Chương 1: Về Quê
“Em xin anh miếng đất
Để cho em trồng rau
Em không muốn đi học
Em chỉ thích ở nhà
…”
Tôi giật mình tỉnh giấc vì có người lên xe, bên tai vẫn còn văng vẳng mấy câu hát trong bài Vẫn đợi em. Hành khách mới của chuyến đi là một thanh niên tầm ba mươi tuổi, đội một chiếc nón lưỡi trai khá bạc màu, đang được lơ xe dẫn đến chiếc giường bên cạnh tôi.
Trở mình, nhìn ra cửa sổ, dưới ánh trăng của đêm mười ba âm lịch, bóng cây hai bên đường đổ dài, trông như những cánh tay đen sì đang chực chờ ai đó đi ngang qua. Đột nhiên tiếng thắng xe rít lên nghe rợn người, chiếc xe lắc lư khoảng ba giây mới dừng lại. Tim tôi thắt lại, hơi thở hụt đi một nhịp, suýt nữa thì hét theo đám hành khách.
- Mày bị điên à? Sao đột nhiên thắng gấp vậy? – Một anh lơ xe quát lên.
- Tao… tao… thấy cái gì đó… vừa… vừa vụt qua đường.
Những lời ầm ĩ xung quanh chẳng lọt nổi vào tai tôi vì con tim vẫn đang đập như muốn nhảy khỏi ngực. Bỗng dưng tôi thấy sợ.
Nếu là trước đây chắc tôi còn cười được nhưng những chuyện xảy ra gần đây khiến tâm can tôi mềm đi nhiều. Tôi chợt nghĩ tới cảnh ngày mai trên trang đầu của các báo đều là hình ảnh của chiếc xe khách bị lật úp với dòng chữ in đậm “Sinh viên xuất sắc vừa về quê đã lên báo”, lúc đó chắc ba má tôi buồn lắm. Ba sẽ gầy thêm, má thì có lẽ chịu không nổi.
- Này chú em, chú em sao thế? Vẫn còn sợ sao?
- Ơ, ơ?
- Sao thế? Xe bắt đầu chạy lại rồi mà vẫn chưa hoàn hồn à? Sợ lắm?
Ông khách bên cạnh nhoài người sang đưa tay sờ trán tôi rồi hỏi.
- Dạ không, người ta mở máy lạnh lớn quá nên hình như em trúng gió.
Không đợi anh ta hỏi thêm, tôi bẻ cua gấp:
- Lúc nãy có chuyện gì vậy ông anh? Sao tài xế lại thắng gấp vậy?
- Cậu ta thấy có bóng trắng lao qua đường nên thắng xe lại, may mà không sao.
- Chắc tài xế buồn ngủ rồi nhìn nhầm, chứ giờ này có ai điên mà lao qua đường?
Anh ta trở lại giường của mình, kéo cái chăn mỏng lên vai, liếc nhìn ra cửa sổ một lúc rồi quay lại nhìn tôi, hạ giọng:
- Không phải đâu, bóng trắng đó nhiều người từng thấy rồi.
Ánh mắt ông anh kia nhìn tôi xa xăm đến kì lạ, khiến da gà cả người tôi như ngóc dậy để lắng nghe câu chuyện.
- Chuyện này hồi đó rầm rộ lắm. Chú mày nhớ vụ năm năm trước không? Bốn đứa nữ sinh dưới xuôi rủ nhau chạy xe máy lên chơi. Tới chân đèo An Khê thì xe chết máy.
Tôi gật gù, lờ mờ nhớ ra vụ án từng gây chấn động ấy. Anh ta chép miệng, hạ giọng kể tiếp:
- Đen cái là tụi nó xui, gặp ngay lũ cướp giả danh người đi đường tới giúp. Tụi nó kéo mấy đứa nhỏ vô rừng cây. Ba đứa bị bắt lại, một đứa vẫy vùng thoát được, đâm sầm ra giữa đường kêu cứu. Vừa hay có chiếc xe khách lao tới... Thắng không kịp chú em ạ.
Tôi nghe da gà chạy dọc sống lưng, bất giác nhìn ra ngoài màn sương đêm. Anh khách thở dài:
- Từ vụ đó, ba đứa kia cũng u uất mà sinh bệnh. Còn đoạn đèo này thì mang dớp. Cứ vào tầm chập tối, mấy tài xế lâu lâu lại lạnh gáy khi thấy một bóng trắng với tà áo vấy máu lao vụt ra giữa đường, y như lúc cô bé kia vẫy xe cầu cứu hồi đó.
