Chương 2: Đình Phong
Cô vốn là kẻ sống lạnh lùng, thậm chí theo lời đồng nghiệp, cô là một kẻ cuồng công việc, trong công việc cô đáng sợ đến mức có thể dọa khóc mấy nhân viên mới vừa vào công ty. Bởi vì tác phong làm việc của cô quá mạnh mẽ, không mấy khi nể mặt ai, ngày thường cũng không thân với nhiều bạn bè, nên đó là lí do bây giờ cô vẫn một mình.
Biết làm sao được, người lớn tuổi cấp cao hơn cô thích cá tính của cô thì đều đã có gia đình, người ít tuổi cấp thấp hơn cô đang độc thân lại thấy sợ cô vì cô quá mạnh. Mặc dù ở nhà Hạ Vũ dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng đó là vì mẹ và em cô đều đã hiểu tính nết của cô cả rồi. Nhưng bây giờ lại là một người lạ, còn là một cậu em ít tuổi.
- Mưa Mùa Hạ: [Chào Phong.]
[Vậy mình xưng chị - em nhé.]
[Chị cũng nói luôn là có nhiều người nhắn tin cho chị.]
[Nhưng chị có thiện cảm với em nên chị trả lời em thôi.]
[Cuối tuần này em rảnh không, chị thấy chúng ta nên gặp nhau trước, bàn về một số việc trước khi em dọn về đây.]
- Mưa Mùa Hạ:
[Em cũng biết đấy, em là con trai, đột nhiên chuyển đến thì hàng xóm xung quanh sẽ hỏi han rất nhiều, về mối quan hệ của chúng ta…]
- Mưa Mùa Hạ:[…]
[Cần khớp khẩu cung trước.]
“Mắt mở to”
- Cuồng Phong:[…. đang soạn tin nhắn….]
Đình Phong đang uống cà phê, mắt lướt đến đoạn này, tí thì sặc.
Chị hai này, nói chuyện thật là trực tiếp, cái gì mà khớp khẩu cung chứ?
2 phút sau, điện thoại của Hạ Vũ lại sáng lên.
- Cuồng Phong: [Vậy tối mai thứ Sáu được không ạ?]
[Tuần sau em bị tống khỏi nhà trọ hiện giờ rồi.]
[Em biết một quán tên là Rainbow ngay gần chỗ chị.]
[Mấy giờ chị qua được ạ?]
- Mưa Mùa Hạ: [Đợi chút, chị check lịch.]
- Mưa Mùa Hạ: [8h nha. OK?]
- Cuồng Phong: [Được ạ.]
[Em cảm ơn chị.]
- Mưa Mùa Hạ: [Vậy hẹn gặp lại ngày mai nhé.]
[Sau 8h nếu cậu không đến, thì không cần phải dọn sang nữa đâu. Bye!]
Đình Phong đặt cốc cà phê xuống, ngả người ra sau dựa vào thành ghế, mỉm cười lẩm bẩm: “Cô em họ này, đáo để thật.”
---------
Xong một chuyện đau đầu, Hạ Vũ mãn nguyện thả điện thoại xuống giải quyết xong lon bia rồi quăng hết bát đĩa vào bồn rửa bát, sau đó lướt vào phòng tắm như một cơn gió.
Mười lăm phút sau, cô trở ra. Cô quyết định đêm nay không đọc sách nữa. Sấy tóc, ngủ!
---------
Ngày hôm sau.
Công việc của Hạ Vũ rất bận, thứ Sáu là cuối tuần lại càng bận hơn. Cô tăng ca đến 7h30 tối, từ công ty cô phi thẳng ra quán cà phê tên là Rainbow kia.
Bên ngoài cửa quán đã đặt cây thông Noel lấp lánh đèn, trên cửa kính cũng dán hình hoa tuyết, người tuyết với một chiếc xe tuần lộc chở ông già Noel đang lao đi nữa.
Ánh đèn vàng đỏ tỏa ra một màu ấm áp rất có không khí Giáng Sinh.
