Chương 7: Không Phải Ai Cũng Thành Ấn Sư
Aren đến quán khi trời mới hửng.
Phố Lonsa còn thưa người. Một chiếc xe chở rau lăn qua, bánh bọc sắt nghiến trên nền đất nện; từ những ống khói thấp, khói bếp vừa nhóm bay lên rồi bị gió kéo xiên về phía tường trấn. Cánh cửa dưới tấm biển đỏ của quán Vesna vẫn đóng, nhưng bên trong đã có tiếng xô chạm nền và tiếng củi gãy.
Cậu gõ ba tiếng.
"Ai đấy?"
"Cháu, Aren ạ."
Tiếng dép kéo tới gần. Bà Vesna mở cửa, tóc đã búi nhưng còn lệch sang một bên, dây tạp dề vẫn thả sau lưng.
"Sớm thế."
"Bà bảo đến muộn thì khỏi đến."
Bà nhìn cậu một lượt, tránh sang bên. "Biết nghe lời là tốt. Vào đi."
Quán chưa bày bàn. Ghế úp trên mặt gỗ, sàn còn ẩm và ngai ngái mùi giấm từ lượt lau tối qua. Bà Lu đang xách nước từ sân sau; trong bếp, Samir đã nhóm lửa dưới nồi canh xương, còn Amiya ngồi nhặt rau bên một chiếc mẹt lớn. Bốn người đều bắt đầu việc từ trước lúc khách đầu tiên thức dậy.
Bà Vesna đẩy cánh cửa kho cạnh bếp.
"Cậu ngủ ở đây. Tôi không có phản thừa, tự lo lấy."
Kệ gỗ chiếm gần hết hai mặt tường, bên trên xếp vò rượu, chum giấm và mấy bao đậu buộc kín. Dây thừng cùng rổ tre treo trên xà. Khoảng trống trong góc chỉ vừa đủ cho Aren nằm nếu kê người sát vách.
"Được ạ."
Cậu đặt tay nải xuống, đẩy sâu vào dưới kệ để khỏi vướng lối. Bà Vesna đã quay ra gian chính, dùng đầu ngón tay gõ vào quyển sổ dày trên quầy.
"Khách gọi món gì thì ghi ngay, ghi rõ số bàn. Khi họ về mới cộng tiền. Đếm sai, cậu bù. Để khách đứng lên gọi đến lần thứ hai mới biết bàn hết rượu, tôi cũng tính là cậu làm chậm."
Bà hất cằm về phía bà Lu.
"Việc bưng món là của Lu. Lúc đông thì cậu phụ, nhưng đừng bỏ quầy lâu. Xem sổ cũ trước rồi làm theo."
Chữ trong sổ to, nét ấn sâu, ngay hàng hơn Aren chờ đợi. Tên món được viết tắt để ghi cho nhanh: canh xương hai xu một bát, rượu thường hai xu một bình, rượu ngon bốn xu, thêm gần hai mươi món ăn cùng các mức giá khác nhau. Sau mỗi bàn là một cột tổng; cuối ngày lại có một phép cộng chung.
Aren lật ba trang gần nhất, nhẩm lại từng dòng. Không lệch một xu.
Tầng dưới có sáu bàn, tầng trên ba bàn cho khách muốn ngồi riêng. Cậu đi một vòng, ghi nhớ vị trí, sau đó hạ ghế xuống, lau lại mặt bàn và kê miếng gỗ dưới một chân bàn đang cập kênh. Bà Lu xách xô đi ngang, nhìn miếng kê rồi mới nhìn cậu. Bà không nói gì, nhưng khi quay lại đã đặt cạnh quầy một chiếc giẻ sạch.
Khách đầu tiên vào lúc nắng vừa chạm mái hiên. Hai người thợ còn ngái ngủ chọn bàn gần cửa.
"Hai bát canh xương. Một bình rượu thường."
Aren ghi bàn một, gọi món vào bếp. Đến gần trưa, hơn nửa số bàn đã có người. Tiếng bát đũa chạm nhau lẫn với tiếng Samir chặt thịt, tiếng bà Vesna gọi người và tiếng khách tranh giá một bình rượu. Aren đi giữa quầy và các bàn, tay giữ sổ sát ngực để khỏi va vào ai.
