Chương 1: Hạ Vũ
Đăng: 13/05/2026 08:32
2,308 từ
41 lượt đọc
Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch men đã phai màu, trên hành lang tầng ba của một chung cư cũ. Bóng đèn phía đầu hành lang phủ xuống cả không gian nhỏ một màu vàng vọt và buồn bã, hệt như bóng người đang đổ dài trên nền gạch.
Tiếng bước chân dừng lại ở gần cuối hành lang.
Một cô gái tóc ngang vai, mặc váy dài màu đen quàng khăn len đỏ đang cúi đầu lục tìm gì đó trong túi xách nhỏ bên hông.
Một hồi lâu, có vẻ như bực bội vì tìm mãi không thấy, cô nàng ngồi xuống, dốc cả túi xách xuống sàn.
Đồ vật trong túi đổ xòe ra mặt đất. Cô gái chậm rãi nhặt mấy thỏi son, một chiếc gương nhỏ, một chiếc lược gấp, thẻ nhân viên, tai nghe, ví tiền và một vài tờ giấy gấp nhỏ lên, lần lượt bỏ vào túi.
Cuối cùng cô gái đã tìm thấy thứ mà cô muốn tìm – chiếc chìa khóa nhà chỉ có một chìa duy nhất, trần trụi, không có móc treo hay bất kì thứ trang trí gì khác.
Chiếc chìa khóa ấy lúc này đang nằm lẳng lặng trên một tấm ảnh. Cô gái nhặt cả chìa khóa và tấm ảnh lên, nhìn tấm ảnh một lát rồi thả lại vào túi xách.
Cô đứng dậy, gõ gõ gót chân phải xuống nền gạch theo thói quen, tay tra chìa khóa vào ổ. Cánh cửa sắt kẽo kẹt mở ra, cô gái với tay bật công tắc điện bên phải tường lên rồi đóng sập cửa lại.
Căn hộ chung cư cũ với hai phòng ngủ nhỏ, một phòng vệ sinh, phòng khách và bếp ăn liền nhau, một cánh cửa dẫn ra ban công luôn đóng chặt. Đây là loại cấu trúc điển hình của khu tập thể cho công nhân viên xây dựng từ mấy chục năm trước: Không gian không quá rộng nhưng cũng không nhỏ, đặc biệt nếu sống một mình thì lại càng thấy trống trải.
Cô gái đặt túi xách lên mặt bàn, rồi thả mình xuống chiếc ghế sô pha cũ ngay giữa căn phòng. Nằm bất động một lát, cô gái với tay lấy túi xách, lôi tấm ảnh vừa rồi ra và nhìn chăm chú.
Cô gái tên là Hạ Vũ.
Trong tấm ảnh đã cũ đó, là Hạ Vũ cùng bố mẹ và em gái chụp trong hiệu ảnh. Bố cô mặc vest xanh nắm tay mẹ cô mặc áo dài tím ngồi trên ghế sô pha, cô và em gái một lớn một nhỏ cùng mặc váy nhung đỏ, cô đứng bên phải đặt tay lên vai mẹ còn em gái cô choàng tay ôm lấy cổ bố. Cả nhà bốn người đều cười vui vẻ, phía sau là phông nền trắng có cây thông xanh đỏ, cả ông già Noel cưỡi xe tuần lộc vút đi trong gió tuyết. . .
Hạ Vũ mỉm cười đặt tấm ảnh lên mặt bàn, kéo lấy chiếc gối vuông trắng có thêu hai con mèo đen trên ghế, ôm vào lòng lẩm bẩm:
- Sắp tám năm rồi. . .
---
Hơn một năm trước, mẹ và em gái Hạ Vũ dọn đồ khỏi căn hộ này để chuyển đến sống cùng dượng – người mẹ cô tái hôn ở một nơi xa. Lúc ấy, cô từ chối đi cùng họ vì lí do công việc hiện tại, một phần cũng vì cô thấy mình có thể tự lo cho bản thân khi sống một mình.
Trước đó, cô sống cùng mẹ và em gái ở đây, sau khi bố cô ly hôn với mẹ cô để đón vợ mới về ở cùng – người đã sinh cho ông ta con trai – điều mà mẹ cô không làm được.
