Lệch Nhịp

Chương 4: Nửa Nhịp Lỡ

Đăng: 21/05/2026 16:56 3,005 từ 960 lượt đọc

Tiếng gọi thương đội truyền từ đầu thôn tới khi Aren còn đang buộc lại tay nải.

“Thương đội đến rồi!”

Ngoài đường, người đang gánh nước đổi vai rồi bước nhanh hơn; mấy nhà gần khu chợ đã mang sẵn bao vải, vò gốm và những túi ấn thạch ra cửa. Thương đội không ghé Redfall theo ngày cố định. Mỗi lần bánh xe xuất hiện ở cổng thôn, người ta đều tranh thủ mua đủ muối, bột, thuốc và dầu đèn cho tới chuyến sau.

Ông Ken đứng giữa sân nhìn cháu trai. Aren đã mặc bộ quần áo lành lặn hơn, đeo tay nải lớn chéo qua vai. Túi vải đựng mười viên ấn thạch được cậu buộc riêng, nhét sát vào ngực áo. Cả hai bọc đều đã được kiểm tra từ tối qua, nhưng ông vẫn kéo thử nút dây thêm một lần.

“Sách để dưới quần áo chưa?”

“Rồi ạ.”

“Bình nước?”

Aren vỗ vào bên hông. Chiếc bình đất bọc vải treo ở đó, nước chỉ đầy hơn nửa để khỏi sánh ra ngoài lúc xe xóc.

Ông Ken gật đầu, nhấc gói bánh bột nướng đặt trên bậc cửa rồi nhét vào tay nải cho cậu.

“Đi thôi. Đừng để người ta chờ.”

Hai ông cháu theo dòng người ra cổng thôn.

Sáu chiếc xe mui bạt đang nối đuôi nhau trên khoảng đất rộng bên ngoài. Mỗi xe có hai con ngựa kéo, lông và bờm phủ một lớp bụi vàng. Người đánh xe tháo dây cương cho ngựa cúi đầu uống nước trong những máng gỗ mang theo, còn mấy thương nhân đã hạ ván bên hông xe, bày các bao ngũ cốc, muối, thịt khô, thuốc cùng cuộn vải thành từng khu. Gần mười người phụ trách đoàn, tính cả người đánh xe và hộ vệ, đi lại giữa đống hàng. Vũ khí của họ vẫn đeo nguyên bên hông.

Veyr đứng cạnh chiếc xe thứ hai, một tay cầm sổ, tay kia rà lại cân đồng với người phụ việc. Giữa đám người gầy sạm vì nắng, ông nhận ra Aren gần như ngay lập tức. Veyr hất cằm thay lời chào rồi quay sang ghi nốt con số đang dở.

Người Redfall xếp thành hai hàng. Một hàng mang ấn thạch tới đổi lấy xu; hàng còn lại chờ mua hàng. Viên sơ cấp được định giá hai mươi xu. Người nào vừa nhận tiền thường chẳng cầm túi xu được bao lâu, bước sang bên kia đổi ngay thành bột, muối, dầu đèn hoặc một gói thuốc trị sốt. Hàng được cân bằng đấu gỗ, bọc trong giấy dầu hay đổ thẳng vào vật đựng họ tự mang tới. Không ai muốn tốn thêm tiền cho bao mới.

Aren đứng sau ông Ken, nhường đường cho những người đang giao dịch. Mười viên trong ngực cậu không dùng để mua đồ.

Đến lượt Galen, ông lấy từ lớp áo trong ra một bọc vải quấn nhiều vòng. Những người đứng gần đều im xuống khi viên ấn thạch trung được đặt lên tấm vải lót mặt cân. Đường vân đỏ bên trong nổi rõ dưới nắng, dày hơn hẳn những viên sơ cấp đang nằm trong khay.

Doran cầm viên đá lên, xoay một vòng giữa hai đầu ngón tay.

“Bán?”

“Vâng.”

“Hai nghìn xu, như giá cũ.”

Veyr ngẩng khỏi cuốn sổ.

“Hai nghìn một trăm. Mấy trấn phía đông đang thu mua cao hơn.”

Doran nhìn ông, sau đó đặt viên đá xuống khay.

“Được.”

