Chương 1: Cô gái trong băng
linh hồn là bất diệt
linh hồn là vĩnh cữu
linh hồn là vĩnh hằng
18 năm trước… tại thế giới Maerd, vương quốc Dora. Một toán quân đang lao đi như cơn gió giữa khu rừng khổng lồ. Cây cổ thụ cao vút che kín bầu trời, cành lá quất vào áo giáp phát ra những tiếng lách cách nặng nề. Ngựa dẫm lên lớp lá mục ướt sũng, bùn đất bắn tung phía sau. Tất cả đều đang hướng về tàn tích cổ nằm sâu trong rừng , một nơi mà ngay cả những người già nhất của vương quốc cũng chỉ dám nhắc tới bằng giọng thì thầm.
Dẫn đầu đoàn quân là vua của Dora, một lão già đã sống hơn 120 năm. Thân hình lão gầy nhưng cao, lưng vẫn thẳng như một cây giáo cắm xuống đất. Mái tóc bạc dài buộc sau gáy, râu trắng phủ gần kín nửa khuôn mặt nhăn nheo. Những vết sẹo cũ chạy dọc theo gò má và cổ, dấu tích của những trận chiến từ nhiều chục năm trước.
Đôi mắt lão nhỏ và sâu, luôn nhìn về phía trước với một sự cứng rắn lạnh lẽo. Áo choàng của lão mang biểu tượng của giáo hội , một mặt trời . Đối với nhiều người trong vương quốc, vị vua già này không khác gì một con chó trung thành của giáo hội. Ông nghe lệnh họ, chiến đấu vì họ, và sẵn sàng dẫm nát bất cứ thứ gì cản đường nếu đó là ý muốn của những kẻ ngồi trong thánh điện.
Dù đã hơn một thế kỷ tuổi, lão vẫn thúc ngựa đi trước tất cả. Không quay đầu. Không do dự. Như một con chó săn già vẫn còn đủ răng để cắn, đang lao thẳng tới tàn tích cổ kia.
Không lâu sau, khu rừng phía trước bỗng mở ra. Những thân cây thưa dần, để lộ một khoảng đất rộng phủ đầy đá vỡ và rêu xanh. Giữa khoảng trống ấy, tàn tích cổ hiện ra , những cột đá khổng lồ đã gãy, những bức tường sụp đổ nằm chồng lên nhau như xương của một con thú khổng lồ đã chết từ rất lâu.
Đoàn quân chậm lại. Ngựa phì hơi nặng nề, móng dẫm lên đá kêu lộc cộc giữa không gian tĩnh lặng đến khó chịu.
Ngay khi lão vua vừa dừng ngựa, từ phía tàn tích có một bóng người chạy vội ra. Một người lính canh, áo giáp phủ đầy bụi và rêu khô. Hắn quỳ sụp xuống trước đầu ngựa, cúi thấp đầu.
“Bệ hạ!” hắn thở gấp, giọng run vì vừa chạy vừa sợ. “Chúng thần đã tìm thấy lối vào… ngay dưới tàn tích. Nhưng kết cấu tàn tích dễ sụp đổ , chúng thần vẫn chưa dám tiến sâu vào…”
Lão quát lớn: “Đội pháp sư theo ta. Gia cố trần tàn tích trước khi tiến vào!”
Mấy pháp sư lập tức xuống ngựa. Áo choàng dài kéo lê trên lớp đá ẩm. Họ đứng quanh lối vào tàn tích, giơ những cây trượng khắc đầy ký hiệu cổ. Ánh sáng nhạt màu xanh dần hiện ra dưới chân họ. Những vòng phép chậm rãi lan ra, bò dọc theo các bức tường nứt vỡ.
Tiếng đá kêu răng rắc… rồi dần lắng xuống. Những khe nứt trên trần tàn tích được phủ bởi từng lớp ánh sáng như sợi tơ mỏng, giữ chặt những khối đá nặng hàng tấn đang chực rơi xuống.
Sau khi phép thuật được ổn định, lão bước vào trước.
Bên trong tàn tích tối và lạnh. Không khí nặng mùi đá ẩm và thứ gì đó rất cũ… cũ đến mức khiến người ta có cảm giác nơi này đã bị thời gian quên lãng.
Đoàn quân cầm đuốc tiến sâu dần. Ánh lửa hắt lên những bức tường đá khắc đầy hình thù kỳ lạ. Những ký hiệu méo mó giống như không phải do con người tạo ra.
Cuối cùng họ bước vào trung tâm của tàn tích.
Ở đó… mọi người đều dừng lại.
Giữa căn phòng khổng lồ, một khối băng khổng lồ đứng sừng sững. Cao hơn ba tầng nhà. Trong suốt như pha lê, nhưng lạnh đến mức hơi thở của lính canh vừa chạm vào đã hóa thành sương trắng.
Và bên trong khối băng ấy… không phải quái vật, cũng không phải xác chết. Một cô gái đứng lặng giữa lớp băng trong suốt, đôi mắt khép lại như thể bị thời gian giữ chặt.
