Minh Vương kí túc

Chương 3: Người Đàn Bà Trong Nhà Vệ Sinh

Đăng: 19/05/2026 00:15 4,290 từ 849 lượt đọc

Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!

Mưa rơi suốt cả đêm.

Tiếng mưa đập vào mái tôn nghe lộp bộp, đều đều và dai dẳng như một nhịp tim không bao giờ ngừng. Nước mưa chảy thành dòng dọc theo những tấm tôn gỉ sét, len qua khe hở của ô cửa sổ nhỏ, tạo thành những vệt dài ngoằn ngoèo trên tường gạch ẩm mốc. Không khí trong phòng nặng nề và ẩm ướt, như thể hơi nước đã thấm vào từng thớ vải, từng trang sách, từng ngóc ngách của căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông.

Quang Đăng ngồi co ro trên mép giường.

Hai chân cậu co lên, gót chân tì chặt vào thành nệm. Lưng dán sát vào tường – bức tường lạnh ngắt và sần sùi những vết bong tróc – như thể cậu muốn có một điểm tựa vững chắc để đối diện với thứ trước mặt. Tay cậu nắm chặt cây lau nhà bằng nhôm, đầu lau nhà đã tháo ra, chỉ còn cái cán trơ trọi. Cậu giơ nó ra trước mặt như một hiệp sĩ cầm kiếm, chỉ khác là "cây kiếm" này có xuất xứ từ tiệm tạp hóa đầu hẻm và có giá ba mươi lăm ngàn đồng.

Hai tay cậu run nhẹ. Không phải run vì lạnh – dù nhiệt độ trong phòng đã tụt xuống thấp đến mức hơi thở biến thành khói trắng. Mà là run vì một nỗi sợ nguyên thủy, thứ nỗi sợ đã nằm sâu trong bản năng con người từ thuở còn sống trong hang động: nỗi sợ trước những thứ không nên tồn tại.

Đối diện cậu, ở góc phòng tối nhất, con ma nữ tóc ướt đang ngồi xổm.

Cô ta thu mình lại thật nhỏ, như một con thú bị thương đang trốn tránh thợ săn. Mái tóc đen dài rũ rượi che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ một con mắt trắng dã đang nhìn cậu qua những lọn tóc. Nước – thứ nước đen sánh như dầu – vẫn không ngừng nhỏ từ tóc cô ta xuống nền gạch, tạo thành một vũng nhỏ đang loang rộng. Nhưng tốc độ đã chậm hơn trước. Như thể ngay cả sự đáng sợ của cô ta cũng đã bị rút cạn.

Bầu không khí trong phòng cực kỳ kỳ quái.

Một người sống. Một Quỷ Vương ký sinh trong cơ thể người sống đó. Một con ma nữ vừa bò ra từ TV, giờ đang ngồi co ro như nợ tiền chủ nhà.

Căn phòng trọ nhìn như buổi casting phim kinh dị ngân sách thấp – mấy bộ phim chiếu khuya mà cậu vẫn thường bật lên để cười, chứ không phải để sống trong đó.

Quang Đăng nuốt nước bọt. Cổ họng cậu khô khốc như giấy nhám. Cậu cố gắng giữ cho giọng mình không run, nhưng kết quả là một âm thanh méo mó, nửa dũng cảm nửa sợ hãi vang lên:

"...Cho nên chị muốn gì?"

Con ma nữ ngẩng đầu lên chậm rãi. Động tác của cô ta giật cục, không tự nhiên, như một con rối bị điều khiển bởi những sợi dây đã mòn. Những đốt ngón tay trắng bệch cào nhẹ xuống sàn gạch, phát ra tiếng kẽo kẹt lạnh sống lưng.

"Nhà... vệ sinh..."

Giọng cô ta khàn đặc, ngắt quãng, như có nước đang sôi trong cổ họng. Mỗi từ thoát ra đều mang theo một làn khói lạnh mỏng manh.

Quang Đăng nổi da gà toàn thân. Từng sợi lông trên cánh tay dựng đứng, da đầu tê rần như có điện chạy qua.

"Đừng nói kiểu ngắt quãng vậy được không chị? Tim tôi yếu. Rất yếu. Yếu từ hồi còn đi học thể dục."