Galen đã tính trước phần phải nộp cho thôn. Ông xin nhận hai mươi viên ấn thạch sơ, một nghìn bảy trăm xu còn lại lấy bằng tiền. Người phụ việc đếm đá vào một túi nhỏ, rồi đặt thêm túi xu bạc xuống bàn. Galen cầm cả hai lên thử sức nặng, kiểm lại miệng buộc mới hỏi:

“Nhà tôi muốn tới Lonsa. Ba người, còn chỗ không?”

Doran đưa mắt sang Veyr. Người trả lời vẫn là ông.

“Còn. Mỗi người năm viên sơ cấp hoặc một trăm xu. Tiền ấy tính cả nước, chỗ ngồi và người bảo vệ trên đường.”

“Vậy ba người là ba trăm xu?”

“Đúng.”

Galen đếm đủ số tiền đặt lại trên bàn, rồi chỉ về phía Mara và Tiana đang đứng cạnh mấy bọc hành lý buộc gọn.

“Bao giờ đi?”

“Khoảng ba giờ nữa. Trước khi rời thôn, đoàn phải quét một vòng quanh tuyến đường.”

Veyr không nói thêm. Sau cái chết của Mor, chẳng ai ở Redfall cần hỏi vì sao.

Việc mua bán tiếp tục. Mỗi lần một bao bột được kéo xuống, bụi trắng lại bám lên mép ván xe và bàn tay người mua. Ở phía khác, bà Mary đang cãi giá một vò dầu đèn; người bán lắc đầu, bà liền bưng vò trả về, đi được hai bước thì bị gọi lại. Mấy đứa trẻ chạy quanh đống hàng, ngửi mùi bánh khô trộn mật từ xa nhưng không đứa nào dám thò tay.

Doran dẫn năm người mang vũ khí tới căn nhà gạch của Davren. Veyr đi cùng họ, tay vẫn cầm cuốn sổ. Cửa khép lại chưa tới mười phút đã mở ra. Doran và trưởng thôn bắt tay ngắn gọn. Sau đó sáu người, tính cả Doran, chia thành hai đội, đi khỏi Redfall theo hai hướng. Veyr ở lại phụ trách giao dịch.

Aren nhìn bụi cuộn lên sau chân họ rồi mới tiến tới.

“Chú Veyr.”

Veyr vừa khép sổ, ngồi xuống tảng đá cạnh cổng thôn. Ông nhìn cái bụng tròn của Aren trước, sau đó mới nhìn lên tay nải.

“Cuối cùng cũng chịu đi à?”

“Vâng.”

Aren lấy năm viên ấn thạch sơ khỏi túi, đặt vào tay ông. Veyr đếm đủ nhưng chưa cất.

“Nhóc mập như ngươi chiếm hai chỗ. Phải mười viên.”

Aren khựng lại. Cậu nhìn túi đá còn trong ngực, rồi nhìn bề rộng của mấy chiếc xe, nhất thời không biết nên trả giá hay xin ngồi dưới sàn.

Veyr bật cười, vỗ một cái lên vai cậu.

“Đùa đấy. Năm viên. Lên Lonsa định làm gì?”

“Cháu biết chữ. Có thể làm tiểu nhị, chép sổ hoặc việc vặt gì cũng được.” Aren ngập ngừng nhìn xuống bụng. “Cháu ăn cũng không hơn người khác bao nhiêu. Chỉ là chỗ ngồi hơi chật.”

Veyr cười khùng khục. Một người đi ngang nghe thấy cũng quay lại nhìn Aren, khóe miệng giật giật rồi cố nín.

“Lên xe cuối,” Veyr nói. “Gia đình Galen ở đó. Còn ba người khác cũng đang theo đoàn tới trấn.”

“Vâng.”

Aren định đi báo với ông Ken, nhưng Veyr giữ khuỷu tay cậu lại.

“Chưa vội. Đội quét đường còn lâu mới về, ngồi đây một lát.”

Aren ngồi xuống bên cạnh. Hai người nhìn ra con đường vừa nuốt mất sáu bóng người. Veyr không hỏi vì sao cậu rời Redfall, cũng không nhắc chuyện ông Ken ở lại. Ông chỉ mở sổ, đối chiếu số hàng còn lại với những dấu gạch trên giấy, thỉnh thoảng mới gọi người phụ việc chuyển thêm một bao muối hoặc cân lại một túi ngũ cốc.