Một người khách đứng dậy, nhìn số tiền cậu vừa đọc rồi cau mặt.
"Tính thừa rồi. Tôi gọi một bình rượu."
Aren lật lại trang, rà từ đầu thay vì cãi ngay.
"Hai bình rượu thường là bốn xu, một bát canh hai xu, một đĩa lạp xưởng gọi thêm giữa trưa năm xu. Tổng cộng mười một xu ạ."
"Tôi bảo một bình."
"Bình thứ hai gọi lúc bà Lu thay chén. Tôi ghi ở dòng này."
Cậu xoay sổ về phía khách. Bên cạnh ký hiệu bình rượu có một vệt mực nhỏ do đầu bút chạm giấy lúc Aren nhường đường cho bà Lu. Người kia nhận ra, nhìn sang bà Lu rồi đặt đủ xu xuống bàn.
Bà Vesna đứng sau quầy, khăn vắt trên tay. Bà không bênh cậu, cũng chẳng khen khi khách đi khỏi. Cuối buổi, bà chỉ cộng lại đúng trang ấy lâu hơn những trang còn lại.
Quán vắng dần sau giờ ăn. Bà Vesna mang chén trà ra hiên, Samir cùng Amiya tranh thủ ngồi duỗi chân, còn bà Lu ăn trong bếp để lát nữa đổi lượt.
"Nhóc mập," bà Vesna gọi. "Vào lấy bát."
"Vâng ạ."
"Tôi đã nói bao hai bữa. Đừng đứng đấy nhìn nồi như khách."
Bữa ăn của người làm quán là phần canh xương còn lại, một đĩa rau luộc và ít thịt vụn Samir lọc từ đầu xương. Aren ngồi cùng Samir, Lu và Amiya. Không ai hỏi cậu từ đâu đến; Samir chỉ nhìn cái bụng của cậu rồi dùng đũa gạt thêm nửa miếng bánh sang.
Ăn xong, Aren hỏi:
"Chú Samir có biết chỗ nào còn ván cũ không ạ?"
Samir nhướng đôi lông mày rậm. "Cuối hẻm có đống đồ bỏ. Nếu tìm được tấm chưa mục thì tự kéo về."
"Cảm ơn chú."
Trong đống phế liệu có hai tấm ván một đầu đã sứt nhưng phần giữa còn chắc. Aren kéo từng tấm vào kho, nhặt bốn viên gạch kê bên dưới rồi ghép thành một chiếc phản thấp. Cậu chống hai tay ngồi thử. Gỗ kêu cót két, võng xuống một chút nhưng không gãy.
"Dùng được," cậu lẩm bẩm.
Đêm ấy, sau khi người cuối cùng rời quán, Aren cài then cửa và trở về kho. Bên ngoài, bà Vesna vẫn lật sổ, thỉnh thoảng có tiếng ngòi bút chạm miệng lọ mực. Cậu nằm trên hai tấm ván vừa kiếm, ngửi thấy mùi gỗ cũ trộn với giấm, rượu và canh xương bám trong vách.
Cuối sổ, bà Vesna đã ghi tên cậu cùng mức công năm xu một ngày. Dòng dưới viết nhỏ hơn: cứ bốn ngày thanh toán một lần.
Khoản tiền đầu tiên còn chưa tới tay. Dù vậy, chiếc phản dưới lưng là thứ cậu tự tìm được, còn chỗ ngủ này đổi bằng việc cậu sẽ làm từ sáng hôm sau, không phải bằng phần ấn thạch ông Ken dành dụm nhiều năm.
Tiếng bút ngoài quầy dừng lại. Aren kéo tay nải làm gối, nhắm mắt.
* * *
Ba ngày tiếp theo trôi qua theo nhịp của quán. Buổi sáng hạ ghế, lau bàn; giữa trưa ghi món và tính tiền; chiều tối dọn những bình rượu cuối cùng. Công việc không khó, nhưng chỉ cần chậm một bàn là những bàn khác lập tức gọi dồn.
