Liệu Tôi Có Sự Lựa Chọn Khác

Chương 1: Lý Do Tôi Sống Là Gì ?

Đăng: 22/06/2026 10:14 955 từ 73 lượt đọc

Mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy trong tầm mắt vẫn là trần dinh thự với các bích họa... thật nhàm chán.

Tôi ngồi dậy, ngước đầu sang cửa sổ nhìn ra bầu trời bên ngoài. Tôi nhìn thấy gì nhỉ? Một bầu trời, những đám mây hay thứ gì đó có lẽ tôi sẽ không bao giờ có được... Mà đó là gì nhỉ? Tự do ư? Tôi cũng không biết được.

Cộc. Cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên trong không gian yên lặng.

Tôi quay đầu lại, cố điều chỉnh để giọng mình trở lại bình thường rồi cất tiếng:

— Vào đi.

Cánh cửa nặng nề mở ra. Người quản gia già liền đi vào cúi đầu cung kính, trên tay ông là khay trà bằng bạc. và rồi Ông bắt đầu liệt kê lịch trình dày đặc của ngày hôm nay gồm những mục gì. nghe song Tôi chậm rãi di chuyển đến mép giường, rồi đặt chân xuống sàn nhà lạnh buốt.

Xung quanh tôi, các hầu nữ phòng ngủ đã túc trực sẵn từ lâu. Họ quỳ rạp dưới chân, nâng niu đôi bàn chân trần của tôi vào đôi giày nhung. Trên môi họ luôn là nụ cười cung kính rồi họ dìu tôi đứng lên và dẫn tôi đi ra khỏi phòng của tôi , ra đến cửa tôi nói ta tự đi được , nghe vậy các người hầu liền cẩn thật bỏ tay ra và Tôi bước bỏ lại người hầu phía sau , bước đi giữa hành lang rộng lớn của dinh thự, nơi không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gót giày của chính mình nện xuống thật lạnh lẽo.

Tôi luôn tự hỏi: Tại sao mình phải cam chịu tất cả những sự gò bó này vì cái gì nhỉ?

Vì sao nhỉ? Hay có lẽ tôi cũng không nhớ rõ nữa, hoặc có lẽ tôi đã chấp nhận nó quá lâu mà quên đi mục đích ban đầu là gì.

Tại phòng thay đồ, những hầu nữ bắt đầu khoác lên người tôi bộ đầm lộng lẫy. Sợi dây corset siết chặt lấy cơ thể tôi, kéo căng khiến tôi thở cũng không thở nổi. Ngay sau đó, họ dặm lên mặt tôi những lớp phấn son lộng lẫy kèm các trang sức đẹp mắt.

Tôi vẫn luôn tự lừa dối bản thân rằng mình làm mọi thứ là vì mình vốn dĩ phải làm. Cho đến khi bước ra khỏi dinh thự và đặt chân lên chiếc xe ngựa, cánh cửa gỗ đóng sầm lại một tiếng "rầm" nặng nề, ngăn cách tôi với bên ngoài.

Chẳng lẽ cuộc đời tôi sẽ mãi vô vị như thế này sao?

Xe ngựa dần chạy, đưa tôi đến dinh thự nơi bà nội tôi sinh sống. Nơi đây cũng là nơi tôi học các quy tắc và các kiến thức mới. Người dạy tôi là bà Laurent , cùng các lớp học kiến thức và lễ nghi giáo dưỡng thuộc sở hữu riêng của bà nội tôi . Mọi thứ ở đây, từ cách nâng một chiếc ly cho đến góc độ cúi chào chuẩn mực của quý tộc, đều được giảng dạy một cách rập khuôn và tẻ nhạt. Thời gian trôi qua nặng nề như những giọt sáp nến đang chảy dài, cho đến khi hết tiết học.

Nhưng tôi chẳng có lấy một phút để nghỉ ngơi, bởi tối nay là một đêm trọng đại. Chiếc xe ngựa tiếp tục đưa tôi thẳng tiến đến cung điện hoàng gia, nơi Hoàng đế Napoleon đang tổ chức đại yến tiệc để ăn mừng chiến thắng.

Vừa bước qua cánh cửa vòm vàng to lớn, khung cảnh hiện ra là một không gian tráng lệ, xa hoa với sự góp mặt của các công tước, quý tộc, tướng lĩnh và cả các đại thần nước Phổ vừa chịu bại trận. Những nụ cười ngoại giao chuẩn mực, những cái liếc mắt dò xét đầy toan tính xuất hiện khắp nơi. Khi mọi người nhìn thấy tôi, họ liền đi đến vây quanh, nói những lời tâng bốc về tôi và gia tộc mình. Họ tâng bốc, nói những lời hay ý đẹp, nhưng cuối cùng cũng chỉ muốn tôi giới thiệu họ với ba tôi.

Tôi đứng giữa khán phòng, được họ bao quanh nhưng vẫn phải mỉm cười trả lời với vẻ mặt vui vẻ. Nhìn ngắm sự xa hoa mà chính mình cũng là một phần trong đó, tôi cảm thấy sự nhàm chán như một thứ thuốc độc ngấm dần vào từng mạch máu. Tôi chỉ muốn mình được lựa chọn thôi mà...

Tại sao tôi phải tuân theo những thứ này khi chính bản thân tôi cũng không muốn nó?

Sự áp đặt này khiến tâm trí tôi cảm thấy mệt mỏi cùng cực. Những kỳ vọng lặng lẽ, những cái nhìn đầy áp lực của người xung quanh, cùng những lễ nghi mà nếu lỡ tay làm sai dù chỉ một chút cũng khiến tôi bị trách mắng. Sự lạnh lùng của gia đình và sự gò bó xung quanh khiến tôi mệt mỏi, muốn được giải thoát. Tôi tự hỏi: Nếu tôi chết thì sao? Có ai nhớ đến tôi không? Có ai thương tôi không, hay ngay từ đầu họ chỉ xem tôi là công cụ thay vì là người thân trong gia đình?

Trong bữa tiệc này, người ta nói với nhau về đất đai, của cải, vàng bạc, về những vùng đất mới, về những thế lực chính trị đang trỗi dậy... Tất cả thật nhức đầu, khiến đầu óc tôi choáng váng và mệt mỏi, chỉ muốn rời đi ngay lập tức.


1

Được yêu thích bởi: rimuriwawa