Chương 1: Người Trong Hành Lang
Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!
Mười một giờ bốn mươi bảy phút đêm.
Tầng mười ba của tòa nhà văn phòng vẫn sáng đèn. Những dải đèn huỳnh quang dài ngoằng trên trần nhà phát ra tiếng vo ve đều đều như một con côn trùng khổng lồ đang nằm thở trong bóng tối. Thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt đổ xuống những dãy bàn làm việc trống trơn, hắt lên những màn hình máy tính đã tắt từ lâu, tạo thành một khung cảnh vừa tĩnh lặng vừa hoang phế như một thành phố bị bỏ hoang thu nhỏ.
Ngoài cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, mưa lất phất rơi. Những giọt nước nhỏ li ti va vào kính tạo thành những vệt mờ ảo, bóp méo ánh sáng vàng nhạt từ các tòa nhà đối diện. Thành phố về đêm bên ngoài đẹp một cách lặng lẽ và vô tình, như thể nó chẳng hề quan tâm đến những con người vẫn đang cặm cụi trong những khối bê tông này.
Quang Đăng ngồi trước màn hình máy tính, hai mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Những ngón tay cậu vẫn gõ đều đều trên bàn phím, nhưng tốc độ đã chậm hơn rất nhiều so với ban chiều. Góc phải màn hình hiện dòng chữ màu đỏ chói:
Deadline còn: 00:12:36
Cậu chớp mắt liên tục. Hình ảnh trên màn hình cứ nhòe đi rồi rõ lại, nhòe đi rồi rõ lại, như bị ai đó phủ một lớp sương mỏng lên giác mạc. Những dòng code lỗi hiện ra rồi biến mất, lặp đi lặp lại như một trò đùa tàn nhẫn của chiếc máy tính đã chạy quá tải cả ngày hôm nay. Cậu đưa tay xoa mạnh hai bên thái dương, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò lổm ngổm bên trong hộp sọ, gặm nhấm từng tế bào não đã kiệt sức.
Linh hồn cậu đã bay khỏi xác từ ba tiếng trước. Giờ chỉ còn cái xác ngồi đây, hoạt động bằng quán tính và nỗi sợ deadline.
Mùi cà phê nguội lẫn với mùi giấy in và mùi máy lạnh cũ kỹ tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt. Điều hòa đã tắt từ chín giờ tối để tiết kiệm điện, nhưng hơi lạnh vẫn còn đọng lại trong không gian, len lỏi qua lớp áo khoác mỏng, bám vào da thịt.
"Đăng, xong chưa?"
Trưởng nhóm ló đầu khỏi phòng họp. Anh ta tên Huy – một người đàn ông ngoài ba mươi với khuôn mặt tròn phúc hậu, lúc nào cũng tươi cười như thể cuộc đời này không có gì phải buồn. Nụ cười hiền lành như Phật Di Lặc, nhưng ánh mắt sau cặp kính cận thì sắc lạnh hơn cả lưỡi dao rọc giấy. Thứ ánh mắt nói rằng: "Tao không quan tâm mày có khó khăn gì, deadline là deadline."
"Dạ... gần rồi anh."
"Cố lên nhé. Công ty mình là gia đình mà."
Cửa phòng họp khép lại với tiếng "cách" khô khan, vang vọng trong không gian trống trải. Quang Đăng nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ ép một lúc lâu, rồi khẽ cười nhạo trong lòng. Gia đình? Một gia đình mà ai cũng phải tranh nhau deadline đến mức mất cả hồn vía, một gia đình mà người ta nhìn nhau qua những con số KPI và bảng chấm công, thì đúng là "hạnh phúc" theo một cách rất hiện đại. Thứ hạnh phúc mà cậu đã theo đuổi suốt ba năm kể từ khi ra trường.
Cậu liếc nhìn ly cà phê nguội ngắt bên cạnh. Mặt nước đã nổi một lớp váng mỏng màu nâu nhạt. Vài hạt bụi li ti lơ lửng trên bề mặt, không chìm xuống cũng không tan đi. Cậu tự hỏi không biết mình có đang giống những hạt bụi đó không – lơ lửng, mắc kẹt, không đi đâu được.
