Chương 176: Alice Và Rolan
Con ngựa sét hí vang, hai vó trước nhấc khỏi mặt đất rồi đạp mạnh xuống khoảng không. Từ dưới móng nó, những luồng sét bung ra như mạng nhện, xé ngang màn đêm và lao thẳng về phía Rolan. Hắn chỉ khẽ hất chân. Thân ảnh vừa mờ đi đã hiện ra bên phải vị trí cũ, cách đó hơn mười bước. Mạng lưới điện quét qua nơi hắn vừa đứng, đốt không khí thành những vệt sáng trắng xanh méo mó. Rolan lại biến mất thêm một lần nữa, nhẹ đến mức như hắn chưa từng đứng ở đó.
Ngay khi bóng hắn hiện ra, “Mũi Thương Trắng” đã tới.
Ánh sáng từ cơ thể Alice xoắn quanh Mũi Khoan Trắng, vặn thành một luồng sáng sắc lạnh rồi phóng đi. Nó không giống một mũi thương được ném ra. Nó giống một lỗ thủng đang lao tới, một đường phán quyết trắng xóa muốn khoan xuyên qua mọi thứ trước mặt. Mũi thương ánh sáng đâm thẳng vào khoảng không giữa Rolan và Alice.
Phập.
Không có máu. Không có tiếng thịt bị xé. Chỉ có một vết nứt mỏng hiện lên giữa không khí, như thể mũi thương vừa đâm vào một khối băng vô hình. Vết nứt lan ra rất nhanh, từng đường nhỏ chằng chịt tỏa quanh điểm va chạm, rồi lạnh buốt tràn qua lớp ánh sáng đang xoắn. Alice không chờ nó vỡ. Một “Mũi Thương Trắng” khác lao tới. Rồi mũi thứ hai. Mũi thứ năm. Năm luồng sáng liên tiếp đâm vào cùng một điểm, như muốn đóng đinh cả khoảng không vào bóng tối.
Rắc.
Lớp băng vô hình vỡ tung. Một mũi thương ánh sáng xuyên qua khe nứt, lao thẳng về phía Rolan.
Chớp Tắt lóe lên.
Rolan đổi tư thế trong một nhịp gần như không thể nhìn rõ. Thân hắn nghiêng đi, vừa vặn né khỏi mũi thương lướt sát bên sườn, vừa hạ trọng tâm như một kẻ chuẩn bị nhún người lao tới. Mũi thương quét qua sau lưng hắn, xé rách áo khoác và để lại một vệt sáng cháy lạnh trong không khí.
Vút.
Cả cơ thể Rolan phóng về phía Alice. Hắn lách qua một mảnh lưới sét vừa khép lại, vai gần như chạm vào tia điện đang rít lên. Chớp Tắt lại lóe. Hắn xuyên qua khe hở giữa năm vệt “Mũi Thương Trắng” đang tan dần, tốc độ tăng lên trong từng bước như bóng tối bị ánh sáng đẩy ngược. Khoảng cách giữa hắn và Alice chỉ còn sáu bước chân. Trên vai Rolan, bốn con bồ câu băng hiện ra. Cánh chúng trong suốt, sắc như mảnh kính, mắt rỗng và lạnh. Chúng bay vòng quanh Alice, xoáy thành một đường cung khép kín. Rolan ở giữa đường xoáy ấy, như mũi khoan thứ năm được tạo ra từ im lặng.
Alice không nhìn bốn con chim.
Nàng thúc ngựa. Con ngựa sét húc thẳng tới, vó trước đạp mạnh xuống. Một vòng lưới điện bung ra quanh nó, thô bạo và rộng lớn, muốn ôm trọn cả Rolan lẫn đàn bồ câu vào trong một cái lồng sáng cháy. Hai con bồ câu băng lập tức bị nghiền nát giữa dòng sét. Mảnh băng văng ra, bốc hơi trong ánh điện. Con thứ ba xuyên qua khe lưới, đâm thẳng vào vai Alice. Máu bắn lên giáp trắng. Mũi chim xoáy sâu tới tận xương. Alice không rên. Đầu nàng không nghiêng đi. Ánh mắt nàng vẫn ghim thẳng vào Rolan, lạnh và sáng, như thể vết thương trên vai chỉ là một chi tiết thừa trong trận chiến. Con bồ câu thứ tư đâm vào bụng nàng ngay sau đó. Lớp giáp rung lên, máu thấm qua khe kim loại, nhưng cánh tay Alice đã nâng thương.