- Vậy bóng trắng mà lúc nãy tài xế thấy là cô gái ấy sao? – Tôi lên tiếng hỏi.
- Có khi là nó, mà cũng có thể không phải. - Anh ta lắc đầu trả lời.
Tôi nhíu mày thắc mắc:
- Tại sao anh lại nói vậy?
Anh ta nhìn tôi một lúc rồi đưa điện thoại ra:
- Vì trên này họ chỉ viết tới đó thôi, sao anh biết được mà chú mày hỏi?
Tôi ngớ người trong giây lát, sau đó lại phì cười.
- Anh mày lúc nãy nghe mấy bà cụ ngồi ở đầu kia thì thầm với nhau nên tò mò lên xem thôi, chả biết thật giả thế nào, nhưng cũng thấy hơi ghê ghê đó. Chú em coi liệu mà ngủ tiếp đi, không khéo lại thấy mấy trò vui ở đoạn đèo này.
- Ha ha, ông anh cũng vui tính thật.
Tôi kéo chăn, trở người qua hướng khác, thở dài khi nghĩ về quyết định của mình. Cầm tấm bằng kỹ sư Điện - Điện tử loại xuất sắc của Bách Khoa TP.HCM, bạn bè đứa nào cũng bám trụ lại thành phố, riêng tôi lại cắp ba lô về quê.
Không hẳn vì bất mãn với cái sự xô bồ hay lòng người khó đoán nơi phố thị, mà vì má tôi bảo: "Về đi con, chú Ba xin cho mày một chân trong chi nhánh Điện lực ở An Nhơn rồi, ba má già yếu chỉ mong có thế". Má đã lên tiếng, tôi nào dám cãi. Vậy là tôi lên chuyến xe đêm nay, tìm về một cuộc sống bình yên. Hoặc ít nhất là tôi nghĩ nó sẽ như vậy.
Gần mười giờ đêm, tôi đang ngủ chập chờn thì giật mình thức dậy, thấy xe đã về tới An Nhơn.
- Dừng xe bác tài ơi!!!
Tôi nhảy vội xuống xe, rút điện thoại ra gọi cho chú tôi:
- Chú Ba hở, con tới rồi này.
- Mày tới mặt đất rồi phải không?
- Dạ?
- Thể nào cũng ngủ quên nên giờ mới gọi phải không?
- Ơ? Dạ dạ, chú tới… đón con với nha.
- Ừ, mày chờ đó, có người ra đón.
Thị xã nhỏ nhưng vẫn còn thức. Đèn quán ven đường sáng hắt ra mặt phố, người ta vẫn cặm cụi kiếm sống dù ngày đã sắp tàn.
Mười phút sau, Thím Ba đến đón tôi.
- Sao con không canh thời gian mà gọi, khỏi phải đứng đợi lâu.
Ngồi trên xe, thím tôi rầy.
- Con ngủ quên ấy. Mà chú Ba đâu rồi thím?
- Chú con đi công tác rồi, ngày mai mới về. Nãy đang ngồi nhà dì Tư thì ổng gọi đây.
- Dạ, mà lúc nãy trên xe có vụ kia ghê lắm.
Tôi bèn thuật lại chuyện lúc nãy trên xe cho thím nghe.
- Chuyện đó bình thường thôi con, ở quê mình thì đầy, thím đây còn ngó thấy vài lần, huống chi là mấy ông tài xế đi khắp các đoạn đường hay xảy ra tai nạn đó.
- Vậy bóng trắng kia là cô gái đã chết hở thím?
- Cái đó không ai biết được, một nơi đã có người chết, ai biết được là một hay từng có rất nhiều.
Tôi đang tính hỏi tiếp thì thím ngắt lời:
- Thôi, đêm hôm nhắc mấy chuyện đó không tốt đâu.
- Dạ.
Thím tôi đã nói vậy, tôi đành thôi, nhưng trong lòng vẫn còn suy nghĩ về chuyện đó, cho đến lúc tới nhà chú Ba.
- Anh Lâm. Hai năm rồi chưa gặp anh.
