Chương 18: Người Không Muốn Rời Đi
"Lăn lên đây."
Giọng nói của Thừa Hạo vang vọng giữa hư không, dội vào những vách đá vô hình của cây cầu, vọng xuống vực sâu nơi hàng triệu linh hồn đang trôi nổi. Không lớn – hắn không cần phải hét. Nhưng đủ để toàn bộ cây cầu âm giới chìm vào tĩnh lặng trong một khoảnh khắc. Ngay cả tiếng xiềng xích của đám âm sai cũng ngừng kêu. Ngay cả tiếng gầm gừ của lệ quỷ cũng im bặt.
Chiếc xe buýt Tuyến Cuối vẫn lao vun vút giữa màn sương vô tận, bánh xe lăn trên bề mặt cây cầu làm bằng xương và ký ức, phát ra những tiếng ầm ầm như sấm xa. Gió từ vực sâu thổi lên, lạnh buốt và mang theo mùi của những thế giới đã chết, luồn qua những khe hở của thân xe, khiến những ngọn đèn vàng nhợt nhạt trong khoang hành khách chao đảo.
Trên nóc xe, một mình Thừa Hạo đứng đối diện với hàng trăm âm sai. Hắn đứng đó như một bức tượng được tạc từ bóng đêm – bất động, lạnh lẽo, và đầy uy lực. Áo đen phần phật trong gió lạnh, tà áo tung bay như cánh dơi khổng lồ. Thanh đao đen trên tay hắn – lưỡi đao dài và mỏng, đen bóng như được rèn từ chính bóng tối của âm giới – phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt từ những ngọn đèn lồng treo dọc cây cầu, tạo thành những vệt sáng lạnh lẽo chạy dọc theo sống đao.
Ở phía trước, tên âm sai dẫn đầu nheo mắt. Hắn đứng trên hư không, đôi chân không chạm vào mặt cầu, tà áo tro xám bay nhẹ trong luồng âm khí đang cuộn trào. Ánh mắt hắn vừa kiêng dè vừa lạnh lẽo – thứ ánh mắt của một kẻ đã từng chạm trán với Quỷ Vương trước đây, đã từng nếm trải sức mạnh của hắn, và đã từng thất bại.
"Nhiều năm không gặp." Hắn nói, giọng chậm rãi và có chút gì đó như là thận trọng. "Ngài vẫn thích làm loạn như xưa. Vẫn thích đứng về phía những kẻ yếu thế. Vẫn thích chống lại luật pháp của âm giới."
Thừa Hạo nhìn hắn. Mất vài giây – như thể đang lục tìm trong ký ức, như thể khuôn mặt trước mặt chỉ là một trong hàng ngàn khuôn mặt đã từng đối đầu với hắn trong suốt mấy trăm năm tồn tại – rồi mới lên tiếng: "Ta nhớ ngươi."
Tên âm sai thoáng khựng lại. Một tia ngạc nhiên lóe lên trong đôi mắt lạnh lẽo. "Vinh hạnh thật. Không ngờ Quỷ Vương lại nhớ đến một kẻ vô danh như ta."
"Ngươi là tên từng bị ta đạp xuống sông Vong Xuyên."
"..."
Không khí bỗng yên lặng. Một sự yên lặng kỳ quặc và khó xử. Vài âm sai phía sau cố nhịn cười – những đôi vai run lên trong bộ áo tro xám, những bàn tay siết chặt xiềng xích để giữ bình tĩnh. Sắc mặt tên cầm đầu tối sầm lại, gân xanh trên trán giật nhẹ. Rõ ràng đó không phải là một kỷ niệm mà hắn muốn được nhắc lại.
Quang Đăng bên trong xe suýt phun nước miếng. Cậu đang đứng tựa vào thành ghế, dõi theo trận chiến qua ô cửa kính đã nứt, và dù tình hình đang cực kỳ nghiêm trọng – một mình Thừa Hạo đối đầu với cả một đội quân – cậu vẫn không thể nhịn được cười. "Má nó... Đúng là Thừa Hạo. Đánh người chưa chắc đau bằng cái miệng. Cả trăm năm rồi mà vẫn không thay đổi."