Thứ mà ba mẹ con nhận được chính là căn hộ cũ này, cùng với cam kết chu cấp hàng tháng cho vợ cũ và hỗ trợ cho cô và em gái học hết đại học. Nhưng bốn năm trước khi cô tốt nghiệp đại học, xin được việc làm ở một công ty cùng thành phố, ông ta bắt đầu chỉ gửi tiền học phí cho em gái cô và cô trở thành lao động chính trong gia đình.
Mẹ cô – từ một cô thợ may thành vợ phó giám đốc một công ty khai thác khoáng sản, và sau khi biến cố ập đến – lại biến thành một người phụ nữ chỉ quanh quẩn trong nhà, lặng lẽ khóc khi đêm xuống.
Hạ Vũ không hận bố mình, khi người ta đã quá thất vọng vào một điều gì, thì khi thời gian trôi dần đi, cảm xúc dư thừa cũng không còn lại bao nhiêu nữa.
Cô cũng không hận người phụ nữ đã sinh con trai cho ông ta kia, vì không phải bà ta, rồi cũng sẽ có một ai đó khác bước chân vào cuộc hôn nhân của bố mẹ cô.
Cô cũng không còn hận bản thân mình nữa.
Khi đang học cấp Ba, cô đã biết đến sự tồn tại của đứa em trai khác mẹ kia, sự xuất hiện của thằng bé đó khiến cho tất cả những cố gắng để trở lên giỏi giang, mạnh mẽ của cô bỗng chốc biến thành một lời nói dối nhẹ bẫng.
Thì ra, dù tóc cô đã cắt ngắn, dù điểm cô có đứng đầu toàn khối, dù cô giỏi thể thao thế nào vẫn không thể thay đổi được sự thật: Bố cô cần một đứa con trai, chứ không phải một đứa con gái – trông - giống - thế. . .
Với bố, cảm xúc trong lòng cô đổi dần từ ngưỡng mộ, đến thất vọng, căm ghét, khinh thường rồi cuối cùng là chết lặng.
Hình ảnh gia đình trong cô ban đầu là một gia đình đủ bốn người, bố đi làm về có mẹ nấu cơm chờ sẵn, cô và em gái ríu rít đón bố về, tranh nhau lấy quần áo khăn tắm cho bố rồi cả nhà quây quần bên mâm cơm ấm cúng.
Sau rồi, khi gia đình còn lại ba người, đôi lúc Hạ Vũ cảm thấy may mắn vì trước kia đã cố gắng cho giống một người con trai trong nhà – để có thể mạnh mẽ đứng dậy làm điểm tựa cho mẹ và em sau khoảng thời gian giông bão.
Nhưng cuối cùng, cô chợt nhận ra dù mình có cố gắng đến mức nào, thì vẫn không đủ thời gian để quan tâm đến cảm xúc của mẹ mình, cô cũng không thể an ủi người đàn bà đáng thương ấy, khi bà mãi vấn vương một người mà với cô chỉ là một kẻ xa lạ có chung huyết thống.
Thật sự, khi mẹ cô tìm thấy hạnh phúc muộn của mình, cô cảm thấy nhẹ nhàng rất nhiều, sẽ có một người đàn ông khác che chở và là chỗ dựa cho mẹ cô, cho em cô một mái ấm. . . dẫu có là chắp vá.
Nhưng. . . điều đó cũng có nghĩa cô chỉ còn lại một mình.
Mẹ cô dẫn em gái chuyển vào miền Nam, để lại cho cô căn hộ này.
Vậy là gia đình của cô giờ chỉ còn một mình cô.
Một căn hộ lạnh tanh.
Một thành phố ồn ã.
Một mùa đông rét ngọt.
---
Mười một giờ đêm. Hạ Vũ tỉnh dậy vì lạnh, và đói.
Thì ra, cô đã ngồi ôm gối suy nghĩ miên man rồi thiếp đi trên sô pha tự lúc nào.
Cô với chiếc khăn len khoác lên người rồi tìm trong tủ lạnh được một hộp cơm nguội từ tối hôm trước, một quả trứng và một quả dưa chuột. Hơn năm phút đồng hồ sau, đĩa cơm chiên đã tỏa mùi thơm nức trên bàn.
Hạ Vũ mở lon bia cuối cùng ra, làm một hơi thật dài, tay kia cầm điện thoại lướt facebook.
