Minh Vương kí túc

Chương 4: Âm Khí

Đăng: 19/05/2026 00:15 4,275 từ 869 lượt đọc
Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!

Ba giờ sáng.

Toilet nữ tầng ba giờ nhìn như hiện trường án mạng kết hợp phim trừ tà kinh phí thấp – thứ mà Quang Đăng vẫn thường bật lên để cười vào những đêm không ngủ được, chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành nhân vật chính trong đó.

Tấm gương lớn trên tường nứt toác thành những đường chằng chịt như mạng nhện, phản chiếu hình ảnh méo mó của căn phòng. Nước đen đặc quánh chảy đầy sàn gạch, tạo thành những vũng nhỏ đọng lại ở các khe gạch và góc tường. Mùi tanh nồng của nước cống trộn lẫn với mùi ẩm mốc và một thứ mùi còn nguyên thủy hơn – mùi của sự thối rữa, mùi của oán hận tích tụ qua thời gian – tạo thành một thứ không khí đặc quánh đến mức khó thở.

Một con lệ quỷ bị đập nằm bất tỉnh dưới nền gạch, cơ thể co quắp như một con búp bê vải bị vứt bỏ. Bộ váy công sở màu xám nhạt của cô ta giờ nhàu nát và loang lổ những vệt đen. Mái tóc dài rũ rượi tan ra trên sàn, không còn điên cuồng vung vẩy như trước, chỉ còn là những lọn tóc ướt át nằm bẹp dí.

Một con ma tóc ướt khác ngồi khóc ở góc tường, đôi vai run lên bần bật, những giọt nước đen vẫn lặng lẽ chảy từ mái tóc dài xuống nền gạch.

Còn Quang Đăng…

Đang bị ép tăng ca với quỷ.

"Cho nên tôi phải làm gì?"

Cậu ngồi xổm trước cửa toilet, hai tay ôm lấy đầu gối, mặt trắng như tờ giấy in bị lỗi mực. Áo thun của cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính chặt vào lưng. Trên cổ vẫn còn những vết hằn đỏ do những sợi tóc của con lệ quỷ siết vào, nhói lên mỗi khi cậu nuốt nước bọt. Tim cậu vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng ít nhất đã không còn muốn nhảy ra khỏi cổ họng như lúc nãy.

Thừa Hạo đứng cạnh bồn rửa tay, tư thế thẳng tắp như một lưỡi kiếm, cúi nhìn con lệ quỷ dưới đất. Ánh đèn vàng nhạt từ trần nhà hắt xuống khuôn mặt hắn, tạo thành những mảng sáng tối sắc lạnh. Mái tóc đen dài vắt qua vai, vài lọn vương trên tà áo đen cổ xưa đã bạc màu. Hắn không thở – Quang Đăng nhận ra điều đó. Lồng ngực hắn không hề phập phồng. Hắn chỉ đứng đó, bất động như một pho tượng, và đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn con lệ quỷ với vẻ suy tư hiếm thấy.

"Chấp niệm của nó chưa hoàn toàn vỡ."

"Nghe như file chưa xóa sạch. Mấy cái file rác ấy, xóa rồi nhưng vẫn nằm trong ổ cứng, phải dùng phần mềm chuyên dụng mới—"

Im lặng một nhịp. Rồi giọng Thừa Hạo vang lên, lần này pha chút cau có khó chịu:

"Ngươi có thể ngừng ví dụ bằng mấy thứ ngu xuẩn đó không?"

"Tôi căng thẳng thì phải nói nhiều! Đó là cơ chế tự vệ của dân văn phòng!"

Thừa Hạo khẽ nhíu mày. Đó là lần đầu tiên Quang Đăng thấy hắn biểu lộ cảm xúc rõ ràng như vậy – không phải lạnh lùng, không phải khinh thường, mà là bực mình kiểu "sao ngươi có thể tồn tại lâu như vậy trên đời này".

Rồi hắn đưa tay.

Động tác chậm rãi, nhưng đầy uy lực – như một vị vua vươn tay ra hiệu cho bề tôi. Những ngón tay thon dài, trắng nhợt, xòe ra trên không trung.