Ánh sáng bùng lên dọc theo Mũi Khoan Trắng.
Nàng đâm thẳng.
Kiếm và thương va vào nhau.
Ầm.
Khoảng không giữa hai người nổ tung. Sét, băng và ánh sáng nghiền lẫn vào nhau thành một cơn bão trắng. Mặt đất dưới vó ngựa nứt ra. Những thân cây gần đó bị cắt phăng một nửa, phần gỗ còn lại đóng băng rồi cháy xém trong cùng một khoảnh khắc. Rolan bị lực phản chấn hất văng về sau, gót giày cày xuống đất thành hai vệt dài. Máu trào khỏi miệng hắn, vừa rơi khỏi môi đã đông lại thành những mảnh đỏ sẫm lạnh cứng. Alice cũng phun máu. Nhưng chỉ một nhịp sau, ánh sáng đã bùng lên trên cánh tay nàng.
“Ngọn Lửa Chữa Lành.”
Nó không phải lửa thật. Nó là ánh sáng được ép thành ngọn lửa, bập bùng trên da thịt như một sinh mệnh nhỏ vừa mở mắt. Ánh sáng tràn qua vai Alice, qua bụng nàng, qua cổ con ngựa sét đang thở phì ra khói điện. Những vết thương khép lại quá nhanh. Máu còn chưa kịp rơi hết khỏi giáp, thịt đã liền lại dưới lớp sáng trắng chói lòa. Quá nhanh. Quá mạnh. Quá phi lý. Alice không cho Rolan thêm một hơi thở. Con ngựa sét lao vút tới. Trên không, bốn “Mũi Thương Trắng” lại xoắn sáng thành hình, cùng lúc chĩa xuống hắn.
Cô nàng này quá hung bạo.
Đôi mắt Thần Light nóng lên sau hàng mi Rolan. Từ ân sủng ấy, một đôi cánh trắng mở ra sau lưng hắn, sạch đến lạc lõng giữa rừng Memo đen đặc. Không phải băng. Không phải thứ bóng tối có thể tự sinh ra. Đó là dấu vết ánh sáng từng chạm vào hắn, thứ ân sủng quá trắng trên lưng một kẻ bị gọi là Dragon No Blood. Rolan khẽ vẫy cánh. Vài chiếc lông trắng rời khỏi lưng hắn, bay ra giữa khoảng không. Mỗi chiếc lông hóa thành ba con bồ câu trắng. Chúng sáng. Sáng đến mức giống những mảnh cầu nguyện vừa bị xé khỏi trời cao. Rồi hơi băng của Rolan quấn lấy chúng, kéo hình dạng trắng sáng ấy thành những mũi thương băng nhỏ lao vun vút về phía Alice và con ngựa sét của nàng. Từng con. Từng con một.
Rolan lách người vuông góc với hướng lao tới của Alice, hơi chếch ra xa để kéo dài khoảng cách. Hắn không nhìn những con chim như vũ khí có thể thắng trận. Hắn biết chúng chỉ đủ để cản nhẹ đà tiến của nàng. Chỉ nhẹ thôi. Như ném một nắm tuyết vào trước mặt một cơn lũ. Alice vẫn húc ngựa lao tới. Lần này, con ngựa sét không tung lưới điện rộng. Nó chọn con chim gần nhất rồi giẫm nát nó bằng một tia sét gọn như roi. Con thứ hai bị đánh tan ngay sau đó. Con thứ ba vừa đổi hướng đã bị một tia điện xuyên qua thân, vỡ thành bụi băng trắng. Trong lúc con ngựa xử lý đàn chim, Alice vẫn liên tục phóng “Mũi Thương Trắng” về phía Rolan. Một luồng. Hai luồng. Rồi nhiều hơn. Ánh sáng xoắn quanh Mũi Khoan Trắng, phóng ra ngày càng nhanh, ngày càng nặng, như mỗi nhịp thở của nàng đều sinh ra một mũi phán quyết mới.