Hôm qua cô bắt đầu đăng tin tìm người ở cùng. Một năm sống một mình với lối sinh hoạt không giờ giấc này đã khiến cô chán chường và mệt nhoài, cô sợ về nhà, sợ phải một mình đối diện với bốn bức tường, nấu một mình, ăn một mình.
Đồng nghiệp ở công ty khuyên cô nên tìm ai đó sống chung. Cô suy nghĩ vài tuần rồi quyết định dọn dẹp phòng ngủ còn lại, chờ "bạn cùng nhà" đến.
Thế nhưng, lướt một hồi qua vài chục lượt tin nhắn, Hạ Vũ vẫn chưa tìm thấy người ưng í. Không phải vì chuyện tiền thuê nhà, cô vốn không để ý người ta trả tiền thuê nhà bao nhiêu, mà là bởi vì hai phần ba trong số đó đều không khiến cô thấy thiện cảm.
Người thì nhắn tin không dấu, người thì nói năng cộc lốc, người thì lên giọng kiêu căng làm cô rất không ưa.
Còn có những cô nàng mà trên trang cá nhân tối tối đăng ảnh trang điểm lộng lẫy đi chơi nữa. Hạ Vũ cực kỳ dị ứng với những cô nàng như vậy, bởi vì cô đã từng sống chung kí túc xá hồi đại học với một cô bạn như thế: Ra đường thì lộng lẫy, trong phòng thì giường chiếu ngập đầy rác. . .
Hạ Vũ rùng mình lắc đầu như để những hình ảnh kinh dị trong kí ức kia văng ra khỏi đầu mình.
Mãi đến gần cuối, Hạ Vũ mới nhìn thấy một tin nhắn tương đối nghiêm túc.
Đối phương là nam, nhắn tin khá dài, giới thiệu rõ họ tên, nghề nghiệp, thời gian đi làm và ở nhà, còn hứa sẽ chia sẻ việc nhà với cô nữa chứ.
Hạ Vũ bật cười, anh ta còn chụp cả ảnh mèo cưng của anh ta đang chắp hai tay cầu xin lên kèm theo dòng chữ: "Xin hãy thu nhận ba con em!" ở cuối tin nhắn.
Hạ Vũ vào trang cá nhân của anh ta, thấy anh ta đăng ảnh không nhiều lắm, hầu như là ảnh của em mèo kia, tên là Rubi thì phải, và hình như anh ta mới chuyển đến thành phố này không lâu. Tấm ảnh mới nhất chụp em mèo Rubi lông xám hơi xanh đá rất đẹp với khuôn mặt hờn dỗi kèm dòng caption:
"Thanh xuân như một tách trà – Tháng sau đã phải dọn nhà theo ba"
Thì ra là vậy, anh ta nói chủ nhà anh ta không cho nuôi vật nuôi trong nhà, nên phải tìm chỗ ở mới. Nhà cô là hoàn toàn phù hợp, chung cư nhỏ, dưới tầng một có sân chơi, ban công rộng có thể làm sân vườn nho nhỏ cho em mèo, hơn nữa, cô cũng yêu mèo, trên trang cá nhân chỉ có ảnh mèo, sách và nhạc Trịnh.
Hạ Vũ thấy mến anh ta, cũng trót yêu cả bé Rubi kiêu kì kia nữa. Nhưng cô nghĩ mình không thể đồng ý ngay. Cô cần thời gian để xác định anh ta có thực sự an toàn và vô hại như cảm nhận ban đầu của cô không nữa.
Việc cho một nam giới vào ở cùng, đồng nghĩa với việc cô sẽ phải đối mặt với sự chỉ trỏ của hàng xóm. Họ sẽ điều tra cho bằng được, đến khi biết anh ta là họ hàng hay bạn trai, bao nhiêu tuổi, làm ở đâu thu nhập bao nhiêu. . . mới chịu để yên.
Hạ Vũ nhớ lại khoảng thời gian một năm trước lúc mẹ và em cô rục rịch chuyển ra ngoài, cô đã phải chạy sang nhà đồng nghiệp ở một thời gian vì quá sợ những câu hỏi thăm của hàng xóm từ tầng một lên đến tầng ba.
Thực ra họ chỉ tò mò và rảnh rỗi muốn kiếm đề tài để tám chuyện chứ không có ác ý, nhưng điều này lại hơi phiền toái.
