Chương 6: Trấn Lonsa
Sáu chiếc xe ngựa nối đuôi nhau trên con đường lẫn đá vụn. Bánh xe bọc sắt đi qua chỗ gồ thì cả khoang lại nảy lên, mấy bọc hành lý treo bên thành va vào nhau lộp cộp.
Trong xe, phần lớn mọi người đã dựa vào thùng hàng mà chợp mắt. Galen ngồi sát mép bạt, một tay giữ Tiana khỏi lăn khỏi lòng mẹ mỗi khi xe xóc. Gã thợ mỏ đi cùng co chân ở góc đối diện, chiếc mũ vải kéo xuống che gần hết mặt.
Aren vẫn nghĩ về hai con ấn thú vừa chết ngoài đường.
Cậu nhớ rõ nhát đao của Doran, bàn tay ông đặt lên trán con vật, cả bốn chân nó co giật sai nhịp trước khi nằm im. Veyr cũng đã ra tay. Mấy hòn đá đang lao tới bỗng chệch khỏi hướng cũ, như bị một bàn tay vô hình hất sang bên.
"Chú Veyr, ấn sư và ấn thú đều chiến đấu như thế sao?"
Veyr ngẩng lên khỏi cuốn sổ. "Cháu thấy gì?"
Aren cân nhắc một lúc rồi đáp:
"Hai con sói lúc nhanh lúc chậm. Có lúc chân trước đã hạ xuống mà thân nó còn đứng nguyên, sau đó lại lao đi nhanh hơn bình thường. Còn khi chú Doran chạm vào trán nó, chân nó quẫy loạn."
"Khá đấy." Veyr khép sổ lại. "Chúng là ấn thú hệ Nhịp. Cách di chuyển đổi liên tục, người thiếu kinh nghiệm rất khó đoán cú vồ tiếp theo. Doran phá nhịp của chúng trước khi kết liễu."
"Một con như vậy nguy hiểm đến đâu ạ?"
"Nếu năm người thường cầm cuốc xẻng vây nó trên khoảng đất trống, có khi chẳng ai sống."
Aren nhìn sang Galen. Gã lực lưỡng hơn phần lớn phu mỏ ở Redfall, hai cánh tay cũng dày hơn, nhưng ban nãy chỉ đứng cạnh xe, nắm chặt cán cuốc mà không dám bước lên. Cậu hiểu vì sao.
"Vậy chú Doran rất mạnh?"
"Với người thường, hắn rất mạnh."
"Còn với ấn sư?"
Veyr liếc cậu. "Một mình hắn xử lý được hai con đó. Biết đến thế là đủ."
Aren chưa chịu thôi. "Năng lực của chú ấy thuộc hệ gì?"
"Hỏi nhiều quá rồi đấy."
Veyr mở sổ, đặt bút xuống trang giấy. Câu chuyện kết thúc.
Đoàn xe tiếp tục lắc lư. Hai bên đường vẫn là nền đất khô pha cát, nhưng đá tảng đã thưa hơn vùng quanh Redfall. Thỉnh thoảng có một bụi gai thấp mọc sát đất, lá nhỏ phủ bụi xám. Vệt bánh xe cũ chồng lên nhau chứng tỏ con đường này có người qua lại thường xuyên.
Aren dựa lưng vào thùng hàng. Dạ dày cậu đảo lên theo từng lần bánh xe sụp xuống rãnh, nhưng đầu vẫn còn một câu chưa hỏi.
"Chú Veyr."
Ngòi bút dừng lại.
"Ai cũng có thể trở thành ấn sư sao?"
Lần này Veyr im lâu hơn. "Không. Có người luyện cả đời vẫn không được."
"Vì sao?"
"Chưa ai biết chắc. Người nói do thể chất, kẻ bảo do duyên. Giải thích nhiều đến mấy cũng không giúp một người mở được ấn."
Aren gật đầu. Cậu kéo túi vải trong ngực áo ngay ngắn lại rồi tựa đầu vào thành xe.
Veyr viết thêm vài dòng mới lên tiếng:
"Ấn sư không hiếm như cháu tưởng. Ở trấn hay thành đều có. Redfall nằm xa đường lớn, người có năng lực lại thường theo thương đội hoặc đội tuần tra ra ngoài, nên cháu ít gặp."
"Gặp ấn thú như ban nãy thì sao ạ?"
