Chương 196: Biệt Đội Mèo
Bên trong viên thủy tinh hình con ve chó trước ngực Alex, ban đầu là tiếng khóc đòi nhà của hai con mèo. Sau đó, tiếng khóc biến thành những tiếng la thất thanh vì lo hắn bị Cào Đêm Elias xé xác. Rồi chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, tất cả lại trở thành một cuộc trò chuyện rôm rả. Ba cái đầu chụm sát vào nhau: Meomeo, thằng nhóc Drogan vừa tỉnh ngủ và con mèo robot đang nghiêng đôi tai kim loại, lâu lâu còn phát ra vài tiếng hì hì, ha ha vô cùng vui vẻ.
Nghe chẳng khác gì mấy bà bán cá đang họp chợ.
Trong khi đó, Alex đang chạy như sắp chết. Một bên là móng vuốt khổng lồ đủ sức xé đá, một bên là tiếng cười hihihi, hahaha vang lên ngay trước ngực. Đúng là dư vị khó tả. Hắn thậm chí không biết nên lo mình bị xé xác trước, hay lo ba đứa bên trong cười đến chết trước.
Lưỡi cào xé gió sát bên người. Alex nghiêng mạnh vai, chật vật lách qua, cảm giác lạnh buốt lướt dọc lớp da sau gáy. Chỉ chậm thêm một chút, đầu hắn đã bay khỏi cổ. Hắn không dám quay lại, chỉ nghiến răng ép hai chân tiếp tục chạy.
Mẹ nó, nhanh quá.
Ngay cả khi khứu giác đã bị khói độc làm rối loạn, Cào Đêm Elias vẫn có thể xác định vị trí của hắn. Không còn chính xác như trước, nhưng cũng chưa đủ sai để Alex được phép thở. Đôi mắt đục của nó gần như vô dụng, còn lỗ mũi liên tục co giật giữa lớp khói dày. Vậy nó đang định vị hắn bằng thứ gì?
Alex giật chốt, ném một quả bom âm thanh về phía sau.
ẦM!
Âm thanh chói tai nổ tung giữa làn khói. Cào Đêm Elias khựng lại đúng một nhịp, phần đầu khổng lồ giật lệch về phía vụ nổ. Nhưng ngay sau đó, nó đạp vỡ sàn đá, phóng thẳng về phía Alex như một khối thịt điên loạn. Có tác dụng, nhưng không đủ.
Móng trái quét ngang. Alex cúi rạp người, lưỡi cào lướt qua tóc hắn rồi cắm sâu vào một cây cột. Hai nhịp sau, cánh tay phải của Elias đã giật ngược trở lại từ một góc gần như không thể tránh. Alex lập tức dựng khiên ma lực.
XOẸT!
Những móng vuốt cắt xuyên qua tấm khiên như dao lướt qua một lớp bánh mềm. Alex siết răng, chủ động làm nổ phần ma lực còn lại trước khi lưỡi cào chạm tới cơ thể. Ánh sáng trên mặt khiên co rút vào giữa rồi bùng ra ngay trước móng vuốt.
BÙM!
Lực phản chấn đánh bật hắn ngược theo chính hướng quét của Elias. Alex lộn nghiêng giữa không trung, đập vai xuống sàn rồi trượt dài qua những mảnh đá vỡ. Cánh tay dựng khiên đau nhức dữ dội, từng đầu ngón tay co giật như vừa bị nghiền qua một cối xay. Đau, nhưng còn tay. Quan trọng hơn, còn mạng.
Cào Đêm Elias lao qua vị trí cũ của hắn. Cú vồ lệch sang bên trái gần nửa thân người, như thể nó chỉ bắt được một hình bóng méo mó giữa khói. Alex chống dao đứng dậy, mắt không rời hai cánh tay khổng lồ. Hắn bắt đầu đếm.
Một.
Hai.
Ba.
Bốn.
Năm.
Móng trái quét tới.
XOẸT!
Alex lách khỏi đường cào trong gang tấc. Máu vừa trào khỏi một vết rách cũ bên sườn, hắn đã tiếp tục đếm. Một nhịp. Hai nhịp. Móng phải giáng xuống.
Ngay dưới bàn chân Cào Đêm Elias, viên đá Alex đã ném từ trước chợt lóe sáng.
ĐOÀNG!
Bom điện phát nổ. Những tia sét bò dọc đôi chân khổng lồ, xuyên qua lớp da gần cứng như thép và ép cơ thể nó khựng lại. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng Alex đã chờ chính khoảnh khắc đó từ đầu. Năm nhịp. Hắn có năm nhịp.