Âm khí đen lạnh chậm rãi tách khỏi cơ thể con lệ quỷ.

Quang Đăng nhìn thấy rõ ràng. Từng sợi khói đen mỏng manh như tơ nhện bị kéo ra khỏi cơ thể cô ta, xoắn lại trong không khí, rồi từ từ bay về phía lòng bàn tay Thừa Hạo. Chúng di chuyển chậm đến mức gần như đứng yên, như thể ngay cả âm khí cũng sợ hãi kẻ đang hút chúng.

Con ma lập tức đau đớn co giật. Cơ thể cô ta cong lên như một cánh cung bị bẻ quặt, những ngón tay cào cấu xuống nền gạch tạo thành những vệt dài đen sì. Tiếng khóc méo mó vang vọng cả toilet – không phải tiếng khóc giận dữ như lúc nãy, mà là tiếng khóc đau đớn tột cùng, như có ai đó đang rút từng sợi gân ra khỏi cơ thể cô ta.

Quang Đăng rùng mình. Cảm giác lạnh trong lồng ngực cậu cũng đang dao động – thứ mà cậu giờ đã biết là một phần linh hồn của Thừa Hạo đang cộng hưởng với âm khí xung quanh. Như một cái ăng-ten bắt sóng, nhưng là sóng của địa ngục.

"...Nhẹ tay chút được không?"

"Đây đã là nhẹ."

Giọng Thừa Hạo bình thản, như đang nói về thời tiết.

"Anh bình thường làm kiểu gì?"

"Bóp nát."

Hắn nói hai từ đó với cùng một giọng điệu như người ta nói "uống trà" hay "đi dạo". Không khoa trương. Không đe dọa. Chỉ là một sự thật hiển nhiên.

"..."

Quang Đăng nuốt nước bọt. Ừm. Đúng chuẩn Quỷ Vương.

Theo lời con ma tóc ướt kể lại, giọng cô ta vẫn ngắt quãng và khàn đặc, nhưng lần này không còn đáng sợ nữa – chỉ còn là giọng của một người đã khóc quá nhiều, đã đau quá nhiều, và giờ chỉ muốn kể ra để được nhẹ lòng.

Người phụ nữ kia tên là Thanh.

Từng là nhân viên của chính công ty này – công ty mà Quang Đăng đã làm việc suốt ba năm. Cô ta ngồi ở tầng ba, bộ phận kế toán. Ngày ngày mặc váy công sở, mang cơm trưa đi làm, cười nói với đồng nghiệp. Một người bình thường. Một cuộc đời bình thường.

Cho đến khi bị cấp trên quấy rối.

Gã trưởng phòng – một kẻ có vợ con đàng hoàng, ngày ngày vẫn cười nói với mọi người ở căn-tin – đã không ngừng gạ gẫm, đe dọa, hứa hẹn thăng chức. Khi cô từ chối, gã đổi thái độ. Cô bị đồng nghiệp cô lập – những người mà cô từng giúp đỡ, từng chia sẻ đồ ăn trưa, từng ngồi buôn chuyện trong giờ nghỉ. Họ quay lưng với cô, thì thầm sau lưng cô, cười nhạo cô. Vì gã trưởng phòng có quyền. Vì đối đầu với gã là tự sát nghề nghiệp. Vì đứng về phía cô chẳng mang lại lợi ích gì.

Sau đó…

Cô chết trong toilet nữ. Ngay trong căn phòng này. Phòng vệ sinh trong cùng – nơi mà bây giờ con ma tóc ướt đã dẫn cậu đến.

Công ty ém chuyện. Một cuộc họp kín được tổ chức. Một khoản tiền được chuyển cho gia đình cô. Cảnh sát kết luận tự sát – một cô gái trẻ áp lực công việc, trầm cảm, không có dấu hiệu bị sát hại. Vụ việc chìm vào quên lãng như chưa từng xảy ra.

Nhưng từ đó, những chuyện kỳ lạ bắt đầu.