Mặc dù Hạ Vũ không quá để ý chuyện sống chung nhà với một nam giới xa lạ - cô từng lăn lộn trên sân bóng, đi chơi game xuyên đêm với với lũ bạn cùng lớp suốt khoảng thời gian khó phân biệt trống mái đó. Nhưng hàng xóm của cô thì có.
Và, nếu như, chỉ là nếu như thôi, mẹ cô có biết, thì chắc cũng không đồng ý đâu nhỉ?
Cô cười nhạt, mà chắc là không đâu, mẹ cô – sau trận cãi vã kịch liệt vì cô khăng khăng không chịu theo mẹ vào Nam với em gái và dượng, thì đã chẳng thèm quan tâm đến cô nữa rồi.
"Ting!"
Tiếng thông báo tin nhắn mới từ Messenger làm Hạ Vũ sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là tin nhắn từ anh ta trả lời lời chào từ cô. Thì ra trong lúc nghĩ vẩn vơ, tay Hạ Vũ đã lướt nhầm vào biểu tượng vẫy tay của Messenger rồi.
- Mưa Mùa Hạ: "vẫy tay"
- Cuồng Phong: "vẫy tay"
[Hi, chào chị, cảm ơn chị đã nhắn tin cho em. ]
[Em đang rất muốn chuyển sang chỗ mới. ]
[Mình có thể kí hợp đồng thuê nhà luôn hôm nay không ạ? ]
"Mắt long lanh"
Hạ Vũ: . . .
Cô nghĩ thầm, thật là thiếu tinh tế, chưa chi đã gọi là người ta là chị rồi. Hừ. Chê chị đây già hử? Ngón tay cô lướt trên bàn phím ảo.
- Mưa Mùa Hạ: [Chào bạn. ]
[Mình tên Vũ. ]
[25 tuổi. ]
[Bạn tên gì, bao nhiêu tuổi để mình tiện xưng hô nào? ]
- Cuồng Phong: [Chào chị. ]
[Em tên Phong. ]
[24 tuổi. ]
[Chị cứ gọi em là em đi. ]
Hừ, ít hơn một tuổi thật, Hạ Vũ nghĩ.
Ít tuổi, hi vọng cậu Phong này sẽ dễ bảo.
Tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch men đã phai màu, trên hành lang tầng ba của một chung cư cũ. Bóng đèn phía đầu hành lang phủ xuống cả không gian nhỏ một màu vàng vọt và buồn bã, hệt như bóng người đang đổ dài trên nền gạch.
Tiếng bước chân dừng lại ở gần cuối hành lang.
Một cô gái tóc ngang vai, mặc váy dài màu đen quàng khăn len đỏ đang cúi đầu lục tìm gì đó trong túi xách nhỏ bên hông.
Một hồi lâu, có vẻ như bực bội vì tìm mãi không thấy, cô nàng ngồi xuống, dốc cả túi xách xuống sàn.
Đồ vật trong túi đổ xòe ra mặt đất. Cô gái chậm rãi nhặt mấy thỏi son, một chiếc gương nhỏ, một chiếc lược gấp, thẻ nhân viên, tai nghe, ví tiền và một vài tờ giấy gấp nhỏ lên, lần lượt bỏ vào túi.
Cuối cùng cô gái đã tìm thấy thứ mà cô muốn tìm – chiếc chìa khóa nhà chỉ có một chìa duy nhất, trần trụi, không có móc treo hay bất kì thứ trang trí gì khác.
Chiếc chìa khóa ấy lúc này đang nằm lẳng lặng trên một tấm ảnh. Cô gái nhặt cả chìa khóa và tấm ảnh lên, nhìn tấm ảnh một lát rồi thả lại vào túi xách.
Cô đứng dậy, gõ gõ gót chân phải xuống nền gạch theo thói quen, tay tra chìa khóa vào ổ. Cánh cửa sắt kẽo kẹt mở ra, cô gái với tay bật công tắc điện bên phải tường lên rồi đóng sập cửa lại.
Căn hộ chung cư cũ với hai phòng ngủ nhỏ, một phòng vệ sinh, phòng khách và bếp ăn liền nhau, một cánh cửa dẫn ra ban công luôn đóng chặt. Đây là loại cấu trúc điển hình của khu tập thể cho công nhân viên xây dựng từ mấy chục năm trước: Không gian không quá rộng nhưng cũng không nhỏ, đặc biệt nếu sống một mình thì lại càng thấy trống trải.
