thằng này lấp ló định trộm đồ. Để tôi dạy cho nó một bài học!"

"Khách quan cứ việc thưởng rượu, quán chúng tôi tự có gia pháp." Bà chủ cười nhạt nhưng giọng điệu không cho phép chối từ. Gã Ba nghiến răng lườm Khánh một cái rồi hậm hực quay lại bàn.

Bà chủ tiến lại gần, nhìn Khánh bằng nửa con mắt:

"Mày là ai? Lẻn vào đây làm gì?"

"Cháu... cháu chỉ đi tìm người..." Khánh gượng dậy, giọng khàn đặc.

Đúng lúc bà chủ toan gọi người lôi cậu ra ngoài thì một âm thanh trong trẻo bỗng vang lên.

Đing... đang...

Tiếng những chiếc vòng bạc va vào nhau thanh thoát như tiếng suối reo đêm trăng, từ từ truyền xuống từ bậc thang gỗ. Cả gian phòng lớn dường như lặng đi trong khoảnh khắc.

Nàng bước xuống.

---

Đó là một bóng hình tuyệt mỹ vận xiêm y bằng lụa trắng mỏng manh, tà áo bay bổng như mây khói theo từng nhịp chân. Nàng đi chân trần trên sàn gỗ lim, gót sen hồng hào, từng ngón chân trắng muốt như ngọc tạc. Cổ chân thon thả mang một chiếc lắc bạc đính chuông nhỏ, mỗi bước đi lại phát ra thanh âm ma mị khôn cùng.

Khuôn mặt nàng đẹp như tranh vẽ: mày lá liễu, mắt phượng đen láy thăm thẳm, bờ môi đỏ mọng hơi hé mở. Dưới làn lụa mỏng buông lơi, bờ vai trần tuyết trắng cùng khuôn ngực đầy đặn phập phồng ẩn hiện, toát ra sức quyến rũ chết người.

Nàng lướt qua mọi ánh nhìn thèm thuồng, đi thẳng đến trước mặt bà chủ, khẽ cúi đầu:

"Dì, dưới này ồn ào quá, làm kinh động đến khách quý trên lầu."

Bà chủ thấy nàng thì nét mặt lập tức hòa hoãn:

"Tố Nga, sao con lại xuống đây? Thằng nhóc này lén lút vào quán gây sự."

Tố Nga liếc mắt nhìn Khánh đang ngồi bệt dưới đất. Ánh mắt nàng như làn nước mùa thu, lướt qua gương mặt trẻ măng của cậu rồi khẽ mỉm cười:

"Dì à, đây là người quen ở cùng làng cũ với con dưới bến sông. Tính tình nó ngờ nghệch, chắc lên tìm con mà đi lạc. Dì để con đưa nó lên phòng dạy bảo, kẻo làm hỏng nhã hứng của khách."

Bà chủ nhìn Tố Nga, thoáng vẻ đăm chiêu rồi gật đầu:

"Được rồi, đưa nó đi đi. Đừng để nó chạy lung tung nữa."

Tố Nga xoay người, dải lụa trắng phất nhẹ qua mặt Khánh mang theo làn hương thanh khiết:

"Đi theo ta."

---

Căn phòng trên lầu bài trí vô cùng trang nhã. Bình phong vẽ cảnh sơn thủy, lò đồng tỏa khói trầm hương dìu dịu, một cây đàn đáy bóng loáng treo trên vách gỗ.

Tố Nga khép cửa lại. Nàng không vội hỏi han mà chậm rãi bước tới bàn, rót một chén trà nóng đẩy về phía Khánh:

"Uống đi."

Khánh đứng tựa lưng vào vách, toàn thân cảnh giác:

"Cô... cô là ai? Sao lại cứu tôi?"

Tố Nga ngồi xuống mép sập, tà áo lụa buông lơi, khẽ cười:

"Ta cứu ngươi vì ngươi là người quen ở quê. Chẳng phải ta đã nói với dì rồi sao?"

Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì không cười. Đôi mắt phượng đen láy nhìn Khánh như muốn đọc thấu từng suy nghĩ trong đầu cậu.

Khánh lắc đầu:

"Tôi không quen cô. Tôi chưa từng gặp cô bao giờ."

"Vậy sao?" Tố Nga nghiêng đầu, vẻ thản nhiên. "Thế ngươi tên gì? Từ đâu tới? Lên Thăng Long làm gì?"

Khánh im lặng một thoáng, rồi đáp, giọng chân thật:

"Tôi tên Khánh. Từ Đường Lâm lên. Tôi đi tìm người quen."