Dù bị quấy nhiễu, tốc độ của Alice không giảm. Nó còn tăng. Ngay cả khi bồ câu cào rách giáp ngựa, con ngựa sét vẫn cắm đầu lao tới. Nó không né theo bản năng của thú. Nó lao như một chiến binh đã trải qua cảnh này hàng trăm, hàng ngàn lần. Giống chủ nhân của nó. Bị thương thì chữa. Bị chặn thì xuyên qua. Bị làm chậm thì giẫm nát thứ làm chậm mình. “Ngọn Lửa Chữa Lành” vẫn bao lấy cơ thể Alice và con ngựa sét. Ánh sáng trắng bập bùng sát da, chực chờ lao vào bất cứ vết thương nào vừa hé ra. Vết cắt vừa mở, ánh sáng đã trườn tới. Máu vừa phun, thịt đã khép lại. Cách nó chữa lành quá nhanh, quá tự nhiên, gần như mang vẻ khinh thường những vết thương ấy.
Rolan tiếp tục lùi. Không vội. Không hoảng. Nhưng ánh mắt hắn đã lạnh hơn. Cặp bông tai hình rồng ngậm ngọc bên tai hắn lóe sáng. Viên ngọc xanh băng chớp theo những nhịp khác nhau, lúc dài, lúc ngắn, lúc gần như tắt hẳn rồi sáng lại trong một khoảnh khắc rất mỏng. Phải giữ khoảng cách. Không thể cứng đối cứng với cô nàng này. Không gian linh hồn của Alice là hình tròn. Không sắc như lưỡi dao. Không phức tạp như mê cung. Đơn giản. Kín. Chặt. Một hình tròn là dạng phòng ngự nguyên thủy nhất, cũng khó tìm góc chết nhất. Nàng không phải kiểu chuyên tấn công bằng không gian linh hồn. Nàng là kẻ khóa mình bên trong một vòng tròn hoàn chỉnh, rồi từ đó nghiền nát mọi thứ dám bước vào. Và nhịp tim linh hồn của nàng. Rolan hơi nghiêng đầu.
“Giỏi lắm.”
“Một bài hát ư.”
Alice chỉ khựng lại đúng một nhịp. Một nhịp nhỏ đến mức gần như không tồn tại. Rồi Mũi Khoan Trắng lại đâm tới, ánh sáng trên thân thương vặn xoắn điên cuồng hơn trước. Không dao động. Rolan nhìn nàng thêm một cái, rồi liếc rất nhanh xuống con ngựa sét. Hắn cố tình nói bậy. Không phải để làm nhục nàng, mà để xem một câu vô lý đến mức lố bịch có thể kéo phản xạ của Alice lệch khỏi quỹ đạo hoàn hảo kia hay không.
“Với cái cặp mông đó, cô không sợ con ngựa chết à?”
Alice khựng nhẹ.
Rất nhẹ.
Ánh mắt nàng lạnh xuống. Không giận dữ. Không đỏ mặt. Không bị kéo vào cái bẫy rẻ tiền ấy quá lâu. Nàng chỉ nhìn hắn như nhìn một vết bẩn biết nói, rồi phóng một lúc gần mười “Mũi Thương Trắng” ra phía trước. Những luồng sáng xé ngang đàn bồ câu đang lao tới, giết sạch cả một vòng chim trắng trước khi chúng kịp khép đội hình. Vẫn không dao động. Rolan bật cười rất khẽ. Khó chịu thật. Alice đạp mạnh lên bàn đạp. Con ngựa sét dựng người, rồi cả nàng lẫn ngựa nhảy thẳng về phía Rolan. Mũi Khoan Trắng sáng rực. Ánh sáng xoắn quanh đầu thương thành một mũi khoan trắng xóa, đâm thẳng xuống nơi hắn đang đứng.
