Lệch Nhịp

Chương 5: Bàn Tay Trên Trán

Đăng: 21/05/2026 16:56 2,419 từ 963 lượt đọc

Hai con ấn thú cùng nghiêng đầu về một phía, góc nghiêng giống hệt nhau, đến nhịp cử động cũng trùng khít.

Ở góc đối diện, Mara kéo Tiana sát vào ngực. Con bé vừa phát ra một tiếng “ư” đã im bặt, khuôn mặt vùi dưới cằm mẹ. Galen ngồi ép bên cạnh, một tay vòng qua vai vợ, tay kia che lấy lưng con gái. Ông nhìn qua khe bạt, sống lưng căng cứng.

Veyr ghé mắt về phía Aren.

“Nhìn kỹ đi. Nhiều thắc mắc của cháu sẽ được giải đáp đấy.”

Doran bước chậm dần. Mũi giày vừa đặt xuống cát, gã dừng hẳn, đứng cách hai con thú chừng mười hai bước chân. Gió nóng lùa qua khoảng đất trống, quấn bụi đá quanh ống quần gã rồi mang theo mùi da thú khô khốc về phía đoàn xe.

Con bên trái ép thấp bụng. Hai bả vai nhô cao, cơ bắp cuộn dưới lớp da xám nứt nẻ. Chân sau nó cào xuống đất một lần, nghỉ nửa nhịp, lại cào thêm hai cái thật nhanh. Cái đuôi ngắn giật sang bên. Đầu nó nghiêng đi, rồi toàn thân bật khỏi mặt cát.

Cát vàng phụt lên sau bốn chân. Nó há rộng miệng, để lộ phần lợi đỏ sẫm cùng hai hàng răng trắng ởn, lao thẳng về cổ Doran.

Được nửa đường, con thú xẹt sang trái. Thân nó hạ sát đất, chân trước gần như khuỵu xuống, vậy mà ngay trước lúc mất thăng bằng, chân sau đã đạp mạnh, bẻ đường lao ngược trở lại. Nó tăng tốc trong vài bước, hãm đột ngột rồi lại vọt lên. Mỗi lần móng chạm đất là một nhịp khác, khi dồn dập, khi kéo dài, chẳng giống bước chạy của bất kỳ con vật nào Aren từng thấy.

Ngựa ở Redfall chạy đều bốn vó. Chó săn dù quặt hướng vẫn phải thu chân, xoay hông rồi mới lấy lại đà. Con thú trước mắt bỏ qua những khoảng chuyển tiếp ấy. Hoặc nó có một quy luật riêng mà cậu chưa tìm ra.

Doran hạ trọng tâm, hai bàn chân lún xuống nền đất cứng, để lại vết giày sâu quá mức so với thân hình của gã. Ánh mắt gã không bám theo cái đầu đang lắc qua lắc lại mà dừng ở hai bả vai.

Vai trái con thú nhô lên.

Doran bước chéo.

Gã đặt chân đúng vào khoảnh khắc móng trước của nó vừa rời đất, khi cú đạp cũ đã hết mà cú kế tiếp chưa kịp sinh lực. Hàm răng sượt qua cổ áo, đớp vào khoảng trống đánh cạch. Theo đà né, Doran xoay hông, thanh đao trong tay trái quét thành một đường sáng ngắn.

Lưỡi đao nện vào mảng đá bên thái dương con thú. Một tiếng choang sắc gọn bật ra, kèm theo mấy tia lửa nhỏ. Cái đầu bị đánh văng sang bên, kéo lệch cả thân hình. Nó lăn trên cát hai vòng, bốn chân cào loạn rồi mới gượng dậy được.

Tiếng gầm còn mắc trong cổ con thứ nhất thì con bên phải đã lao tới.

Nó chờ đúng lúc Doran xoay người. Chân trước bấu sâu xuống cát, thân hình xám đen phóng đi sát mặt đất. Nhịp chạy của nó nhanh hơn con kia, bốn chân liên tiếp đẩy thân mình về phía trước, nhưng giữa chuỗi chuyển động dồn dập ấy vẫn có một lần chậm xuống, ngắn tới mức Aren suýt bỏ qua. Sau khoảng ngắt ấy, con thú bật mạnh, miệng ngoạm ngang eo Doran.