ẦM!
Âm khí bùng nổ dữ dội. Tên âm sai dẫn đầu lập tức xuất thủ – không còn kiên nhẫn cho những lời châm chọc nữa. Xiềng xích đen trong tay hắn hóa thành hàng chục con mãng xà khổng lồ, những cái đầu rắn há rộng với nanh độc nhỏ giọt, lao tới như một cơn mưa đen. Không gian bị xé rách – những vết nứt đen xuất hiện dọc theo đường bay của lũ mãng xà, để lộ khoảng không vô định bên trong. Tiếng gào thét vang lên khắp cây cầu – không phải từ những con mãng xà, mà từ chính những vết nứt không gian.
Nhưng Thừa Hạo chỉ bước lên một bước. Một bước duy nhất, dứt khoát và đầy uy lực. Đao quét ngang – một đường cong màu đen hoàn hảo, như vầng trăng non vừa mọc lên từ đáy vực. Đường đao xé toạc màn sương, xé toạc không gian, xé toạc tất cả những gì nằm trên đường đi của nó.
ẦM!
Toàn bộ xiềng xích nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn. Những con mãng xà đen gào thét rồi tan thành khói. Mấy chục âm sai phía sau bị hất văng – cơ thể chúng bay trong không trung, va vào những âm sai khác, rồi rơi xuống khỏi cây cầu, biến mất vào vực sâu vô tận bên dưới. Tiếng la hét của chúng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bóng tối, như những hòn đá rơi xuống giếng không đáy.
Chiếc xe vẫn tiếp tục chạy. Động cơ già nua vẫn gầm gừ đều đặn. Như thể nó đã quá quen với những trận chiến kiểu này – như thể trong suốt hàng trăm năm chạy trên Tuyến Cuối, nó đã chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc chiến, bao nhiêu kẻ truy đuổi, bao nhiêu lần Quỷ Vương đứng trên nóc xe và chiến đấu.
Bên trong khoang xe, Quang Đăng không còn chú ý tới trận chiến nữa. Tiếng âm khí va chạm, tiếng xiềng xích đứt gãy, tiếng lệ quỷ gào thét – tất cả dần trở thành tiếng ồn nền, như tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Ánh mắt cậu đang nhìn về phía cuối xe.
Ngọc vẫn ngồi đó, ở chiếc ghế cuối cùng mà cô đã ngồi suốt bảy năm. Cô không nhìn ra ngoài – không nhìn trận chiến, không nhìn Quỷ Vương đang một mình chống lại cả đội quân. Cô chỉ cúi đầu, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất khuôn mặt. Hai tay cô siết chặt vào nhau trên đùi, các khớp ngón tay trắng bệch. Thỉnh thoảng, một giọt nước mắt lại rơi xuống mu bàn tay cô, lặng lẽ và đều đặn như nhịp đồng hồ.
Từ lúc Thừa Hạo xuất hiện tới giờ, cô gần như không nói gì. Nhưng sự im lặng của cô lần này khác với sự im lặng của những ngày trước. Nó không còn là sự im lặng của nỗi buồn nữa – mà là sự im lặng của một người đang đứng trước ngưỡng cửa, biết rằng mình sắp phải bước qua, nhưng vẫn chưa sẵn sàng.
Bà cụ ngồi đầu xe khẽ thở dài. Tiếng thở dài của bà nhẹ như gió thoảng, nhưng mang theo sức nặng của một người đã chứng kiến cảnh này quá nhiều lần trên chuyến xe này. "Con bé sắp tới nơi rồi."
Quang Đăng quay lại. "Nơi nào? Điểm đến của cô ấy là đâu?"
"Điểm cuối."