Tiếng khóc lúc nửa đêm – những nhân viên tăng ca muộn đều nghe thấy, dù không ai dám nói ra. Nước đen chảy trong nhà vệ sinh – nước từ đâu chảy ra, không ai biết, nhưng sáng nào lao công cũng thấy những vệt đen dưới sàn. Bóng phụ nữ đứng trong gương – những người vào toilet một mình đôi khi thấy có người đứng sau lưng mình trong gương, nhưng quay lại thì chẳng có ai.

Và con ma tóc ướt – cô ta tên là Hạnh, cũng là nhân viên công ty, cũng chết oan trong một tai nạn giao thông trên đường đi làm về – đã ở lại đây vì chấp niệm của chính mình. Cô ta là người duy nhất cố gắng giúp Thanh siêu thoát, nhưng không thể. Oán khí của Thanh quá nặng. Và có thứ gì đó – thứ gì đó đen tối hơn – đã biến Thanh thành lệ quỷ.

"Con người đúng là thú vị."

Thừa Hạo lạnh nhạt lên tiếng. Giọng hắn không có vẻ thương hại, không có vẻ phẫn nộ. Chỉ là một sự quan sát lạnh lùng, như một nhà khoa học đang ghi chép về hành vi của một loài sinh vật.

"Các ngươi luôn giỏi biến đồng loại thành quỷ."

Quang Đăng im lặng.

Cậu muốn phản bác. Muốn nói rằng không phải tất cả con người đều như vậy. Muốn nói rằng cậu không phải loại người đó. Nhưng cậu nhìn xuống sàn nhà – nơi một người phụ nữ đã chết oan trong chính công ty của cậu, trong khi cậu vẫn ngày ngày đi làm, uống cà phê, cãi nhau với đồng nghiệp, mà không hề biết gì cả.

Không phản bác được.

Thừa Hạo quỳ một gối trước con lệ quỷ. Động tác của hắn chậm rãi, trang trọng, như một nghi lễ cổ xưa mà hắn đã thực hiện hàng ngàn lần trước đây. Ống tay áo đen rộng chạm xuống nền gạch ướt át, nhưng hắn không có vẻ gì là bận tâm.

Âm khí bắt đầu lan ra từ cơ thể hắn – những làn khói đen mỏng manh, lạnh buốt, bò ra từ dưới tà áo, từ những ngón tay, từ mái tóc dài. Chúng lan ra sàn nhà như sương mù, chậm rãi và đầy chủ đích.

Không khí trong toilet lạnh đến mức Quang Đăng thở ra khói trắng. Cậu co người lại, hai tay xoa xoa lên cánh tay, nhưng cái lạnh này không phải thứ có thể xua tan bằng cách xoa tay. Nó là cái lạnh thấm vào xương tủy, vào linh hồn – cái lạnh của âm giới.

Con lệ quỷ mở mắt. Đôi mắt trắng dã, đỏ ngầu những mạch máu vỡ, tràn đầy sợ hãi. Cô ta nhìn Thừa Hạo như một con thú bị thương nhìn kẻ săn mồi.

"Không… không… làm ơn…"

Thừa Hạo đặt tay lên trán cô ta. Động tác nhẹ nhàng, gần như dịu dàng.

"Yên."

ẦM!

Âm khí đột nhiên bùng nổ.

Mái tóc đen của Thừa Hạo tung bay dữ dội trong luồng không khí xoáy. Tà áo đen phần phật như cánh dơi khổng lồ. Nhiệt độ trong phòng tụt xuống thấp đến mức những giọt nước trên sàn bắt đầu đóng băng thành những mảng mỏng lấp lánh.

Tiếng khóc thét của con lệ quỷ vang lên khiến kính cửa rung bần bật – một âm thanh méo mó, đau đớn, như hàng chục giọng nói cùng gào thét một lúc. Những vết nứt trên tường lan rộng thêm. Một bóng đèn trên trần nổ tung, mảnh thủy tinh rơi lả tả.

Từng dòng khí đen đặc bị kéo mạnh khỏi cơ thể con lệ quỷ, rồi cuốn vào lòng bàn tay Thừa Hạo như nước chảy vào cống. Chúng xoắn lại, quấn quanh những ngón tay hắn, rồi biến mất vào da thịt.