Thanh đao vừa thu về, thân trên của gã vẫn còn chếch sang trái. Doran trụ chân phải, kéo chân trái lùi chưa đầy nửa bước. Gót giày chạm đất đúng lúc con thú khựng lại để lấy đà. Trước khi nó kịp vọt tiếp, bàn tay phải của gã đã úp xuống.

Năm ngón tay xòe rộng, dừng cách trán nó một gang.

Con thú bị ghìm giữa đà lao.

Móng vuốt vẫn cào. Cơ bắp dọc sống lưng co giật từng đợt, cái miệng há rộng liên tục đớp về phía trước, nhưng cả thân hình chỉ rung lên tại chỗ. Cát dưới bốn chân bị bới thành những rãnh sâu, bụi vàng tung kín nửa người Doran mà con thú chẳng tiến thêm nổi một tấc.

Không khí giữa lòng bàn tay gã và mảng đá trên trán nó rung bần bật. Ánh nắng đi qua khoảng ấy bị kéo cong, làm năm ngón tay chập chờn như đang ngâm dưới nước.

Hàm răng khép mở cạch cạch. Nước dãi văng lên ống quần Doran. Gã vẫn giữ nguyên bàn tay phải, mắt đã chuyển sang con còn lại.

Aren nhoài sát khe bạt. Cánh tay Doran chẳng nổi gân, các ngón tay cũng không co lại. Bàn tay ấy chỉ lơ lửng trên trán con thú, bình thản như đang đặt lên một mặt bàn vô hình. Phía dưới nó, cả một thân hình đầy cơ bắp vùng vẫy đến bật máu chân mà vẫn bị đóng nguyên tại chỗ.

Con thứ nhất đã đứng dậy. Nó lắc mạnh đầu, kéo theo một vệt máu xám chảy từ mép tai. Cơn đau làm nhịp chân càng thêm hỗn loạn. Lần này nó bỏ hẳn những cú đổi hướng, cắm đầu lao tới bằng tất cả tốc độ còn lại.

Doran chưa rời tay khỏi con bị giữ. Cổ tay trái gã lật lên, đưa ngang thanh đao.

Hàm con thú ngoạm trúng thép.

Tiếng va chạm vang chát trên khoảng đất trống. Nó ghì bốn chân xuống cát, cắn chặt sống đao rồi lắc đầu dữ dội. Phần lưỡi sắc cứa vào lợi và lưỡi, máu xám hòa nước dãi chảy dọc theo thép, nhỏ xuống từng giọt. Mùi thịt người ở ngay trước mặt khiến nó càng điên cuồng, hết kéo sang trái lại giật ngược sang phải, muốn xé thanh đao khỏi tay Doran.

Ba người hộ vệ bên đoàn xe đồng loạt chạm tay vào vũ khí. Veyr liếc qua, nói vừa đủ nghe:

“Đợi. Doran lo được.”

Các bàn tay dừng lại trên cán đao. Ngoài kia, đoàn trưởng của họ đang bị kéo nghiêng cả vai trái, gót chân trượt thành một đường ngắn trên cát. Tay phải gã vẫn treo trên trán con thú thứ hai. Mỗi lần cánh tay ấy rung lên, thân hình bị ghìm dưới bàn tay lại quẫy dữ hơn, móng chân hất cát sỏi văng tứ phía.

Doran nghiến răng, giật thanh đao về phía mình.

Con thú lập tức ghì đầu, kéo ngược lại. Hai bên giằng co trong một nhịp, rồi Doran bất ngờ thả lỏng cánh tay trái. Lực kéo đang dồn hết về phía sau khiến con thú ngửa đầu, hai chân trước nhấc khỏi đất. Gã thuận theo nó nửa bước, sau đó khóa cứng khuỷu tay, giữ thanh đao đứng lại.

Phần bụng sát hông con thú hở ra.

Doran trụ chân phải, sút chân trái vào đúng mảng đá mỏng dưới sườn. Tiếng va đập trầm đục. Con thú rú lên, cả thân hình bị đá văng khỏi lưỡi đao. Mép thép kéo một đường trong miệng nó, máu xám phun thành dải trên cát.