Crắc.
Không khí vỡ ra trước mũi thương. Cây thương vẫn lao tới. Đúng khoảnh khắc đó, hai con bồ câu trắng nổ tung.
Bùm.
Ánh sáng chói mắt bật ra giữa màn đêm. Không phải ánh sáng của Alice. Nó trắng hơn, lạnh hơn, rỗng hơn. Như ánh sáng phản chiếu trên tuyết chết. Alice không hề mù mắt. Nàng chỉ khựng lại một chút.
“Mày dùng ánh sáng để chống lại tao sao, Dragon No Blood?”
Giọng nàng lạnh và sắc. Nhưng ngay giữa vị trí hai con chim vừa nổ tung, một mũi thương băng khổng lồ đã hình thành. Nó không bay tới từ xa. Nó mọc ra ngay trong khoảng sáng, như một cái gai trắng khổng lồ bất ngờ đâm khỏi bụng màn đêm, xuyên thẳng về phía Alice. Tay không cầm thương của Alice kéo ngang. Một lưỡi dao găm nhỏ lóe lên trong lòng bàn tay nàng. Không mạnh. Không rộng. Chỉ đủ chính xác. Lưỡi dao hất vào cạnh mũi thương băng, làm nó lệch khỏi đường đâm trong khoảnh khắc cuối cùng. Mũi băng khổng lồ xé qua vai nàng, cắt giáp trắng thành một vệt sâu, nhưng không đâm trúng tim. Ánh sáng lại bò tới vết thương. Thịt khép lại.
Rolan đã biến mất khỏi điểm rơi của Mũi Khoan Trắng. Chớp Tắt kéo hắn sang một góc khác, xa hơn ba mươi bước. Hắn chưa kịp đặt gót vững thì hai con bồ câu khác đã nổ tung giữa đường tiến của Alice.
Bùm.
Lại một mảng sáng trắng. Lại một mũi thương băng khổng lồ mọc ra từ trong ánh nổ, đâm thẳng tới nàng. Alice nghiêng người trên lưng ngựa. Mũi Khoan Trắng xoay ngược, cán thương đánh vỡ phần đầu mũi băng. Phần thân còn lại lướt qua hông ngựa, rạch một đường dài trên lớp sét bọc giáp. Con ngựa hí lên, nhưng vẫn lao tiếp. “Ngọn Lửa Chữa Lành” liếm qua vết rách, ánh sáng khép da thịt lại trước khi tiếng hí kịp tắt. Rolan lại lùi. Hai chim nổ. Một thương băng khổng lồ. Lùi. Hai chim nổ. Một thương băng khổng lồ. Lùi. Cứ thế, hắn dùng đàn bồ câu làm mồi nổ, dùng ánh sáng chói mắt làm màn che, dùng mũi thương băng khổng lồ để ép Alice phải chậm lại, rồi dùng Chớp Tắt kéo khoảng cách. Một chiến thuật bẩn, lạnh và chính xác. Không nhằm giết. Không nhằm thắng. Chỉ nhằm lấy đi từng hơi thở, từng nhịp lao, từng khoảnh khắc Alice có thể dùng để áp sát. Nhưng Alice vẫn tiến. Không dao động.
Cô nàng này phòng thủ không gian linh hồn quá giỏi.
Rolan nhìn vòng sáng quanh nàng, nhìn cách mỗi vết thương bị “Ngọn Lửa Chữa Lành” nuốt mất, nhìn cách con ngựa sét đâm xuyên qua mọi cái bẫy như đã học thuộc nỗi đau cùng chủ nhân. Hắn hiểu rồi. Vấn đề không phải Alice không thấy đau. Vấn đề là nàng đã xây cả linh hồn mình thành một pháo đài để tiếp tục bước sau khi đau. Vậy thì phải đánh vào nơi pháo đài được xây lên.