Và Quang Đăng nhìn thấy rõ.

Âm khí đó không bình thường.

Bên trong những dòng khí đen đặc đó, cậu thấy những khuôn mặt – hàng chục, hàng trăm khuôn mặt méo mó, nhỏ xíu như những con côn trùng, đang gào thét trong im lặng. Chúng bị nghiền nát, bị trộn lẫn vào nhau, bị biến thành một thứ hỗn độn của đau đớn và hận thù. Như có ai đó đã cố tình nhồi nhét tất cả những oán niệm đó vào cơ thể con lệ quỷ này.

"…Cái quái gì vậy?"

Quang Đăng thì thào, mắt mở to kinh hoàng.

"Có kẻ dùng người nuôi quỷ."

Giọng Thừa Hạo trở nên khàn hơn – khàn đặc và căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo quá mức. Đây là lần đầu tiên Quang Đăng nghe thấy sự cố gắng trong giọng nói của hắn.

"Biến oán niệm thành thức ăn. Nhồi nhét oán khí của nhiều linh hồn vào một vật chứa, rồi để nó lên men như rượu độc. Khi đủ mạnh, vật chứa đó sẽ trở thành lệ quỷ – một công cụ hoàn hảo."

Âm khí tiếp tục tràn vào cơ thể hắn.

Quá nhiều. Quá nhanh.

Sắc mặt Thừa Hạo dần tái đi. Không phải màu trắng bệch của da thịt thiếu máu, mà là một thứ màu xám tro, như thể chính sự sống – hay thứ tương đương với sự sống ở một con quỷ – đang bị rút cạn. Đôi vai hắn run nhẹ, những ngón tay hơi co lại.

Rồi…

Đôi mắt hắn chuyển đỏ.

Quang Đăng lạnh sống lưng. Cảm giác lạnh trong lồng ngực cậu đột nhiên tăng vọt – thứ ký sinh trong cơ thể cậu đang thức giấc, đang cộng hưởng với cơn đói của chủ nhân nó.

Lại nữa. Giống hệt như ở phòng trọ.

Không khí quanh họ bắt đầu méo mó – không phải ảo giác, mà là thực sự méo mó. Ánh sáng bị bẻ cong. Những cái bóng trên tường vặn vẹo thành những hình thù kỳ dị. Và từ dưới sàn gạch, từ những khe nứt trên tường, từ bồn rửa tay và từ gương vỡ, những bóng đen bắt đầu bò ra. Chúng không có hình thù rõ ràng – chỉ là những mảng tối đen ngòm, di chuyển chậm chạp, và thì thầm.

"Đói…"

"Ăn đi…"

"Giết hắn… giết hết…"

Con lệ quỷ đã ngất lịm dưới tay Thừa Hạo. Cơ thể cô ta giờ gần như trong suốt, như một bức ảnh bị tẩy quá mức. Nhưng âm khí vẫn tiếp tục bị hút ra – không còn là những sợi khói mỏng manh nữa, mà là cả một dòng thác đen ngòm, cuồn cuộn chảy vào cơ thể Thừa Hạo.

Như vực sâu không đáy.

Thừa Hạo cúi gằm đầu. Mái tóc đen dài rũ xuống che khuất khuôn mặt. Đôi vai hắn run lên – không phải run vì yếu ớt, mà là run vì đang kìm nén.

"Khốn kiếp…"

Giọng hắn trầm xuống đầy nguy hiểm – một thứ giọng nói không còn là con người nữa, mà là thứ gì đó cổ xưa và hoang dại hơn nhiều.

"Lùi ra."

Quang Đăng không động. Chân cậu như bị đóng đinh xuống sàn.

"Ta bảo lùi ra."

Âm khí đen bắt đầu quấn quanh cổ tay hắn như rắn. Chúng siết chặt, bò lên cánh tay, lên vai, lan ra khắp cơ thể. Sàn nhà nứt toác từng đường nhỏ dưới chân hắn, như thể chính mặt đất cũng không chịu nổi sức nặng của thứ sắp thức tỉnh.