Bà cụ nói, và đôi mắt đục mờ của bà hướng về phía trước, nơi màn sương đang dần tan ra. "Điểm cuối của Tuyến Cuối. Nơi mà mọi hành khách đều phải xuống. Nơi mà mọi câu hỏi đều được trả lời. Nơi mà mọi nỗi đau đều được chữa lành."
Quang Đăng nhìn theo hướng mắt bà. Qua lớp kính chắn gió phía trước – tấm kính lớn đã nứt một đường dài từ trận chiến – cậu thấy màn sương đang dần tan. Những cuộn sương xám trắng đã bao phủ suốt hành trình giờ đây loãng dần, mỏng dần, như một tấm màn đang được kéo ra. Và xa xa, phía cuối cây cầu, một thứ ánh sáng xuất hiện.
Không phải ánh sáng của đèn đường vàng vọt. Cũng không giống mặt trời chói chang. Nó dịu dàng và ấm áp, như ánh sáng từ ký ức đẹp nhất của một đời người – thứ ánh sáng mà người ta chỉ nhìn thấy trong những giấc mơ, khi họ mơ về nhà. Nó lan tỏa nhẹ nhàng, không chói mắt, không đáng sợ, chỉ đơn giản là... chờ đợi.
Chiếc xe đang hướng về nơi đó. Những bánh xe lăn chậm hơn, như thể chính chiếc xe cũng biết rằng đây là đoạn đường cuối cùng.
Ngọc cũng nhìn thấy. Cô ngẩng đầu lên – lần đầu tiên sau một hồi dài cúi mặt – và đôi mắt đỏ hoe của cô mở to. Ánh sáng từ điểm cuối phản chiếu trong đôi mắt ấy, khiến chúng long lanh như hai giọt nước sắp rơi. Bờ vai cô khẽ run lên. "Đó là..."
Ông lão soát vé mỉm cười. Ông đã đứng bên cạnh ghế cô từ lúc nào, bàn tay gầy khô đặt nhẹ lên thành ghế. Nụ cười của ông – lần này – không còn vẻ quỷ dị thường ngày. Nó ấm áp và chân thành, như nụ cười của một người ông tiễn cháu gái về nhà. "Trạm cuối. Điểm dừng cuối cùng của Tuyến Cuối. Người đến nơi thì xuống xe."
Ngọc lập tức tái mặt. Sắc mặt cô – vốn đã trắng bệch vì là linh hồn – giờ đây còn trắng hơn nữa, như một tờ giấy mỏng manh sắp bị gió thổi bay.
"Không."
Ông lão không đáp. Chỉ lặng lẽ nhìn cô. Đôi mắt đục mờ của ông chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc – sự thấu hiểu của một người đã làm công việc này quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều linh hồn không muốn rời đi.
"Không." Lần này giọng Ngọc lớn hơn. Cô đứng bật dậy khỏi ghế, đôi tay bấu chặt vào thành ghế như thể sợ rằng ai đó sẽ kéo mình xuống xe. "Tôi không xuống. Tôi chưa sẵn sàng."
Khoang xe yên lặng. Một vài hành khách khẽ cúi đầu – không phải vì sợ hãi, mà vì họ hiểu. Họ đều đã từng ở trong hoàn cảnh đó. Họ đều đã từng không muốn xuống xe.
Ngọc nhìn quanh, đôi mắt cô hoảng loạn như một con thú bị dồn vào góc. Nước mắt trào ra, chảy dài trên đôi má trắng bệch. "Tôi chưa biết đáp án. Tôi vẫn chưa biết... tôi có sai hay không. Tôi đã ở trên xe này bảy năm – bảy năm chỉ để hỏi một câu hỏi. Mà giờ xe sắp tới trạm cuối rồi, tôi vẫn chưa có câu trả lời. Tôi không thể xuống xe khi chưa biết mình có sai hay không."
Giọng cô nghẹn lại. "Nếu tôi xuống xe bây giờ... thì tôi sẽ không bao giờ biết được."
