Chương 2: Quỷ Vương Và Phòng Trọ Giá Rẻ
Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!
Quang Đăng tỉnh dậy trong tiếng còi xe inh ỏi.
Ánh nắng chói chang đập thẳng vào mặt khiến cậu nhăn nhó mở mắt. Từng tia nắng như những mũi kim đâm vào giác mạc đã quen với bóng tối. Cậu chớp mắt liên tục, cố gắng điều chỉnh tiêu cự, nhưng mọi thứ vẫn nhòe nhoẹt như bị phủ một lớp dầu mỡ. Phải mất mấy giây cậu mới nhận ra mình đang nằm trên một chiếc ghế đá lạnh ngắt, cứng ngắc, trước cổng bệnh viện.
Bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt vẫn còn mặc trên người. Vải thô ráp cọ vào da, hơi lạnh từ mặt ghế đá thấm qua lớp quần mỏng khiến cậu rùng mình. Mùi thuốc sát trùng vẫn còn vương trên tóc, trên da, trộn lẫn với mùi khói xe và bụi đường từ con phố trước mặt.
“…Đây là đâu?”
Giọng cậu khàn đặc. Cổ họng khô rát như có giấy nhám cọ vào. Cậu đưa tay ôm đầu – một cơn đau buốt từ thái dương lan ra khắp hộp sọ, như có ai đó vừa lấy búa tạ bổ thẳng vào đỉnh đầu. Toàn thân ê ẩm, nhức mỏi, từng khớp xương như bị tháo rời ra rồi lắp lại một cách cẩu thả.
Một cô lao công đang quét lá khô gần đó dừng chổi, nhìn cậu bằng ánh mắt cực kỳ quen thuộc – thứ ánh mắt vừa thương hại vừa chán chường, như thể bà đã thấy cảnh này hàng trăm lần rồi.
“Lại thêm một thằng thất tình ngủ ngoài đường.”
Quang Đăng không buồn đính chính. Cậu bật dậy – cơn đau lập tức phản đối bằng một nhát đập dữ dội trong hộp sọ khiến cậu suýt ngã nhào.
Và rồi ký ức đêm qua ập về.
Hành lang bệnh viện tối om.
Những thứ không phải người – y tá không chân, ông lão cổ ngược, đứa bé bò trên trần.
Người đàn ông áo đen.
Câu nói cuối cùng vang lên trong đầu như một bản án:
“Cơ thể ngươi là của ta.”
"Mẹ nó…”
Quang Đăng tái mặt. Cậu vội cúi xuống nhìn cơ thể mình, hai tay chạm khắp người theo bản năng.
Tay chân đầy đủ. Tim vẫn đập. Không mọc thêm đầu hay xúc tu gì hết. Nhưng có một cảm giác kỳ lạ trong lồng ngực – một thứ gì đó lành lạnh, lạ hoắc, như có một mảnh băng nhỏ vừa được cấy vào ngay dưới xương ức.
“…Mình còn sống?”
“Chưa hẳn.”
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai – gần đến mức cậu gần như cảm nhận được hơi lạnh phả vào vành tai. Không phải từ bên ngoài. Nó vang lên từ bên trong, như thể có ai đó vừa thì thầm thẳng vào não cậu.
Quang Đăng giật bắn người, suýt rơi khỏi ghế đá.
“AI ĐÓ?!”
Mấy người đi đường quay sang nhìn cậu với ánh mắt cảnh giác – thứ ánh mắt người ta dành cho những kẻ vừa trốn khỏi khoa tâm thần.
Giọng kia lại vang lên, lần này còn lười biếng hơn, pha chút chán chường:
“Ngươi hét nữa là ta bóp chết ngươi.”
Quang Đăng đông cứng. Toàn thân cậu lạnh toát, từng sợi lông trên cánh tay dựng đứng. Cậu thì thào, giọng run rẩy:
“…Anh đang ở đâu?”
“Trong người ngươi.”
“…Cái gì?”
“Một nơi chật hẹp, dơ bẩn, dương khí yếu ớt. Cơ thể ngươi đúng là vô dụng ngoài mong đợi.”