Đến gần trưa, khu đất trước cổng thôn đã bừa bộn dây buộc, vỏ giấy dầu và những vệt bánh xe chồng lên dấu chân. Số hàng trên ván giảm gần một nửa. Những người mua xong lần lượt mang đồ về nhà; người chuẩn bị đi thì ngồi trong bóng râm hẹp bên chân tường, giữ hành lý sát bên mình.

Ba giờ sau khi hai đội rời thôn, họ quay lại.

Đội của Doran kéo theo xác một con sói đá lớn gần bằng ngựa thồ. Da nó rách thành nhiều mảng, phần vân đá dưới lớp thịt lộ ra màu xám đen. Ba người phải dùng dây quấn quanh hai chân trước mới kéo nổi trên nền sỏi.

Đội còn lại mang về một con bọ cạp cát dài quá nửa thân người. Hai càng và đuôi đã bị chặt rời, lớp vỏ vàng nhạt vỡ ở giữa lưng, máu xám rỉ xuống đường rồi nhanh chóng dính đặc với bụi.

Doran tháo vòng dây khỏi cổ tay.

“Con bọ cạp ở lệch khỏi tuyến một quãng. Những chỗ còn lại sạch.”

Davren nghe xong mới gật đầu. Người trong thôn đứng quanh hai cái xác, nhìn kỹ hơn cả lúc xem hàng. Mấy người bảo vệ Redfall cúi xuống kiểm tra vết thương trên con sói, hỏi ngắn vài câu về nơi phát hiện nó.

Doran gọi một người trong đội thứ hai:

“Caine, anh ở lại Redfall một tháng, lấp chỗ Mor. Chuyến sau sẽ có người tới đổi.”

Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, cao và có khuôn mặt góc cạnh, đặt tay lên chuôi đao.

“Rõ.”

Hành lý của Caine vốn không nhiều. Gã lấy một bọc quần áo cùng bình nước từ xe thứ ba, đi theo Davren về phía căn nhà gạch, không hỏi chỗ ngủ hay tiền công. Những việc ấy đã được tính trong cuộc trao đổi lúc sáng.

Galen cũng tìm tới Davren. Ông đưa túi hai mươi viên ấn thạch sơ đã tách riêng từ lúc bán đá.

“Hai thành theo giá quy định. Đúng quy củ.”

Davren nhận túi, ước lượng bằng tay rồi giao cho người đứng sau mang vào trong.

“Bảo trọng.”

Galen gật đầu. Ông quay lại chỗ Mara và Tiana, xốc một bọc hành lý lên vai. Mara bước lên bậc xe hơi khó nhọc. Galen đưa tay đỡ nhưng nàng lắc đầu, tự vịn khung cửa bước vào. Tiana được cha nhấc bổng đặt vào trong trước, con bé vừa ngồi xuống đã thò đầu ra tìm đám bạn.

Veyr khóa hòm tiền, giao chìa cho người phụ việc rồi gọi:

“Aren. Lên xe.”

Aren quay lại. Ông Ken vẫn đứng ở chỗ cũ gần chân tường, một tay giữ chiếc cuốc chim, tay kia cầm bình nước. Ông không xuống mỏ trong buổi sáng cuối cùng này.

Cậu bước tới ôm ông. Cái tay nải chen giữa hai người nên Aren phải kéo nó lệch sang bên. Ông Ken vỗ lên lưng cậu hai cái, vẫn đúng chỗ đã vỗ tối qua.

“Đến Lonsa thì tìm chỗ ngủ trước,” ông dặn. “Đừng vì tiếc vài đồng mà nằm ngoài đường.”

“Vâng.”

“Đá còn lại giấu kỹ.”

“Vâng.”

Ông Ken đẩy vai cậu ra.

“Đi đi.”

Aren trèo lên xe cuối. Bậc gỗ hẹp, cậu phải chống hai tay vào khung cửa mới đưa được cả người lẫn tay nải vào trong. Veyr đứng phía sau chờ, không giục.

Tiếng roi quất gió vang lên từ đầu đoàn. Mười hai con ngựa lần lượt ghì vai vào ách kéo, sáu chiếc xe nối nhau lăn bánh. Bánh xe bọc sắt nghiến qua sỏi, cuốn bụi trùm lên cổng thôn và những người đứng tiễn.