Quang Đăng nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó, cậu không thấy một linh hồn đáng thương hay một con ma đáng sợ. Cậu chỉ thấy một cô gái trẻ – bằng tuổi cậu, có lẽ vậy – đã từng có những ước mơ, những hy vọng, những nỗi sợ. Một cô gái đã từng thức trắng đêm để học bài, đã từng cố gắng trở thành đứa con hoàn hảo, đã từng chịu đựng những áp lực không bao giờ kết thúc. Và cuối cùng, khi không thể chịu đựng thêm nữa, cô đã chọn từ bỏ tất cả.
Cậu chậm rãi bước tới, ngồi xuống ghế đối diện cô. Khoảng cách giữa họ chỉ là lối đi hẹp của xe buýt – cùng một vị trí mà họ đã ngồi khi cô lần đầu kể cho cậu nghe câu chuyện của mình.
Ngọc cúi đầu. Nước mắt không ngừng rơi, thấm ướt vạt váy trắng. "Anh nghĩ tôi ích kỷ phải không? Vì đã làm gia đình đau lòng. Vì đã không nghĩ cho họ. Vì đã chỉ biết đến nỗi đau của mình mà quên mất họ cũng đau."
"Không."
"Tôi làm cha mẹ đau lòng." Giọng cô run lên.
"Ừ."
Cô khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn cậu. Đôi mắt đỏ hoe đầy ngạc nhiên. Rõ ràng cô không ngờ cậu lại trả lời như vậy – thẳng thắn và không hề an ủi.
Quang Đăng nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh sáng từ điểm cuối đang mỗi lúc một gần hơn. "Nhưng chuyện đó không có nghĩa cô là người xấu. Chỉ có nghĩa là cô đã đau đến mức không thể chịu đựng thêm được nữa. Và đôi khi, khi người ta đau đến thế, họ không còn đủ sức để nghĩ cho người khác. Điều đó không làm họ trở thành người xấu – chỉ làm họ trở thành con người."
Ngọc cắn môi. Hàm răng cô run run. "Vậy tôi có sai không?"
Quang Đăng im lặng rất lâu. Câu hỏi đó – câu hỏi mà cô đã tự hỏi mình suốt bảy năm, câu hỏi đã giam cầm cô trên chuyến xe này – giờ đây được đặt ra cho cậu. Một người sống. Một người xa lạ. Một người vừa mới quen chưa đầy một ngày.
Cậu lắc đầu. "Tôi không biết."
"Không ai có quyền thay cô trả lời câu hỏi đó. Không phải cha mẹ cô. Không phải bạn bè cô. Không phải tôi. Chỉ có cô mới có thể trả lời – nhưng có lẽ cô sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời. Vì vốn dĩ không có câu trả lời hoàn hảo."
Ngọc bật khóc. "Ngay cả bây giờ cũng không có đáp án... Vậy tôi phải làm sao? Tôi phải xuống xe với câu hỏi chưa được trả lời sao?"
"Vì vốn dĩ không có." Giọng Quang Đăng rất nhẹ, nhưng từng từ đều rõ ràng. "Tôi nghĩ... có những nỗi đau không thể dùng đúng sai để phân định. Có những quyết định không thể đánh giá bằng logic. Tôi không biết cô đã chịu đựng những gì. Tôi không biết cô đã phải gồng mình như thế nào. Nhưng nếu lúc đó cô thật sự đã cố hết sức..."
Cậu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô. "...thì ít nhất cô không hèn nhát."
Ngọc sững người. Nước mắt vẫn rơi, nhưng có một điều gì đó trong đôi mắt cô đã thay đổi. Lần đầu tiên sau bảy năm, ánh mắt cô không còn hỗn loạn nữa. Vẫn còn đau. Vẫn còn buồn. Nhưng sự hỗn loạn – sự xoáy tròn của câu hỏi "tôi có sai không" – đã bắt đầu lắng xuống.