"Xác..."

"..."

"Của tôi..."

Quang Đăng im lặng vài giây. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào phổi, rồi quay sang khoảng không bên cạnh – nơi mà cậu tin rằng Thừa Hạo đang "đứng", dù cậu chẳng thấy gì ngoài không khí và bức tường loang lổ vết ố vàng.

"Thừa Hạo."

Không có phản ứng. Chỉ có tiếng mưa ngoài mái tôn và tiếng quạt máy quay vù vù.

"Anh ngủ rồi à?"

"Ta không ngủ."

Giọng nói trầm thấp, lạnh nhạt vang lên trong đầu cậu – không phải từ ngoài vào, mà từ trong ra, như thể có ai đó vừa thì thầm ngay dưới hộp sọ. Giọng hắn vẫn mang theo vẻ kiêu ngạo và chán chường đặc trưng, như một ông chủ khó tính bị đánh thức giữa đêm.

"Vậy con ma này nói cái gì? Xác gì? Nhà vệ sinh gì?"

"Chấp niệm."

"Hả?"

"Lúc chết oan, linh hồn sẽ mắc kẹt ở thứ quan trọng nhất vào thời khắc cuối cùng. Có thể là một lời hứa, một món đồ, một nơi chốn, hoặc một nỗi hận chưa nguôi."

Giọng Thừa Hạo chậm rãi, như đang giảng giải cho một đứa trẻ ngu ngốc.

"...Như bug hệ thống?"

Im lặng một nhịp. Rồi giọng Thừa Hạo vang lên, lần này pha chút cau có:

"Ngươi bớt giải thích mọi thứ như dân IT được không?"

"Thì tôi là dân IT mà!"

Quang Đăng buột miệng, rồi chợt nhận ra mình vừa cãi tay đôi với một con quỷ. Một con quỷ đang sống trong cơ thể mình. Mà cậu thì đang cãi nó như cãi đồng nghiệp trong nhóm chat công ty.

Cuộc đời mình đã xuống dốc đến mức này rồi sao?

Con ma nữ đột nhiên bò tới thêm một chút. Những khớp xương khô khốc phát ra tiếng răng rắc, lạch cạch như ai đó đang bẻ cành cây khô. Mỗi lần cô ta di chuyển, vũng nước đen trên sàn lại lan rộng thêm vài centimet.

"Giúp... tôi..."

Quang Đăng lập tức giơ cây lau nhà chắn trước mặt, đầu cán nhôm run run chỉ thẳng vào con ma.

"Chị nói thì nói, đừng bò! Tôi đã bảo rồi mà!"

"..."

"Rất đáng sợ đó! Chị không thấy tôi đang run đây này!"

Con ma dừng lại thật. Đôi bàn tay trắng bệch của cô ta khựng lại giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống. Cô ta ngồi yên, như một đứa trẻ bị mắng, chỉ có những giọt nước đen vẫn lặng lẽ chảy từ mái tóc xuống sàn nhà.

Không khí yên lặng vài giây. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đều ngoài ô cửa sổ nhỏ.

Rồi một âm thanh kỳ lạ vang lên trong đầu Quang Đăng.

Một tiếng cười khẽ.

Trầm thấp, ngắn ngủi, nhưng không thể nhầm lẫn.

Thừa Hạo vừa cười.

Lần đầu tiên.

Tiếng cười đó – không phải tiếng cười lạnh lẽo hay khinh thường như trước. Nó giống như một kẻ đã sống quá lâu, đã thấy quá nhiều thứ, nhưng vẫn bị một điều gì đó rất con người làm cho bật cười.

Quang Đăng sững người. Cậu quên mất con ma trước mặt, quên mất cây lau nhà trên tay. Đầu óc cậu chỉ còn xoay quanh một suy nghĩ duy nhất: Quỷ Vương cũng biết cười sao?

"...Anh vừa cười?"

"Buồn cười."

Giọng Thừa Hạo đã trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, nhưng vẫn còn sót lại chút gì đó như dư vị của sự thích thú.