Điện thoại rung lên. Tiếng rung khẽ khàng nhưng trong không gian tĩnh mịch, nó nghe rõ mồn một như tiếng ai đó gõ nhẹ vào cửa kính.
Mẹ gửi tin nhắn:
"Khuya rồi đó con. Về sớm nghe."
Ngón tay Quang Đăng khựng lại trên bàn phím. Cậu nhìn dòng chữ một lúc, cảm giác có thứ gì đó vừa mềm vừa đau nhói lên trong lồng ngực. Đã bao lâu rồi cậu chưa về nhà ăn một bữa cơm tối? Đã bao lâu rồi cậu chưa ngồi nói chuyện với mẹ quá mười phút mà không bị công việc cắt ngang? Cậu không nhớ nữa. Cuộc sống của cậu giờ chỉ còn là một chuỗi những deadline nối tiếp nhau, như những mắt xích không bao giờ đứt.
Cậu gõ vội:
"Con sắp về rồi mẹ ạ."
Gửi xong, cậu lại quay về với đống code. Nhưng lần này, cậu không còn tập trung được nữa. Cảm giác mệt mỏi dâng lên như một cơn sóng, kéo theo những suy nghĩ lộn xộn. Mình đang làm cái gì đây? Mình đã hai mươi sáu tuổi. Hai mươi sáu tuổi, và cuộc đời mình chỉ xoay quanh những con số trên màn hình. Làm vì tiền? Vì áp lực? Hay chỉ vì đã quá quen với việc chạy theo những con số không có hồn, đến nỗi quên mất mình từng có những giấc mơ khác?
Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu, nhưng cậu không có thời gian để trả lời. Deadline vẫn đang đếm ngược từng giây.
Mười hai giờ mười ba phút.
Quang Đăng bước ra khỏi tòa nhà văn phòng với chiếc balo nặng trĩu sau lưng. Cửa kính tự động mở ra với tiếng "xì" nhẹ, và ngay lập tức, không khí lạnh ẩm của đêm Sài Gòn ập vào mặt. Mưa đã thưa hơn, nhưng hơi nước vẫn còn lơ lửng trong không khí, tạo thành một màn sương mỏng khiến mọi thứ trở nên nhòe nhoẹt.
Đường phố vắng vẻ đến lạ. Không một bóng người. Không một tiếng rao đêm. Chỉ có tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy qua, tiếng động cơ rồ ga vọng vào những con hẻm tối rồi tắt lịm như bị bóng đêm nuốt chửng. Ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu trên mặt đường ướt át, tạo thành những vệt sáng dài ngoằn ngoèo như những con rắn vàng đang bò trên mặt nhựa.
Quang Đăng kéo khẩu trang lên cao hơn, cố gắng thu mình lại trong chiếc áo khoác mỏng. Cái lạnh không quá buốt, nhưng nó dai dẳng và khó chịu, như có ai đó liên tục thổi nhẹ vào gáy. Cậu rảo bước nhanh hơn về phía bãi gửi xe, nhưng rồi chợt chậm lại khi đi ngang qua cửa kính một tiệm tiện lợi đã đóng cửa.
Thói quen. Cậu vô thức liếc nhìn bản thân trong lớp kính phản chiếu.
Rồi cậu khựng lại.
Trong hình phản chiếu lờ mờ – phía sau lưng cậu – có một người đứng đó.
Một người đàn ông mặc áo đen dài chạm gót, kiểu áo cổ xưa mà cậu chỉ thấy trong phim cổ trang. Mái tóc đen dài xõa xuống vai, khẽ lay động dù không có gió. Khuôn mặt trắng bệch như người mất máu, nhưng đường nét lại sắc lạnh và hoàn mỹ đến mức phi thực. Và đôi mắt – đôi mắt sâu hun hút như hai cái giếng không đáy, đen ngòm, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào – đang nhìn thẳng vào cậu qua lớp kính.
Quang Đăng giật bắn mình. Tim cậu như bị ai đó bóp nghẹt trong một giây. Cậu quay phắt lại, động tác nhanh đến mức suýt trượt chân trên vỉa hè ướt.