"Tìm ai?"

"Cháu... tôi tìm một người họ Nguyễn."

Tố Nga bưng chén trà lên, uống một ngụm nhỏ. Nàng không tin. Cái cách cậu nhóc này ấp úng, cái cách nó đảo mắt, cái cách nó siết chặt bàn tay – tất cả đều tố cáo rằng nó đang giấu diếm điều gì đó.

Nàng đặt chén trà xuống, đứng dậy.

"Người họ Nguyễn? Ở Thăng Long này có cả ngàn người họ Nguyễn. Ngươi tìm kiểu gì?"

"Tôi... tôi chỉ biết hỏi thăm."

"Vậy ngươi theo dõi gã Ba làm gì?"

Khánh thoáng căng thẳng, nhưng vẫn đáp:

"Hắn lấy mất đồ của tôi."

"Đồ gì?"

"Tiền... và một cái túi."

"Cái túi có gì?"

Khánh im lặng. Cậu sực nhớ đến thanh kiếm – thứ vẫn nằm trong bọc hành lý. Cậu không thể nói ra. Không thể để người đàn bà này biết về thanh kiếm.

Tố Nga thấy cậu im lặng, nụ cười trên môi nàng càng sâu. Nàng bước tới gần hơn, tà áo lụa phất phơ theo từng bước chân trần trên sàn gỗ. Mùi hương từ mái tóc nàng lan tỏa, nhẹ nhàng bao phủ lấy Khánh.

"Đồ gì quan trọng đến mức khiến một thằng nhóc mới từ quê lên dám đột nhập vào Phong Nguyệt Quán giữa đêm khuya?"

Giọng nàng vẫn mềm mại, nhưng có thứ gì đó sắc lẻm ẩn dưới từng chữ.

Khánh cắn môi, không đáp.

Tố Nga bật cười khẽ. Nàng không ép nữa. Nàng bước vòng ra sau lưng cậu, bàn tay mềm mại đặt lên vai cậu, rồi trượt dần xuống lồng ngực.

"Thôi được. Ngươi không muốn nói thì ta cũng không hỏi nữa. Nhưng ngươi nhìn xem, ta đã cứu ngươi. Ngươi không thấy mình nên trả ơn ta sao?"

"Tôi không có tiền."

"Ai cần tiền của ngươi?" Nàng thì thầm, hơi thở phả vào gáy cậu. "Ta chỉ muốn ngươi... thành thật với ta thôi."

Bàn tay nàng lướt nhẹ trên ngực Khánh, từng ngón tay thon dài như không xương. Cả người nàng dán sát vào lưng cậu, bộ ngực căng đầy ép chặt qua lớp lụa mỏng, truyền sang một luồng nhiệt bỏng rẫy.

"Ngươi nói đi... theo dõi gã Ba để tìm thứ gì? Nói ra rồi ta sẽ cho ngươi biết... thế nào là đàn bà thực sự."

Khánh nuốt nước bọt. Hơi thở cậu gấp gáp. Cổ họng khô khốc. Một cảm giác nóng ran cuộn lên từ bụng dưới, khiến toàn thân cậu cứng đờ.

Nhưng cậu không nói. Cậu cắn chặt răng, cố giữ lý trí.

Tố Nga nhận thấy sự kháng cự của con mồi. Nàng cười thầm. Loại con trai mới lớn thế này, nàng đã gặp không biết bao nhiêu. Chỉ cần thêm chút nữa thôi.

Nàng ghé sát môi vào cổ Khánh, thì thầm bằng thứ mị âm mê hoặc:

"Ngoan nào... nói cho ta biết, cái túi mà gã Ba lấy của ngươi... bên trong rốt cuộc có gì? Vì sao ngươi phải liều mạng tìm lại?"

Khánh giật bắn người. Nhắc đến thanh kiếm, một cơn tỉnh táo lạnh lẽo bỗng ập đến. Cậu nhớ lại lời Cao Lỗ, nhớ lại trách nhiệm của mình. Cậu không thể để người đàn bà này mê hoặc.

Theo phản xạ sinh tồn, Khánh cắn chặt đầu lưỡi cho tỉnh táo, nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cậu vận chuyển luồng khí mát lạnh từ sâu trong kinh mạch ép thẳng xuống đan điền. Luồng hàn khí thanh tịnh lập tức dập tắt ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy, khiến toàn thân cậu trở nên cứng như thép nguội, tâm trí phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng.

Bàn tay Tố Nga khựng lại.