"Quỷ Vương cũng biết cười hả? Tôi tưởng mấy người chỉ biết nhìn người ta với ánh mắt sắc lạnh rồi biến mất trong màn đêm thôi chứ."

"Ta đang suy nghĩ vì sao một tên nhát chết như ngươi lại có thể nhìn thấy chúng."

Giọng Thừa Hạo chậm rãi, và ẩn sau vẻ lạnh lùng đó, Quang Đăng cảm nhận được một tia tò mò thực sự.

"...Tôi cũng muốn biết lắm."

Quang Đăng thở dài, nhìn xuống cây lau nhà trên tay mình. Mới hai ngày trước, cuộc đời cậu chỉ xoay quanh deadline, code lỗi, và những tin nhắn của sếp. Vậy mà giờ đây, cậu đang ngồi trong phòng trọ lúc nửa đêm, cầm cây lau nhà đối phó với một con ma tóc ướt, trong khi một Quỷ Vương đang trú tạm trong cơ thể cậu và vừa cười vì cậu quá nhát gan.

Cuộc đời đúng là biết cách đùa cợt mà.

Mười phút sau.

Quang Đăng đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ tầng ba của công ty.

Tòa nhà văn phòng vào lúc một giờ sáng khác hẳn ban ngày. Những dãy đèn huỳnh quang trên trần đã tắt gần hết, chỉ còn vài bóng đèn hành lang le lói ánh sáng vàng nhạt, nhấp nháy như sắp tắt. Ánh sáng đó không đủ để xua tan bóng tối – nó chỉ đủ để khiến những cái bóng trên tường trở nên dài hơn, méo mó hơn, và đáng sợ hơn.

Sàn gạch lạnh ngắt dưới chân cậu. Mỗi bước chân đều vang lên tiếng lộp cộp khô khốc, dội vào những bức tường im lìm rồi vọng ngược trở lại. Những ô cửa kính của các phòng ban phản chiếu hình ảnh cậu – một thằng con trai mặc áo thun xộc xệch, tay cầm cây lau nhà gãy, mặt trắng bệch như tờ giấy, đang lén lút đứng trước cửa toilet nữ.

Ban ngày, nơi này là chốn quen thuộc đến nhàm chán – cậu đã đi qua hành lang này hàng trăm lần, đã ngồi trong những phòng họp kia hàng trăm giờ. Nhưng ban đêm, nó trở thành một nơi hoàn toàn xa lạ. Mọi thứ quen thuộc đều bị bóng tối bóp méo, biến thành một phiên bản ma quái của chính nó. Cái cây cảnh góc hành lang giờ nhìn như một bóng người đang đứng rình. Máy photocopy khổng lồ nhìn như một cỗ quan tài kim loại.

Hai chân Quang Đăng run như cầy sấy.

"Vì sao phải là công ty tôi chứ..."

Giọng cậu thì thào, nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở. Cậu không dám nói to – không phải vì sợ bảo vệ phát hiện, mà vì sợ đánh thức những thứ khác đang ngủ trong bóng tối.

Con ma nữ tóc ướt đứng phía trước – "đứng" theo cách của cô ta, tức là lơ lửng cách mặt sàn vài centimet, mái tóc dài kéo lê dưới đất như một tấm áo choàng đen ướt át. Nước vẫn nhỏ tong tong từ tóc xuống sàn gạch, tạo thành một vệt dài đen sì dẫn từ cầu thang lên đến đây.

Cô ta chậm chạp giơ tay chỉ vào cánh cửa cuối cùng. Những ngón tay trắng bệch, nhăn nheo, run rẩy.

Phòng vệ sinh trong cùng.

"...Ở đó."

Quang Đăng nuốt nước bọt. Cánh cửa toilet nữ màu xám nhạt, trên đó có treo biển hiệu màu hồng với hình người phụ nữ cách điệu. Ban ngày, đó chỉ là một cánh cửa bình thường, có khi cậu còn đi ngang qua mà không thèm liếc mắt. Nhưng lúc này, nó như cánh cổng dẫn vào một thế giới khác.