Rolan cất tiếng.
“Cô giết bao nhiêu đứa trẻ rồi?”
Câu nói rơi xuống rất nhẹ. Nhưng nó lạnh hơn băng. Nó không nhằm vào giáp. Không nhằm vào thịt. Không nhằm vào con ngựa, cây thương, ánh sáng hay vòng tròn phòng ngự kia. Nó xoáy thẳng vào nơi Alice đã cố khóa lại. Nàng khựng. Lần này rõ hơn. Ánh mắt Alice thoáng run. Một vệt đau lướt qua mặt nàng, nhanh đến mức nếu là kẻ khác sẽ tưởng mình nhìn nhầm. Nhưng Rolan thấy. Hắn luôn thấy những thứ người khác giấu quá kỹ. Một nhịp. Chỉ một nhịp. Rồi ánh sáng trong mắt Alice đông cứng lại. Không dao động. Không một sơ hở. Mũi Khoan Trắng hạ thấp. Con ngựa sét gầm lên trong cổ họng, vó trước cào xuống đất, điện xanh trắng bắn ra từng tia.
“Đó không phải việc của mày.”
Alice nhìn thẳng vào Rolan.
“Quái vật.”
Sau một lúc lâu, cơ thể Rolan bắt đầu run lên theo từng nhịp rất nhỏ. Không phải vì lạnh. Cũng không phải vì sợ. Cơ thể tàn tạ này đã bị ép vận hành quá lâu. Máu trong lồng ngực hắn như bị đông rồi lại bị đập vỡ, từng hơi thở cắt qua cổ họng, để lại vị tanh lạnh trên đầu lưỡi. Muốn câu thêm giờ với Alice bằng thân xác này, e rằng không đủ nữa. Cô nàng này quá dữ tợn. Giết nàng. Giam nàng. Hai cách nghe thì rõ ràng, nhưng cả hai đều gần như không thể thực hiện. Với “Ngọn Lửa Chữa Lành”, Alice không chỉ khó bị hạ. Nàng là kiểu đối thủ buộc người khác phải kết liễu trong một nhịp hoàn hảo, nếu không, mọi vết thương đều chỉ biến thành lý do để nàng lao tới hung bạo hơn.
Rolan lại phun ra một cục máu. Máu vừa rơi khỏi môi đã đóng băng giữa không trung, vỡ thành những hạt đỏ sẫm dưới chân hắn. Sắp tới giới hạn rồi. Ở rất xa phía sau, nơi những ngôi mộ nằm im trong rừng Memo, một con bồ câu trắng hắn để lại truyền về hình ảnh cuối cùng. Bầy Cào Đêm đi ngang qua khu mộ. Rất nhiều. Chúng không dừng. Không xé mộ. Không quay lại. Chúng chỉ cắm đầu lao về cùng một hướng, móng cào đất, miệng lặp lại những mảnh lời rách nát như người mộng du đi tìm nhà.
Lời nguyền vẫn chưa bị phá.
Ở dưới lòng Memo, Alex, Rose, Meomeo, Niko và Doto vẫn còn trong miệng của nguồn lời nguyền. Mỗi bước Alice vượt qua hắn, mỗi nhịp hắn ngã xuống sớm hơn, đều có nghĩa là con đường cuối cùng kia sẽ bị ánh sáng nghiền nát trước khi kịp mở ra. Bầy Cào Đêm đang về nhà. Alice cũng đang tìm đường tới đó. Và Rolan, với thân xác rách nát này, là cánh cửa mỏng cuối cùng còn đứng giữa hai dòng tai họa ấy.
Cơ thể sắp tới giới hạn.
Vậy thì liều thôi.
Một cơ hội duy nhất.
