Lời Nguyền

Chương 198: Hai Con Người

Đăng: 19/08/2026 16:31 3,602 từ 1 lượt đọc

Hai con tắc kè cuối cùng cũng gặp nhau.

Không.

Hai con người từng cùng khóc, từng cùng cười, cuối cùng đã gặp lại nhau.

Bingo mở lớn mắt. Khẩu súng trong tay hắn đã nâng lên, ngón trỏ cũng bắt đầu siết cò, nhưng viên đạn tiếp theo không rời khỏi nòng. Hắn khựng lại, ngay trước kẻ vừa phóng một mũi tiêm có thể lấy mạng mình. Thật ngu xuẩn. Nhưng đó mới là Bingo.

Trong đúng khoảnh khắc ấy, một nỗi buồn rất nhỏ len vào ánh mắt hắn. Không nhiều, chỉ vừa đủ để sự kinh ngạc biến thành thứ gì đó gần giống không thể tin nổi. Ánh mắt đó xuyên thẳng tới người bác sĩ đang bám trên tường. Doto nhìn thấy tất cả.

Thằng ngu này.

Bàn tay đang chuẩn bị ném mũi tiêm thứ hai của hắn cũng dừng lại.

Một nhịp.

Cả hai cùng khựng đúng một nhịp.

“Pằng!”

Bingo bắn thêm một phát rồi quay đầu bỏ chạy. Hắn lao khỏi chỗ ẩn nấp, đâm thẳng qua cửa kính của căn nhà đối diện, lăn một vòng trên nền gỗ rồi lập tức xoay người nhìn lại. Trên bức tường phía sau, thân thể Doto bắt đầu vặn vẹo. Màu da, quần áo và cả đường nét cơ thể hắn hòa dần vào mái ngói cùng những mảng tường cũ, giống một con tắc kè đang nuốt chính mình vào cảnh vật.

Doto vẫn nhớ ánh mắt ngu xuẩn vừa rồi. Hắn thở dài, sau đó bò ngược lên mái nhà. Vết đạn sượt qua vai tiếp tục rỉ máu, kéo thành một đường đỏ mảnh trên lớp ngụy trang đang biến đổi. Một con tắc kè có thể hòa vào bức tường, nhưng máu của nó thì không biết đổi màu.

Bingo thở hồng hộc, dùng lòng bàn tay đập mạnh vào Huy hiệu. Mặt đá chỉ lóe lên một tia sáng yếu ớt rồi tắt ngấm. Hắn đập thêm lần nữa, mạnh đến mức vết thương trên tay bật máu. Không có bất kỳ phản ứng nào.

“Mẹ kiếp. Sao lại hỏng đúng lúc này chứ?”

Hắn trượt người xuống nền, bò sang góc bên kia cửa sổ. Trong đầu vẫn còn nguyên khuôn mặt vừa nhìn thấy. Doto không phải một kẻ xa lạ bước ra từ bóng tối. Ít nhất, Bingo từng nghĩ như vậy.

Là anh Doto.

Anh ấy cũng đứng về phía thằng cha Elias sao?

Bingo nghiêng đầu nhìn ra chỗ cũ. Mái nhà trống rỗng, bức tường cũng chỉ còn những mảng rêu đen loang lổ dưới ánh sáng ban ngày. Không một bóng người. Không một tiếng động.

Một thứ gì đó bỗng xé gió lao qua trước mắt hắn.

“Xoẹt!”

Bingo giật mình nghiêng đầu. Mũi tiêm lướt qua má, để lại một đường rát buốt rồi cắm phập xuống sàn. Lớp gỗ quanh đầu kim lập tức sủi lên, mềm nhũn và tan thành bọt nước. Chỉ vài giây sau, một cái hố đã há miệng ngay bên cạnh đầu gối hắn.

Bingo nhìn phần sàn đang biến mất, mí mắt giật mạnh.

“Con mẹ anh, Doto. Anh định giết em thật à?”

Không ai trả lời.

Hắn áp lưng vào tường, liếc nhanh đường xiên của mũi tiêm. Góc cắm, hướng bay, độ cao, tất cả đều chỉ về một nơi. Doto không đứng dưới đường phố. Hắn đang ở phía trên.

Trên mái nhà.