Bên ngoài, trận chiến càng lúc càng dữ dội.
ẦM
Một lệ quỷ khổng lồ – sinh vật mặc giáp đen với cơ thể to như một chiếc xe tải – bị thanh đao của Thừa Hạo chém thành hai nửa. Đường đao sắc bén đến mức hai nửa cơ thể trượt khỏi nhau trong một khoảnh khắc trước khi tan thành tro bụi. Âm khí từ xác nó bùng lên rồi tan đi, để lại một khoảng trống trong đội hình của đám truy binh.
Thừa Hạo đứng trên nóc xe, thanh đao đen trong tay vẫn sắc lạnh như lúc ban đầu. Nhưng Quang Đăng nhận ra – khí tức của hắn đã suy yếu rõ rệt. Hơi thở hắn nặng hơn. Vai hắn phập phồng sau mỗi nhát đao. Và những đường gân xanh trên cổ tay hắn – dấu hiệu của việc hắn đang cố gắng kiểm soát âm khí – đã nổi lên rõ ràng. Hắn đã tiêu hao quá nhiều sức mạnh trong trận chiến ở chung cư An Phúc, và cơ thể hắn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Trận chiến này – dù hắn vẫn đang thắng – đang rút cạn từng giọt sức mạnh cuối cùng của hắn.
Nhưng không một âm sai nào dám tiến lên. Chúng đứng đó, vây quanh chiếc xe, xiềng xích lăm lăm trong tay, nhưng không kẻ nào dám bước qua ranh giới vô hình mà thanh đao của Thừa Hạo đã vạch ra. Chúng đã thấy đồng đội mình bị hất xuống vực. Chúng đã thấy lệ quỷ bị chém thành tro bụi. Và chúng biết rằng dù Quỷ Vương có suy yếu đến đâu, hắn vẫn là Quỷ Vương.
Tên cầm đầu siết chặt xiềng xích trong tay. Ánh mắt hắn âm trầm nhìn Thừa Hạo – không còn vẻ tự tin như lúc đầu, mà là sự tôn trọng miễn cưỡng của một chiến binh dành cho một chiến binh khác. "Ngài bảo vệ một người sống – một kẻ không liên quan gì đến âm giới. Giờ lại bảo vệ cả một xe cô hồn – những linh hồn lẽ ra phải bị xiềng xích từ lâu. Đáng sao? Đánh đổi sức mạnh cuối cùng của mình để bảo vệ những kẻ thậm chí không biết ngài là ai?"
Thừa Hạo lau vết máu nơi khóe môi – dòng máu đen sẫm, thứ máu của quỷ. Hắn nhìn tên âm sai, rồi khẽ cười. Nụ cười đó mệt mỏi, nhưng vẫn mang đầy vẻ kiêu ngạo của một vị vua. "Ngươi biết điều buồn cười nhất là gì không?"
"Hử?"
"Kẻ chết lâu nhất ở đây..." Ánh mắt hắn lướt qua khoang xe, qua tấm kính nứt, qua những hành khách đang ngồi im lặng – những linh hồn đã chết, những linh hồn bị mắc kẹt, những linh hồn đang trên đường tìm về. "...lại là ta. Ta đã chết từ rất lâu rồi. Vậy mà ta vẫn ở đây. Vẫn chiến đấu. Vẫn bảo vệ."
Tên âm sai chợt im lặng.
Phía trước, ánh sáng từ điểm cuối càng lúc càng gần. Nó không còn là một chấm sáng xa xa nữa – giờ đây nó đã trở thành một chân trời rực rỡ, trải dài vô tận, như bình minh của một thế giới mới.
Chiếc xe bắt đầu giảm tốc. Tiếng động cơ già nua chậm dần, những bánh xe lăn chậm hơn trên mặt cầu. Két... két... két... Tiếng phanh vang lên nhẹ nhàng – không phải phanh gấp, mà là giảm tốc từ từ như khi xe buýt chuẩn bị dừng ở trạm cuối cùng trong ngày.