Cậu nhớ lại mọi thứ đã xảy ra trong hai ngày qua. Tai nạn. Bệnh viện đầy ma. Con quỷ trong cơ thể. Con ma bò ra từ TV. Và bây giờ là công ty của cậu – nơi cậu đến mỗi ngày, nơi cậu ngồi tám tiếng, nơi cậu uống cà phê và cãi nhau với đồng nghiệp – cũng có ma.

Bao nhiêu lần mình đã đi vệ sinh ở đây mà không biết có thứ gì đang ở trong đó?

"Thừa Hạo."

"Nói."

Giọng Thừa Hạo vẫn lạnh nhạt như thường lệ, nhưng lần này, sự hiện diện của hắn trong đầu cậu không còn đáng sợ như trước. Ngược lại, nó mang lại một cảm giác kỳ quặc – cảm giác rằng ít nhất mình không đơn độc trong bóng tối này.

"Nếu tôi chết thì sao?"

"Ta sẽ tìm ký chủ mới."

"...Mẹ nó. Anh không thể nói dối cho tôi đỡ sợ được à?"

"Ta không nói dối."

"Thế thì thôi."

Quang Đăng hít một hơi thật sâu, siết chặt cây lau nhà trong tay, và vừa định bước tới thì—

Tạch.

Đèn hành lang phụt tắt.

Không phải tắt dần như bóng đèn bị cháy. Mà là tất cả đồng loạt vụt tắt trong cùng một khoảnh khắc, như bị ai đó rút phích cắm. Bóng tối ập xuống dày đặc và đột ngột đến mức Quang Đăng có cảm giác như mình vừa bị ai đó bịt mắt.

Một mùi tanh nồng lập tức lan ra – nồng nặc, kinh tởm, như mùi cá chết để lâu ngày trộn lẫn với mùi nước cống và một thứ mùi gì đó còn nguyên thủy hơn. Mùi của sự thối rữa. Mùi của cái chết.

Rồi...

Có tiếng ai đó đang khóc.

Hu... hu...

Tiếng khóc vọng ra từ phía trong toilet nữ. Không phải tiếng khóc bình thường – nó méo mó, ngắt quãng, như có ai đó vừa khóc vừa sặc nước. Mỗi tiếng nấc đều kèm theo một âm thanh ục ục kỳ dị, như có nước đang sôi trong cổ họng.

Quang Đăng đông cứng. Toàn thân cậu như bị đổ bê tông. Tim cậu đập mạnh đến mức cậu có thể nghe thấy nó trong tai mình – thình thịch, thình thịch, thình thịch.

"Anh có nghe không?"

"Có."

Giọng Thừa Hạo bình thản đến mức đáng ghét, như thể hắn đang nghe một bản nhạc không mấy thú vị.

"...Tôi về được chưa?"

"Không."

Tiếng khóc càng lúc càng gần.

Hu... hu... ục... ục...

Cửa phòng vệ sinh cuối cùng từ từ mở ra.

Kẽoooo kẹttt...

Âm thanh của bản lề cũ kỹ kéo dài một cách tra tấn. Cánh cửa mở chậm đến mức Quang Đăng có thể thấy từng centimet bóng tối bên trong lộ ra.

Một bàn tay trắng bệch thò ra trước. Những ngón tay dài ngoẵng, nhăn nheo vì ngâm nước, bấu chặt vào mép cửa. Móng tay đen sì, dài và sắc như những lưỡi dao nhỏ.

Sau đó là mái tóc đen dài chạm đất.

Rồi một người phụ nữ mặc váy công sở – bộ váy màu xám nhạt, cùng kiểu với đồng phục mà đồng nghiệp nữ của cậu vẫn mặc hàng ngày – từ từ bò ra ngoài. Cái đầu cô ta gập lệch sang một bên gần chín mươi độ, như thể cổ đã bị bẻ gãy. Mỗi lần cô ta di chuyển, cái đầu lại lắc lư như một quả lắc đồng hồ.

Nước đen liên tục chảy khỏi mắt, mũi, miệng của cô ta – không phải nước mắt, mà là thứ chất lỏng đen sánh như dầu thải. Nó chảy dọc theo khuôn mặt bầm tím, nhỏ xuống sàn gạch, tạo thành những vũng nhỏ đen ngòm.