“Mẹ kiếp. Sao lúc nãy mình không thấy?”

Lúc trước, không gian phía trên khẽ run, giống như một mảng nắng bị gió làm nhòe đi. Bingo nhớ lại những chi tiết đó, cố tìm ra một câu trả lời thích hợp. Thằng bác sĩ điên này có thể bám tường, bò trên mái và biến cơ thể thành một phần của cảnh vật. Một con tắc kè khổng lồ, biết hút thuốc, biết ném mũi tiêm và còn nhớ chính xác chỗ nào trên người hắn dễ chết nhất.

Bingo thò mặt ra ngoài trong hai nhịp rồi lập tức rụt lại.

“Phập!”

Một mũi tiêm cắm đúng vào vị trí mắt hắn vừa xuất hiện.

“Con mẹ anh! Đồ phản bội!”

Vẫn không có câu trả lời.

Doto đang di chuyển trên mái nhà, lặng lẽ đến mức không một viên ngói nào xê dịch. Không hơi thở, không tiếng vải cọ vào tường, chỉ có vài giọt máu rất nhỏ thỉnh thoảng rơi xuống rồi biến mất giữa lớp bụi. Bingo không nhìn thấy hắn. Nhưng một xạ thủ không nhất thiết phải nhìn thấy toàn bộ mục tiêu.

Chỉ cần một sai lầm.

Chỉ cần một điểm.

“Pằng!”

Viên đạn xé xuyên mái ngói, sượt qua vai Doto ngay tại vị trí hắn vừa ném mũi tiêm. Doto nghiêng người tránh phần còn lại của quỹ đạo, lớp ngụy trang rung lên như mặt nước bị ném đá. Máu từ vết thương cũ lại bật ra, để lộ một đường chuyển động ngắn trước khi hắn biến mất lần nữa.

Bệnh nhân này không ngu lắm.

Bingo bò về phía cửa sổ đối diện rồi nằm im quan sát. Ngay trước mặt hắn, Alex 01 đã xuất hiện từ lúc nào. Chú chuột cao bồi đứng nép sau một chân bàn, chiếc mũ nhỏ che gần nửa khuôn mặt. Một người và một con chuột nhìn nhau giữa căn nhà đang bị mũi tiêm ăn mòn.

Bingo giơ hai ngón tay lên, bắt chúng bước từng bước trong không khí như một người đang đi. Sau đó hắn vạch một đường vòng cung hướng lên mái nhà rồi chỉ về phía cửa sổ vừa rời khỏi. Alex 01 nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ nhìn bàn tay hắn. Không biết nó có hiểu hay chỉ đang cố tỏ ra mình hiểu.

Một ngón.

Hai ngón.

Ba ngón.

Alex 01 chạy.

Khi chỉ còn cách cửa sổ vài bước, chú chuột tăng tốc rồi bật nhảy lên bệ gỗ. Một mũi tiêm từ mái nhà lập tức bắn thẳng xuống nó. Động tác của Doto nhanh, chính xác và gần như không để lại khoảng nghỉ giữa lúc xác định mục tiêu với lúc ra tay.

“Xoẹt!”

“Keng!”

Chiếc nhẫn đeo trên cổ Alex 01 phát sáng. Một vòng bảo hộ chỉ lớn bằng nắm tay bung ra trước cơ thể nhỏ bé, đập lệch mũi tiêm sang bên. Chính khoảnh khắc ấy, Bingo ló khỏi cửa sổ còn lại, khẩu súng đã chờ sẵn ở đúng hướng Doto vừa để lộ.

“Pằng!”

“Phập!”

Viên đạn xuyên vào phần thân đang hòa lẫn với mái ngói. Một tia máu mảnh phun ra, kéo thành đường đỏ giữa khoảng không rồi mới rơi xuống. Lớp ngụy trang quanh vai Doto co giật, để lộ nửa đường viền cơ thể trước khi hắn lùi khỏi tầm bắn.

“Con mẹ anh, Doto!”

Bingo vừa lùi lại vừa nghiến răng.

“Uổng công tôi coi anh là anh em trong nhà.”