Aren kéo mép bạt, thò đầu ra.

“Ông! Cháu sẽ quay lại! Cháu sẽ tìm anh Ren về!”

Tiếng cậu bị bánh xe và gió xé vụn nhưng ông Ken vẫn nghe thấy. Ông giơ chiếc bình nước lên thay cho trả lời, đứng nguyên ở đó cho tới khi Redfall chỉ còn là một dải nhà đất thấp dưới vành đá.

Đường tới Lonsa đầy rãnh bánh cũ và những mảng đá lộ khỏi mặt cát. Xe vừa qua khỏi Redfall chưa lâu, Aren đã phải đổi chỗ ngồi hai lần để tránh vai đập vào khung gỗ. Mui bạt che được nắng, song không ngăn nổi bụi; mỗi khi gió tạt ngang, cát mịn lại lọt qua khe, bám vào tóc, mí mắt và kẽ răng.

Trong thùng xe cuối có tám người. Gia đình Galen ngồi sát một bên, hành lý chèn dưới chân để khỏi trượt. Mara duỗi chân dọc theo vách xe, Tiana ngồi lọt giữa cha mẹ, tay ôm bình nước nhỏ của riêng mình. Veyr chọn chỗ gần cửa bạt, nơi có đủ ánh sáng để ghi sổ. Aren ngồi cuối xe, đầu gối gần chạm người đối diện.

Ba hành khách còn lại đều theo đoàn từ những thôn mỏ khác. Một người đàn bà gầy ôm đứa con còn nhỏ trong lòng. Bà quấn thêm một dải vải quanh lưng hai mẹ con, nhờ vậy vẫn giữ được đứa trẻ khi xe xóc mà không phải siết tay liên tục. Đứa bé ngủ há miệng, một bàn tay bám lấy vạt áo mẹ.

Người cuối cùng là một thợ mỏ trung niên. Gã ngồi tựa đầu vào thành xe, hai bàn tay đặt trên gối. Da quanh các khớp ngón nứt thành rãnh, vài chỗ còn vệt máu khô. Khi xe nghiêng, gã dùng mũi giày chặn túi đồ của người đàn bà khỏi trượt rồi lại rút chân về, chẳng nói câu nào.

Đi đường xa, người ta ít nói. Miệng khô nhanh hơn khi phải hít bụi, còn nước phát theo chặng, uống hết sớm cũng không được lấy thêm trước điểm nghỉ.

Veyr kê cuốn sổ lên tấm bảng mỏng đặt trên đùi. Một lọ mực nhỏ được kẹp trong hốc gỗ cạnh chân, miệng lọ chỉ mở vừa đủ cho đầu bút. Mỗi lần bánh xe sắp chạm ổ gà, ông dừng tay, chờ thân xe nảy qua rồi mới viết tiếp.

“Chú Veyr.”

“Gì?”

“Người dùng ấn… rốt cuộc làm được gì?”

Veyr viết xong dòng đang dở rồi đóng nắp lọ mực.

“Sửa một chút.”

Aren chờ. Veyr không giải thích ngay. Ông cúi nhặt một viên sỏi mắc ở khe sàn, phủi bụi rồi giữ giữa ngón cái và ngón trỏ.

“Nhìn.”

Ông ném viên sỏi qua khe bạt. Lực tay vừa đủ để nó bay chéo ra bên đường. Aren nhìn theo quỹ đạo, trong đầu tự đoán chỗ rơi.

Giữa đường bay, viên sỏi đột ngột xê sang trái.

Nó vẫn rơi theo một vòng cong tự nhiên, nhưng điểm chạm đất lệch khỏi chỗ Aren vừa nhìn gần nửa bước chân. Viên sỏi nảy hai lần rồi biến mất sau bánh xe.

Tiana reo lên:

“Nó tự quẹo!”

Mara kéo con bé ngồi xuống trước khi nó kịp nhoài ra ngoài. Gã thợ mỏ trung niên nhìn Veyr, lại nhìn khoảng đường đã lùi xa phía sau, cuối cùng chỉ mím môi.

Aren vẫn nhìn bàn tay vừa ném đá.

“Chú làm nó đổi hướng?”