Trạm cuối hiện ra.
Không có nhà ga. Không có biển hiệu. Không có mái che hay ghế chờ. Chỉ có một cánh đồng đầy hoa trắng trải dài vô tận – những bông hoa nhỏ xíu, trắng muốt, lay động nhè nhẹ trong gió dù không hề có gió. Chúng tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng, như những vì sao nhỏ mọc trên mặt đất. Gió thổi nhè nhẹ qua cánh đồng, mang theo mùi hương thanh khiết – mùi của cỏ non, của sương sớm, của những điều mới bắt đầu. Ánh sáng dịu dàng phủ khắp không gian, không chói mắt, không đáng sợ, chỉ đơn giản là... ấm áp.
Rất nhiều linh hồn đang đứng trên cánh đồng đó. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, hoặc đứng một mình. Họ mỉm cười – những nụ cười bình yên, không còn đau khổ, không còn vướng bận. Và họ đang chờ đợi. Chờ đợi những người thân yêu của mình xuống xe.
Ngọc nhìn khung cảnh ấy. Cả người cô run lên.
Giữa cánh đồng hoa trắng, gần nơi chiếc xe dừng lại, có hai người đang đứng. Một người phụ nữ trung niên mặc áo dài màu tím nhạt – mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt phúc hậu với những nếp nhăn nơi khóe mắt. Và một người đàn ông tóc đã bạc trắng – dáng người cao gầy, lưng hơi còng, tay chống một chiếc gậy trúc.
Cha mẹ cô.
Họ đứng đó, dưới ánh sáng dịu dàng của điểm cuối. Và họ đang nhìn cô. Nhìn qua lớp kính xe. Nhìn qua khoảng cách của bảy năm xa cách.
Ngọc bật khóc thành tiếng. Không còn là những giọt nước mắt lặng lẽ nữa – mà là tiếng khóc nức nở, vỡ òa, như một đứa trẻ lạc đường cuối cùng đã tìm thấy nhà. "Mẹ... Ba..."
Người phụ nữ mỉm cười. Nụ cười đó – Quang Đăng có thể nhìn thấy nó qua ô cửa kính – không hề có một chút trách móc nào. Không oán giận. Không đau khổ. Chỉ có tình yêu thương – thứ tình yêu đã vượt qua cả cái chết, vượt qua bảy năm xa cách, vượt qua mọi hiểu lầm và đau đớn. Bà dang tay ra – đôi tay đã từng ôm cô khi còn bé, đã từng nấu cơm cho cô, đã từng lau nước mắt cho cô.
"Mẹ..."
Ngọc khuỵu xuống. Đầu gối cô chạm xuống sàn xe lạnh ngắt, nhưng cô không cảm thấy lạnh nữa. Cô khóc không thành tiếng – những tiếng nấc nghẹn ngào, những giọt nước mắt của bảy năm dồn nén cuối cùng cũng được giải phóng.
Bảy năm. Bảy năm mắc kẹt trên chuyến xe này. Bảy năm tự hỏi một câu hỏi không có đáp án. Bảy năm tự trách móc bản thân, tự dằn vặt, tự giam cầm chính mình trong nỗi ám ảnh về đúng và sai.
Giờ đây, có lẽ cô đã hiểu. Điều mình cần không phải là câu trả lời. Mà là sự tha thứ. Tha thứ cho bản thân mình – vì đã yếu đuối, vì đã gục ngã, vì đã không thể tiếp tục. Và có lẽ, nhìn vào đôi mắt của cha mẹ mình – đôi mắt chỉ chứa đựng tình yêu thương – cô nhận ra rằng mình đã được tha thứ từ lâu rồi. Chỉ là cô chưa sẵn sàng để tha thứ cho chính mình.