Hắn lấy từ túi áo ra một viên đá nhỏ đã chuẩn bị từ trước, đặt xuống nền rồi bò nhanh về phía cầu thang. Alex 01 lập tức chạy theo, biến mất sau gót chân hắn. Ngay khi Bingo đặt chân lên bậc thang đầu tiên, viên đá phía sau sáng lên.

“Con mẹ anh, Doto!”

Giọng chửi của hắn vang khắp căn phòng.

Bingo nấp sau khung cửa sổ trên tầng hai. Hắn móc từ túi áo ra một đồng vàng, đưa lên miệng liếm thật sạch rồi lau mạnh lên phần áo còn nguyên vẹn. Mặt đồng vàng sáng hơn một chút, nhưng vẫn méo mó vì đầy vết xước. Trong hoàn cảnh này, thế là đủ.

“Mẹ nó. Phải chi có cái gương.”

Hắn kẹp đồng vàng giữa hai ngón tay, từ từ đưa nó ra ngoài cửa sổ. Mặt kim loại phản chiếu một góc mái nhà rung nhẹ theo bàn tay đang run của hắn. Ở tầng dưới, viên đá ghi âm tiếp tục phát lại giọng chửi đúng lúc.

“Con mẹ anh, Doto!”

Một vệt đỏ xuất hiện trong mặt đồng vàng.

Máu.

Thấy rồi.

Bingo dồn chút ma lực ít ỏi còn lại vào viên đạn. Những đường khắc trên vỏ đạn sáng lên, khiến đầu đạn bắt đầu xoay mạnh bên trong nòng súng. Hắn nghiêng người khỏi cửa sổ, ngắm vào vệt máu đang trườn trên mái ngói rồi bóp cò.

“Pằng!”

Viên đạn rít lên, xoáy xuyên qua không khí.

Nhưng hụt.

Hình ảnh trên đồng vàng quá mờ, góc phản chiếu cũng quá hẹp. Doto chỉ cần lệch người một chút là đủ để viên đạn cày nát mái ngói phía sau hắn. Bingo vừa nhận ra sai lệch thì bức tường bên cạnh đột ngột phồng lên. Một điểm nhỏ trên lớp gạch lóe sáng.

“Ầm!”

Gạch đá nổ tung, hất Bingo văng khỏi cửa sổ. Vải áo bị xé toạc, những mảnh vụn cào rách da thịt hắn thành từng đường đỏ. Cơ thể hắn lộ hoàn toàn giữa căn phòng, không còn tường chắn, không còn ảo ảnh, cũng không còn góc chết nào để trốn. Trên mái nhà, lớp ngụy trang của Doto co lại quanh cánh tay đang nâng lên.

Một mũi tiêm lao xuống.

Bingo chống cả tay lẫn chân, bật người lên khi lưng còn chưa kịp rời khỏi nền.

“Bùm!”

Mũi tiêm chạm sàn rồi phát nổ. Lực ép hất hắn văng thẳng lên trần nhà, đầu và vai đập mạnh vào xà gỗ. Máu phun khỏi miệng, rải thành những đốm đỏ giữa không trung trước khi cả cơ thể bắt đầu rơi xuống.

Giữa lúc rơi, Bingo vẫn nghiến răng móc ra một viên đá khác rồi quăng về phía bệ cửa sổ. Viên đá lăn vài vòng, mắc lại giữa hai mảnh gỗ vỡ. Hắn còn kịp nhìn thấy nó sáng lên trước khi phần sàn bên dưới gãy rời.

Sau đó Bingo rơi xuyên xuống tầng một.

May mắn, bên dưới có một chiếc giường.

Không may, cái giường cũng không mềm đến mức cứu nổi xương sườn của hắn.

Bingo nảy lên một cái, đau đến mức suýt cắn đứt lưỡi. Lồng ngực hắn như bị nhét đầy mảnh kính, mỗi lần hít vào đều có thứ gì đó cứa sâu hơn. Nhưng hắn không có thời gian ôm vết thương hay cảm ơn cái giường vì lòng nhân từ đột xuất. Hắn lăn xuống đất, bò về chỗ đã đặt viên đá đầu tiên rồi ngẩng nhìn phần mái nhà phía ngoài.

Viên đá dưới chân sáng lên.

“Con mẹ anh, Doto!”

Một nhịp sau, viên đá trên tầng hai cũng phát lại đúng câu đó.