Quang Đăng đứng chết máy ba giây – ba giây dài như ba thế kỷ. Tất cả những gì cậu từng biết về thế giới, về khoa học, về logic, đang sụp đổ như một tòa nhà bị đánh sập. Cậu vừa bị tai nạn. Cậu vừa thấy ma. Và bây giờ có một giọng nói lạ đang ở trong cơ thể cậu, chê cơ thể cậu như chê một căn nhà thuê ọp ẹp.
Rồi:
“ĐM!!!!!!”
Ba mươi phút sau.
Quang Đăng ngồi trong quán phở ven đường, lưng dựa vào chiếc ghế nhựa đỏ ọp ẹp, gương mặt trắng bệch như người vừa biết mình nợ ngân hàng tám tỷ. Mùi nước lèo bò bốc lên thơm nức, mỡ hành xanh mướt nổi lềnh bềnh trên mặt tô phở, nhưng cậu không ăn nổi. Đũa gác ngang miệng tô, đôi mắt thất thần nhìn vào làn khói mỏng đang tan dần trong không khí.
Cậu đã mượn tạm chiếc áo khoác của một bác bảo vệ tốt bụng để che đi bộ đồ bệnh nhân. Không ai trong quán để ý đến cậu – một thằng thanh niên ngồi lầm lì trước tô phở đang nguội dần.
“Cho nên…”
Quang Đăng cất giọng thì thào, cố gắng giữ cho giọng mình không run quá mức.
“Anh là quỷ?”
“Quỷ?”
Giọng nói trong đầu cậu cười khẩy – một tiếng cười ngắn, lạnh, mang đầy vẻ khinh thường.
“Đừng dùng từ thấp kém đó với bản tọa.”
“…”
“Ta là Thừa Hạo.”
Quang Đăng nhăn mặt. Cái tên này nghe như bước ra từ một bộ phim cổ trang Trung Quốc chiếu lúc mười giờ đêm – mấy bộ mà mẹ cậu hay xem, có mấy ông tóc dài bay bay, tay cầm kiếm, suốt ngày nói mấy câu đao to búa lớn.
“…Nghe như tên nhân vật cổ trang Trung Quốc.”
“?”
“Không có gì.”
Quang Đăng ôm đầu. Cơn đau vẫn chưa dứt, mà giờ còn thêm một cơn đau khác – cơn đau của sự hoang mang tột độ. Cậu cố gắng sắp xếp mọi thứ trong đầu, nhưng càng cố, mọi thứ càng rối tung lên như một mớ dây điện bị chuột cắn.
“Vậy tại sao anh ở trong người tôi?!”
“Linh hồn ta bị thương.”
“Liên quan gì tôi?!”
“Ngươi phù hợp.”
Quang Đăng trợn mắt. Phù hợp? Phù hợp cái gì? Nghe cứ như mấy quảng cáo “tìm người phù hợp để ghép thận” nhưng mà là ghép… hồn ma?
"Nghe giống bắt cóc nội tạng ghê vậy trời…”
Thừa Hạo im lặng vài giây. Khi giọng hắn vang lên trở lại, nó lạnh hơn hẳn:
“Ta cứu mạng ngươi.”
“…Hả?”
“Nếu không có ta giữ hồn lại, ngươi đã chết ở ngã tư từ đêm qua.”
Quang Đăng khựng lại. Hình ảnh ánh đèn pha trắng lòa lao tới hiện lên sắc nét trong đầu – ánh sáng chói mắt, tiếng còi xe rít lên, và bóng người áo đen đứng giữa đường. Cảm giác bay lên, trọng lực biến mất, rồi bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
Sống lưng cậu lạnh toát. Một nỗi sợ muộn màng dâng lên trong lồng ngực – nỗi sợ của một người vừa nhận ra mình đã suýt chết mà không hề hay biết.
“…Vậy giờ sao?”
Giọng cậu nhỏ hơn hẳn.
“Ta cần hồi phục.”
“Bằng cách?”
“Hấp thu âm khí.”
“Nghe nguy hiểm dữ.”
“Và ngươi sẽ giúp ta.”