Quang Đăng thiếu điều muốn quỳ xuống.

"Đm công ty gì toàn quỷ vậy trời... Tao làm ở đây ba năm rồi, có ai nói gì đâu..."

Con ma nữ tóc ướt bên cạnh cậu run lên bần bật. Những giọt nước từ tóc cô ta rơi nhanh hơn, như thể chính cô ta cũng đang sợ hãi.

"Là... nó..."

Người phụ nữ mặc váy công sở kia ngẩng đầu – hay đúng hơn là vặn cái đầu gập lệch của mình về phía trước. Đôi mắt trắng dã, không có con ngươi, đỏ ngầu những mạch máu vỡ, khóa chặt lấy Quang Đăng.

"Thấy được tôi..."

Giọng nói như tiếng móng tay cào kính – the thé, méo mó, và đầy căm hận.

"Vậy... xuống đây với tôi đi..."

ẦM!

Tất cả cửa toilet đồng loạt đóng sập. Tiếng đóng cửa vang lên cùng một lúc, như một dàn hợp xướng của địa ngục. Đèn hành lang nhấp nháy điên loạn – sáng rồi tắt, sáng rồi tắt – như thể chính ánh sáng cũng đang co giật vì sợ hãi. Nhiệt độ tụt mạnh đến mức Quang Đăng có thể thấy hơi thở của mình biến thành những đám khói trắng dày đặc.

Người phụ nữ đột nhiên biến mất.

Không tan biến. Không bò đi. Mà biến mất ngay tại chỗ, như một hình ảnh bị cắt khỏi khung hình.

Quang Đăng hoảng hốt nhìn quanh. Mắt cậu đảo liên tục, cố gắng xuyên thủng lớp bóng tối dày đặc. Cây lau nhà trong tay cậu run lên bần bật.

"...Nó đâu rồi?!"

"Trên đầu."

"...Hả?"

Quang Đăng từ từ ngẩng lên.

Một khuôn mặt trắng bệch úp ngược ngay trên trần nhà.

Cách cậu chưa tới hai gang tay.

Mái tóc đen dài rũ xuống, những sợi tóc lạnh ngắt chạm vào trán cậu. Đôi mắt trắng dã nhìn thẳng vào mắt cậu từ khoảng cách gần đến mức cậu có thể thấy từng vết nứt nhỏ trên giác mạc. Miệng cô ta há rộng – rộng hơn bất kỳ cái miệng người nào có thể há – để lộ một cái hố đen ngòm bên trong.

"...Aaaaaaaaa!!!"

Quang Đăng hét lên – một tiếng hét thất thanh, bản năng, vang vọng khắp hành lang trống trải.

Con ma lao xuống.

Cậu theo bản năng quơ cây lau nhà lên đỡ.

RẮC!

Cây lau nhà gãy đôi – một nửa văng vào tường, nửa còn lại trên tay cậu chỉ còn là một đoạn nhôm ngắn ngủn, méo mó.

"Vãi cả kiếm trừ tà! Ba mươi lăm ngàn của tôi!"

Con ma đè cậu xuống sàn. Sức nặng của nó kinh khủng hơn nhiều so với vẻ ngoài – như thể có một tảng đá vừa rơi xuống ngực cậu. Mùi nước cống tanh tưởi xộc thẳng vào mặt, nồng nặc đến mức cậu muốn nôn. Những sợi tóc lạnh ngắt quấn quanh cổ cậu, siết chặt như những con rắn nước.

"Chết đi..."

"Chết đi..."

"Chết đi..."

Giọng nói méo mó vang lên sát bên tai – lặp đi lặp lại như một bài hát ru kinh dị. Những sợi tóc siết càng lúc càng chặt. Quang Đăng cảm thấy cổ họng mình bị bóp nghẹt, không khí không thể vào phổi. Cậu vùng vẫy, hai tay cào cấu xuống sàn gạch lạnh ngắt, cố gắng đẩy con ma ra, nhưng nó như một tảng đá đè lên người cậu.

Trước mắt cậu bắt đầu tối dần. Những chấm đen nhỏ xuất hiện trong tầm nhìn, lan rộng ra như mực nhỏ vào nước.