Nụ cười lả lơi trên môi nàng biến mất trong chớp mắt. Nàng lùi phắt lại một bước, đôi mắt phượng co rút lại, lóe lên tia sáng lạnh lẽo như lưỡi dao:

"Nội công định thần... Cảnh giới Minh Tâm?!"

Không còn vẻ yêu mị ban nãy, sát khí lập tức tràn ngập căn phòng. Tay Tố Nga biến hóa như mãng xà, điểm nhanh như chớp vào ba đại huyệt trên ngực Khánh. Toàn thân cậu tê cóng, ngã quỵ xuống sập gụ, không thể cử động.

Tố Nga cúi xuống, giọng sắc như băng:

"Một thằng nhóc áo vải chài lưới tuyệt đối không thể có tâm pháp thượng thừa bực này. Ngươi là người của môn phái nào? Ai phái ngươi đến đây theo dõi đường dây của gã Ba?"

Khánh nghiến răng, trán toát mồ hôi lạnh vì huyệt đạo bị khóa:

"Tôi... tôi không thuộc môn phái nào hết! Tôi chỉ muốn lấy lại cái túi của cha tôi bị hắn cướp!"

"Cái túi?" Ánh mắt Tố Nga chớp động liên hồi. "Trong túi có gì? Một cái túi đáng giá đến mức khiến một kẻ mang công pháp Minh Tâm phải liều mạng đột nhập vào đây?"

"Nó là di vật của cha tôi!" Khánh gằn từng tiếng, ánh mắt quật cường không hề nao núng nhìn thẳng vào nàng. "Cô muốn giết thì giết, tôi chỉ biết có thế!"

Tố Nga nhìn xoáy vào mắt Khánh hồi lâu. Với bao nhiêu năm làm thân tiếp khách đủ loại người, nàng nhận ra sự bướng bỉnh và chân thật trong ánh mắt ấy – thằng nhóc này không nói dối, nhưng lai lịch của nó và cái túi kia chắc chắn ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa.

Nàng khẽ vung tay áo, một luồng kình lực mềm mại bắn ra giải khai huyệt đạo cho Khánh.

Khánh thở hắt ra một hơi, kinh ngạc nhìn nàng.

Tố Nga quay lưng lại, điềm nhiên bước tới chiếc tráp gỗ trên bàn, lấy ra mấy đồng bạc vụn ném xuống cạnh Khánh. Nàng nhếch mép, buông lời lạnh lùng:

"Cầm lấy số bạc này mà cút khỏi đây. Đừng tưởng có chút nội công mà muốn làm anh hùng. Gã Ba và những kẻ đứng sau hắn không phải thứ mà một thằng nhóc như ngươi có thể đụng vào. Muốn giữ mạng thì cút về làng mà đánh cá đi."

Khánh chống tay ngồi dậy, nhìn mấy đồng bạc rồi nhìn bóng lưng mảnh mai nhưng đầy sát khí của nàng:

"Cô... thả tôi thật sao?"

"Ta không muốn máu của ngươi làm bẩn sàn gụ của ta," Tố Nga quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm không đáy, "Biến trước khi dì của ta đổi ý."

Khánh siết chặt nắm tay, nhặt lấy mấy đồng bạc rồi lẳng lặng bước ra khỏi phòng, khép cửa lại sau lưng.

---

Trong gian phòng tĩnh mịch, Tố Nga đứng bên cửa sổ, ngón tay khẽ gõ lên bệ gỗ theo một nhịp điệu kỳ lạ.

Một lúc sau, nàng cất giọng lạnh tanh vào khoảng không tối tăm phía góc phòng:

"Bám theo nó. Xem nó đi đâu, gặp ai. Nếu có đồng bọn, đừng kinh động, cứ báo ta."

Từ trong bóng tối của bức bình phong, một giọng nữ khẽ khàng đáp lại:

"Rõ."

Nàng dừng lại một thoáng, rồi nói thêm, giọng trầm xuống:

"Còn nữa. Điều tra tung tích của gã Ba. Xem hắn cất giấu cái túi lấy được hôm nay ở đâu. Cái túi ấy... ta cần biết rốt cuộc bên trong có gì."

Giọng nữ từ bóng tối lại cất lên:

"Vâng. Thuộc hạ sẽ tra ra."

Một bóng đen mỏng manh lướt qua song cửa sổ, biến mất vào màn đêm bến sông.

Tố Nga nâng chén trà nguội lên môi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy toan tính:

"Đêm nay ở Thăng Long... xem ra có trò vui rồi."