Gã chẳng nhìn theo. Thanh đao vừa thoát khỏi hàm răng đã được kéo lên quá vai. Bàn tay phải rời khỏi khoảng không trên trán con thú bị khóa, và lưỡi đao lập tức bổ xuống vị trí ấy.

Cú đầu tiên nện vỡ lớp đá bọc sọ. Mảnh xám bắn vào ngực áo Doran.

Cú thứ hai đi sâu hơn, chẻ lớp xương bên dưới. Cái đầu chúi xuống cát, toàn thân con thú co rút, bốn chân giật mạnh hai lần rồi duỗi ra. Máu xám lẫn óc trắng trào khỏi khe nứt, thấm thành một mảng đặc quánh dưới mõm.

Con còn lại vừa chống được chân lên. Nó nhìn xác đồng loại, tiếng gầm trong cổ đổi thành một âm rít ngắn. Hai chân sau cuống cuồng đạp đất, kéo thân hình quay ngược về phía những mỏm đá.

Doran vượt qua xác con thứ nhất bằng một bước dài. Bàn tay phải chộp trúng cái đuôi ngắn rồi giật mạnh. Phần hông con thú bị kéo ngược, bốn móng trước cào thành rãnh trên cát. Nó lập tức quặt nửa người, há miệng táp vào bàn tay phía sau.

Thanh đao trong tay trái đã chờ sẵn trên đường quay ấy.

Lưỡi thép đâm thẳng qua miệng, lút gần nửa thân đao. Mũi đao xuyên sâu vào họng, chặn ngang tiếng gầm. Con thú cong người, mõm và đuôi gần chạm nhau, bốn chân đạp loạn vào khoảng trống.

Doran vẫn nắm đuôi nó, tay trái xoay cán đao một vòng. Tiếng thép cào vào đá trong họng con thú nghe rin rít. Những cú đạp yếu dần, rồi tắt hẳn sau hai nhịp thở.

Gã buông cái đuôi xuống. Bàn tay phải đặt lên mảng trán còn nguyên, đẩy đầu con thú ngược lại trong lúc tay trái từ từ rút đao. Khi mũi thép ra khỏi miệng, máu xám phụt lên cánh tay và vạt áo.

Doran cúi nhìn một lượt, dường như chẳng bận tâm đến mùi tanh đang bốc lên từ người mình. Gã quay về phía đoàn xe, lấy trong ngực áo ra một chiếc khăn, vừa đi vừa lau dọc lưỡi đao. Mỗi lượt khăn đều chậm và chắc, từ chuôi tới mũi, cho đến khi lớp thép sáng trở lại.

Trước bậc xe, gã giơ đao lên soi dưới mặt trời. Ánh sáng phản vào lưỡi thép, quét một vệt trắng qua nửa khuôn mặt. Doran đổi góc đao, tìm nốt vết bẩn gần sống thép, lau thêm một lần rồi mới tra vào vỏ.

“Đi.”

Gã bước lên xe.

Roi da vút qua không khí. Mấy con ngựa rướn mình kéo đoàn xe chuyển bánh, để lại hai xác ấn thú giữa dải cát nóng.

Trong thùng xe, những bờ vai căng cứng dần hạ xuống. Tiana vẫn vùi mặt trong ngực mẹ, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo Mara. Mara vuốt tóc con, đầu ngón tay còn run nhẹ. Galen thở ra thật dài rồi tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt, cánh tay đặt quanh vợ con vẫn chưa buông.

Người đàn bà ngồi gần cửa giữ nguyên tư thế ôm con. Đứa bé trong lòng bà ngủ vùi, cái miệng hé ra theo từng hơi thở, chẳng biết ngoài kia vừa xảy ra chuyện gì.

Gã thợ mỏ trung niên lấy ống tay áo quệt mồ hôi trên trán. Gã nhìn từ người này sang người khác, sau đó ngó lên tấm bạt đã buông, như muốn chắc rằng hai con quái vật thật sự đã bị bỏ lại phía sau.