Aren dần nhận ra khách quen. Người thợ rèn cao gầy luôn ngồi bàn ba, ăn canh xương bỏ rau. Bà buôn vải đến giữa buổi sáng, chỉ gọi một chén rượu rồi ngồi nhìn xe ngoài phố. Hai lính tuần thường ghé cuối chiều, nói chuyện át cả quán nhưng lần nào cũng xếp xu thành chồng ngay ngắn.
Cậu nhớ những việc ấy như từng nhớ đứa trẻ nào ở Redfall hay quên nét móc, đứa nào chỉ đọc được khi có người chỉ tay dưới chữ. Ở lớp học, nhìn mặt học trò giúp cậu biết lúc nào cần giảng lại. Trong quán, nó giúp cậu mang thêm chén trước khi khách gọi và chuẩn bị sổ khi một người bắt đầu nhìn về phía cửa.
Bà Vesna vẫn không khen. Mỗi tối bà cộng sổ; nếu số tiền khớp, bà gấp sổ lại. Với bà, như thế đã là câu trả lời.
Sau bữa tối ngày thứ ba, Aren đi một vòng quanh trấn. Lonsa về đêm bớt gấp gáp hơn ban ngày nhưng chưa ngủ. Đèn dầu hắt từ những ô cửa xuống mặt phố thành các khoảng sáng rời nhau. Một bà già ngồi quay sợi trên thềm; người chủ tiệm tạp hóa vẫn cúi đếm hàng; xa hơn, hai người đàn ông mặc cả bên xe bò, giọng lớn đến mức nghe như sắp đánh nhau, vậy mà người qua đường chỉ né bánh xe rồi đi tiếp.
Ở Redfall, một cuộc cãi vã như thế đủ kéo nửa làng đến xem. Tại đây, ai cũng có việc của mình.
Aren dừng trước sạp bánh chiên. Bánh chỉ bằng nắm tay, bán hai xu một chiếc. Mùi bột vàng trong dầu nóng bám theo cậu mấy bước.
"Đắt thật," cậu nói nhỏ rồi đi tiếp.
Trên một cột gỗ ở phố nam dán hai tờ giấy. Tờ trên tuyển ấn sư cấp hai hộ tống hàng từ Lonsa tới thành Lensa, tiền công thương lượng. Tờ dưới đã rách mất một góc, vẫn đọc được dấu của thương đội Longreed và dòng tuyển người đi vào sa mạc.
Aren đứng đọc lại. Ở Redfall, ấn sư chỉ có trong những câu chuyện về người giết thú và giữ mỏ. Trên cột gỗ này, họ là người lao động có cấp bậc, yêu cầu và giá thuê, giống thợ rèn hay người đánh xe, chỉ đắt hơn rất nhiều.
Cậu rẽ vào con phố phía đông. Tường nhà thấp, chỗ quét vôi đã loang, chỗ còn lộ gạch phơi nắng. Mấy đứa trẻ ngồi trên bậu cửa nhìn theo cái bụng của cậu rồi ghé tai nhau cười. Aren nghe thấy nhưng không quay lại. Lũ trẻ Redfall cũng từng trêu như vậy, cho tới khi chúng quen gọi cậu là thầy.
Cuối phố là chiếc giếng chung. Mấy người phụ nữ xếp vò quanh thành giếng, chờ dây gầu được kéo lên. Bên cạnh có một miếu nhỏ, bát hương cắm dày chân nhang. Aren không biết nơi này thờ ai, chỉ nhớ đến ngôi miếu đất ở Redfall và mùi hương ông Ken đốt mỗi đầu tháng.
Cậu đứng một lúc rồi quay về quán.
Samir là người cuối cùng rời đi. Aren cài then, tắt đèn gian ngoài và trở vào kho. Trên tầng, sàn gỗ kêu hai tiếng dưới bước chân bà Vesna rồi im. Cậu kéo cửa kho khép hờ, ngồi xuống phản và lấy túi vải trong ngực áo ra.