Cô bước vào quán, lúc này là 7h40 phút, lật menu, cô gọi luôn đồ ăn tối, và một chai bia. Không còn cách nào khác, hôm nay quá mệt, bia là ngon nhất.
Lúc Đình Phong đến, là 8h kém vài tích tắc, đồ ăn chưa ra, nhưng bia thì đã sắp hết chai thứ hai rồi. Anh nhìn thấy cô từ xa, ngẩn ra một cái rồi tiến lại gần, ngồi luôn xuống ghế đối diện.
- Chào chị Vũ. Em là Phong.
- Chào em.
Hạ Vũ gật đầu cười với cậu rồi vẫy tay gọi phục vụ. Đợi cậu ta gọi xong đồ, Hạ Vũ hỏi:
- Rubi đâu?
- Nó đang ngủ, em cho ở nhà coi nhà rồi.
Đình Phong thầm nghĩ, có lẽ mình được chị hai này cho thuê nhà cũng nhờ phúc của Rubi mất.
Hạ Vũ hơi bất ngờ, cậu ta nói giọng thanh thanh, hơi pha chút âm sắc miền Nam, rất ấm áp.
Thực ra cô là kiểu người mê giọng nói – voice obssesed, vốn không có sức chống cự với loại giọng này, thiện cảm với cậu ta lại tăng thêm một chút.
Cô dứt khoát lấy hợp đồng thảo sẵn trong túi xách ra, đặt lên mặt bàn đẩy về phía cậu ta.
- Đây là hợp đồng thuê nhà. Chị đã đưa sẵn một vài điều khoản về vấn đề ở chung nhà. Em đọc đi, có ý kiến gì thì thảo luận luôn. Tiền thuê nhà có thể chuyển khoản hoặc trả bằng tiền mặt, sáu tháng trả một lần. Còn về vụ khớp khẩu cung… Khụ, ý chị là mối quan hệ của chúng ta, chị sẽ bảo với mọi người em là em họ. Như thế là hợp lý nhất. Ý em thì sao?
Hạ Vũ nhìn về phía Đình Phong, cậu ta đang chăm chú đọc hợp đồng cô đưa, ánh đèn vàng giữa quán phủ lên bên mặt phải của cậu làm các đường nét trên khuôn mặt càng nổi bật hơn.
Đình Phong nghe thấy cô hỏi, ngẩng đầu lên nhìn cô:
- Chị không sợ bị mấy bà mấy cô kéo đi hỏi thăm nhờ làm mối à. Dù sao em cũng không đến nỗi nào, mặt chuẩn trai đẹp anime…
Thấy Hạ Vũ phì cười, anh cũng cười:
- Vậy đó, nếu chị không để ý thì tốt nhất chúng ta cứ giả vờ làm người yêu. Một công đôi việc, sẽ không ai hỏi thăm hay mai mối gì cả.
Hạ Vũ nghe vậy, ngẩn ra.
Như vậy khác nào sống thử. Lại còn danh bất chính ngôn bất thuận. Thằng nhóc này nghĩ cái gì trong đầu vậy chứ?
- Chị để ý.
Hạ Vũ nói với giọng rất nghiêm túc.
Đến lượt Đình Phong bất ngờ. Anh nhìn cô, mỉm cười như đang chờ đợi câu nói tiếp theo của cô:
- Nếu là người yêu thật thì không nói, đây còn là giả vờ. Chị đây xinh đẹp, nhưng không dễ dãi nhé. Trừ phi cậu kí hợp đồng thuê nhà mười năm. Bằng không, sau này lúc cậu chuyển đi, chị đây biết nói sao với họ? Chưa nói đến chị đây cũng sẽ có người yêu, lúc ấy chị đây phải giải quyết cậu kiểu gì?
Đình Phong bật cười, cô đúng là cái gì cũng dám nói.