“Con mẹ anh, Doto!”

Hai giọng chửi vang lên từ hai tầng khác nhau. Một giọng sát mặt đất, một giọng ngay dưới mái nhà. Doto có thể giấu cơ thể, nhưng hắn vẫn phải lựa chọn mục tiêu để tấn công.

Rất tao nhã.

Rất có chiến thuật.

Bingo đưa hai ngón tay lên miệng, huýt một tiếng dài. Alex 01 đang ở tầng trên, chạy về phía cửa sổ và thực hiện đúng màn nhảy vừa rồi. Chỉ khác lần này, Doto không còn ném mũi tiêm chứa chất ăn mòn như trước. Hắn xài hàng nóng hơn.

Mũi tiêm chạm thẳng vào vòng bảo hộ.

“Bùm!”

Vòng sáng nhỏ trên cổ Alex 01 bung ra thành một quả cầu, ôm trọn cơ thể chú chuột trong khoảnh khắc vụ nổ xảy đến. Lực ép hất cả quả cầu bay xuyên qua cửa sổ, lao thẳng ra bên ngoài căn nhà. Chiếc mũ cao bồi bật khỏi đầu, xoay vài vòng trong không khí rồi biến mất khỏi tầm mắt Bingo.

Chính lúc đó, hắn nhìn thấy hướng mũi tiêm vừa bay tới. Nòng súng lập tức nâng lên, ma lực dồn vào viên đạn tiếp theo. Chỉ cần bóp cò, vệt máu kia sẽ không còn là một vết sượt. Nhưng trước khi ngón tay hắn siết xuống, một bóng đen bất ngờ đâm xuyên qua cửa sổ.

Một con Cào Đêm lao thẳng vào hắn.

Bingo buộc phải xoay nòng súng.

“Pằng!”

Viên đạn xoáy xuyên qua đầu Cào Đêm. Máu đen cùng những mảnh xương văng lên vách, còn cơ thể nó đổ sầm xuống ngay trước chân hắn. Một bàn tay dài vẫn co giật trên nền, móng vuốt cào thành những đường lộn xộn như đang cố đào lại thứ gì đã mất.

“Mẹ kiếp.”

Bingo vội đưa tay tìm Chuông Bạc. Không có. Nó đã rơi đâu đó trong lúc hắn bị hất từ tầng hai xuống, hoặc khi cơ thể đập vào trần nhà, hoặc lúc cái giường đáng thương kia suýt gãy làm đôi.

Bên ngoài cửa sổ, bốn con Cào Đêm khác đang bò lên tường. Những móng vuốt cào vào gạch đá, kéo theo âm thanh khô khốc khiến da đầu hắn tê dại. Chúng không còn bị tiếng chuông làm lạc hướng. Và mùi máu trong căn nhà đã đủ đậm để biến nơi này thành một bữa ăn.

Một mũi tiêm khác xé gió lao tới. Bingo nghiêng người tránh, nhưng nó vẫn lệch xa hơn mức cần thiết rồi cắm vào mép cửa. Không phải vì hắn nhanh hơn. Trên mái nhà, Doto vừa bị một con Cào Đêm chồm tới tấn công.

Lớp ngụy trang của Doto rung lên, những mảng màu trên cơ thể méo mó khi hắn phải lách khỏi móng vuốt đang cào xuống. Khói thuốc quanh người đã loãng đi sau những lần di chuyển và nổ liên tục. Một con Cào Đêm khác lập tức quay đầu về phía hắn. Rõ ràng mái nhà này đã có chủ.

Cái tội cướp địa bàn.

“Ầm!”

Mũi tiêm cắm ở mép cửa phát nổ, gạch đá hất lên người Bingo. Tiếng động lập tức kéo thêm nhiều Cào Đêm từ những con phố lân cận lao tới. Chúng bò qua tường, tràn lên mái ngói rồi vây lấy nơi Doto vừa biến mất. Những móng vuốt quét liên tục vào khoảng không, đôi lúc va phải thứ gì đó vô hình và kéo ra một vệt máu mới.