Ma lực dồn vào lưỡi dao bên tay trái. Thân dao rung lên bần bật, phát ra tiếng ngân nhỏ đến mức gần như bị tiếng gầm của Elias nuốt mất. Cùng lúc, luồng ma lực thứ hai tụ lại trong lòng bàn tay phải, nén thành những tia sét nhỏ liên tục cắn vào da thịt hắn. Alex vừa tích tụ vừa lao tới.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Ba nhịp.
Bốn nhịp.
Ngay khi Cào Đêm Elias bắt đầu giật chân khỏi dòng điện, bàn tay phải của Alex đẩy mạnh về phía trước. Luồng sét nén chặt bắn ra, đâm thẳng vào phần đầu con quái vật. Cơ thể Elias co giật, cái cổ khổng lồ lệch sang bên. Alex giành thêm được hai nhịp.
Đủ rồi.
Hắn bước thẳng vào phạm vi móng vuốt, nghiêng người tránh hàm răng đang ngoạm xuống rồi đâm lưỡi dao rung bần bật vào sâu trong lỗ tai khổng lồ.
PHẬP!
Alex không dừng lại kiểm tra. Hắn đạp mạnh vào vai Elias, mượn lực bật ngược ra sau bằng một cú lộn vòng. Ngay khoảnh khắc cơ thể hắn rời khỏi mặt đất, móng vuốt đã cắt tới. Đồng thời, lưỡi dao cắm trong tai con quái vật phát nổ.
ẦM!
Ma lực bị nén bung ra, nghiền xé phần thịt mềm bên trong và làm đầu Elias giật mạnh sang một phía. Cú cào vì thế lệch khỏi vị trí trí mạng, nhưng vẫn quét qua cơ thể Alex, xé bật mười hai vệt máu từ vai xuống sườn. Máu tung giữa không trung. Alex rơi xuống đất, đầu gối khuỵu mạnh.
Hai viên đá từ trong tay áo hắn đồng thời rơi xuống giữa hai người.
BÙM!
Khói đen nổ tung, nuốt chửng cả Alex lẫn Cào Đêm Elias. Ánh sáng bệnh hoạn dưới lớp da con quái vật cũng bắt đầu bùng lên. Từng đường sáng ngoằn ngoèo bò dọc cổ, tụ lại quanh lỗ tai đang chảy máu và cố khâu phần thịt bị ma lực nghiền nát. Elias gầm khẽ, thân hình khổng lồ hạ thấp rồi lao thẳng vào màn khói.
Nhưng lần này, Alex chỉ cần nghiêng người một bước đã tránh được cú vồ. Lỗ tai bị phá khiến khả năng định hướng của Elias sai thêm một khoảng. Không nhiều, chỉ vừa đủ để khói độc, máu và tiếng nổ trộn lẫn thành một mớ hỗn độn trong cảm giác của nó. Và vừa đủ cho Alex thở.
Hắn không phản công. Cánh tay trái vẫn run vì cú dựng khiên vừa rồi, mười hai vết rách trên người liên tục nhả máu, còn phổi nóng như có ai nhét than vào bên trong. Những thứ hắn đang có chỉ đủ khiến Elias chậm lại. Muốn kết thúc con quái vật này, hắn cần một thứ mạnh hơn rất nhiều.
Viên đá thứ hai trong màn khói chợt phát sáng.
BỤP!
Một thân ảnh Alex lao khỏi làn khói, chạy thẳng về phía Cào Đêm Elias. Con quái vật lập tức xoay đầu, móng vuốt quét ngang và xé đôi thân ảnh ấy. Cơ thể giả vỡ thành những mảnh sáng mờ rồi tan biến. Ảo ảnh.
Alex đang núp sau một hàng ghế đổ nát chợt nheo mắt. Elias đã bị ảo ảnh thu hút. Vấn đề nằm ở chỗ, đôi mắt đục ngầu kia gần như chẳng còn nhìn thấy gì. Nó không thấy, nhưng vẫn phản ứng với một thứ không có mùi, không có máu và cũng chẳng thật sự tồn tại.
Con ngu này mắc lừa ảo ảnh.
Nhưng nó đâu có nhìn.
Mẹ nó, rốt cuộc nó định vị bằng thứ gì?
Viên đá tiếp tục tạo ra từng bóng người chạy loạn giữa khói. Elias gầm gừ, liên tục vồ hụt rồi xoay đầu theo những thân ảnh giả. Alex tranh thủ từng nhịp hiếm hoi, lôi một lọ thuốc ma thuật từ thắt lưng, cắn bật nút rồi đổ thẳng vào miệng. Chất lỏng đắng nghét trượt xuống cổ, lan thành luồng nóng rát khắp cơ thể và ép những miệng vết thương co lại.