Trang cá nhân của cô anh cũng xem qua rồi, cũng nghe kể rồi. 25 tuổi, chưa yêu ai bao giờ, sáng đi làm, tối về nhà, cuối tuần cũng ru rú ở nhà đọc sách, lên mạng ngắm mèo. Cô lấy đâu ra tự tin nói cái câu: “chị đây cũng sẽ có người yêu” đó chứ?
Biểu cảm của cô lúc lên giọng “chị đây thế này”, “chị đây thế kia” rất đáng yêu, giống như Rubi lúc vênh mặt nhìn anh lúc anh đòi nó hôn vào má vậy.
Anh đã định chờ đến khi dọn được vào nhà cô rồi mới lật bài, nhưng nếu anh ngoan ngoãn làm em họ cô để kí xong bản hợp đồng này thì sau này sẽ rất khó mà thoát khỏi cái mũ em họ đó.
Mà bây giờ nói thật, liệu cô xách chai bia lên đánh anh không?
Đình Phong cười, hít sâu một cái, tay lật đến trang cuối của bản hợp đồng viết thêm gì đó rồi kí tên. Anh đặt hợp đồng xuống bàn, cúi đầu nói:
- Vậy thì làm người yêu thật. Hạ Vũ, em vừa gặp chị đã bị trúng tiếng sét ái tình, chị cho em theo đuổi chị được không?
Hạ Vũ nghe vậy, nhíu mày nhìn Đình Phong. Lại thấy cậu ta ngẩng lên nhìn thẳng vào cô, mắt cậu chứa đầy ý cười nhưng giọng nói thì nghiêm túc hẳn lại, không giống giọng điệu có phần ngả ngớn lúc nãy. Cậu ta đưa tay ra về phía cô.
- Cho anh giới thiệu lại nhé. Anh là Đình Phong, 29 tuổi, đang làm về IT. Hợp đồng anh ký rồi, anh thuê nhà của em mười năm.... Anh thích em. Anh có thể lấy kết hôn làm tiền đề để theo đuổi em không?
Hạ Vũ trợn tròn mắt, ngạc nhiên đến nỗi bỏ qua luôn bàn tay anh đang đưa ra kia… Cái gì cơ, thằng nhóc này, cậu ta… anh ta… đang nói cái gì vậy?
Đình Phong nhìn dáng vẻ này của cô, càng thấy cô giống Rubi ở nhà. Anh cười, với tay nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bản hợp đồng:
- Anh đã biết đến em từ gần một năm trước qua dì Vân mẹ em. Dì vẫn luôn nhớ đến em, vẫn mong em chuyển vào sống cùng dì. Nhưng em không chịu. Dì không an tâm về em, cứ nhắc em mãi, muốn gọi cho em lại sợ em giận vì dì bỏ lại em một mình.
Anh đưa mắt quan sát vẻ mặt của Hạ Vũ một lát rồi mới chậm rãi nói tiếp:
- Anh là cháu họ xa của chú Khanh chồng dì. Ngày trước anh từ Hà Nội vào Sài Gòn học đại học là chú đón anh về ở với chú. Rồi anh đi làm, ít về. Chú cũng hay đi nơi này nơi khác. Một năm trước chú và dì làm lễ cưới, anh mới gặp lại chú. Dì chú coi anh như con, Nhật Thu cũng đi làm rồi, ít về nên nhà giờ chỉ có hai dì chú thôi. Dì hay kể về em, nói em thích mèo, xấu tính, cần người che chở nhưng lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ...
Nói đến đây, bàn tay nhỏ trong lòng bàn tay anh bắt đầu giãy dụa, anh cười giữ chặt lấy không cho cô thoát ra.
- Vậy là anh để ý đến em, theo dõi em trên facebook, biết thói quen của em, nhưng em chỉ ở nhà không chịu đi ra ngoài, cũng không chịu tương tác gì trên mạng, anh không cách nào tiếp cận em cả. Hai tháng trước anh mới chuyển công tác ra ngoài này, may mắn là em lại đăng tin tìm người ở cùng. Anh nghĩ, đây không phải cơ hội của anh thì còn là gì? Em thấy đấy, ông trời cũng giúp anh rồi, em chạy đâu cho thoát nữa?