Bingo không đứng lại xem kết quả. Hắn quay đầu chạy thục mạng, nhảy qua cửa sổ bên hông căn nhà rồi rơi xuống con hẻm phía dưới. Hai đầu gối đập vào đất khiến hắn suýt ngã sấp mặt, nhưng cơ thể vẫn tiếp tục lao về phía trước. Trước khi bỏ đi, hắn kịp liếc lên mái nhà đang đặc kín những bóng lưng gù.

Hèn chi lão hút thuốc.

Khói không phải để làm màu.

Nó khiến Cào Đêm bỏ qua hắn.

“Chuông.”

Bingo vừa chạy vừa nhìn quanh.

“Cái chuông đáng yêu của tao. Sao mày nỡ bỏ tao?”

Hắn lách sang đông, quẹo sang tây, cúi người né một bộ móng vừa quét qua đầu. Máu từ vai và lưng chảy xuống lưng quần, đôi chân mỗi lúc một nặng hơn. Khi nhìn thấy Chuông Bạc nằm dưới một mái hiên bị sập, hắn lập tức quỳ trượt xuống đất, nâng súng bắn vào phần gỗ đang đè lên nó.

“Pằng!”

Khúc gỗ bật sang bên.

Bingo chộp lấy Chuông Bạc, ôm nó vào ngực rồi tiếp tục chạy. Hắn thở hồng hộc như một con chó sắp tắt thở, nhưng miệng vẫn cố huýt sáo gọi Alex 01. Cặp nhẫn trên tay còn phản ứng, chứng tỏ chú chuột chưa chết. Chỉ là không có tiếng đáp.

Phía sau hắn, móng vuốt vẫn đuổi sát trên mặt đường. Một cái bóng bò ngang qua mái hiên, theo kịp mỗi lần Bingo đổi hướng. Phía trước xuất hiện một căn nhà khác, cửa chính đã khóa và các cửa sổ còn nguyên. Hắn không cần suy nghĩ.

Bingo tăng tốc, giơ hai tay che mặt rồi lao thẳng vào cửa kính.

“Xoảng!”

Hắn lăn một vòng trên nền gỗ, để lại phía sau một vệt máu loang lổ cùng những mảnh kính còn đang rơi lách tách. Cả người đau đến mức chỉ muốn nằm yên, nhưng hắn chưa kịp thở đã thọc tay vào túi áo. Một cặp kính có tròng dày và phần gọng gắn đầy những mảnh kim loại nhỏ được kéo ra.

Thứ này là hàng đặc chế.

Do chính Meomeo làm.

Bingo đeo kính lên, chỉnh lại nút bên thái dương. Những lớp kính chồng lên nhau lập tức trượt qua, chia căn phòng trước mắt thành vô số đường nét mờ nhạt. Vết nứt trên tường, luồng khí lùa qua cửa sổ, bụi đang rơi và những dao động nhỏ trong không gian dần hiện lên. Một con tắc kè có thể lừa mắt người, nhưng chưa chắc lừa được thứ đồ chơi do một con mèo chế tạo.

Bên ngoài, một tiếng nổ đột ngột vang lên.

“Ầm!”

Sau đó, mọi thứ im bặt.

Không còn tiếng Cào Đêm cào mái ngói. Không còn tiếng chân đuổi theo. Ngay cả tiếng động của Alex 01 cũng biến mất. Sự yên tĩnh đột ngột khiến căn nhà giống một cái miệng vừa khép lại quanh hắn.

Bingo đứng yên một nhịp. Hắn nhìn những hạt bụi đang trôi qua lớp kính, chờ một chuyển động khác xuất hiện. Không có gì. Vậy nên hắn bắt đầu móc đồ ra khỏi túi ma thuật.

Bẫy chông. Bẫy điện. Bẫy nổ. Mũi tên xích sắt. Những sợi dây cảm ứng mảnh đến mức gần như vô hình.

Hắn quăng chúng khắp tầng một, dưới cầu thang, quanh cửa sổ và sau những cánh cửa khép hờ. Sau đó hắn bò lên tầng hai, đặt nốt số còn lại ở hành lang, dưới bậc gỗ và những góc khuất có thể dùng để áp sát. Bàn tay run khiến vài lần hắn suýt kích hoạt chính cái bẫy mình vừa đặt. Bingo chửi nhỏ, tháo ra rồi làm lại.

Không có trật tự.

Ít nhất nhìn qua thì như vậy.