Quang Đăng suýt bóp gãy đôi đũa tre trong tay. Cậu nghiến răng:
“Khoan đã. Tôi chưa đồng ý!”
“Không quan trọng.”
“…Anh bị điên à?!”
“Ngươi muốn chết cũng được.”
“…”
“Hiện tại linh hồn ngươi và ta đã nối với nhau. Nếu ta tan biến, ngươi cũng chết.”
Quang Đăng lặng người. Đôi đũa trong tay cậu khẽ run. Mọi thứ xung quanh dường như chậm lại – tiếng xe cộ ngoài đường, tiếng nói chuyện của mấy vị khách bàn bên, tiếng nước lèo sôi ùng ục trong nồi. Tất cả trở nên xa xăm, như thể cậu đang đứng ngoài cuộc đời mình mà nhìn vào.
Trong đầu cậu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Mình bị quỷ cưỡng ép cài chung hệ điều hành rồi.
Buổi chiều.
Quang Đăng trở về phòng trọ.
Căn phòng chưa tới hai mươi mét vuông nằm cuối con hẻm nhỏ trên đường Cách Mạng Tháng Tám. Nắng chiều hắt thẳng vào mái tôn, biến căn phòng thành một cái lò hấp bánh bao khổng lồ. Hơi nóng bốc lên từ trần nhà, từ tường gạch, từ sàn gạch men nứt vỡ. Mùi ẩm mốc lẫn với mùi mì gói và mồ hôi tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức khó thở.
Cậu vừa mở cửa thì giọng Thừa Hạo vang lên đầy ghét bỏ – một sự ghét bỏ thuần túy và không hề che giấu:
“…Chuồng chó?”
“Nhà tôi đó!”
Quang Đăng gắt lên, bực mình đến mức quên mất mình đang nói chuyện với một con quỷ.
“Nơi này còn nhỏ hơn mộ thất của thuộc hạ thấp nhất dưới trướng ta.”
“Vậy anh về âm phủ ở đi!”
“Không về được.”
“…Ờ.”
Quang Đăng mệt mỏi đá balo sang một bên. Chiếc balo vải đen cũ kỹ lăn vào góc tường, đụng phải chồng sách chất đống chưa kịp dọn. Cậu ngã vật xuống nệm – tấm nệm mút mỏng dính lún xuống dưới sức nặng, phát ra tiếng lò xo kẽo kẹt.
Yên tĩnh vài giây. Chỉ có tiếng quạt máy quay vù vù và tiếng xe chạy ngoài đường vọng vào qua ô cửa sổ nhỏ xíu.
Sau đó, Thừa Hạo lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc:
“Bàn thờ đâu?”
“Hả?”
“Ngươi không thờ tổ tiên?”
Quang Đăng chớp mắt, quay đầu nhìn về phía góc phòng, nơi có một cái kệ gỗ nhỏ đóng đầy bụi.
“…Có ảnh ông nội.”
“Nhang?”
“Rằm mới thắp.”
Thừa Hạo im lặng rất lâu – lâu đến mức Quang Đăng tưởng hắn đã ngủ quên hay bỏ đi đâu mất. Rồi giọng hắn cuối cùng cũng vang lên, chậm rãi và khó tin, như thể vừa phát hiện ra một sự thật quá sức chịu đựng:
“Nhân loại bây giờ sống kiểu gì vậy?”
Quang Đăng không buồn trả lời. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tin rằng tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mơ dài. Rằng cậu sẽ mở mắt ra và thấy mình đang nằm trong bệnh viện thật, với y tá thật và bác sĩ thật. Rằng không có con quỷ nào trong người cậu hết.
Nhưng cái lạnh trong lồng ngực vẫn ở đó – dai dẳng, âm thầm, như một lời nhắc nhở.
Đêm xuống.
Mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, tạo thành một bản nhạc buồn và đều đều. Không khí ban đêm dịu hơn một chút, nhưng độ ẩm tăng cao khiến căn phòng càng thêm ngột ngạt. Quang Đăng nằm trên nệm, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố vàng. Cậu đang cố tự thuyết phục bản thân rằng tất cả chỉ là ác mộng. Một cơn ác mộng do làm việc quá sức. Có thể ngày mai thức dậy mọi thứ sẽ bình thường.