Cơ thể nàng bất động giữa khối băng, như một bức tượng hoàn hảo được giữ nguyên qua vô số năm tháng. Mái tóc dài màu bạc nhạt trôi lơ lửng quanh cơ thể như đang ở trong nước. Làn da trắng đến mức ánh đuốc chạm vào liền phản chiếu lại thứ ánh sáng lạnh như ánh trăng. Khuôn mặt nàng thanh tú đến mức khiến người ta quên mất phải thở , sống mũi cao, bờ môi mỏng khép hờ, hàng mi dài phủ lên đôi mắt đang nhắm lại.
Băng trong suốt đến nỗi mọi người có thể nhìn thấy rõ từng đường nét của nàng. Chiếc váy mỏng màu trắng ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn, những hoa văn cổ lạ lùng chạy dọc theo vạt váy như được dệt từ một thời đại đã biến mất.
Không ai nói gì.
Một vẻ đẹp quá hoàn hảo… quá yên tĩnh… khiến căn phòng khổng lồ bỗng trở nên lạnh hơn.
Lão vua đứng im trước khối băng. Ánh lửa từ những cây đuốc phía sau hắt lên khuôn mặt già nua của lão, làm nổi rõ từng nếp nhăn và vết sẹo cũ. Đôi mắt nhỏ và sâu của lão dán chặt vào cô gái bên trong khối băng, như thể trên đời này bỗng không còn thứ gì khác tồn tại.
Trong suốt hơn một thế kỷ sống dưới mệnh lệnh của giáo hội, lão luôn chỉ là một con chó trung thành. Một con chó biết nghe lệnh, biết cắn xé khi được ra hiệu. Lão chưa từng nghĩ đến việc chống lại, cũng chưa từng muốn thứ gì cho riêng mình.
Nhưng lúc này… khi nhìn thấy cô gái kia…
Trong lòng lão lần đầu tiên dâng lên một ý nghĩ khác.
Không phải của một con chó.
Mà là của một con sói.
Một con sói muốn giành lấy con mồi cho riêng mình.
Ánh mắt lão tối lại. Lão nhìn cô gái trong khối băng như một kẻ đã tìm thấy thứ quý giá nhất trên thế gian , và cũng là thứ mà lão không muốn chia sẻ với bất kỳ ai, kể cả giáo hội.
Lão chậm rãi bước tới gần khối băng. Tiếng giày giáp vang khẽ trên nền đá lạnh. Mỗi bước đi của lão đều chậm và nặng, như thể sợ làm vỡ đi giấc mộng đang nằm trước mắt.
Lão đưa tay ra. Bàn tay già nua, đầy sẹo của một kẻ đã sống qua vô số trận chiến… chạm vào mặt băng trong suốt.
Khoảnh khắc đó xảy ra quá nhanh.
Khối băng khổng lồ đột ngột rung nhẹ… rồi tan biến.
Không nứt. Không vỡ.
Nó chỉ đơn giản là biến mất như làn sương gặp ánh mặt trời.
Tất cả binh lính phía sau đều giật mình lùi lại.
Và ở nơi khối băng vừa tồn tại…
không còn cô gái kia nữa.
Trên nền đá lạnh của tàn tích cổ… chỉ còn lại một em bé nhỏ.
Đứa bé nằm cuộn tròn, làn da trắng nhợt như ánh trăng, mái tóc bạc mềm dính vào trán. Một giây im lặng trôi qua…
Rồi đứa bé bật khóc.
Tiếng khóc vang lên giữa căn phòng đá khổng lồ, dội vào những bức tường cổ và lan xa khắp tàn tích như một âm thanh vừa mong manh… vừa khiến người ta rùng mình.
Lão vua đứng lặng một lúc. Ánh mắt lão vẫn dán vào đứa bé đang khóc trên nền đá lạnh. Không ai dám lên tiếng. Không gian trong tàn tích nặng nề đến mức ngay cả tiếng thở của lính canh cũng trở nên rõ ràng.
Lão cúi xuống.
Đôi bàn tay từng cầm kiếm suốt hơn một thế kỷ giờ chậm rãi bế đứa bé lên. Đứa trẻ nhỏ đến mức nằm gọn trong vòng tay giáp sắt của lão. Tiếng khóc dần yếu đi, chỉ còn lại những tiếng nấc khe khẽ.
Lão nhìn đứa bé thêm một lần nữa. Ánh mắt lão trầm xuống, như đang tính toán điều gì đó trong đầu.
Một lúc sau, lão quay lưng bước ra khỏi tàn tích.
Đoàn quân lập tức tách đường. Không ai dám hỏi gì.
Khi vừa ra khỏi khoảng sân đá trước tàn tích, lão dừng lại. Giọng lão trầm và lạnh.
“Cận vệ .”
Vài kỵ sĩ mặc giáp đen tiến lên trước, quỳ một gối.
Lão không quay đầu lại.
“Giết hết.”
Không cần nói thêm.
Những cận vệ trung thành hiểu ngay ý lão.
Những người đã nhìn thấy những gì xảy ra trong tàn tích… sẽ không ai được rời khỏi khu rừng này còn sống.
Thảo luận
Bình luận chương
1 bình luận
Nguyệt Miên
11/05/2026 10:53
Chương đầu. Có một vài chỗ lỗi trình bày: Dấu cách đứng trước dấu phẩy , như thế này. OCD đã thấy và đánh giá 😅 Đúng là có vẻ tàn khốc hắc ám thật