Không đủ để chữa lành hoàn toàn, nhưng ít nhất máu đã chảy chậm hơn. Alex tựa lưng vào một cây cột, cố kéo từng hơi thở trở lại đúng nhịp. Một nhịp hít vào. Hai nhịp giữ lại. Một nhịp thở ra.
Hắn phải giành lại quyền điều khiển cơ thể trước khi Elias giành được quyền xé nó thành từng mảnh.
Tất nhiên, Alex không phải kẻ duy nhất đang hồi phục. Ánh sáng bệnh hoạn quanh tai Elias càng lúc càng sáng, phần thịt bị nghiền nát bắt đầu mọc trở lại, chậm nhưng rõ ràng. Con quái vật phát điên vì liên tục vồ trúng những cái bóng không tồn tại, hai cánh tay khổng lồ quét tung ghế, cột gỗ và những mảng tường xung quanh. Cuối cùng, nó ngẩng đầu.
GẦM!
Toàn bộ Nhà Hát Lớn rung chuyển. Bụi từ trần nhà rơi xuống thành từng mảng, cửa kính còn sót lại đồng loạt vỡ tung. Tai Alex ù đặc, nhịp thở vừa giành lại lập tức tan nát. Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng sáng lóe lên.
Nó phát ra từ Elias. Ánh sáng cắt xuyên qua Nhà Hát Lớn như một tia chớp giữa đêm, xuyên qua những bức tường, xuyên qua màn khói, rồi xuyên thẳng qua cơ thể Alex. Không có vết thương mới xuất hiện, cũng không có máu bắn ra. Chỉ có tất cả đau đớn và mệt mỏi trong người hắn bị nhân lên gấp mười lần.
Alex há miệng nhưng không phát ra được tiếng. Hai chân mất sức, cả người đổ sầm xuống nền đá. Những vết cào ngoài da bỗng như bị móc rộng thêm, cánh tay dựng khiên đau như vừa bị bẻ gãy lần nữa, còn từng nhịp tim đều đập thẳng vào vết thương trong lồng ngực. Cào Đêm Elias quay đầu.
Nó đã tìm thấy hắn.
Mẹ nó.
Chạy.
Không kịp.
Con quái vật đạp vỡ mặt sàn, phóng thẳng tới. Alex nghiến răng, úp bàn tay xuống đất và truyền toàn bộ ma lực còn gom được vào lớp đá phía dưới. Một điểm khởi nguồn bật mở ngay dưới bụng Elias. Mặt sàn nứt toác.
ẦM!
Một cột đất đâm thẳng lên dưới bụng con quái vật. Cơ thể khổng lồ bị đẩy cao thêm một khoảng, vừa đủ khiến móng vuốt của nó cắt ngang phía trên lưng Alex đang nằm rạp xuống đất. Gió từ cú cào ép áo hắn dính sát vào da. Chỉ một sợi tóc nữa thôi.
Mẹ, may thật.
Alex đập cả hai tay xuống nền đá lần nữa.
RẦM! RẦM!
Hai cột đất khác dựng lên, kẹp hai bên cơ thể Cào Đêm Elias và đẩy nó cao khỏi mặt đất. Alex lập tức bò qua khe hẹp giữa chúng, đầu gối và khuỷu tay cọ đến bật máu. Phía sau, Elias gầm lên rồi giáng móng vuốt xuống. Hai cột đất bị cắt ngang như giấy.
XOẸT!
Nhưng Alex đã thoát khỏi đường cào. Hắn tiếp tục bò, cố ép đôi chân đứng dậy. Cơn đau vẫn chưa giảm, trái lại, luồng sáng kia lại lóe lên lần nữa và xuyên qua cơ thể hắn như một lưỡi dao vô hình. Mọi vết thương đồng loạt bùng đau.
“Á!”
Alex gục xuống, những ngón tay cào lên mặt sàn nhưng không thể kéo cơ thể đi thêm nổi một bước. Không kịp rồi. Bóng tối từ móng vuốt Elias phủ xuống lưng hắn. Rồi tiếng gầm của con quái vật đột ngột biến dạng.
Alex quay đầu.
Trước mắt hắn là một khung cảnh mà có lẽ cả đời này hắn cũng không thể quên.
Một bầy nửa Cào Đêm đang nhào lên người Elias. Chúng cắn vào chân, bấu lấy lưng, đu trên cánh tay và cào loạn xạ vào lớp da gần cứng như thép. Những cơ thể méo mó vốn đã điên loạn nay càng trở nên hỗn loạn dưới tác động của luồng sáng. Miệng chúng không ngừng gào lên những câu chẳng ăn nhập gì với nhau.