"Ấn thú còn dễ hiểu." Veyr chấm mực, mắt vẫn nhìn trang sổ. "Người mới phiền."
Aren chờ một lúc, nhưng ông không nói thêm.
* * *
Đêm đầu tiên, thương đội dừng ở một thôn mỏ ven đường.
Doran, Veyr cùng đám thương nhân và bảo vệ được xếp nghỉ trong căn nhà chung cạnh giếng. Những người mua chỗ trên xe thì trải chiếu ở dãy nhà gạch dành cho phu mỏ độc thân. Mỗi người chỉ có một khoảng đủ nằm, mùi mồ hôi cũ và bụi đá bám trong cả vách lẫn phản gỗ. Không ai trong nhóm Aren phàn nàn. Ở Redfall, chỗ ngủ của họ cũng chẳng khá hơn.
Tiana đã cuộn mình trong lòng mẹ, một tay ôm con búp bê rơm mất cánh. Galen ngồi tựa cột, đầu cứ gục xuống rồi giật lên. Phía cuối phản, gã thợ mỏ gác chân lên bọc quần áo, ngáy khẽ.
Aren nằm sát tường mà chưa ngủ được. Một ngày ngồi xe khiến lưng và hai đùi cậu ê ẩm. Trong ngực áo là năm viên ấn thạch còn lại cùng hai cuốn sách Veyr từng cho. Chỉ cần cậu trở mình, mấy viên đá lại cấn vào sườn.
Năm viên ấn thạch sơ cấp đổi lấy một chỗ trên xe. Trước khi đi, Aren thấy cái giá ấy quá đắt. Sau chuyện ban chiều, cậu mới hiểu tiền không chỉ dùng để mua quãng đường. Nó còn mua Doran, Veyr và những người đủ sức đứng giữa hành khách với loài vật có thể cắn chết cả một nhóm phu mỏ.
Cậu nghĩ đến ông Ken.
Giờ này ông hẳn đã cuộn người trên chiếc phản cũ, lưng quay ra cửa. Bốn viên ấn thạch Aren để lại đủ đổi lương thực trong một thời gian. Nếu sức khỏe khá lên, ông vẫn sẽ xuống mỏ, vẫn đào từng nhát cuốc như mấy chục năm qua. Còn nếu một sáng nào đó ông không ngồi dậy nổi thì bốn viên ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Aren luồn tay vào ngực áo, nắm lấy túi đá.
"Cháu sẽ sớm quay lại," cậu nói rất nhỏ.
Năm mười tuổi, Aren đã nuốt viên ấn thạch đầu tiên. Viên đá tan trong miệng, dòng nóng tràn vào cơ thể rồi mất hút. Suốt năm năm, cậu chẳng cao thêm bao nhiêu, người vẫn tròn, năng lực cũng chưa xuất hiện. Thay đổi duy nhất là cơn đói dịu xuống.
Ấn thạch dùng để nuôi ấn, không phải thức ăn. Cậu nuốt chúng mà vẫn sống.
Trước đây Aren chỉ muốn biết vì sao mình ăn được. Bây giờ cậu bắt đầu nghĩ tới số ấn lực đã đi đâu sau khi tan vào cơ thể. Câu hỏi ấy cậu chưa dám đem hỏi Veyr. Lời dặn của ông Ken vẫn còn nguyên: đừng để ai biết.
Ngoài sân, con ngựa nào đó giậm móng xuống đất. Aren nhắm mắt, nghe tiếng dây cương rung một lúc rồi thiếp đi.
* * *
Chiều hôm sau, con đường dần rộng ra.
Hai vệt bánh xe cũ sâu đến nửa gang tay, ở những chỗ đông xe còn bị nghiền thành lớp bụi mịn phủ kín mặt đường. Các bụi gai xuất hiện dày hơn, xen giữa chúng là vài cây thân thấp, lá bạc và cứng. Chúng mọc quanh những hốc đất trũng giữ được chút ẩm, ngoài ra bốn phía vẫn là cát lẫn đá khô.
Khi mặt trời xuống gần tường thành, một dải xám thấp hiện ra phía trước. Tường Lonsa không cao, xây bằng đá thô trộn gạch đất, chỗ nọ vá lên chỗ kia. Trên hai tháp canh nhỏ, đèn dầu đã được thắp.
Veyr gõ nhẹ ngón tay lên thành xe. "Đến Lonsa rồi."