Cho đến khi…
Tivi tự bật.
Rèeeeeee—
Màn hình bừng sáng trong bóng tối, nhưng không hiện kênh nào cả. Chỉ toàn nhiễu trắng – những hạt tuyết đen trắng nhảy múa điên cuồng, kèm theo tiếng rè rè chói tai như có ai đó đang cào móng tay vào loa.
Quang Đăng cứng người. Toàn thân cậu lạnh buốt, như thể ai đó vừa đổ một xô nước đá dọc sống lưng. Tay cậu bấu chặt lấy mép nệm, móng tay cắm sâu vào lớp mút mỏng. Cậu nhớ rất rõ – tối nay cậu chưa hề bật tivi. Thậm chí, cái tivi này đã hỏng từ hai tháng trước, cậu chỉ để đó vì chưa có tiền mua cái mới.
“…Thừa Hạo.”
Giọng cậu run lên, nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Ta thấy.”
Giọng Thừa Hạo bình thản đến mức đáng ghét.
“Cứu mạng.”
“Phiền.”
“ANH LÀ QUỶ VƯƠNG MÀ?!”
Trong tiếng rè rè hỗn loạn của màn hình, một khuôn mặt phụ nữ từ từ hiện ra. Thoạt đầu chỉ là những đường nét mờ nhạt sau lớp nhiễu, rồi rõ dần, rõ dần. Tóc đen dài phủ kín mặt, từng lọn tóc ướt sũng dính chặt vào da. Làn da trắng bệch, bầm tím, như người chết đuối đã ngâm nước nhiều ngày. Và nước – nước không ngừng chảy từ người cô ta, tong tong xuống sàn gạch, tạo thành một vũng nước đen ngòm đang lan rộng.
Quang Đăng cảm thấy nhiệt độ căn phòng tụt xuống một cách kinh khủng. Hơi thở cậu biến thành những làn khói trắng mỏng. Cậu run lên, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ nguyên thủy đang siết chặt lấy tim mình.
Người phụ nữ trên TV đột nhiên ngẩng đầu. Mái tóc rẽ sang hai bên, để lộ đôi mắt trợn trắng – không có con ngươi, chỉ toàn lòng trắng dã, đỏ ngầu những mạch máu vỡ. Cái cổ cô ta kéo dài bất thường, lắc lư như một con rắn.
Rồi cô ta bắt đầu bò ra khỏi màn hình.
Những ngón tay trắng bệch, nhăn nheo vì ngâm nước, bấu chặt vào viền tivi. Từng đốt ngón tay bẻ quặt ra sau một cách phi tự nhiên. Tiếng xương khớp kêu răng rắc trong không gian yên tĩnh. Rồi đến cánh tay, rồi cái đầu, rồi cả thân hình ướt sũng từ từ chui ra khỏi màn hình như một con sâu khổng lồ đang chui ra khỏi cái kén.
Quang Đăng: “…Má ơi.”
Cậu chụp ngay cây chổi tre dựng cạnh cửa – vũ khí duy nhất trong tầm tay.
“Đừng qua đây nha chị! Tôi là dân IT chứ không phải thầy trừ tà đâu!”
Con ma tóc dài bò lổm ngổm trên sàn gạch lạnh. Mỗi lần nó di chuyển, vũng nước đen lại lan rộng thêm một chút. Miệng nó mở ra, phát ra tiếng cười khàn đặc, như có nước đang sôi sùng sục trong cổ họng:
“Trả… mạng…”
“Trả cái gì?! Tôi còn chưa đóng tiền điện nữa mà!”
Vụt.
Không khí đột nhiên thay đổi. Nhiệt độ vốn đã thấp nay còn xuống thấp hơn nữa – lạnh đến mức Quang Đăng cảm thấy tủy trong xương mình như đông lại.
Một bóng người hiện ra phía sau cậu.
Không phải từ ngoài cửa. Không phải từ trong bóng tối. Mà từ chính cơ thể cậu – một làn khói đen đặc quánh tách ra khỏi lưng cậu, ngưng tụ lại thành hình người. Áo đen tung nhẹ trong luồng không khí lạnh. Mái tóc dài khẽ lay động, dù trong phòng không hề có gió.