---

Khánh thất thểu bước ra khỏi ngõ sau Phong Nguyệt Quán.

Trời đã khuya lắm rồi. Đèn lồng đỏ dọc phố bến sông vẫn treo, nhưng ánh sáng giờ đây như nhợt nhạt hơn, trôi lững lờ trên mặt đường lát gạch như những vệt máu loãng đã phai. Tiếng đàn đáy phía sau lưng vẫn văng vẳng, tiếng cười nói, tiếng chén rượu chạm nhau vẫn râm ran, nhưng tất cả như bị một bức màn vô hình che lại – xa dần, nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn là tiếng ù ù trong đầu cậu.

Cậu đi chậm. Từng bước chân nặng trĩu như kéo lê trên mặt đất. Gió đêm từ sông Hồng thốc lên, lạnh buốt, thổi bay hơi ấm còn vương lại trên da thịt cậu – thứ hơi ấm của phấn sáp, của rượu, của những bàn tay mềm mại đã chạm vào người cậu.

Mấy đồng bạc vụn nằm chặt trong lòng bàn tay, cạnh sắc của chúng ấn vào da thịt, nhói lên từng cơn. Cậu không biết nên vứt chúng đi hay giữ lại. Vứt đi thì cậu không còn gì. Giữ lại thì cậu nuốt không trôi cái cảm giác bị thương hại.

Cậu đã bị thương hại.

Một người đàn bà đã cứu cậu. Một người đàn bà đã cho cậu tiền. Một người đàn bà đã nói: "Muốn giữ mạng thì cút về làng mà đánh cá đi."

Cậu là gì trong mắt họ? Một thằng nhóc nhà quê ngờ nghệch. Một con thú nhỏ lạc đàn. Một kẻ không đáng để họ phải bận tâm.

Khánh dừng lại, tựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ bên đường. Cậu ngửa mặt lên trời, nhìn mảnh trăng non treo lơ lửng trên đỉnh mái ngói. Trăng đêm nay gầy, mảnh mai, như một lưỡi liềm bạc bị bỏ quên giữa trời mây xám xịt.

Cậu thở ra một hơi dài.

Mười bảy năm.

Mười bảy năm sống bên sông Đáy, cậu chưa từng cảm thấy mình bất lực đến thế. Sáng nay, cậu đứng trước cổng thành Thăng Long, tim đập rộn ràng vì tò mò. Bây giờ, cậu đứng giữa một con phố vắng, tim đập chậm rãi vì mệt mỏi. Một ngày. Chỉ một ngày thôi, mà sao dài như ba mùa thu gộp lại.

Cậu nhớ lại buổi sáng. Cậu đã bước vào cổng thành với đôi chân trần, áo nâu vá, trong túi vài đồng tiền lẻ. Cậu đã nghĩ rằng chỉ cần đến Thăng Long, tìm được Lão Mù Cái Răng, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Cậu đã nghĩ rằng thế giới ngoài kia cũng giống như làng quê – có người tốt, người xấu, nhưng tốt xấu đều lộ rõ trên gương mặt.

Cậu đã nhầm.

Gã Ba có gương mặt hiền lành. Nụ cười của hắn ấm áp, hàm răng trắng đều, giọng nói chân thành. Hắn đã mời cậu uống rượu, đã hỏi thăm cậu như một người đồng hương tốt bụng. Và hắn đã lấy đi tất cả.

Cậu đã nhầm.

Tố Nga có gương mặt đẹp như tranh vẽ. Nàng đã cứu cậu, đã đưa cậu về phòng, đã rót trà cho cậu. Và nàng đã dùng chính thân thể mình để mê hoặc cậu, để cố moi ra bí mật mà cậu giấu kín.

Cậu đã nhầm về tất cả.

Khánh cúi đầu, nhìn xuống bàn tay mình. Lòng bàn tay chai sạn vì chèo thuyền, vì kéo lưới. Ngón tay cậu run run. Cậu đã từng nghĩ đôi tay này rất mạnh. Đã từng nghĩ mình rất cứng rắn. Nhưng giờ cậu mới hiểu – mạnh mẽ của một thằng chài lưới chẳng là gì so với sóng gió của chốn kinh thành.

Cậu sợ.

Cậu sợ thật.

Cậu vừa thoát chết. Gã Ba có thể giết cậu ngay trong quán. Tố Nga có thể giết cậu trong phòng. Bà chủ có thể sai người ném xác cậu xuống sông. Trong chốn này, mạng người rẻ như rơm rác. Cậu biết điều đó. Và cậu sợ.