“Rốt cuộc… đó là cái quỷ gì vậy?”

Câu hỏi chìm trong tiếng bánh xe nghiến trên sỏi. Chẳng ai trả lời.

Veyr đặt cuốn sổ lên đầu gối, tìm lại dòng chữ đang viết dở. Ngòi bút dừng một thoáng trên mặt giấy rồi tiếp tục chạy, nét mực vẫn đều như trước lúc đoàn xe dừng.

Aren bó gối trong góc cuối thùng xe. Qua khe vải, một tia nắng xiên vào, vắt ngang cái bụng tròn của cậu rồi rung lên theo nhịp xóc.

Cảm giác lạnh lúc hai con thú lao tới đã qua từ lúc nào. Trong đầu cậu chỉ còn những đoạn chuyển động rời nhau, chúng lặp đi lặp lại, mỗi lần lại chậm hơn một chút. Cảm giác ấy rất giống lúc cậu đọc trộm cuốn sách thứ hai của chú Veyr, mắc ở một chữ lạ, phải quay lại hết dòng này sang dòng khác cho đến khi nghĩa của nó chịu hiện ra.

Trước tiên là hai vết giày của Doran. Chúng lún sâu vào mặt đường, sâu hơn dấu chân của những người to lớn hơn gã, tựa như toàn bộ sức nặng đã được dồn xuống đúng hai điểm ấy.

Sau đó là bả vai con thú.

Nó nhanh hơn Doran. Bốn chân thấp và khỏe, mỗi cú đạp đều mang theo sức nặng của cả thân hình, phía trước còn có một cái miệng đủ sức cắn vỡ xương. Nếu chỉ so tốc độ và sức mạnh, đoàn trưởng chẳng có phần hơn.

Thế nhưng giữa hai lần tăng tốc của con thú luôn có một khoảng ngắt. Rất ngắn, chỉ vừa đủ để chân cũ rời đất mà chân mới chưa đạp xuống. Doran đã nhìn thấy khoảng ngắt ấy. Gã bước vào trước khi con thú đổi được nhịp, né khỏi hàm răng, đặt bàn tay lên đường lao và giữ nó lại.

Aren cúi nhìn hai bàn tay mình. Những ngón tay ngắn và mũm mĩm từng moi toái thạch khỏi cát, từng vạch chữ xuống đất cho lũ trẻ đọc theo. Chính cái miệng của cậu mới nhai nát được ấn thạch; đôi tay này đến một con thằn lằn đang chạy còn chưa chắc bắt nổi.

Cậu úp bàn tay phải lên khoảng không trước đầu gối, bắt chước tư thế của Doran.

Nếu nhanh hơn chưa chắc thắng, vậy chậm hơn cũng chưa chắc thua. Có lẽ điều cần tìm nằm trong khoảnh khắc cả hai bên cùng phải đổi từ chuyển động này sang chuyển động khác. Chỉ cần đoán đúng nó xuất hiện lúc nào, rồi giữ cho mình đứng đúng chỗ…

Ý nghĩ ấy mới đi được nửa đường đã mắc lại. Doran nhìn vai con thú để bắt nhịp, nhưng vì sao bàn tay gã có thể ghìm nó giữa không trung? Tại sao vết chân lại sâu như vậy? Gã đã giữ con thứ hai mà vẫn đủ sức chống lại con thứ nhất bằng một tay. Chỉ quan sát nhịp chạy không thể giải thích hết những điều ấy.

Aren lật bàn tay, nhìn các đường chỉ nhỏ trên lòng bàn tay. Trong đầu cậu, những mảnh vừa hiểu và chưa hiểu va vào nhau, nặng nề như viên ấn thạch bị lăn mãi giữa hai hàm răng mà vẫn chưa tìm được chỗ để cắn xuống.

Veyr ngẩng khỏi cuốn sổ.

“Thấy rồi. Hiểu không?”

Mạch suy nghĩ bị cắt ngang, Aren cau mày đáp:

“Cháu chưa hiểu.”

Veyr nhìn bàn tay cậu còn đang tỳ trên đầu gối, bật cười.

“Ha ha…”


1

Được yêu thích bởi: Kovitel

Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...