“Trả rượu cho tao!”
“Sao mày dám đánh đại ca Bingo!”
“Đại ca Bingo đâu rồi?”
“Sao tao thèm rượu sữa quá vậy?”
“Rượu của tao đâu!”
Cào Đêm Elias điên cuồng giãy giụa. Nó vung tay, đập từng con nửa Cào Đêm văng vào tường, nhưng không dùng móng vuốt xé chúng như cách nó vẫn cố xé Alex. Những cú đánh chỉ nhằm hất chúng ra khỏi cơ thể, không phải giết. Alex nhìn cảnh đó đúng một nhịp.
Một nhịp là đủ.
Hắn đâu có rảnh ngồi xem kịch.
Alex chống tay đứng dậy, loạng choạng chạy thẳng về phía cổng Nhà Hát Lớn. Mỗi bước chân đều kéo căng những vết rách trên người, hơi thở đứt quãng và tim đập dữ dội như muốn phá tung lồng ngực. Phía sau, tiếng gào đòi rượu, tiếng móng vuốt và tiếng gầm của Elias trộn lại thành một bản hợp xướng vô cùng cảm động. Cảm động đến mức Alex chỉ muốn chạy nhanh hơn.
Luồng sáng quái quỷ lại bùng lên, xuyên qua lưng hắn và kéo toàn bộ đau đớn trong người dậy cùng một lúc. Hai đầu gối Alex đập mạnh xuống nền đá. Hắn nghiến răng bò dậy, còn phía sau, Cào Đêm Elias vẫn đang bị đám nửa Cào Đêm vây kín, kéo chân, cắn tay và gào đòi rượu như một đám ma men vừa phát hiện chủ quán định quỵt tiền. Cổng Nhà Hát Lớn đã ở ngay trước mắt.
Sắp tới rồi.
Alex nhảy qua một khối đá vỡ, trượt dài thêm vài bước rồi lao tới cổng. Bàn tay hắn vừa chạm vào mép cửa đã cứng lại. Lối ra bị bịt kín. Bức tượng Elias khổng lồ đổ ngang trước cổng, lớp keo nhầy nhụa phủ kín những khe hở còn lại và đông cứng thành một khối méo mó.
Alex đập tay vào bề mặt dính đặc, thử kéo ra nhưng lớp keo chỉ rung lên rồi dính chặt hơn vào găng tay.
“Mẹ nó.”
Làm sao ra ngoài?
Hắn còn chưa kịp nghĩ tiếp, luồng sáng lại quét qua Nhà Hát Lớn. Alex ôm lấy cơ thể, khuỵu xuống bên chân bức tượng. Tiếng rên bật ra khỏi cổ họng dù hắn đã cố cắn chặt răng. Mỗi vết thương như bị khoét sâu thêm, từng thớ cơ co giật, phổi đau đến mức không thể hít trọn một hơi.
“Đau quá…”
Tiếng gầm phía sau át cả tiếng đá vỡ.
Cào Đêm Elias đã thoát khỏi vòng vây.
Những thân hình nửa người nửa quái vật bị hất tung khỏi lưng nó, đập vào ghế, tường và trần nhà. Elias cúi thấp cơ thể, đôi chân khổng lồ đạp nát nền đá rồi lao thẳng về phía Alex. Dù lỗ tai vẫn chảy máu, dù khói còn phủ đầy nhà hát, lần này nó đã bắt được vị trí của hắn gần như chính xác. Alex dựa lưng vào bức tượng đổ nát, cố kéo từng hơi thở vào lồng ngực.
Hắn nhìn chằm chằm Cào Đêm Elias, không chớp mắt.
VÚT!
Nó biến mất khỏi tầm nhìn.
Alex nhảy.
Móng vuốt thứ nhất cắt ngang vị trí hắn vừa đứng, xé toạc một mảng lớn khỏi bức tượng đá. Alex rơi xuống bằng một chân, toàn bộ trọng lượng dồn lên đầu gối đã gần mất sức. Cú cào thứ hai sẽ tới sau hai nhịp. Hắn đã tính xong.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Cơ thể Alex khuỵu xuống, nhưng hắn vẫn tránh được. Chỉ cần nghiêng người theo đúng quỹ đạo đã đọc, lưỡi cào sẽ lướt qua vai. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Luồng sáng lại tới trước cú cào thứ hai.