Rolan mở mắt. Đôi mắt xanh băng nhìn thẳng vào Alice. Không né. Không trêu. Không còn cái vẻ nửa cười nửa giấu thường ngày. Trong khoảnh khắc đó, hắn giống một kẻ cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào lưỡi dao đang rơi xuống cổ mình.
“Cô mạnh lắm.”
Rolan đứng im. Chớp Tắt trong tay hắn đâm mạnh xuống đất. Alice đang lao thẳng tới. Ngay dưới chân nàng, mặt đất nứt ra. Hàng trăm mũi nhọn băng đâm xuyên lên từ mọi phía, dựng thành một rừng gai trắng quanh con ngựa sét. Con ngựa hí vang, hai vó trước giẫm mạnh xuống. Chấn động và sét nổ thành một vòng tròn, đập nát lớp mũi nhọn băng vừa trồi lên, mảnh vụn bắn tung như mưa lạnh. Ngay lúc đó, đàn bồ câu trắng từ sau lưng Rolan đã khép vòng quanh Alice. Chúng không còn bay tản mạn. Từng con kéo dài thân mình, ánh sáng trắng bị hơi băng quấn lấy, biến thành những mũi thương băng sắc lạnh lao thẳng vào nàng và con ngựa.
Cánh tay cầm dao găm của Alice lóe lên. Một sợi roi ánh sáng bung ra từ tay nàng, quấn vòng quanh cơ thể nàng và con ngựa sét. Roi sáng chồng lớp, siết lại, dựng thành một cái kén trắng rực.
Ầm. Ầm. Ầm.
Những mũi thương băng đâm sầm vào kén ánh sáng. Cái kén rung lên bần bật, lớp sáng ngoài cùng bị khoét thành từng vệt lõm rồi lại lập tức đầy lên. Alice ở bên trong, lạnh lùng như một người đứng giữa cơn mưa đá, không phải giữa một cái bẫy có thể nghiền nát xương thịt. Nhưng đó chính là thứ Rolan cần. Một cái kén. Một chỗ đứng. Một khoảnh khắc Alice bị buộc phải phòng thủ. Chớp Tắt rời khỏi mặt đất trong lúc băng vụn che khuất tầm nhìn. Rolan ném nó lên trời. Thanh kiếm xoáy thành một vệt sáng lạnh, bay cao khỏi tán cây, cao đến mức con người bình thường sẽ không kịp ngẩng đầu nhìn theo.
Rolan biến mất.
Khi thân ảnh hắn hiện ra lần nữa, hắn đã ở trên không trung, cách Alice cả trăm mét. Chớp Tắt nằm trong tay hắn. Quanh cơ thể hắn, một khối băng khổng lồ lập tức hình thành, nhọn ở đầu dưới như một ngọn núi bị lật ngược. Rolan đứng trong lõi băng, hai mắt mở to, máu từ khóe môi kéo thành một vệt đỏ đông cứng bên cằm. Khối băng rơi xuống. Dưới sức nặng và trọng lực, nó tăng tốc điên cuồng, lao vút xuống cái kén ánh sáng như muốn nghiền nát cả Alice, con ngựa sét và mặt đất bên dưới thành một cái hố trắng lạnh.
Rạc.
Kén ánh sáng nổ tung. Alice ngước lên. Gương mặt nàng vẫn lạnh. Ánh sáng bùng lên dữ dội quanh thân nàng, xoắn thành những dòng chảy trắng rực rồi đổ vào Mũi Khoan Trắng. Nàng vặn người trên lưng ngựa, ném mạnh cây thương lên trời. Mũi Khoan Trắng lao đi. Ánh sáng trên thân thương xoáy thành một mũi khoan khổng lồ, đâm thẳng vào khối băng đang rơi.
Ầm. Ầm. Ầm.