Nhưng mỗi khoảng trống giữa các cái bẫy đều vừa đủ cho một cơ thể lách qua. Mỗi lối đi an toàn lại dẫn tới một lối đi khác. Và mỗi góc tưởng như có thể áp sát hắn đều nằm trong phạm vi của ít nhất hai cái bẫy. Doto muốn vào đây thì phải chọn đường.

Bingo không cần chiến trường sạch sẽ.

Hắn chỉ cần chiến trường bẩn hơn đối thủ.

Sau khi dùng gần hết số đạo cụ còn lại, Bingo tìm một góc khuất giữa tủ gỗ và bức tường chịu lực. Chỗ đó không hoàn toàn an toàn, nhưng có thể che hắn khỏi cửa sổ và giữ được hai đường bắn về phía cầu thang. Trong tình cảnh hiện tại, còn có tường để dựa đã là một dạng xa xỉ. Hắn ép lưng vào đó, cố giữ hơi thở không phát ra thành tiếng.

“Cà…”

Một tiếng động nhỏ vang lên trên mái nhà.

“…rập.”

Thứ gì đó vừa đáp xuống.

Bingo siết chặt khẩu súng. Qua lớp kính, hắn thấy bụi trên trần nhà khẽ rung, rồi một đường lún rất mờ chậm rãi bò từ đầu mái bên này sang đầu mái bên kia. Không có tiếng bước chân hay tiếng vải cọ vào ngói. Chỉ có trọng lượng đang di chuyển.

Rồi mùi khói thuốc bắt đầu len qua những khe ngói.

Bingo lập tức chắp hai tay trước ngực.

“Thần Light, Thần Dark, ông nội ông ngoại hay bất cứ ai đang rảnh, cứu con lần này.”

Hắn nuốt khan.

“Con xin hứa mười năm tới sẽ không đánh bất kỳ con tắc kè nào.”

Bingo suy nghĩ thêm một chút.

“Sau mười năm thì tính tiếp.”

Lời cầu nguyện rất chân thành.

Ít nhất trong khoảng ba giây.

Hắn cúi xuống kiểm tra từng món trang sức ma thuật còn hoạt động. Một chiếc nhẫn đã nứt, hai viên đá chứa bom gần như cạn năng lượng. Vòng bảo hộ vẫn sáng, nhưng ánh sáng đã chập chờn như sắp tắt. Cặp nhẫn liên kết với Alex 01 còn phản ứng, chứng tỏ chú chuột vẫn sống, dù đang nằm ở đâu thì chưa rõ.

Tay còn lại của Bingo liên tục lắc Chuông Bạc. Nhẹ thôi, nhẹ đến mức chẳng khác gì một kẻ vừa tìm lại được người yêu sau nhiều năm xa cách. Chuông không phát ra âm thanh mà tai người có thể nghe thấy, nhưng qua lớp kính, Bingo nhìn thấy những gợn sóng mỏng tỏa ra quanh nó. Chúng lướt qua căn nhà rồi tan dần trong không khí.

“Cưng đừng bỏ tao nữa.”

Mùi thuốc lá vẫn tiếp tục đậm lên.

Doto đang ở rất gần.

Có thể trên mái.

Có thể ngoài cửa sổ.

Cũng có thể đang bám ngay trên bức tường phía sau hắn.

Bingo không quay đầu. Hắn ngồi im, lưng tựa vào tủ, khẩu súng đặt ngang đầu gối. Ngón tay hắn run lên từng nhịp nhỏ, nhưng nòng súng vẫn hướng chính xác vào khoảng trống trước mặt. Một cái bẫy ở tầng dưới khẽ phát sáng rồi tắt, như vừa có thứ gì đó lướt qua mép vùng cảm ứng.

Hắn chờ.

Trên trần nhà, lớp gỗ khẽ cong xuống. Một vết lõm dài từ từ bò qua đầu Bingo, dừng lại ngay phía trên vị trí hắn đang nấp. Mùi thuốc lá đặc quánh quanh căn phòng, che lấp cả mùi máu và bụi gỗ.

Con tắc kè khổng lồ đã tới.

0
Ủng hộ tác giả demonsword 1 giọt nước mắt hay 1 nụ cười thì 1 ly cà phê nhé :)