Tiana vừa tỉnh ngủ, dụi mắt chui khỏi lòng mẹ. Con bé nhìn qua vai Mara, miệng lập tức há ra.
"Đèn! Mẹ, nhiều đèn quá!"
Thực ra Aren đếm được chưa đến hai chục ngọn từ cổng vào. Phần lớn treo dưới mái hiên quán trọ hoặc trước các sạp còn bán hàng. Nhưng ở Redfall, sau khi trời tối, ngoài đèn trong nhà trưởng thôn và vài ngọn ở mỏ đêm thì cả làng chìm trong bóng đen. Với Tiana, chừng ấy đã là rất nhiều.
Galen ngồi thẳng lên, hai bàn tay đặt trên đầu gối. Gã nhìn cổng trấn, rồi nhìn vợ con như để chắc rằng cả hai vẫn còn ở đó. Mara kéo Tiana vào trong một chút, nhưng bản thân bà cũng không rời mắt khỏi dãy nhà sau tường.
Xe chậm lại để nhập vào hàng người chờ qua cổng. Có lạc đà chở những cuộn vải phủ bạt, xe kéo chất da thú, hai phu mỏ gánh sọt đá đi bộ sát mép đường. Lính gác chỉ kiểm hàng ở những xe từ ngoài vùng tới. Doran trao đổi vài câu, đoàn của họ được cho qua.
Ngay bên trong cổng là một con phố đất nện, mặt đường cứng nhưng phủ bụi. Nhà hai bên chủ yếu xây bằng gạch phơi nắng, tường dày, cửa sổ nhỏ và mái bằng. Tấm bạt cũ được căng từ mái hiên này sang mái hiên khác để che nắng cho các sạp. Hàng hóa chẳng quý giá gì: bánh dẹt, thịt khô, dây thừng, dép da, chum nước, kim chỉ và thuốc trị nứt tay cho phu mỏ. Dù vậy, người mua kẻ bán chen kín phần đường gần chợ.
Aren nghe tiếng mặc cả, tiếng bánh xe, tiếng dao băm trên thớt và tiếng người gọi nhau từ cuối phố. Tất cả dồn tới cùng lúc khiến cậu không biết nên nhìn bên nào trước.
Ở Redfall, mỗi gương mặt đều quen. Chỉ cần một người lạ bước qua giếng là cả làng sẽ nhớ tới tối. Tại đây, xe của họ vừa vào đã bị dòng người nuốt lấy. Một bà bán bánh nhìn Aren lâu hơn người khác một chút, sau đó quay sang mời khách kế bên. Không ai dừng việc đang làm chỉ vì có một cậu béo ngồi trên xe.
Aren thở ra, rồi hít sâu. Mùi bột nướng, mỡ nóng, mồ hôi ngựa và bụi đường xộc vào mũi. Gần một sạp nước có thêm mùi đất ẩm từ những chum vừa được rửa, nhưng chỉ cách đó vài bước, nền đường lại khô trắng.
Tiana nhoài nửa người qua thành xe. Mara vội túm lưng áo kéo con lại.
"Ngồi yên. Ngã bây giờ."
"Con chỉ nhìn thôi mà."
Con bé vẫn ngoái đầu hết bên này sang bên kia. Aren cũng thế, chỉ kín đáo hơn.
Đoàn xe đi hết phố chính rồi dừng ở một bãi đất cạnh dãy chuồng ngựa. Doran nhảy xuống, trao đổi sổ sách với một thương nhân trước khi quay lại phía hành khách.
"Lonsa. Ai xuống thì lấy đủ hành lý."
Aren xuống sau cùng. Bàn chân chạm nền đất cứng, hai đầu gối tê rần vì ngồi suốt ngày. Cậu đeo túi vải lên vai, đứng nép sang bên để xe khác còn lối vào.
Trước mặt cậu, ngọn đèn dầu đầu phố lay động trong gió nóng. Sau nó là những mái nhà chen nhau, thấp, vuông và phủ bụi. Lonsa chẳng sạch sẽ hay đẹp đẽ, nhưng người ở đây có việc để làm, có hàng để bán và có những con đường dẫn đi nơi khác.
Lần đầu tiên Aren hiểu một nơi có thể lớn tới mức chẳng ai biết mình là ai.