“Ừ.”

Veyr mở nắp lọ mực, nhúng đầu bút.

“Hướng cũ bị sửa đi một chút. Ta dùng được đến đâu thì nó lệch đến đó.”

“Ấn lực làm người ta mạnh hơn sao?”

“Dùng đúng thì mạnh.”

“Ấn sư nào cũng sửa hướng?”

Veyr gõ nhẹ đầu bút vào miệng lọ cho mực thừa rơi xuống.

“Mỗi người sửa một thứ. Ta động vào hướng đi. Có người động vào lực, có người giữ một vật nguyên trạng. Cùng dùng ấn lực, cách dùng không giống nhau.”

Ông nói đến đó rồi cúi xuống cuốn sổ. Aren biết hỏi thêm cũng chưa chắc nhận được câu trả lời.

Xe tiếp tục xóc trên đường. Ngoài bạt vẫn là những dải cát vàng pha sỏi, thỉnh thoảng nhô lên một cụm đá thấp hoặc vài bụi gai ép sát mặt đất. Nắng hắt từ nền đường lên làm không khí gần bánh xe rung mờ. Aren nhìn một lúc, mí mắt dần nặng xuống.

Tiếng bánh xe lặp đều: nghiến qua sỏi, chạm rãnh, nảy lên rồi hạ xuống. Sáu chiếc nối nhau tạo thành nhiều lớp âm thanh, lệch trước sau nhưng vẫn có thể đoán được nhịp kế tiếp.

Giữa chuỗi âm thanh ấy, ngực Aren bỗng hụt đi.

Cậu không đau, nhưng nhịp tim vừa đập tới đã biến mất giữa chừng. Bàn tay đang đặt trên đầu gối lập tức bấu vào mép ván. Chỉ một thoáng sau, tim cậu nện trở lại, mạnh và gấp hơn.

Cùng lúc đó, một tiếng trầm dội qua đầu Aren. Âm thanh không đi vào từ hai tai; nó nặng như một cú gõ truyền thẳng qua xương ngực rồi lắng xuống đâu đó trong người.

Cậu ngẩng lên.

Người đàn bà vẫn ôm con. Gã thợ mỏ nhìn ra ngoài. Tiana tựa đầu vào vai mẹ, còn Veyr đang viết tiếp dòng chữ. Chẳng ai có phản ứng.

Aren vừa mở miệng thì phía trước vang lên tiếng ngựa hí.

Tiếng hí kéo dài, chói gắt. Cỗ xe cuối giật lùi khi người đánh xe ghìm cương. Mọi người cùng bị hất về trước; Galen kịp chống tay vào vách, giữ Mara và Tiana khỏi đổ. Chiếc lọ mực của Veyr nghiêng trong hốc gỗ nhưng không bật ra.

Aren bám chặt thành xe. Cú dừng bất ngờ khiến tim cậu đập loạn, nhưng thứ làm cậu lạnh người lại là tiếng trầm vừa xuất hiện trước đó.

Cậu vén mép bạt.

Khoảng ba mươi bước phía trước, hai con thú đứng chắn giữa đường. Mỗi con lớn gần bằng ngựa nhỏ, thân thấp và dài, bốn chân gân guốc. Da thịt trên lưng cùng vai chúng xen những mảng đá xám lởm chởm; dưới các khe nứt, những đường vân nhạt hiện lên rất giống ấn thạch.

Đàn ngựa giật cương, chân cào xuống đất. Người đánh xe phía trước quát lớn, các hộ vệ đồng loạt rút vũ khí.

Veyr đã gấp cuốn sổ lại. Ông nhìn qua vai Aren, vẻ mặt không thay đổi.

Từ xe đầu, Doran nhảy xuống đường. Gã đảo mắt qua hai con thú rồi nói lớn, đủ để những xe phía sau cùng nghe thấy:

“Hai con, cấp hai. Mọi người canh xe.”

Một hộ vệ vừa định bước theo liền dừng lại. Doran rút thanh đao bên hông, chuyển sang tay trái rồi đi một mình về phía khoảng đường trống.

Hai con thú hạ thấp đầu. Trong lồng ngực cậu, dư âm của nhịp hụt vừa rồi vẫn chưa tan.


1

Được yêu thích bởi: Kovitel

Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...