Cô gái đặt túi xách lên mặt bàn, rồi thả mình xuống chiếc ghế sô pha cũ ngay giữa căn phòng. Nằm bất động một lát, cô gái với tay lấy túi xách, lôi tấm ảnh vừa rồi ra và nhìn chăm chú.
Cô gái tên là Hạ Vũ.
Trong tấm ảnh đã cũ đó, là Hạ Vũ cùng bố mẹ và em gái chụp trong hiệu ảnh. Bố cô mặc vest xanh nắm tay mẹ cô mặc áo dài tím ngồi trên ghế sô pha, cô và em gái một lớn một nhỏ cùng mặc váy nhung đỏ, cô đứng bên phải đặt tay lên vai mẹ còn em gái cô choàng tay ôm lấy cổ bố. Cả nhà bốn người đều cười vui vẻ, phía sau là phông nền trắng có cây thông xanh đỏ, cả ông già Noel cưỡi xe tuần lộc vút đi trong gió tuyết. . .
Hạ Vũ mỉm cười đặt tấm ảnh lên mặt bàn, kéo lấy chiếc gối vuông trắng có thêu hai con mèo đen trên ghế, ôm vào lòng lẩm bẩm:
- Sắp tám năm rồi. . .
---
Hơn một năm trước, mẹ và em gái Hạ Vũ dọn đồ khỏi căn hộ này để chuyển đến sống cùng dượng – người mẹ cô tái hôn ở một nơi xa. Lúc ấy, cô từ chối đi cùng họ vì lí do công việc hiện tại, một phần cũng vì cô thấy mình có thể tự lo cho bản thân khi sống một mình.
Trước đó, cô sống cùng mẹ và em gái ở đây, sau khi bố cô ly hôn với mẹ cô để đón vợ mới về ở cùng – người đã sinh cho ông ta con trai – điều mà mẹ cô không làm được.
Thứ mà ba mẹ con nhận được chính là căn hộ cũ này, cùng với cam kết chu cấp hàng tháng cho vợ cũ và hỗ trợ cho cô và em gái học hết đại học. Nhưng bốn năm trước khi cô tốt nghiệp đại học, xin được việc làm ở một công ty cùng thành phố, ông ta bắt đầu chỉ gửi tiền học phí cho em gái cô và cô trở thành lao động chính trong gia đình.
Mẹ cô – từ một cô thợ may thành vợ phó giám đốc một công ty khai thác khoáng sản, và sau khi biến cố ập đến – lại biến thành một người phụ nữ chỉ quanh quẩn trong nhà, lặng lẽ khóc khi đêm xuống.
Hạ Vũ không hận bố mình, khi người ta đã quá thất vọng vào một điều gì, thì khi thời gian trôi dần đi, cảm xúc dư thừa cũng không còn lại bao nhiêu nữa.
Cô cũng không hận người phụ nữ đã sinh con trai cho ông ta kia, vì không phải bà ta, rồi cũng sẽ có một ai đó khác bước chân vào cuộc hôn nhân của bố mẹ cô.
Cô cũng không còn hận bản thân mình nữa.
Khi đang học cấp Ba, cô đã biết đến sự tồn tại của đứa em trai khác mẹ kia, sự xuất hiện của thằng bé đó khiến cho tất cả những cố gắng để trở lên giỏi giang, mạnh mẽ của cô bỗng chốc biến thành một lời nói dối nhẹ bẫng.
Thì ra, dù tóc cô đã cắt ngắn, dù điểm cô có đứng đầu toàn khối, dù cô giỏi thể thao thế nào vẫn không thể thay đổi được sự thật: Bố cô cần một đứa con trai, chứ không phải một đứa con gái – trông - giống - thế. . .
Với bố, cảm xúc trong lòng cô đổi dần từ ngưỡng mộ, đến thất vọng, căm ghét, khinh thường rồi cuối cùng là chết lặng.
Hình ảnh gia đình trong cô ban đầu là một gia đình đủ bốn người, bố đi làm về có mẹ nấu cơm chờ sẵn, cô và em gái ríu rít đón bố về, tranh nhau lấy quần áo khăn tắm cho bố rồi cả nhà quây quần bên mâm cơm ấm cúng.