Ông lão soát vé bước tới. Đôi giày da cũ kỹ của ông phát ra những tiếng cộc cộc quen thuộc trên sàn xe. Ông dừng lại bên cạnh Ngọc, cúi xuống nhìn cô. Ánh mắt ông – đôi mắt đục mờ đã chứng kiến không biết bao nhiêu linh hồn xuống xe trong suốt hàng trăm năm – ánh lên một tia ấm áp hiếm hoi.
"Đến nơi rồi."
Ngọc lau nước mắt. Bàn tay cô run rẩy đưa lên mặt, lau đi những giọt nước mắt đã chảy suốt bảy năm. Cô đứng dậy – chậm rãi, nhưng không còn do dự nữa. Cô nhìn Quang Đăng. Đôi mắt đỏ hoe của cô giờ đây không còn hỗn loạn, không còn đau đớn tột cùng. Chỉ còn lại một nỗi buồn nhẹ nhàng – và một sự biết ơn sâu sắc.
"Cảm ơn anh. Vì đã lắng nghe. Vì đã không phán xét."
Quang Đăng gãi đầu. Cậu không giỏi trong những tình huống thế này – chưa bao giờ giỏi. "Lần sau đừng lên nhầm xe nữa. Và... cô không cần phải cảm ơn tôi. Tôi chỉ ngồi nghe thôi mà."
Ngọc bật cười. Lần đầu tiên kể từ khi gặp cô – lần đầu tiên sau bảy năm – nụ cười ấy thật sự nhẹ nhõm. Nó không còn mang theo sức nặng của câu hỏi "tôi có sai không". Nó chỉ đơn giản là một nụ cười. Của một cô gái trẻ. Của một linh hồn cuối cùng đã tìm thấy đường về.
Sau đó, cô bước xuống xe.
Từng bước. Từng bước. Đôi chân trần của cô bước trên những bậc thang kim loại, rồi chạm xuống thảm hoa trắng mềm mại. Cô bước đi trên cánh đồng – những bông hoa dường như nghiêng về phía cô, như chào đón, như vẫy gọi.
Cha mẹ cô đón lấy cô. Họ không nói gì – không cần phải nói gì. Người mẹ ôm cô vào lòng, và người cha đặt bàn tay run rẩy lên mái tóc cô. Ba bóng người đứng đó, giữa cánh đồng hoa trắng, dưới ánh sáng dịu dàng của điểm cuối.
Rồi họ dần tan thành những đốm sáng nhỏ. Những đốm sáng lấp lánh như đom đóm, như những vì sao nhỏ, bay lên bầu trời. Chúng bay lên cao, xuyên qua ánh sáng, và biến mất. Về nơi họ thuộc về.
Chiếc xe lại rung nhẹ. Một luồng sáng ấm áp lướt qua khoang xe – không phải ánh sáng từ bên ngoài, mà từ chính bên trong, như thể chiếc xe vừa được thanh tẩy bởi một điều gì đó tốt đẹp.
Rất nhiều hành khách bật khóc. Họ đã chứng kiến cảnh này không biết bao nhiêu lần – những linh hồn xuống xe, những cuộc đoàn tụ, những lời từ biệt cuối cùng. Nhưng lần nào cũng vậy, nó vẫn khiến họ xúc động. Vì mỗi linh hồn xuống xe là một lời nhắc nhở rằng một ngày nào đó, họ cũng sẽ tìm thấy bến dừng của mình.
Bà cụ ngồi đầu xe khẽ lau nước mắt bằng góc tấm ảnh gia đình. Ông lão soát vé mỉm cười – nụ cười của một người đã làm công việc này quá lâu, đã tiễn quá nhiều linh hồn, nhưng chưa bao giờ ngừng cảm thấy ấm lòng khi thấy họ tìm được đường về.
Quang Đăng nhìn theo nơi Ngọc vừa biến mất. Cánh đồng hoa trắng vẫn trải dài vô tận. Ánh sáng vẫn dịu dàng. Và cậu cảm thấy trong lòng mình có một điều gì đó vừa trống trải, vừa nhẹ nhõm. Trống trải vì một người bạn đồng hành vừa rời đi. Nhẹ nhõm vì cô ấy cuối cùng đã tìm thấy bình yên.