Không lẽ mình chết ở đây thật sao? Trong toilet nữ của công ty?

Cậu dồn chút sức lực cuối cùng, hét lên:

"THỪA HẠO!!"

Một giây sau.

Âm khí khủng khiếp nổ tung trong toilet nữ.

ẦM!!!

Tường gạch nứt toác – một vết nứt dài chạy từ sàn lên đến trần nhà. Những mảnh thạch cao rơi lả tả như mưa. Cửa toilet bật tung ra ngoài, va đập vào tường với tiếng động chát chúa.

Con ma bị kéo phăng khỏi người Quang Đăng như bị một bàn tay vô hình bóp cổ. Nó bay ngược lên không trung, những sợi tóc đen bị xé toạc khỏi cổ cậu, để lại những vết hằn đỏ trên da.

Thừa Hạo xuất hiện giữa không trung.

Hắn không bước ra từ bóng tối – hắn hiện ra từ chính không khí, như thể không gian vừa tự gấp lại và sinh ra hắn. Áo đen cổ xưa tung nhẹ trong luồng âm khí dày đặc đang xoáy quanh người hắn. Mái tóc dài bay lất phất, dù trong hành lang kín không có lấy một ngọn gió.

Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn con ma trước mặt với vẻ lạnh lẽo tột cùng – không phải căm ghét, không phải giận dữ, mà là sự coi thường tuyệt đối. Sự coi thường của một vị vua đối với một con sâu.

"...Thứ dơ bẩn."

Con ma rú lên thảm thiết. Âm thanh đó the thé và điên loạn, như tiếng lợn bị chọc tiết. Nó lao tới như thú hoang, móng tay đen dài vung ra, tóc đen tràn ngập khắp căn phòng như những con rắn điên cuồng.

Nhưng Thừa Hạo chỉ giơ một tay.

BỐP.

Cái đầu con ma bị đập mạnh xuống nền gạch với một tiếng trầm đục.

Như người lớn tát bay một con muỗi.

Không tốn sức. Không cần chiêu thức. Chỉ là một cái vung tay, và con quỷ đáng sợ nhất mà Quang Đăng từng thấy đã nằm bẹp dí dưới sàn như một con gián bị dép đập.

Quang Đăng nằm dưới đất, thở hồng hộc, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt.

"...Ngầu vl."

"Im."

Con ma vẫn gào rú điên loạn dưới tay Thừa Hạo. Nó vùng vẫy, cào cấu, nhưng không thể thoát ra. Và rồi âm khí đen đặc bắt đầu tràn ra từ cơ thể nó – không phải âm khí bình thường, mà là một thứ âm khí đặc quánh, nồng nặc mùi hận thù và đau đớn, như thể có ai đó đã cấy vào nó một nỗi căm hận không bao giờ nguôi.

Thừa Hạo khẽ nhíu mày.

"Có người nuôi quỷ?"

"Hả?"

Quang Đăng vẫn chưa hoàn hồn, đầu óc còn quay cuồng vì thiếu oxy.

"Thứ này không tự biến thành lệ quỷ được. Oán khí trong nó quá đậm đặc, quá có chủ đích. Có kẻ đã cố tình biến cô ta thành công cụ."

Ngay lúc ấy, con ma nữ tóc ướt – người đã dẫn cậu đến đây – bỗng lao ra.

Cô ta không tấn công Thừa Hạo. Cũng không tấn công Quang Đăng.

Cô ta đứng chắn trước mặt con lệ quỷ đang nằm dưới sàn, hai tay dang ra như muốn che chở.

Và cô ta khóc.

Những giọt nước đen – lần này không phải từ tóc, mà từ đôi mắt trắng dã – chảy xuống khuôn mặt bầm tím. Tiếng khóc của cô ta không còn méo mó, không còn đáng sợ. Nó chỉ còn là tiếng khóc của một con người.

"Đừng..."

"Xin đừng đánh cô ấy..."

Quang Đăng ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Đầu óc cậu vẫn đang cố gắng xử lý những gì vừa xảy ra – con ma tấn công mình, Thừa Hạo cứu mình, và bây giờ con ma lúc nãy còn sợ hãi co ro trong phòng trọ lại đang đứng ra bảo vệ con ma kia.