Quang Đăng nuốt nước bọt. Cổ họng cậu khô khốc. Tim cậu đập mạnh đến mức cậu có thể nghe thấy nó trong tai mình.

"…Nếu tôi lùi thì sao?"

"Ta sẽ ăn sạch nơi này."

Giọng Thừa Hạo giờ đã méo mó, như có hai giọng nói cùng vang lên một lúc – một trầm thấp, một the thé.

"…Bao gồm tôi?"

Thừa Hạo ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ rực như máu tươi – không còn là màu đỏ của than hồng như lần trước, mà là màu đỏ tươi, nguyên thủy, như máu vừa chảy ra từ vết thương. Đồng tử trong đó co lại thành những chấm đen nhỏ xíu, và xung quanh nó, những tia đỏ lan ra như mạch máu vỡ.

Khóe môi hắn nhếch lên – chậm rãi, từ từ – tạo thành một nụ cười cực kỳ đáng sợ. Nụ cười của một kẻ đã quên mất mình là ai.

"Đặc biệt là ngươi."

ẦM!

Toilet rung mạnh. Những cánh cửa toilet đóng sập liên tục, va đập vào khung cửa như bị một bàn tay vô hình đập vào. Đèn trên trần nổ lách tách, những tia lửa điện bắn ra như pháo hoa. Gương trên tường vỡ tan hoàn toàn, hàng trăm mảnh thủy tinh rơi xuống sàn như mưa.

Và trong khoảnh khắc đó, Quang Đăng thật sự cảm thấy mình sắp chết.

Không phải kiểu "sợ chết" như lúc bị con lệ quỷ siết cổ. Mà là một cảm giác chắc chắn, rõ ràng, như thể cái chết đang đứng ngay trước mặt cậu và mỉm cười. Bản năng của cậu – thứ bản năng đã được khắc vào DNA từ thuở còn sống trong hang động – đang gào thét: Chạy đi. Chạy đi. Chạy ngay đi.

Nhưng không hiểu vì sao…

Cậu không chạy.

Cậu nhớ tới hình ảnh người này đứng chắn trước mình trong bệnh viện – khi lần đầu tiên cậu nhìn thấy thế giới bên kia, khi cậu tưởng mình đã chết, khi tất cả những con ma trong hành lang đồng loạt lùi lại vì sợ hãi. Hắn đã đứng đó, giữa bóng tối, và hắn đã cứu cậu.

Cậu nhớ tới việc hắn chưa từng thật sự làm hại cậu. Dù miệng lúc nào cũng nói những lời độc địa, dù luôn tỏ ra khinh thường và chán ghét, nhưng chưa một lần nào hắn để cậu bị thương.

Và cậu nhớ tới tiếng cười khẽ của hắn trong phòng trọ – tiếng cười đầu tiên, ngắn ngủi và trầm thấp, như một tia nắng hiếm hoi trong bóng tối vĩnh cửu.

Quang Đăng cắn răng.

"…Mẹ nó."

Rồi cậu lao tới.

"THỪA HẠO!"

Cậu túm mạnh cổ áo hắn.

Ngay khoảnh khắc ngón tay cậu chạm vào lớp vải đen cổ xưa đó—

ẦM!!!

Một luồng ký ức xa lạ đột nhiên tràn vào đầu Quang Đăng.

Máu.

Lửa.

Xác người chất thành núi – không phải hàng chục, không phải hàng trăm, mà là hàng ngàn, hàng vạn, trải dài đến tận chân trời. Tiếng gào khóc vang khắp trời đất, như một bản nhạc nền của địa ngục.

Một nam nhân áo đen đứng giữa biển xác – cô độc, lặng lẽ, như một hòn đảo giữa đại dương chết chóc. Đôi mắt hắn lạnh như thần chết, không vui, không buồn, không giận dữ, không thỏa mãn. Chỉ là một sự trống rỗng vô tận.

Phía sau hắn…

Là cánh cổng khổng lồ đỏ như máu đang từ từ mở ra. Những cánh cửa đồng cao đến tận trời, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà Quang Đăng không thể đọc được, nhưng có thể cảm nhận được – chúng là những lời nguyền, những lời than khóc, những lời tuyệt vọng của hàng triệu linh hồn.