Đúng lúc đó.
ẦM!!!
Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên phía sau. Toàn bộ cây cầu âm giới rung chuyển dữ dội – những mảnh vỡ từ bề mặt cầu rơi xuống vực sâu, những vết nứt lan ra như mạng nhện.
Không gian phía sau xe bị xé toạc. Một cánh cổng đen khổng lồ – cao đến tận bầu trời xám xịt, rộng đến mức che khuất cả đường chân trời – xuất hiện giữa màn sương. Nó làm bằng một thứ kim loại đen bóng, khắc đầy những ký tự cổ xưa đang phát sáng. Và nó đang từ từ mở ra.
Hàng trăm âm sai đồng loạt quỳ xuống. Những cơ thể mặc áo tro xám đồng loạt cúi rạp, trán chạm xuống mặt cầu. Ngay cả tên cầm đầu – kẻ vừa đối đầu với Quỷ Vương – cũng quỳ xuống, khuôn mặt trắng bệch lần đầu tiên hiện lên vẻ sợ hãi thực sự.
"Không thể nào..." Hắn thì thào. "Người đã thức giấc..."
Thừa Hạo nhíu mày. Lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, ánh mắt hắn trở nên lạnh hẳn. Không phải cái lạnh của sự khinh thường, không phải cái lạnh của sự chán chường – mà là cái lạnh của sự cảnh giác cao độ. Hắn siết chặt chuôi đao, những ngón tay trắng bệch vì lực nắm.
Từ bên trong cánh cổng, một giọng nói già nua vang vọng ra – giọng nói trầm thấp và cổ xưa, như phát ra từ đáy của thời gian. Âm thanh ấy khiến cả không gian rung động – cây cầu rung lên, màn sương cuộn trào, những linh hồn dưới vực sâu đồng loạt ngừng trôi.
"Thừa Hạo."
Giọng nói đó gọi tên hắn – không phải với sự căm ghét, không phải với sự giận dữ. Chỉ là một lời gọi. Nhưng sức nặng trong đó khiến ngay cả những âm sai cũng phải run sợ.
"Ngươi còn sống. Sau ba mươi năm, ngươi vẫn còn sống."
Quỷ Vương siết chặt chuôi đao. Khóe môi hắn chậm rãi nhếch lên – nụ cười của một kẻ đã đoán trước được điều này từ lâu, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy phiền phức khi nó thực sự xảy ra.
"Phiền rồi."
Ở bên trong xe, Quang Đăng không nghe thấy giọng nói từ cánh cổng. Nhưng cậu cảm nhận được nó – một sự thay đổi trong không khí, một sức ép vô hình đè nặng lên lồng ngực, một cái lạnh thấu xương lan tỏa từ phía sau. Cái lạnh trong lồng ngực cậu – thứ ký sinh của Thừa Hạo – đột nhiên co rúm lại, như một con thú nhỏ cảm nhận được sự hiện diện của kẻ săn mồi.
Cậu nhìn ra ngoài cửa kính. Cánh cổng đen khổng lồ. Hàng trăm âm sai đang quỳ. Và Thừa Hạo – đứng trên nóc xe, thanh đao trong tay, đối diện với thứ vừa xuất hiện.
Cậu không biết đó là ai. Không biết đó là thứ gì. Nhưng cậu có một linh cảm rất rõ ràng – thứ linh cảm đã được tôi luyện qua bao nhiêu lần đối mặt với nguy hiểm trong những ngày qua. Kể từ giây phút này, những ngày tháng tương đối yên bình của họ đã kết thúc.
Âm phủ không chỉ phái một đội quân đến bắt Thừa Hạo. Họ đã đánh thức một thứ còn kinh khủng hơn nhiều. Một thứ đã ngủ suốt ba mươi năm. Và giờ nó đã tỉnh giấc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.