* * *
Tối đó, cậu đổi một viên ấn thạch sơ cấp lấy hai mươi xu rồi chi ba xu cho một bát mì nóng. Cả nhà Galen ngồi cùng bàn với cậu trong quán nhỏ cạnh khách điếm.
Bát mì chỉ có nước xương, hành khô và vài lát củ muối, nhưng sợi mì mềm, nước dùng nóng đến bỏng đầu lưỡi. Tiana ăn hết trước, hai tay ôm bát uống cả nước, gương mặt sún răng vui đến mức Mara phải quay đi giấu nụ cười. Aren còn đói, song nhìn giá ba xu ghi trên tấm gỗ cạnh bếp, cậu đành thôi ý định gọi bát thứ hai.
Phòng trọ giá sáu xu một đêm. Aren góp hai xu, Galen trả phần còn lại để cả bốn người ở chung. Mara và Tiana nằm trên giường, Galen trải áo ngoài dưới nền. Aren chiếm chiếc phản kê sát tường, nhưng phản ngắn hơn người cậu. Co chân thì lưng chạm vách, duỗi người thì hai bàn chân thò ra ngoài chăn.
Cậu trằn trọc khá lâu. Trước lúc tách khỏi đoàn, Veyr đã nói sáng mai sẽ dẫn họ đi tìm việc.
* * *
Veyr đến khi phố vừa mở cửa.
Áo xám của ông vẫn nhàu như hôm trước, cuốn sổ được nhét trong túi ngực. Ông đứng ngoài cửa khách điếm, nhìn bốn người một lượt.
"Đi."
Veyr dẫn họ dọc phố chính rồi rẽ vào khu xưởng. Ở đây không có bạt che kín như ngoài chợ. Mái các lò rèn đều cao, cửa mở rộng để thoát khói. Tiếng búa đã vang từ sáng sớm, than cháy đỏ trong lò, mùi sắt nóng lẫn với mùi da thuộc từ dãy nhà phía sau.
Ông dừng trước một lò rèn.
"Galen, chỗ này thiếu người kéo bễ và phụ búa."
Galen nhìn vào trong. Hai người thợ đang thay nhau quai búa, mồ hôi chảy thành vệt qua lớp bụi than trên mặt. Công việc nặng, nóng, nhưng gã đã làm trong mỏ nhiều năm. Gã gật ngay.
Chủ lò đi ra, bóp thử vai và cánh tay Galen, hỏi vài câu về việc cầm búa. Cuối cùng ông ta nói:
"Sáu xu một ngày, có bữa trưa. Làm hỏng phôi thì trừ tiền."
"Được."
Veyr quay sang Mara. "Bà biết may vá chứ?"
"Vá quần áo thì được. May mới tôi làm chậm."
Ông dẫn bà vòng qua con hẻm cạnh lò rèn. Tiệm vải phía sau nhỏ, mát hơn bên ngoài, các cuộn vải thô xếp lên tận xà ngang. Bà chủ tiệm hỏi Mara cách vá đường rách ở nách áo và bắt bà xỏ thử một cây kim nhỏ. Mara làm được, dù đầu ngón tay còn chai cứng vì đào mỏ.
"Bốn xu một ngày." Bà chủ chỉ chiếc ghế thấp sát tường. "Con bé ngồi đó được, miễn đừng chạy vào kho."
Tiana bám vạt áo mẹ, nhìn quanh tiệm. Mara đặt tay lên đầu con.
"Ngồi ngoan, trưa mẹ mua bánh."
Con bé gật đầu, ôm búp bê ngồi xuống ghế.
Veyr đưa Aren trở lại phố chính. Họ dừng trước quán rượu Vesna, nơi có tấm biển gỗ sơn đỏ đã bạc gần hết một góc. Mấy bộ bàn ghế được kê dưới mái hiên, trong bếp tỏa ra mùi nước xương và hành phi.
Bà Vesna bước ra, khăn lau vắt trên vai. Bà có gương mặt tròn, người đẫy đà, giọng nói vừa cất lên đã át tiếng bát đĩa trong quán.
"Veyr, chuyến này lại đem người tới à?"
"Một thằng nhóc cần việc."
Bà nhìn Aren từ đầu xuống chân, dừng ở bụng cậu rồi hỏi:
"Phụ bếp hay bưng bàn?"
"Nó biết đọc, biết tính." Veyr đáp. "Cho ghi sổ, tính tiền, tiếp khách. Trước đây còn dạy chữ cho trẻ con ở làng."