Phía sau hoàn toàn trống không.
Không người đàn ông áo đen. Không bóng dáng nào cả. Chỉ có cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi mưa và khói xe và một thứ mùi gì đó rất nhẹ, rất mơ hồ – như mùi nhang khói, như mùi của những ngôi chùa cũ kỹ.
"...Mẹ kiếp."
Cậu lẩm bẩm, tự cười nhạo bản thân. Làm việc quá sức đến mức sinh ảo giác rồi. Mấy hôm nay ngủ có hơn ba tiếng một ngày, không điên mới lạ. Cậu lắc đầu mạnh, như muốn lắc cả cái ảo ảnh quái quỷ kia ra khỏi tâm trí, rồi định bước tiếp.
Điện thoại lại rung.
Tin nhắn từ một đồng nghiệp trong nhóm chat công ty:
"Về chưa mày? Nghe bảo ngã tư phía trước mới có tai nạn đó. Đi cẩn thận."
Quang Đăng vừa đọc vừa bước xuống lòng đường. Đèn giao thông đang ở những giây cuối của đèn xanh. Cậu tính toán nhanh trong đầu: còn ba giây, đủ để vượt qua nếu đi nhanh. Cậu tăng tốc, bước chân gấp gáp hơn, mũi giày vấp nhẹ vào mép vỉa hè.
Một tiếng còi xe chói tai đột ngột xé toạc màn đêm.
KÉT----------!!!!
Âm thanh kinh hoàng của bánh xe ma sát với mặt đường nhựa ướt. Ánh đèn pha trắng lòa đâm thẳng vào mắt cậu như một vụ nổ ánh sáng, xóa nhòa tất cả mọi thứ trong tầm nhìn.
Và trong khoảnh khắc đó, khi thời gian dường như bị ai đó bấm nút tua chậm, khi mọi âm thanh đột nhiên trở nên méo mó và xa xăm như phát ra từ dưới nước – Quang Đăng thấy rõ ràng.
Ngay giữa đường, giữa làn xe đang lao tới, có một bóng người đứng đó.
Áo đen dài. Tóc dài bị gió thổi tung. Đôi mắt lạnh như vực sâu không đáy.
Chính là người đàn ông cậu vừa thấy trong kính phản chiếu.
Người kia nhìn cậu. Và lần này, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, chậm rãi, tạo thành một nụ cười không chút ấm áp nào. Nụ cười của một kẻ vừa nhìn thấy thứ mình đang tìm kiếm.
Rồi mọi thứ vỡ òa.
ẦM!!!
Một cú va chạm kinh hoàng. Cơ thể Quang Đăng bị hất tung lên không trung như một con rối bị cắt đứt dây. Cậu không cảm thấy đau – ít nhất là không phải ngay lập tức. Chỉ có cảm giác bay, cảm giác trọng lực đột nhiên biến mất, và bầu trời đêm với những ánh đèn thành phố quay cuồng trong tầm mắt.
Rồi bóng tối ập đến, nuốt chửng tất cả.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.
Tiếng máy đo nhịp tim kêu "bíp... bíp... bíp..." đều đều, đơn điệu đến mức gần như thôi miên.
Quang Đăng mở mắt. Phải mất mấy giây hình ảnh mới chịu hội tụ lại. Trần nhà trắng toát, loang lổ những vết ố vàng cũ kỹ. Những vết nứt nhỏ li ti chạy dọc theo góc tường như những đường mạch máu trên da, nối từ góc phòng này sang góc phòng khác. Một chiếc quạt trần cũ kỹ quay chầm chậm, mỗi vòng quay lại phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Cậu cố gắng ngồi dậy. Nhưng ngay khi cơ bụng vừa co lại, một cơn đau dữ dội ập đến, như thể có ai đó vừa dùng búa tạ đập liên tục vào từng thớ cơ trên cơ thể. Mỗi hơi thở đều mang theo vị máu tanh nơi cuống họng và cảm giác đau nhói từ lồng ngực. Cậu ho sặc sụa, rồi lại đổ gục xuống gối.
"...Bệnh viện?"