Nhưng nỗi sợ không làm cậu bỏ chạy.

Nó chỉ khiến cậu tỉnh táo hơn.

Cậu nhớ lại khoảnh khắc bị Tố Nga điểm huyệt. Toàn thân cậu tê cóng, ngã quỵ xuống sập gụ, không thể cử động. Cậu đã nghĩ mình chết rồi. Nhưng cậu đã không chết. Nàng đã giải huyệt cho cậu. Và nàng đã thả cậu đi.

Vì sao?

Vì nàng thương hại cậu. Vì nàng nghĩ cậu không đáng để ra tay. Vì nàng coi cậu như một con thú nhỏ vô hại, thả đi cũng chẳng sao.

Cảm giác bị coi thường ấy đau hơn cả vết thương trên vai. Nó âm ỉ, khó chịu, như một chiếc gai nhỏ đâm vào lòng cậu. Cậu không muốn được thương hại. Cậu không muốn bị coi là kẻ vô dụng.

Cậu nhớ lại lời cha. Lời lão Chín Ngà. Lời Cao Lỗ. Tất cả đều đã cảnh báo cậu. Tất cả đều đã dặn dò cậu. Mà cậu đã không nghe.

Cậu đã tự nhủ rằng mình thông minh hơn lời dặn. Rằng lần này sẽ ổn thôi. Và giờ cậu ngồi đây, hai bàn tay trắng.

Nước mắt cậu trực trào. Nhưng cậu không khóc. Cậu đã quên cách khóc từ ngày mẹ mất.

Cậu nhớ đến thanh kiếm. Thanh đoản kiếm gỉ sét nằm trong bọc hành lý. Cao Lỗ đang ngủ trong đó. Lão đã dặn cậu: "Khi ta ngủ sâu, ngươi phải tự mình xoay xở." Và cậu đã không xoay xở nổi. Cậu đã để mất thanh kiếm. Mất luôn cả lão.

Cậu nhớ lại đêm đầu tiên, khi thanh kiếm rung lên và Cao Lỗ hiện ra. Cậu nhớ lại khoảnh khắc lão dạy cậu năm ý niệm. Nhớ cả câu nói đêm trước khi rời làng: "Bây giờ ta có một kẻ để càu nhàu rồi."

Và giờ, lão không còn ở đây nữa.

Cậu thấy cổ họng nghẹn lại. Không phải vì đói, không phải vì đau. Mà vì lần đầu tiên trong đời, cậu thực sự cô độc.

Một cơn gió lạnh lướt qua. Cậu rùng mình.

Rồi, chậm rãi, cậu ngẩng lên.

Cậu nhìn về phía Phong Nguyệt Quán, nơi những chiếc đèn lồng đỏ vẫn rực sáng. Nơi tiếng đàn vẫn rung lên từng hồi. Nơi thanh kiếm của cậu vẫn nằm đâu đó trong tay gã Ba.

Cậu nhớ lại bản thân mình của buổi sáng. Cậu bé đứng trước cổng thành, ngây ngô và tò mò. Cậu bé ấy đã chết rồi. Chết ngay trong cái ngõ hẻm tối tăm kia, khi cậu tỉnh dậy với túi vải trống rỗng.

Cậu của bây giờ không còn là cậu của sáng nay nữa.

Cậu của bây giờ đã biết sợ. Đã biết nhục. Đã biết căm hận. Đã biết thế giới này phức tạp hơn mình tưởng.

Cậu của bây giờ là một thằng chài lưới đã bị dòng nước lạ quật ngã. Và đang học cách đứng dậy.

Khánh hít một hơi thật sâu.

Gió sông Hồng thốc lên, lạnh buốt, thổi bay hơi ấm cuối cùng còn vương lại trên da thịt. Cậu nắm chặt mấy đồng bạc trong tay. Cậu biết mình không thể về làng. Cậu biết mình không thể bỏ cuộc. Cậu biết mình nhất định phải lấy lại thanh kiếm.

Không phải vì cậu muốn chứng minh gì với ai. Mà vì cậu là con trai của lão Phúc Anh. Là học trò của Cao Lỗ. Là người nối dòng họ Nguyễn. Là một thằng dân chài lưới bên sông Đáy – nơi mà người ta không bao giờ buông mái chèo khi gặp sóng lớn.

Cậu quay lưng về phía quán, nắm chặt tay, rồi bước đi, dứt khoát như chính cậu vừa chấp nhận một con đường không thể quay đầu.

0