Âm phủ.

Quang Đăng đau đến mức đầu muốn nổ tung. Cảm giác như có ai đó đang dùng dao rạch từng đường vào não cậu, nhồi nhét vào đó những hình ảnh không thuộc về mình, những ký ức không phải của mình. Máu trong người cậu như sôi lên, và cái lạnh trong lồng ngực thì lan ra khắp cơ thể.

"Kh—!"

Thừa Hạo đột ngột khựng lại.

Đôi mắt đỏ mở lớn – lần đầu tiên, Quang Đăng thấy sự kinh ngạc trong đôi mắt đó.

Âm khí đang cuồng loạn bỗng dừng phắt – như một cơn bão bị đóng băng giữa chừng. Những bóng đen trên sàn tan biến. Những tiếng thì thầm im bặt. Cánh cửa toilet ngừng đập.

Tất cả đều đứng yên.

"…Ngươi…"

Giọng hắn lần đầu tiên xuất hiện dao động – không còn lạnh lùng, không còn kiêu ngạo, mà là một sự bối rối thực sự, như một kẻ vừa phát hiện ra điều gì đó không thể lý giải.

"Vì sao ngươi thấy được ký ức của ta?"

Quang Đăng thở dốc, hai tay chống lên đầu gối. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, trên má, trên cổ. Cậu cảm thấy như mình vừa chạy marathon trong khi bị ai đó nhồi cả một thư viện vào đầu.

"Mẹ kiếp… tôi còn muốn hỏi anh đó…"

Không gian yên lặng vài giây. Chỉ có tiếng thở hổn hển của Quang Đăng và tiếng mưa rơi ngoài cửa kính.

Rồi toàn bộ âm khí tan biến.

Như sương mù gặp nắng sớm.

Đèn trên trần ổn định trở lại, ánh sáng vàng nhạt đổ xuống căn phòng tan hoang. Nhiệt độ từ từ tăng lên – vẫn lạnh, nhưng ít nhất không còn là cái lạnh của âm giới nữa. Những vết nứt trên tường không lan rộng thêm.

Thừa Hạo chậm rãi đứng dậy. Động tác của hắn giờ đây nặng nề hơn trước, như thể mỗi cử động đều tiêu tốn một lượng sức mạnh đáng kể. Sắc mặt hắn tái nhợt hơn trước nhiều – không còn là màu trắng ngọc lạnh lùng, mà là màu trắng bệch của một người vừa trải qua một trận ốm nặng. Đôi mắt đã trở lại màu đen sâu thẳm, nhưng sâu trong đó, Quang Đăng thấy một tia mệt mỏi mà trước đây chưa từng có.

Con lệ quỷ dưới sàn cũng dần trở về hình dạng con người.

Oán khí đã bị rút sạch. Thứ còn lại không phải là một con quỷ đáng sợ, mà là một người phụ nữ bình thường – một linh hồn đã được giải thoát. Bộ váy công sở màu xám nhạt giờ trông sạch sẽ hơn. Mái tóc đen không còn rũ rượi và ướt át, mà nằm gọn gàng trên vai. Khuôn mặt bầm tím đã trở lại bình thường – một khuôn mặt trẻ, có lẽ chưa đến ba mươi tuổi, với đôi mắt đen và hàng mi dài.

Cô ta nằm co ro trên sàn gạch lạnh, nước mắt chảy dài xuống thái dương – những giọt nước mắt thật sự, trong suốt, không phải thứ chất lỏng đen ngòm như trước.

"…Tôi…"

Giọng cô ta yếu ớt, nhưng không còn méo mó.

"…Được giải thoát rồi sao?"

Con ma tóc ướt – Hạnh – bật khóc, lao tới ôm lấy đồng nghiệp của mình. Hai linh hồn run rẩy ôm nhau giữa ánh đèn nhợt nhạt của toilet nữ tầng ba. Không còn đáng sợ. Không còn kinh dị. Chỉ còn hai con người – hai linh hồn – đã chịu quá nhiều đau khổ, cuối cùng cũng được giải thoát.