Giọng cậu khàn đặc, như thể đã không nói chuyện trong nhiều ngày.
Cậu nhìn quanh. Phòng bệnh tối om. Chỉ có ánh đèn từ hành lang bên ngoài hắt vào qua khe cửa kính mờ, tạo thành một vệt sáng vàng nhạt chạy dài trên sàn gạch lạnh. Đồng hồ treo tường chỉ 2 giờ 14 phút sáng. Kim giây vẫn chạy, nhưng tiếng "tích tắc" nghe sao mà chậm chạp, nặng nề.
Không có y tá. Không có bác sĩ. Không có tiếng bước chân hay tiếng nói chuyện. Không có cả tiếng còi xe cấp cứu từ bên ngoài.
Chỉ có sự im lặng.
Một sự im lặng dày đặc và nặng nề, như thể cả tòa nhà đang nín thở. Như thể nó đang chờ đợi một điều gì đó.
"Kỳ lạ..."
Cậu nhớ mình bị tông xe. Một cú tông mạnh đến mức lẽ ra phải gãy xương, nếu không muốn nói là tệ hơn. Nhưng sao bây giờ cậu vẫn còn ý thức? Và sao lại không có ai ở đây? Sao một bệnh viện, dù là vào lúc hai giờ sáng, lại có thể yên tĩnh đến mức đáng sợ như thế này?
Tạch.
Đèn phòng vụt tắt.
Không phải tắt dần, mà là phụt đi như bị ai đó rút phích cắm. Bóng tối đột ngột bao trùm lấy Quang Đăng như một tấm chăn lạnh ngắt, dày và nặng. Cậu ngồi im thin thít trên giường, sống lưng lạnh toát. Tim cậu bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều mạnh đến mức cậu có thể nghe thấy nó trong tai mình.
Ngoài hành lang vang lên tiếng dép lẹp xẹp.
Một tiếng.
Rồi hai tiếng.
Như có ai đó đang kéo lê đôi chân trên sàn gạch lạnh. Tiếng dép vang lên đều đều, chậm rãi, mỗi tiếng cách nhau một khoảng im lặng dài đến nghẹt thở. Và chúng đang tiến lại gần.
Lẹp xẹp.
Lẹp xẹp.
Lẹp xẹp.
Âm thanh dừng lại. Ngay trước cửa phòng bệnh.
Quang Đăng nuốt nước bọt. Cổ họng cậu khô khốc như giấy nhám. Cậu muốn gọi người – bất kỳ ai – nhưng không tài nào phát ra được tiếng. Như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng cậu.
Cửa từ từ mở ra.
Kẽo kẹt... kẽo kẹt...
Âm thanh của bản lề cũ kỹ kéo dài một cách tra tấn. Cánh cửa mở chậm đến mức Quang Đăng có thể thấy từng centimet ánh sáng vàng nhạt từ hành lang lọt vào phòng.
Một y tá bước vào. Chiếc áo blouse trắng đồng phục, nhưng loang lổ những vết bẩn màu nâu sẫm không rõ nguồn gốc – những vết bẩn trông như đã ở đó từ rất lâu. Đầu cô ta cúi thấp, mái tóc dài ướt át rũ rượi che khuất gần hết khuôn mặt. Vài giọt nước – hay thứ gì đó đặc quánh hơn nước – nhỏ xuống sàn gạch, tạo thành những giọt lách tách.
Quang Đăng vừa định mở miệng thì ánh mắt cậu khựng lại.
Chân cô ta... không chạm đất.
Hai ống quần trắng trống rỗng, lơ lửng cách mặt sàn chừng gang tay. Không có giày. Không có dép. Không có gì cả. Chỉ có khoảng không trống rỗng bên dưới, như thể cô ta đang bị treo lên bởi những sợi dây vô hình.
Tim Quang Đăng hụt một nhịp. Máu trong người cậu như đông lại thành đá.
Y tá chầm chậm ngẩng đầu. Động tác giật cục, không tự nhiên, như một con rối bị điều khiển bởi những sợi dây vụng về. Mái tóc ướt rẽ sang hai bên, để lộ khuôn mặt trắng bệch, bầm dập. Đôi mắt đen ngòm – đen hoàn toàn – không có lòng trắng, không có con ngươi, chỉ là hai hố sâu hun hút như nuốt chửng mọi ánh sáng.