Mũi Khoan Trắng xuyên qua khối băng. Những vết nứt xé dọc thân băng khổng lồ. Cả khối băng vỡ tung thành ngàn mảnh, rơi xuống như một trận mưa dao trắng. Nhưng ngay trước khi lớp băng cuối cùng tan vỡ, hai con bồ câu trắng nổ tung giữa những mảnh băng rơi. Ánh sáng lóe lên. Cùng một ánh sáng. Cùng một khoảng cách. Cùng một thời điểm mà Alice đã nhìn thấy quá nhiều lần trong trận chiến này. Ở giữa lõi sáng ấy, một mũi thương băng phóng ra.
Nó không đến đúng nhịp cũ.
Nó chậm hơn nửa nhịp.
Chỉ nửa nhịp.
Mũi thương xuyên qua lớp lưới sét của con ngựa, vượt qua vùng dao găm vừa gạt lên quá sớm, rồi đâm thẳng vào bụng Alice.
Phập.
Máu bắn ra sau lưng nàng. Alice khựng lại. Rolan rơi giữa những mảnh băng vỡ, giọng hắn vang xuống, lạnh và khàn.
“Cô bị lừa rồi.”
Đúng vậy. Những lần bồ câu trắng nổ tung trước đó không chỉ để câu giờ. Không chỉ để che mắt. Không chỉ để tạo mũi thương băng. Rolan đã lặp lại cùng một nhịp, cùng một khoảng cách, cùng một tiếng nổ, cùng một hướng tấn công, để cơ thể Alice học thuộc cách phản ứng trước nó. Một khi nàng đã quen, chỉ cần cây thương băng xuất hiện sai nửa nhịp, chính phản xạ hoàn hảo của nàng sẽ mở ra khe hở. Vết thương rất nặng, nhưng không chí mạng. Với Alice, nó chẳng là gì. Nhưng một nhịp ấy là đủ.
Từ trong một mảnh băng vỡ, Rolan lao thẳng xuống. Chớp Tắt trong tay hắn kéo thành một đường sáng lạnh, đâm thẳng vào ngực Alice. Sợi roi ánh sáng lập tức cuộn lại trước người nàng, dựng thành một cái khiên.
Ầm.
Chớp Tắt đâm vào khiên ánh sáng.
Crắc.
Lớp khiên nứt ra. Rolan nghiến răng, ép toàn bộ trọng lượng cơ thể vào thanh kiếm. Mũi kiếm xuyên qua lớp sáng, phá nát vòng roi phòng ngự, rồi cắm thẳng vào ngực Alice. Máu phun lên mặt Rolan. Alice nắm lấy lưỡi kiếm bằng tay không. Ánh sáng và máu trộn vào nhau giữa những ngón tay nàng. Nàng cố kéo nó ra. Rolan cũng cố đâm sâu hơn. Hai người gần đến mức hơi thở của họ đập vào mặt nhau. Một kẻ lạnh như xác chết. Một kẻ sáng như người tự thiêu chính mình để không gục xuống.
Sắp rồi.
Chỉ một chút nữa.
Mũi kiếm đã chạm tới tim.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Alice buông tay khỏi Chớp Tắt. Nàng để lưỡi kiếm đâm sâu hơn. Rolan mở mắt lớn. Mũi Khoan Trắng lóe lên rồi xuất hiện trong tay Alice. Nàng đâm thẳng vào Rolan.
Phập.
Bùm.
Ánh sáng bùng nổ giữa hai người, hất Rolan văng khỏi lưng ngựa. Cơ thể hắn bay ngược ra xa, đập gãy một thân cây rồi lăn xuống nền đất phủ lá mục. Chớp Tắt rời khỏi ngực Alice, kéo theo một vệt máu dài. Alice cúi người trên lưng ngựa, một tay ôm ngực, một tay giữ Mũi Khoan Trắng. Trong lồng ngực nàng, ánh sáng bùng lên dữ dội. “Ngọn Lửa Chữa Lành” lao vào vết thương. Nó bắt đầu tái tạo phần tim vừa bị đâm thủng.
Điên rồ.
Alice đúng là điên rồ.
Và điều tệ nhất là Rolan biết, lần tới, hắn sẽ không còn đủ sức lừa nàng thêm một lần nữa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.