Thừa Hạo xuất hiện.
Lần đầu tiên Quang Đăng nhìn rõ hắn – không phải qua lớp kính phản chiếu, không phải trong khoảnh khắc cận kề cái chết ở ngã tư. Hắn đứng đó, ngay trước mặt cậu, bằng xương bằng thịt – hay ít nhất là bằng một thứ gì đó rất giống xương thịt. Cao hơn cậu gần cả cái đầu. Bờ vai rộng, dáng đứng thẳng tắp như một lưỡi kiếm. Khuôn mặt sắc lạnh, góc cạnh, đẹp đến mức không giống người thật – thứ vẻ đẹp khiến người ta vừa muốn nhìn thêm vừa muốn quay mặt đi. Đôi mắt đen sâu thẳm, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào, nhìn con ma nữ với vẻ chán ghét tột cùng.
“Cút.”
Chỉ một chữ.
ẦM!!!
Cả căn phòng rung mạnh. Những cuốn sách trên kệ đổ ào xuống. Bóng đèn trần nhấp nháy điên cuồng. Con ma nữ bị hất tung lên như một con búp bê vải, đập thẳng vào tường với một tiếng trầm đục, thạch cao trên tường nứt ra thành những đường chằng chịt.
Nó rú lên thảm thiết – một âm thanh méo mó, the thé, như tiếng thú bị thương.
Quang Đăng há hốc mồm, cây chổi trên tay suýt rơi xuống đất.
“…Ngầu dữ.”
Thừa Hạo nhíu mày, như thể vừa nghe thấy điều gì đó ngu ngốc nhất trên đời.
“Thứ cấp thấp cũng dám bò tới đây.”
Con ma nữ run rẩy co rúm dưới chân tường. Nước từ cơ thể nó không còn chảy nữa – như thể chính nỗi sợ đã làm đông cứng mọi thứ. Những ngón tay nó cào cấu xuống sàn gạch, để lại những vệt cào đen sì.
Nhưng đúng lúc ấy…
Mùi tanh lạnh đột nhiên lan ra – nồng nặc, kinh tởm, như mùi cá chết để lâu ngày. Không khí trong phòng bắt đầu xoáy nhẹ, rồi mạnh dần, như có một cơn lốc vô hình đang hình thành.
Biểu cảm của Thừa Hạo đổi khác.
Đôi mắt đen của hắn từ từ chuyển sang màu đỏ. Không phải màu đỏ của máu – mà là màu đỏ rực như than hồng, như có lửa đang cháy trong hốc mắt. Căn phòng tối dần, như thể chính ánh sáng cũng bị hút vào cơ thể hắn.
Quang Đăng cảm thấy nhiệt độ tụt xuống kinh khủng. Cậu run lên bần bật, hơi thở biến thành những đám khói trắng dày đặc.
Con ma nữ hoảng loạn. Giọng nó méo mó, vỡ vụn:
“Q-Quỷ Vương… tha… tha cho tôi…”
Thừa Hạo nhìn nó – không phải bằng sự chán ghét như lúc đầu. Mà bằng ánh mắt của một con dã thú đã bị bỏ đói quá lâu, vừa nhìn thấy con mồi. Khóe môi hắn từ từ nhếch lên, để lộ một nụ cười không chút ấm áp nào.
“Âm khí…”
Giọng hắn khàn hẳn đi, trầm thấp và khát khao.
“Đưa đây.”
Con ma nữ bắt đầu tan rã.
Không phải tan vào bóng tối như những con ma trong bệnh viện đêm qua. Mà bị hút về phía hắn – từng dải khói đen từ cơ thể nó bị kéo căng ra, xoắn lại, rồi chui thẳng vào lòng bàn tay Thừa Hạo. Cả căn phòng vang đầy tiếng khóc thét méo mó, tiếng rên rỉ đau đớn của con ma đang bị rút cạn từng chút một.
Quang Đăng giật mình. Cảm giác lạnh trong lồng ngực cậu cũng đang tăng lên – như thể thứ gì đó bên trong cậu cũng đang thức dậy, đang cựa quậy, đang đòi hỏi.
