Lệch Nhịp

Chương 8: Vòng Ngoài Không Yên

Đăng: 22/05/2026 22:29 1,567 từ 965 lượt đọc

Cuối ngày làm việc thứ tư, Aren úp chiếc ghế cuối cùng lên bàn rồi quét lớp vụn thức ăn vào hót rác. Bà Vesna ngồi sau quầy, cộng xong trang sổ mới gọi:

"Aren."

"Dạ."

"Bốn ngày, hai mươi xu. Lấy tiền hay lấy một viên sơ cấp?"

"Cháu lấy ấn thạch ạ."

Bà mở ngăn kéo, lấy một viên đá xám đục đặt lên quầy. Khi Aren cầm nó, bà gạch một nét cạnh tên cậu trong sổ.

Viên đá không khác những viên ông Ken từng đào lên từ mỏ. Dù vậy, Aren vẫn xoay nó giữa hai ngón tay lâu hơn cần thiết. Bốn ngày trước, nó còn nằm trong hòm tiền của một quán rượu. Bây giờ nó thuộc về cậu vì những trang sổ khớp số, những chiếc bàn sạch và bốn buổi đứng từ sáng tới tối.

"Bà chủ," cậu hỏi, "vì sao công việc ở đây được trả cao như vậy ạ?"

"Cao chỗ nào?"

"Cháu được ăn, có chỗ ngủ, bốn ngày còn nhận một viên. Ở Redfall, người lớn xuống mỏ cả tuần, may thì đào được hai viên. Còn phải trừ thức ăn, dầu đèn và dụng cụ."

Bà Vesna đặt bút xuống. "Cậu nghĩ việc mình làm nhẹ hơn nên phải rẻ hơn?"

Aren nhìn chiếc chổi trong tay. "Cháu không biết."

"Cậu biết chữ, biết cộng số và nhớ được khách gọi gì. Nếu để Lu giữ sổ, tôi phải bớt một người bưng bàn. Nếu tự giữ, tôi không vào bếp hay coi kho được. Cậu làm được cả việc chân tay lẫn việc mà phần lớn người trong trấn không làm được. Tôi trả cho cái phần khó thay ấy."

Aren ngẫm một lúc.

"Vậy vì sao mọi người không học chữ?"

Bà Vesna dựa lưng vào ghế, nhìn cậu như cân nhắc xem nên trả lời đến đâu.

"Muốn học phải có người dạy, giấy bút và thời gian không dùng để kiếm ăn. Nhà đã thiếu một bữa thì cha mẹ sẽ cho con đi nhặt củi trước, đâu đợi vài năm để nó tính sổ đẹp hơn." Bà cầm bút lên. "Cậu dạy trẻ con ở Redfall mà chưa hiểu chuyện đó à?"

"Ở làng, chúng đến sân nhà cháu. Không phải trả tiền."

"Cậu cũng không lấy tiền."

Aren im lặng. Trước đây cậu chỉ nghĩ mình trông lũ trẻ giúp những người xuống mỏ. Cậu chưa từng tính mỗi buổi học đã đổi bằng phần thời gian nào của chính mình, bởi ở Redfall chẳng ai có xu để trả.

Bà Vesna khép sổ.

"Hiểu thêm được thì tốt. Giờ mang rác ra sau, đừng đứng giữa quán biến thành học giả."

Aren bật cười, xách hót rác đi.

Trở lại kho, cậu mở túi kiểm lại. Ba viên nguyên và mảnh hai phần ba từ đêm trước nằm cạnh viên công mới, bên dưới là mười một xu. Tổng cộng bốn viên nguyên, hai phần ba viên và mười một xu.

Nếu cứ bốn ngày nhận một viên, cậu cần hơn hai tháng mới chạm tới con số hai mươi, với điều kiện không ăn thêm, không mua gì và bà Vesna vẫn cần cậu đến lúc đó. Phép tính dễ. Việc sống đúng theo phép tính mới khó.

* * *

Tối ấy Aren đi về phía tiệm vải nơi Mara làm việc. Cửa vẫn mở, nhưng bên trong chỉ còn một người đàn bà đang gom những mẩu vải vụn dưới sàn.

"Bà cho cháu hỏi cô Mara còn làm ở đây không ạ?"

Người kia ngẩng lên, nhận ra cậu sau vài giây.

"Cậu bé từ làng mỏ phải không? Mara vẫn làm. Chiều nay chồng cô ấy tới đón sớm. Họ vừa thuê được một căn nhà cũ ở khu bắc, nghe nói phải vá mái và thay cửa, nhưng rẻ hơn nằm khách điếm mãi."

"Tiana cũng đi cùng ạ?"

"Con bé ôm búp bê chạy trước. Vui đến suýt vấp ngạch cửa."

Aren cảm ơn rồi rời tiệm. Cậu chưa biết căn nhà nằm ở con hẻm nào, song chỉ cần nghĩ đến việc Tiana có một chỗ để đặt con búp bê rơm mỗi tối, cậu đã thấy Lonsa bớt xa lạ.

Galen có việc ở lò rèn, Mara làm tại tiệm vải. Số xu bán ấn thạch trung vẫn còn đủ để họ sửa một mái nhà nhỏ và sống qua những ngày đầu. Gia đình ấy mới rời Redfall chưa đầy một tuần, vậy mà đã bắt đầu cắm rễ vào trấn theo cách rất cụ thể: một chỗ làm, một cánh cửa cần thay, một đứa trẻ biết đường chạy về.