Bà Vesna nhìn lại Aren. "Đọc được bảng giá bên kia không?"
Aren đọc liền một lượt tên món cùng số tiền, sau đó chỉ ra hai dòng viết cùng một món nhưng lệch nhau một xu. Bà chủ quay đầu nhìn tấm bảng, bật cười thành tiếng.
"Được đấy. Năm xu một ngày, bao hai bữa. Lúc đông thì dọn bàn, lúc vắng rửa bát. Tính sai hoặc để khách chạy mất, tôi trừ xu."
Năm xu cùng hai bữa ăn. Nếu ngủ trong quán, gần như toàn bộ tiền công sẽ để dành được.
"Cháu làm."
"Sáng mai tới. Muộn thì khỏi tới." Bà Vesna quay vào bếp, đi được hai bước lại nói vọng ra: "Kho sau nhà còn một góc kê vừa cái phản. Phản tự kiếm, đừng động vào thùng rượu."
"Cảm ơn bà chủ."
Aren không giấu được nụ cười. Veyr thấy nhưng chẳng nói gì.
* * *
Khi hai người rời quán, nắng đã chiếu xuống hết phần đường không có mái che.
Veyr dừng bên một cột buộc ngựa. "Chú phải đi."
Aren nhìn cuốn sổ nhô khỏi túi áo ông. Veyr là người đầu tiên đưa sách cho cậu, cũng là người đầu tiên hỏi cậu có muốn học hay không. Lần này ông còn đưa cậu ra khỏi Redfall, tìm việc và một chỗ ngủ.
Cậu chuẩn bị sẵn lời cảm ơn, nhưng đến lúc mở miệng lại thấy câu ấy quá ngắn.
"Chú Veyr."
"Ừ?"
"Lần tới, nếu thương đội có việc ghi chép hay tính hàng, chú có thể gọi cháu. Việc nhỏ cũng được."
Veyr quan sát cậu một lúc. Nét khô khan trên mặt ông dịu đi, rồi ông đưa tay vỗ một cái lên vai Aren.
"Trước hết tự lo cho ổn."
Ông quay về phía bãi xe. Aren đứng dưới mái hiên nhìn theo cho đến khi dáng áo xám khuất sau một chiếc xe chở vải.
Khi bóng áo xám khuất đi, Aren đứng lại một mình dưới mái hiên.
Phố Lonsa vẫn đông. Người ta đi ngang qua Aren để mua hàng, kéo xe, gọi bạn và tranh nhau một khoảng bóng râm. Không ai biết cậu vừa rời làng lần đầu, cũng chẳng ai quan tâm ngày mai cậu sẽ sống ra sao.
Aren chỉnh lại quai túi rồi quay về khách điếm.
* * *
Đêm thứ hai, Tiana ngủ giữa mẹ và mép giường, ôm chặt con búp bê rơm. Galen nằm dưới nền, quay lưng vào phòng, hơi thở chưa đều hẳn. Mara vẫn vuốt tóc con, từng cái chậm và chắc.
Aren nằm trên phản sát tường. Sau tiền ăn và hai đêm trọ, hai mươi xu đổi từ viên ấn thạch chỉ còn mười một. Trong túi cậu vẫn có bốn viên đá, tính ra hơn chín mươi xu cả thảy. Nếu không kiếm được việc, chừng ấy sẽ hết rất nhanh. Từ sáng mai, cậu có năm xu mỗi ngày, hai bữa ăn và một góc kho để ngủ.
Ở Redfall, người ta đào đá rồi chờ xem hôm ấy có đổi được lương thực hay không. Ở Lonsa, Aren sẽ dọn bàn, ghi sổ và tính từng đồng xu. Chưa phải cuộc sống cậu từng tưởng tượng khi quyết định rời làng, nhưng ít nhất nó cho cậu thời gian để tìm đường tiếp theo.
Ngoài hẻm, tiếng chó sủa vang lên rồi tắt. Gió luồn qua cửa sổ nhỏ, mang theo bụi và mùi bếp than đã nguội.
Aren kéo chăn lên ngang bụng, chợt nhớ ra sáng mai còn phải kiếm một chiếc phản vừa với góc kho.
Việc đầu tiên ở Lonsa hóa ra không liên quan đến ấn sư hay ấn thạch.
Cậu cần tìm chỗ ngủ mà chân không thò ra ngoài.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.