"...Thấy được rồi à?"
Giọng nói khàn đặc, như có nước đang sôi sùng sục trong cổ họng. Như thể người này đã chết đuối từ rất lâu và nước vẫn còn đọng lại trong phổi.
Quang Đăng đông cứng. Não cậu bắt đầu gào thét trong im lặng, mọi bản năng sinh tồn đồng loạt hét lên cùng một lúc: Chạy đi. Chạy đi. CHẠY ĐI.
Y tá đột nhiên lao tới. Không phải đi, không phải chạy – mà là lao vút đi như một mũi tên, khoảng cách giữa hai người bị nuốt chửng trong chưa đầy nửa giây. Khuôn mặt trắng bệch đó phóng thẳng về phía cậu, miệng há rộng thành một cái hố đen ngòm.
"Aaaa!!!"
Quang Đăng bật khỏi giường theo bản năng. Cơn đau từ vết thương bị bỏ lại phía sau, bị adrenaline đè bẹp hoàn toàn. Cậu lao thẳng về phía cửa, đập mạnh vào cánh cửa khiến nó bật tung ra ngoài, rồi chạy vội ra hành lang.
Rồi cậu chết sững.
Cả hành lang bệnh viện đầy "người".
Một ông lão ngồi gục trên ghế chờ, cái cổ xoay ngược ra sau một cách phi tự nhiên, mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà. Một đứa bé gái mặc áo bệnh nhân đang bò bằng bốn chân trên trần hành lang, mái tóc dài rũ xuống lòng thòng như những sợi dây thòng lọng. Một người phụ nữ trẻ đứng dựa vào tường, ôm cái bụng rách toác, máu đen chảy thành dòng xuống sàn gạch, miệng bà ta mở ra như đang khóc nhưng không hề có âm thanh nào phát ra. Xa hơn, một bóng người không rõ hình thù đang đung đưa trên chiếc quạt trần, cứ lắc lư, lắc lư như một con lắc đồng hồ.
Tất cả bọn họ... đồng loạt quay sang nhìn cậu.
Không khí lạnh buốt như nước đá tràn vào phổi Quang Đăng. Cậu run đến mức chân mềm nhũn, lưng dán chặt vào bức tường phía sau. Mồ hôi lạnh toát ra từ sau gáy, chảy dọc sống lưng. Hơi thở cậu gấp gáp, ngắn và nông, như người sắp chết đuối.
Chưa bao giờ cậu cảm thấy lạnh như thế này. Cái lạnh không phải từ nhiệt độ – mà từ một thứ gì đó sâu hơn, nguyên thủy hơn. Cái lạnh của nỗi sợ thuần túy nhất, thứ nỗi sợ đã được khắc vào DNA của loài người từ thuở còn sống trong hang động.
"...Mình... mình chết rồi sao?"
Ngay lúc ấy, một bàn tay lạnh ngắt chụp lấy vai cậu từ phía sau.
Năm ngón tay thon dài, cứng và lạnh như thép đông đá, bóp nhẹ lên bả vai. Cái lạnh từ bàn tay đó không giống bất kỳ thứ lạnh nào cậu từng biết – nó thấm xuyên qua lớp vải áo, xuyên qua da thịt, chạm thẳng vào xương tủy.
"Ồn chết đi được."
Giọng đàn ông trầm thấp vang lên ngay bên tai, mang theo một sự kiêu ngạo và chán chường không thèm giấu diếm. Giọng nói đó không lớn, nhưng trong không gian im lặng đến nghẹt thở của hành lang, nó vang lên rõ mồn một như tiếng sấm.
"Toàn lũ hạ đẳng."
Quang Đăng quay phắt lại.
Người đàn ông áo đen đứng đó.