Aren ngẩng nhìn mảnh trăng non trên mái nhà rồi quay về quán. Cậu chưa có căn phòng của mình, nhưng góc kho cùng hai tấm ván đã không còn giống chỗ ngủ nhờ như đêm đầu tiên.

* * *

Hai ngày sau, quán vắng bất thường.

Lão bán muối ngồi một mình ở bàn gần cửa. Hai mẹ con ăn vội ở bàn giữa. Trong góc khuất sau cột gỗ, hai người đàn ông gọi một bình rượu rồi gần như không động đến thức ăn.

Người mặc áo nâu có làn da sạm và cổ tay quấn băng, trông như vừa đi đường dài về. Người trẻ hơn gầy, mắt thâm, các đầu ngón tay liên tục gõ xuống mặt bàn.

Aren mang chén ra. Lúc cậu quay về quầy, người áo nâu nói:

"Lian và Tran Bach chết rồi. Hôm kia."

Những ngón tay đang gõ dừng lại.

"Cả hai?"

"Không kịp chạy."

Người trẻ rót rượu, nhưng miệng bình va vào vành chén hai lần. "Có bao nhiêu con?"

"Ít nhất năm."

Rượu tràn xuống mặt bàn. Cả hai cùng nhìn vệt nước lan ra mà không ai đưa tay lau.

"Năm con một lúc?"

"Sói ấn thú hệ Nhịp."

Aren đang xếp xu sau quầy. Động tác của cậu chậm lại.

Cậu đã nhìn thấy hai con trên đường tới Lonsa. Bốn chân chúng đổi nhịp liên tục, thân hình có thể khựng giữa đà rồi bẻ sang hướng khác. Doran phải chờ đúng khoảng chuyển giữa hai lần tăng tốc mới khóa được con đầu tiên. Hai con đã khiến cả đoàn xe hoảng loạn; năm con sẽ không cho người ta khoảng trống để nhìn từng con một.

"Hai ấn sư ở mỏ chặn được hai con đầu," người áo nâu nói tiếp. "Ba con còn lại vòng qua hàng rào phía đông. Lian đang ở chòi canh."

Người trẻ cúi nhìn chén rượu.

"Tôi tới sau khi trời sáng. Máu kéo từ chòi ra tận bờ khe. Đất quanh đó bị móng lật lên từng mảng lớn bằng mặt bàn." Gã xòe bàn tay, giọng khàn đi. "Không thấy xác con thú nào."

"Chúng giết người rồi bỏ đi?"

"Ai biết. Xác Lian còn nhận ra được. Tran Bach thì chỉ tìm thấy quần áo và…" Gã ngừng, nuốt khan. "Không đủ để ghép lại."

Người áo nâu uống một hơi cạn chén.

"Tháng trước là phía Haran, giờ tới mỏ ngoài Lonsa. Cả dải này chẳng yên đâu."

"Đừng nói gở."

"Gở gì nữa? Mỏ phía bắc đóng rồi. Đá vẫn còn, nhưng không ai dám xuống. Hỏi đội tuần thì biết, dấu thú đang nhiều lên và gần trấn hơn."

Người trẻ không đáp. Bàn tay gã đã thôi gõ, chỉ nắm chặt quanh chén.

Aren thu tiền ở hai bàn còn lại, xếp bát vào khay. Khi đi ngang bàn góc, cậu đặt thêm một chiếc khăn xuống cạnh vệt rượu mà không chen vào câu chuyện. Hai người cũng không chú ý đến cậu.

Họ rời quán không lâu sau đó. Người áo nâu đặt một nắm xu xuống bàn, người trẻ đã bước ra cửa trước khi Aren đếm xong.

"Dọn xong chưa?" bà Vesna gọi từ bếp.

"Sắp xong rồi ạ."

"Khóa cửa sớm. Mai có chuyến hàng đến, dậy trước thường lệ một giờ."

"Vâng."

Aren lau vệt rượu đã lạnh, cài then cửa trước rồi kiểm tra cả cửa sân sau. Than trong bếp được ủ dưới tro, chỉ còn một quầng đỏ yếu. Cậu trở vào kho, đặt túi đá dưới gối và nằm xuống.

Năm con. Hai ấn sư không chặn nổi. Một thi thể còn đủ để gọi tên, một người chỉ còn lại vài mảnh.

Aren đưa tay sờ phần cổ ngay dưới hàm. Cậu vẫn nhớ rõ hàm răng của con sói đầu tiên khép lại trong không khí, cách cổ Doran chưa đầy một gang tay. Khi ấy Doran còn có khoảng trống để phá nhịp và một con thú khác bị Veyr giữ hướng. Hai người ở mỏ không có may mắn đó.

Bức tường Lonsa vẫn đứng ngoài kia. Trên tường có lính, trong trấn có ấn sư. Bà Vesna đã sống ở đây hơn hai mươi năm. Những điều ấy đều đúng, nhưng một sự thật khác cũng đúng: từ Redfall đến Lonsa, dấu chân thú đang xuất hiện dày hơn.

Cậu nghĩ tới ông Ken. Redfall nhỏ hơn, người bảo vệ ít hơn, còn mỏ lại nằm sát nơi bầy thú tìm đến.

Gió đêm luồn qua khe vách, làm những sợi dây trên xà cọ vào nhau. Aren nhìn trần kho cho đến khi mắt mỏi, song mãi lâu sau mới ngủ được.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...