Sau rồi, khi gia đình còn lại ba người, đôi lúc Hạ Vũ cảm thấy may mắn vì trước kia đã cố gắng cho giống một người con trai trong nhà – để có thể mạnh mẽ đứng dậy làm điểm tựa cho mẹ và em sau khoảng thời gian giông bão.
Nhưng cuối cùng, cô chợt nhận ra dù mình có cố gắng đến mức nào, thì vẫn không đủ thời gian để quan tâm đến cảm xúc của mẹ mình, cô cũng không thể an ủi người đàn bà đáng thương ấy, khi bà mãi vấn vương một người mà với cô chỉ là một kẻ xa lạ có chung huyết thống.
Thật sự, khi mẹ cô tìm thấy hạnh phúc muộn của mình, cô cảm thấy nhẹ nhàng rất nhiều, sẽ có một người đàn ông khác che chở và là chỗ dựa cho mẹ cô, cho em cô một mái ấm. . . dẫu có là chắp vá.
Nhưng. . . điều đó cũng có nghĩa cô chỉ còn lại một mình.
Mẹ cô dẫn em gái chuyển vào miền Nam, để lại cho cô căn hộ này.
Vậy là gia đình của cô giờ chỉ còn một mình cô.
Một căn hộ lạnh tanh.
Một thành phố ồn ã.
Một mùa đông rét ngọt.
---
Mười một giờ đêm. Hạ Vũ tỉnh dậy vì lạnh, và đói.
Thì ra, cô đã ngồi ôm gối suy nghĩ miên man rồi thiếp đi trên sô pha tự lúc nào.
Cô với chiếc khăn len khoác lên người rồi tìm trong tủ lạnh được một hộp cơm nguội từ tối hôm trước, một quả trứng và một quả dưa chuột. Hơn năm phút đồng hồ sau, đĩa cơm chiên đã tỏa mùi thơm nức trên bàn.
Hạ Vũ mở lon bia cuối cùng ra, làm một hơi thật dài, tay kia cầm điện thoại lướt facebook.
Hôm qua cô bắt đầu đăng tin tìm người ở cùng. Một năm sống một mình với lối sinh hoạt không giờ giấc này đã khiến cô chán chường và mệt nhoài, cô sợ về nhà, sợ phải một mình đối diện với bốn bức tường, nấu một mình, ăn một mình.
Đồng nghiệp ở công ty khuyên cô nên tìm ai đó sống chung. Cô suy nghĩ vài tuần rồi quyết định dọn dẹp phòng ngủ còn lại, chờ "bạn cùng nhà" đến.
Thế nhưng, lướt một hồi qua vài chục lượt tin nhắn, Hạ Vũ vẫn chưa tìm thấy người ưng í. Không phải vì chuyện tiền thuê nhà, cô vốn không để ý người ta trả tiền thuê nhà bao nhiêu, mà là bởi vì hai phần ba trong số đó đều không khiến cô thấy thiện cảm.
Người thì nhắn tin không dấu, người thì nói năng cộc lốc, người thì lên giọng kiêu căng làm cô rất không ưa.
Còn có những cô nàng mà trên trang cá nhân tối tối đăng ảnh trang điểm lộng lẫy đi chơi nữa. Hạ Vũ cực kỳ dị ứng với những cô nàng như vậy, bởi vì cô đã từng sống chung kí túc xá hồi đại học với một cô bạn như thế: Ra đường thì lộng lẫy, trong phòng thì giường chiếu ngập đầy rác. . .
Hạ Vũ rùng mình lắc đầu như để những hình ảnh kinh dị trong kí ức kia văng ra khỏi đầu mình.
Mãi đến gần cuối, Hạ Vũ mới nhìn thấy một tin nhắn tương đối nghiêm túc.
Đối phương là nam, nhắn tin khá dài, giới thiệu rõ họ tên, nghề nghiệp, thời gian đi làm và ở nhà, còn hứa sẽ chia sẻ việc nhà với cô nữa chứ.
Hạ Vũ bật cười, anh ta còn chụp cả ảnh mèo cưng của anh ta đang chắp hai tay cầu xin lên kèm theo dòng chữ: "Xin hãy thu nhận ba con em!" ở cuối tin nhắn.