Quang Đăng đứng nhìn, lòng nặng trĩu.

Cậu không quen biết họ. Chưa từng gặp họ khi còn sống. Nhưng cậu cảm thấy như mình vừa chứng kiến một điều gì đó rất quan trọng, rất con người – và cũng rất tàn nhẫn.

Một lúc sau, hai hồn ma chậm rãi tan thành những đốm sáng nhỏ.

Những đốm sáng màu xanh nhạt, lấp lánh như đom đóm, bay lên từ cơ thể họ. Chúng lơ lửng trong không khí vài giây, như đang nhìn thế giới này lần cuối, rồi từ từ bay lên cao, xuyên qua trần nhà, biến mất.

Yên tĩnh.

Toilet nữ cuối cùng trở lại bình thường. Không còn nước đen. Không còn tiếng khóc. Không còn hơi lạnh. Chỉ là một căn phòng vệ sinh cũ kỹ, tan hoang sau trận chiến, với những vết nứt trên tường và mảnh thủy tinh vương vãi trên sàn.

Quang Đăng dựa vào tường, thở hắt ra. Đầu óc cậu vẫn còn quay cuồng vì những ký ức vừa tràn vào – máu, lửa, xác người, cánh cổng đỏ. Cậu muốn hỏi Thừa Hạo về những thứ đó, nhưng chưa kịp mở miệng thì hắn đã lên tiếng.

"…Xong rồi?"

"Chưa."

Thừa Hạo nhìn xuống sàn.

Ở giữa nền gạch nứt vỡ – ngay vị trí con lệ quỷ vừa nằm – một ký hiệu màu đen đang hiện ra.

Nó không được vẽ bằng mực hay sơn. Nó như tự mọc lên từ trong gạch, như một vết bầm trên da thịt. Những đường nét cong queo, cổ xưa, tạo thành một hình tròn với những ký tự kỳ dị bên trong. Nó tỏa ra một thứ ánh sáng đen – nếu có thể gọi đó là ánh sáng – thứ ánh sáng không chiếu sáng mà hút lấy mọi thứ xung quanh.

Ánh mắt Thừa Hạo lạnh đi.

"…Có kẻ đang mở Khe Âm."

Giọng hắn trầm thấp, nhưng Quang Đăng nghe thấy trong đó một sự căng thẳng mà trước đây chưa từng có.

"Khe Âm? Là cái gì?"

"Nơi ranh giới giữa hai thế giới bị xé rách. Nơi những thứ đáng lẽ không được tồn tại… có thể bò ra."

Hắn ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng lạnh tanh:

"Và thứ này. Chỉ mới bắt đầu."

Ngoài hành lang, đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Cộc. Cộc. Cộc.

Không nhanh. Không chậm. Đều đặn như nhịp tim của một kẻ đang bình tĩnh đến mức đáng sợ. Như ai đó đang cố tình bước tới – không vội vã, không lén lút, mà đầy tự tin, như thể họ có tất cả thời gian trên thế giới.

Quang Đăng quay phắt ra cửa. Cậu nheo mắt nhìn vào bóng tối dày đặc ngoài hành lang, nhưng không thấy gì cả. Chỉ có tiếng bước chân đang dừng lại – ngay bên ngoài toilet nữ.

"…Ai đó?"

Không có trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân dừng lại ngoài hành lang tối om. Và một bóng người – cao, gầy, mặc một chiếc áo choàng dài màu xám tro – đứng đó, ngay ngưỡng cửa, nơi ánh sáng từ toilet không chạm tới.

Rồi một giọng nói khàn khàn vang lên – giọng của một người đàn ông, trầm và cổ xưa, như tiếng đá mài vào đá:

"Cuối cùng…"

Bóng người nghiêng đầu, và Quang Đăng cảm thấy một ánh mắt – sắc lạnh và đầy hứng thú – đang quét qua mình, rồi dừng lại ở Thừa Hạo.

"Tìm được ngài rồi."

6

Được yêu thích bởi: Uyh, Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Tung

Ủng hộ tác giả Viên An Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.