Xe vừa vô cổng, con bé Tâm nó đã nhảy cẫng lên réo tôi. Ông nội tôi có hai người con trai, mỗi người đều có một đứa con, Tâm là con gái chú Ba. Nó năm nay lên lớp mười. Lúc trước, năm nào nó cũng được cho lên nhà tôi chơi cả tuần vào dịp hè. Hai năm nay tôi bận học, hè không về được, nó cũng mất niềm vui được đi chơi xa.
Tôi vừa bước xuống xe, nó đã chạy lại kéo tôi. Thấy vậy, thím tôi rầy nó:
- Mày để cho anh nghỉ ngơi đi, nó mới đi xa về.
Rầy nó xong, thím lại quay qua tôi:
- Con vô tắm rửa rồi ăn thêm miếng gì đi, thím đi bàn công chuyện ngày mai, lát chắc về trễ.
- Dạ.
Thấy má vừa đi, con bé Tâm lại lôi tôi.
- Anh Lâm, nghe ba bảo lần này anh về quê luôn à?
- Chắc là vậy rồi, “đi đâu loanh quoanh cho đời mỏi mệt”.
Nghe tôi xác nhận, nó reo lên:
- Ha ha, từ nay có người chơi với em rồi, có người chở em đi chơi rồi. Trước giờ ba má đi làm, em toàn ở nhà chơi một mình, bạn bè thì chẳng có mấy đứa chơi được. Nay đã có anh chơi với em rồi. Ha ha.
Con bé vẫn y như hồi nhỏ, nói liên hồi đến mức tôi còn chưa kịp trả lời. Lôi bộ đồ trong ba lô ra, tôi bảo nó:
- Chỉ cho anh phòng tắm đi, đi tắm đã.
- Theo em, em sẽ chỉ cho anh phòng tắm, dẫn anh đi dạo khắp nhà em luôn.
Tôi gõ đầu nó:
- Anh cần phòng tắm, chỉ lẹ nào, nhà dạo sau.
- Tuân lệnh sếp!
Nhà chú Ba mới xây có khác, từ ngoài vào trong mới toanh. Phòng tắm cũng thuộc dạng “xịn”. Có cả nước nóng lạnh, vòi hoa sen và vách kính tắm như trong phim Hàn Quốc.
Lúc tôi tắm xong mới phát hiện ra mình quên mang theo khăn tắm, tôi vội “í ới” bé Tâm:
- Tâm ơi, mở ba lô lấy cho anh khăn tắm với.
Không biết Tâm nó đang làm gì mà tôi gọi mấy lần nhưng nó không đáp lại. Mãi đến ba phút sau, khi tôi đang chuẩn bị mặc đại đồ để vô thì nghe tiếng gõ cửa.
- Sao mà lâu thế con nhóc kia, ta gọi mà cũng không trả lời.
Tôi hé cửa, đưa tay ra ngoài lấy khăn. Tay tôi với với trong không trung tầm hai, ba giây thì bé Tâm nó đặt khăn vào rồi đi mất.
Vừa lau người tôi vừa thắc mắc:
“Con nhỏ này làm sao mà nãy giờ hỏi không trả lời vậy ta?”
Khi tôi vừa bước ra nhà tắm thì thấy nó từ ngoài đi vào, tôi rầy nó:
- Sao nãy giờ không đáp lại anh tiếng nào vậy con nhỏ kia?
- Nãy giờ bạn em đến trả sách, em đứng nói chuyện với nó một lúc. Từ đây đến ngoài đó xa lắc, sao em nghe được lời anh nói.
Vừa nói nó vừa quơ quơ cuốn sách trước mặt tôi. Giọng của nó vẫn êm êm tai như trước giờ, nhưng sao người tôi lại nổi hết cả da gà.
- Nãy giờ em không ở trong nhà?
Tôi trợn mắt lên hỏi lại nó.
- Đúng rồi, em xạo anh làm gì.
Nó nhìn tôi, mặt nhăn nhăn lại. Nó chưa xạo tôi bao giờ, lần này có lẽ cũng vậy.
- Vậy… vậy…
Tôi bỗng trở nên cà lăm. Sau gáy tôi như có ai đó thổi từng đợt hơi lạnh vào, tim tôi đập liên hồi.
Chú Ba đi công tác.
Thím chưa về.
Bé Tâm thì ở ngoài đường.
Vậy người vừa đặt chiếc khăn vào tay tôi... là ai?
Được yêu thích bởi: Lôi Hi
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.