Hạ Vũ vào trang cá nhân của anh ta, thấy anh ta đăng ảnh không nhiều lắm, hầu như là ảnh của em mèo kia, tên là Rubi thì phải, và hình như anh ta mới chuyển đến thành phố này không lâu. Tấm ảnh mới nhất chụp em mèo Rubi lông xám hơi xanh đá rất đẹp với khuôn mặt hờn dỗi kèm dòng caption:
"Thanh xuân như một tách trà – Tháng sau đã phải dọn nhà theo ba"
Thì ra là vậy, anh ta nói chủ nhà anh ta không cho nuôi vật nuôi trong nhà, nên phải tìm chỗ ở mới. Nhà cô là hoàn toàn phù hợp, chung cư nhỏ, dưới tầng một có sân chơi, ban công rộng có thể làm sân vườn nho nhỏ cho em mèo, hơn nữa, cô cũng yêu mèo, trên trang cá nhân chỉ có ảnh mèo, sách và nhạc Trịnh.
Hạ Vũ thấy mến anh ta, cũng trót yêu cả bé Rubi kiêu kì kia nữa. Nhưng cô nghĩ mình không thể đồng ý ngay. Cô cần thời gian để xác định anh ta có thực sự an toàn và vô hại như cảm nhận ban đầu của cô không nữa.
Việc cho một nam giới vào ở cùng, đồng nghĩa với việc cô sẽ phải đối mặt với sự chỉ trỏ của hàng xóm. Họ sẽ điều tra cho bằng được, đến khi biết anh ta là họ hàng hay bạn trai, bao nhiêu tuổi, làm ở đâu thu nhập bao nhiêu. . . mới chịu để yên.
Hạ Vũ nhớ lại khoảng thời gian một năm trước lúc mẹ và em cô rục rịch chuyển ra ngoài, cô đã phải chạy sang nhà đồng nghiệp ở một thời gian vì quá sợ những câu hỏi thăm của hàng xóm từ tầng một lên đến tầng ba.
Thực ra họ chỉ tò mò và rảnh rỗi muốn kiếm đề tài để tám chuyện chứ không có ác ý, nhưng điều này lại hơi phiền toái.
Mặc dù Hạ Vũ không quá để ý chuyện sống chung nhà với một nam giới xa lạ - cô từng lăn lộn trên sân bóng, đi chơi game xuyên đêm với với lũ bạn cùng lớp suốt khoảng thời gian khó phân biệt trống mái đó. Nhưng hàng xóm của cô thì có.
Và, nếu như, chỉ là nếu như thôi, mẹ cô có biết, thì chắc cũng không đồng ý đâu nhỉ?
Cô cười nhạt, mà chắc là không đâu, mẹ cô – sau trận cãi vã kịch liệt vì cô khăng khăng không chịu theo mẹ vào Nam với em gái và dượng, thì đã chẳng thèm quan tâm đến cô nữa rồi.
"Ting!"
Tiếng thông báo tin nhắn mới từ Messenger làm Hạ Vũ sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là tin nhắn từ anh ta trả lời lời chào từ cô. Thì ra trong lúc nghĩ vẩn vơ, tay Hạ Vũ đã lướt nhầm vào biểu tượng vẫy tay của Messenger rồi.
- Mưa Mùa Hạ: "vẫy tay"
- Cuồng Phong: "vẫy tay"
[Hi, chào chị, cảm ơn chị đã nhắn tin cho em. ]
[Em đang rất muốn chuyển sang chỗ mới. ]
[Mình có thể kí hợp đồng thuê nhà luôn hôm nay không ạ? ]
"Mắt long lanh"
Hạ Vũ: . . .
Cô nghĩ thầm, thật là thiếu tinh tế, chưa chi đã gọi là người ta là chị rồi. Hừ. Chê chị đây già hử? Ngón tay cô lướt trên bàn phím ảo.
- Mưa Mùa Hạ: [Chào bạn. ]
[Mình tên Vũ. ]
[25 tuổi. ]
[Bạn tên gì, bao nhiêu tuổi để mình tiện xưng hô nào? ]
- Cuồng Phong: [Chào chị. ]
[Em tên Phong. ]
[24 tuổi. ]
[Chị cứ gọi em là em đi. ]
Hừ, ít hơn một tuổi thật, Hạ Vũ nghĩ.
Ít tuổi, hi vọng cậu Phong này sẽ dễ bảo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.