"...Hai người quen nhau?"

Con ma tóc ướt run rẩy gật đầu. Động tác vẫn giật cục, không tự nhiên, nhưng trong đôi mắt trắng dã của cô ta, Quang Đăng thấy một thứ gì đó rất con người: nỗi đau.

"Chúng tôi... cùng làm ở đây..."

Giọng cô ta vẫn ngắt quãng, nhưng lần này không phải vì đáng sợ – mà vì quá khó để nói ra.

"Cô ấy... là đồng nghiệp của tôi. Là người duy nhất... đối xử tốt với tôi ở công ty này."

"Cô ấy bị nhốt..."

"Bị ép... chết..."

Không khí chợt im lặng.

Ngay cả Thừa Hạo cũng không lên tiếng. Tay hắn vẫn giữ con lệ quỷ dưới sàn, nhưng lực đã nhẹ hơn.

Con lệ quỷ dưới nền gạch bỗng dừng giãy giụa. Những sợi tóc đen đang điên cuồng vung vẩy từ từ rũ xuống. Cơ thể căng cứng của nó mềm đi, như một con thú hoang vừa bị thuần hóa.

Và từ trong mái tóc rối bù, một giọng nói vang lên – không còn the thé, không còn méo mó, mà nghẹn ngào và đau đớn:

"...Tôi không muốn..."

"...Tôi không muốn giết người..."

Quang Đăng sững lại.

Cậu nhìn người phụ nữ dưới sàn – bộ váy công sở xám nhạt, mái tóc rối bù, cái đầu gập lệch sang một bên. Ban ngày, có thể cô ta là ai đó mà cậu đã từng gặp ở thang máy, ở căn-tin, ở máy photocopy. Một đồng nghiệp bình thường. Một người bình thường.

Và giờ cô ta nằm đây – một con quỷ bị biến thành công cụ giết người.

Thừa Hạo nhìn con lệ quỷ vài giây. Đôi mắt đen của hắn vẫn lạnh lùng, nhưng giọng nói đã bớt đi phần nào sự khinh thường:

"Có kẻ đã dùng oán khí biến cô ta thành công cụ. Quá trình này cần thời gian và nghi lễ. Kẻ đó biết rõ cách điều khiển linh hồn người chết."

Hắn ngừng một nhịp.

"Không xử lý, nó sẽ tiếp tục giết người. Đó là bản chất của lệ quỷ – một khi đã thức tỉnh, chúng không thể dừng lại."

Quang Đăng nhìn người phụ nữ đang run rẩy dưới nền gạch lạnh. Cô ta không còn là con quỷ đáng sợ vừa định siết cổ cậu nữa. Cô ta chỉ là một linh hồn bị mắc kẹt, bị biến đổi, bị ép buộc làm những điều mình không muốn.

Cổ họng cậu nghẹn lại.

"...Có cách cứu không?"

Thừa Hạo im lặng.

Đôi mắt đen của hắn nhìn cậu – một cái nhìn khó hiểu, như đang đánh giá, như đang cân nhắc điều gì đó. Quang Đăng có cảm giác hắn đang tự hỏi: "Tại sao ngươi lại quan tâm đến một con quỷ?"

Vài giây sau, hắn lên tiếng:

"Có."

"Nhưng phiền."

"..."

"Và ngươi sẽ phải làm."

Quang Đăng nhắm mắt lại, thở dài. Cậu biết ngay mà. Cậu biết ngay là mình sẽ bị kéo vào chuyện này. Từ cái khoảnh khắc con ma nữ bò ra khỏi TV, từ cái khoảnh khắc cậu đồng ý đi theo nó đến đây, cậu đã biết mình sẽ không thể quay đầu.

"...Tôi biết ngay mà."

Nhưng cậu không nói "không".

Ngoài cửa sổ cuối hành lang, mưa vẫn rơi. Những giọt nước chảy dài trên tấm kính, bóp méo ánh đèn thành phố bên ngoài thành những vệt màu nhòe nhoẹt.

6

Được yêu thích bởi: Uyh, Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Tung

Ủng hộ tác giả Viên An Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.