Cậu nhìn Thừa Hạo.
Và cậu thấy – đôi mắt đỏ rực đó không còn nhìn con ma nữ nữa. Nó đang nhìn cậu.
“Khoan! Anh định làm gì?!”
“Im.”
“Anh sắp ăn luôn nó à?!”
“Ta cần sức mạnh.”
Âm khí càng lúc càng dữ dội. Những đồ vật trong phòng bắt đầu rung lên – sách, chén đĩa, điện thoại, tất cả đều lắc lư như sắp bay lên. Mắt Thừa Hạo đỏ rực như hai hòn than, biểu cảm lạnh lùng ban đầu đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm – nguyên thủy, hoang dại, không còn lý trí.
Như một con thú chỉ còn biết đến cơn đói.
Quang Đăng chợt thấy sống lưng lạnh buốt. Không hiểu vì sao – nhưng cậu có một linh cảm rất rõ ràng, rất chắc chắn: nếu để tiếp tục, thứ này sẽ không dừng lại ở con ma kia. Mà chính cậu – người đang mang một nửa linh hồn của hắn – cũng sẽ bị nuốt chửng.
Cậu không suy nghĩ nữa.
“THỪA HẠO!”
Quang Đăng lao tới, nắm lấy tay hắn.
Lạnh buốt – như thể cậu vừa nắm phải một tảng băng ngàn năm. Cái lạnh thấu xương, thấu tủy, lan dọc theo cánh tay và tràn vào lồng ngực. Nhưng cậu không buông ra.
Trong khoảnh khắc chạm vào nhau, Thừa Hạo khựng lại.
Đôi mắt đỏ rực đối diện với cậu. Gần đến mức cậu có thể thấy những tia sáng đỏ đang chuyển động trong đó, như dung nham trong lòng núi lửa. Không gian như đông cứng. Tiếng rú của con ma nữ im bặt. Tiếng đồ vật rung lắc ngừng lại.
Vài giây trôi qua – dài như vài thế kỷ.
Rồi âm khí tan đi.
Đôi mắt Thừa Hạo nhắm lại. Khi mở ra lần nữa, màu đỏ đã biến mất, trả lại hốc mắt đen sâu thẳm. Hắn nhìn xuống bàn tay Quang Đăng đang nắm chặt lấy tay mình, rồi nhìn lên mặt cậu.
“…Phiền chết đi được.”
Hắn hất tay Quang Đăng ra, mạnh đến mức cậu loạng choạng lùi lại vài bước.
Rồi hắn tan biến – như sương mù bị gió thổi. Không một tiếng động.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Tiếng mưa ngoài mái tôn lại vang lên đều đều. Bóng đèn trần vẫn sáng – thứ ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt, nhưng là ánh sáng thật. Không còn bóng tối quỷ dị, không còn hơi lạnh thấu xương.
Chỉ còn Quang Đăng đứng thở hồng hộc giữa đống hỗn loạn. Sách vương vãi khắp sàn. Chén đĩa rơi lăn lóc. Và một mảng tường thạch cao vừa bị nứt toác.
Và con ma nữ – không còn là một thực thể đáng sợ nữa. Nó co ro trong góc phòng, nhỏ bé và run rẩy như một con thú bị thương. Từng mảng cơ thể nó mờ đi, như một bức ảnh đang bị tẩy xóa. Nước không còn chảy. Tiếng khóc cũng đã tắt.
Một lúc sau, nó yếu ớt ngẩng đầu lên. Đôi mắt trắng dã giờ đã có thể nhìn thấy một chút đồng tử – mờ nhạt, đau đớn, và tuyệt vọng.
Nó run rẩy giơ tay chỉ về phía nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Giọng nó thì thào, như tiếng gió thoảng:
“…Giúp tôi…”
Quang Đăng đứng chết trân. Cậu nhìn theo hướng tay con ma chỉ – cánh cửa nhà vệ sinh đang khép hờ, sau lớp kính mờ là bóng tối đặc quánh.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn.
Được yêu thích bởi: Uyh, Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Tung
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.