Bốn viên ấn thạch cùng mười một xu vẫn còn đủ. Ngón tay cậu chọn một viên nguyên, đưa lên miệng.
Tiếng đá nứt rất nhỏ.
Một phần ba vỡ trên lưỡi. Vị chát lạnh tràn xuống cổ, cơn đói trong xương lùi đi gần như lập tức. Aren ngồi yên cho đến khi hơi lạnh chạy hết hai cánh tay rồi mới bọc kỹ hai phần ba còn lại.
Trong túi giờ có ba viên nguyên, một mảnh hai phần ba và mười một xu.
Năm năm qua, cậu đã ăn ấn thạch mà không chết, cũng chẳng thức tỉnh ấn hay có thêm sức mạnh. Mỗi lần nuốt xuống chỉ làm cơn đói biến mất. Ở Redfall, cậu có thể tạm chấp nhận điều ấy vì ngày hôm sau vẫn giống ngày hôm trước. Tại Lonsa, những tờ tuyển người và lời Veyr nói khiến câu hỏi cũ trở nên khó bỏ qua hơn.
Aren nằm xuống, hai tay đặt trên bụng.
"Rốt cuộc mình là gì?"
Không ai trả lời. Trên kệ, một vò rượu khẽ cọ vào vách theo gió. Cậu nghe thêm một lúc rồi thiếp đi.
* * *
Trưa hôm sau, quán chỉ có khách ở hai bàn. Aren ngồi sau quầy, vừa chép lại phần rượu Samir lấy khỏi kho vừa nghe hai người cạnh cửa sổ nhắc đến việc dẫn ấn.
Người để râu dê gắp một miếng thịt, nói:
"Karvin thất bại rồi. Hai mươi viên nộp cho Vạn tiên sinh coi như mất."
Người tóc ngắn đặt chén xuống. "Cả hai mươi viên? Không được học tiếp à?"
"Tiền ấy gồm nghi thức dẫn ấn và mười buổi luyện sau khi thành công. Dư ảnh không hòa nhập thì lấy đâu ra ấn mà luyện."
"Nó mới mười bảy. Đi theo thương đội gần một năm mới dành được chừng ấy."
"Ai bảo cứ trả tiền là thành ấn sư? Trung bình mười người chỉ ba người thành. Vạn tiên sinh được tiếng mát tay, nghe nói có thể lên bốn, Karvin vẫn rơi vào sáu người còn lại."
Người tóc ngắn nhìn sang. "Nó thế nào?"
"Nằm liệt hai ngày vì thoát lực. Nghỉ qua đợt này vẫn có thể thử lần nữa, nếu kiếm nổi hai mươi viên khác."
"Bốn trăm xu…" Người kia thở dài. "Lần hai nghe nói còn khó hơn lần đầu."
Người râu dê nhấp rượu, cười không vui. "Tôi dẫn ấn lần thứ hai năm hai mươi hai tuổi. Thành được cấp một mới có chỗ trong thương đội. Không thành thì giờ chắc vẫn khuân hàng."
"Mỗi người một số."
Họ gọi tính tiền. Aren mang sổ tới, đọc đúng số rồi thu xu. Đến khi hai người đã ra khỏi cửa, cậu vẫn nhớ giá của một lần thử: hai mươi viên sơ cấp, tương đương bốn trăm xu, đổi lấy cơ hội chỉ khoảng ba phần mười.
Bàn tay cậu chạm vào túi trong ngực áo. Ba viên nguyên, hai phần ba viên cắn dở và mười một xu.
Nếu chỉ xét tiền, cậu còn cách cánh cửa kia rất xa. Điều đáng ngại hơn là cậu đã tự ăn thứ người khác dùng để mở ấn suốt năm năm, vậy mà đến chính mình cũng không biết bên trong cơ thể đang có gì.
Bà Vesna đi ngang, thấy cậu đứng im liền gõ cán muôi lên quầy.
"Bàn hai gọi thêm canh."
Aren buông túi đá ra, nhấc sổ lên.
"Vâng ạ."
Được yêu thích bởi: Mèo Đen
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.