Mắt Hạ Vũ đỏ lên. Thì ra, mẹ vẫn để ý đến cô, vẫn quan tâm đến cô.
- Mẹ tôi, có khỏe không?
- Dì khỏe, dì mang thai được 5 tháng rồi. Sang năm em vào Sài Gòn là có thể bế em rồi đấy.
- Thật sao? Sản phụ cao tuổi rất nguy hiểm mà. Có hai ông bà già ở với nhau, nhỡ có chuyện gì thì sao?
- Nhật Thu mới chuyển về rồi. Con bé đã lớn, hiểu chuyện hơn rất nhiều rồi, chắc sẽ không bày trò phá em như trước nữa đâu.
- Vậy à, cũng tốt nghiệp đại học rồi còn gì…
Đình Phong siết chặt tay cô, làm cô phải ngẩng đầu lên nhìn anh.
- Mấy chuyện ấy không cần em quan tâm đâu. Bây giờ điều em cần làm là trả lời anh đây này.
- Trả lời cái gì cơ?
Hạ Vũ ngơ ngác, cô nghĩ lại những gì anh vừa nói, hai má chậm rãi đỏ lên:
- Chạy cái gì, làm sao chị đây phải chạy...
Cô buột miệng:
– Ai biết anh nói thật hay không… Đàn ông các anh có hứa cũng quên ngay…
Đình Phong nhíu mày, anh biết vì sao cô nói như vậy, tuổi thơ của cô có quá nhiều tổn thương. Anh chỉ nghe mẹ cô kể đã thấy đau lòng vì cô gái nhỏ nhắn này đến thế.
Vậy mà mới mười mấy tuổi cô đã phải một mình trải qua tất cả những chuyện đó. Điều này càng khiến anh quyết tâm muốn ở bên cô, che chở cho cô, bù đắp cho từng ấy năm cô phải gồng mình sống vì người khác.
Anh đứng dậy, bước về phía cô, trong ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh ngồi xuống bên ghế, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy hai tay cô. Mắt anh nhìn Hạ Vũ lấp lánh một thứ tình cảm dịu dàng xen lẫn sự bao dung khó tả.
- Vậy để anh dùng một đời này chứng minh với em là anh nói thật được không? Hạ Vũ?
...
Có lẽ vì uống quá nhiều bia hoặc vì ánh đèn quá ấm áp, hoặc là vì ánh mắt anh quá dịu dàng, Hạ Vũ bị mê hoặc mất rồi. Cô gật đầu.
- Dạ.
----------
Và thế là ngay hôm sau, Đình Phong ôm Rubi chuyển đến nhà Hạ Vũ với tư cách bạn trai của cô.
Hàng xóm vẫn hỏi thăm rồi đoán già đoán non. Còn anh thì đối đáp với họ tự nhiên như người quen cũ. Chẳng mấy chốc, anh đã được lòng cô bác cả chung cư.
Hạ Vũ lần đầu tiên yêu đương, lại là một quyết định chớp nhoáng như vậy, ngày thứ nhất vừa gặp đã xác định mối quan hệ, ngày thứ hai đã chuyển đến sống cùng nhau.
Cô không rõ là sau này anh có thay lòng đổi dạ hay không, cũng không biết anh có chứng minh được lời hứa của mình hay không.
Với cô, tuổi thơ không vui vẻ không phải là thứ ngăn cản hạnh phúc hiện tại, cũng không phải sương mù giăng kín con đường phía trước.
Nếu chẳng gặp anh, có lẽ, cô vẫn thế, sống một mình, khép kín trong căn phòng vô hình mà chính mình dựng lên.
Nếu chẳng gặp anh, có lẽ cô vĩnh viễn không biết vẫn có người nhớ đến cô, yêu thương cô, lo lắng cho cô từng điều nhỏ nhặt nhất.
Anh thích cô, đối xử tốt với cô, cô cũng thích anh như vậy.
Thế là đủ rồi.
- Hết -
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.