Đau đớn nổ tung trong từng thớ thịt. Alex chống tay xuống đất, nhưng cánh tay không còn đủ sức đẩy hắn đi. Bóng móng vuốt phủ lên người, lạnh và rộng đến mức nuốt trọn cả ánh sáng trước mắt. Mọi tính toán đều đúng, chỉ có cơ thể hắn không còn nghe lời.
Rồi một khung cảnh mà cả đời Alex sẽ không bao giờ quên lại xuất hiện.
Thêm một lần nữa.
Lớp keo bịt kín cổng đột ngột bốc cháy. Lửa bò dọc bề mặt nhầy nhụa, đốt nó thành từng mảng đen rồi làm tan những phần còn lại. Từ phía sau lớp keo, hàng loạt chiếc vali mèo méo mó, cháy xém và thiếu mất vài bộ phận đồng loạt phóng ra. Tiếng bánh xe lăn, tiếng kim loại va nhau và tiếng mèo kêu tràn vào Nhà Hát Lớn.
“Meo!”
“Meo meo!”
“Meoooo!”
Biệt đội vali mèo đâm thẳng vào Cào Đêm Elias. Chiếc đầu tiên va vào cẳng chân khiến cơ thể nó lệch đi. Chiếc thứ hai lao vào đầu gối. Ba chiếc khác mở bung nắp, phóng ra những cánh tay máy nhỏ xíu rồi bám chặt lấy móng vuốt đang hạ xuống.
Alex nhìn cảnh tượng trước mắt, cuối cùng cũng hiểu ba cái đầu trong viên thủy tinh đã chụm vào nhau làm gì. Meomeo, Drogan và con mèo robot đang điều khiển những bộ phận còn sống sót của Ngôi Nhà Mèo Thần Tài. Chúng đã quay lại cứu hắn. Chỉ là ba đứa nhập tâm quá mức, cười hì hì ha ha đến quên luôn người đang được cứu sắp bị xé làm đôi.
Xuất sắc.
Một chiếc vali mèo lăn vòng trên mặt đất, bật nắp và dựng lên một khẩu súng bắn keo giống loại Bingo từng dùng. Nòng súng xoay về phía Elias, phát ra tiếng rè rè rồi khóa mục tiêu. Giọng Meomeo vang lên đầy tự hào từ viên thủy tinh trước ngực Alex. Rõ ràng cô bé hoàn toàn không biết mình vừa xuất hiện trễ hơn móng vuốt một khoảng đủ để người bình thường chết hai lần.
“Có meo đây rồi, anh kỳ lân!”
PHỤT!
Một khối keo lớn bắn thẳng vào chân Cào Đêm Elias. Nó không làm con quái vật bị thương, thậm chí chẳng khiến lớp da cứng kia trầy thêm một vết. Nhưng keo nhanh chóng đông lại, dính hai chân nó xuống nền đá và kéo chậm bước lao vừa đủ. Vừa đủ để đám nửa Cào Đêm phía sau đuổi kịp.
“Trả rượu cho tao!”
“Sao mày dám đánh đại ca Bingo!”
“Rượu sữa của tao đâu!”
Chúng nhào lên Elias thêm lần nữa, bám lấy tay, chân và lưng nó như một bầy ký sinh trùng say rượu. Cào Đêm Elias gầm lên, kéo căng lớp keo, còn những chiếc vali mèo tiếp tục lăn vòng quanh, kêu meo meo và bắn thêm từng đợt keo vào những khớp chân đang giãy giụa. Một bên là quái vật khổng lồ, một bên là mèo máy cháy xém, ở giữa là đám ma men nửa người nửa quỷ đòi rượu. Memo quả thật chưa bao giờ làm người ta thất vọng.
Alex chống tay vào bức tượng, cố đứng dậy. Hai chân hắn run đến mức gần như không chịu nổi trọng lượng cơ thể, nhưng hắn vẫn ép mình tiến về phía khe hở vừa được đốt mở. Mỗi bước đều kéo máu chảy thêm khỏi những vết cào. Phía sau, tiếng meo và tiếng đòi rượu vẫn chen nhau vang lên.
“Tao thề…”
Hắn bước được một bước.
“Nếu hôm nay tao còn sống…”
Thêm một bước nữa.
“Tao sẽ không bao giờ quên cái ngày chó chết này.”
“Meo meo meo!”
“Trả rượu cho tao!”
Phía sau, mèo máy, người nghiện rượu và một con quái vật khổng lồ tiếp tục quần nhau giữa Nhà Hát Lớn. Alex không quay đầu lại. Tim hắn vẫn đập như trống trận, từng nhịp nện vào lồng ngực đau nhức. Thật lòng mà nói, hắn cũng không chắc mình muốn nhớ cảnh đó.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.