Cao lớn hơn cậu nửa cái đầu. Khuôn mặt sắc lạnh, góc cạnh, đẹp đến mức gần như phi thực – thứ vẻ đẹp khiến người ta vừa muốn nhìn thêm vừa muốn quay mặt đi. Đôi mắt sâu hun hút, đen ngòm như bóng tối dưới đáy giếng cổ. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau lưng, vài lọn vương trên vai áo đen cổ xưa đã bạc màu theo thời gian.
Chính là kẻ cậu nhìn thấy trước lúc tai nạn. Chính là kẻ đã đứng giữa đường.
Đám quỷ trong hành lang bỗng đồng loạt lùi lại. Những tiếng rên rỉ, khóc lóc im bặt. Một số thậm chí run rẩy – những cái run trông thấy rõ ràng, như chuột gặp phải mèo. Không khí trong hành lang đột nhiên thay đổi, trở nên đặc quánh và nặng nề hơn, như thể chính không gian cũng đang cúi mình trước sự hiện diện của người này.
Người đàn ông cúi xuống nhìn Quang Đăng. Ánh mắt hắn quét qua khuôn mặt cậu, từ trán xuống cằm, rồi dừng lại ở đôi mắt đang mở to vì kinh hoàng. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo – nụ cười của kẻ vừa tìm thấy một món đồ hữu ích.
"Ngươi."
Hắn dừng lại một nhịp, như đang thưởng thức phản ứng của con mồi.
"Thể chất không tệ."
Quang Đăng còn chưa kịp hiểu gì – chưa kịp hỏi "ông là ai", chưa kịp phản ứng – thì đối phương đã đưa tay bóp cằm cậu. Những ngón tay dài và lạnh áp vào da thịt. Cái lạnh từ đầu ngón tay thấm thẳng vào trong, như xác chết ngâm dưới sông sâu hàng trăm năm.
"Ta cần một nơi trú tạm."
"...Hả?"
"Cho nên."
Ánh mắt người kia tối sầm lại. Đồng tử đen lan rộng, nuốt chửng toàn bộ lòng trắng, biến đôi mắt thành hai vực thẳm không đáy. Không khí xung quanh hắn bắt đầu dao động, những vệt đen như sương mù bắt đầu lan ra từ dưới chân.
"Từ hôm nay, cơ thể ngươi là của ta."
Một luồng khí lạnh kinh khủng – lạnh đến mức Quang Đăng cảm thấy tim mình như ngừng đập trong một giây – đột nhiên xuyên thẳng vào ngực cậu. Cảm giác như có một bàn tay băng giá vừa thọc qua lồng ngực, nắm lấy trái tim đang đập và bóp nhẹ. Cậu đau đến mức há miệng nhưng không thể hét lên – không một âm thanh nào thoát ra được. Cả hành lang rung chuyển, những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy điên loạn, vài cái vỡ tung, mảnh thủy tinh rơi lả tả như mưa. Đám quỷ đồng loạt tru lên – những tiếng tru thất thanh, hoảng loạn, vang vọng trong không gian – rồi tan biến vào bóng tối như sương mù bị gió thổi, như chưa từng tồn tại.
Quang Đăng cảm nhận được thứ gì đó đang chui vào trong cậu. Không phải qua da thịt – mà qua một thứ sâu hơn, một nơi mà cậu không biết mình có. Một thứ lạnh lẽo, nặng nề, và cổ xưa. Nó cuộn tròn lại trong lồng ngực cậu, như một con rắn vừa tìm được hang.
Trong khoảnh khắc ý thức chìm xuống – chìm nhanh như một viên sỏi rơi vào vực thẳm không đáy – Quang Đăng nghe thấy tiếng cười khẽ bên tai. Một tiếng cười trầm thấp, mang theo sự thỏa mãn và một chút gì đó gần như... thích thú.
"Đừng chết sớm quá."
Một khoảng dừng nhỏ. Và rồi, như một lời nguyền, như một câu chào, cái tên của cậu được thốt ra bằng giọng nói trầm thấp đó – chậm rãi, rành rọt, như thể hắn đã biết nó từ rất lâu.
"Quang Đăng."
Bóng tối nuốt chửng tất cả.
Được yêu thích bởi: Uyh, Namjun, Xuan, Tác Tác, Lou, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Quản trị viên, Tung
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.