Chương 44: Ký Ước
Tần Phong ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nữ vương, dù đầu gối hắn vẫn còn đau vì cú đập của tên hộ vệ, dù cơ thể hắn vẫn còn chằng chịt những vết thương chưa lành. Nhưng hắn không cúi đầu, không né tránh. Hắn đã học được rằng ở nơi này, sự yếu đuối sẽ chỉ khiến người ta coi thường mình hơn.
"Ta có được thanh kích này từ một vị tiền bối truyền lại," hắn nói, giọng bình thản, không có vẻ gì là sợ hãi hay do dự. "Ông ấy đã để lại nó trong một căn phòng pháp bảo, và ta đã tìm thấy nó."
Nữ vương không nói gì. Nàng nhìn hắn, đôi mắt đen láy của nàng như hai hồ sâu không đáy, như thể đang cố đọc vị tâm can của hắn. Ánh nến xanh lam bập bùng xung quanh, in lên khuôn mặt nàng những bóng tối uyển chuyển, khiến nàng trông vừa xinh đẹp vừa đáng sợ.
Rồi đột nhiên, Tần Phong cảm nhận được một luồng sát khí bao phủ lấy toàn bộ thân thể hắn.
Nó không giống những luồng sát khí hắn từng gặp trước đây—không phải là một thứ có thể nhìn thấy hay ngửi thấy, mà là một cảm giác nguyên thủy, như có một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt trái tim hắn, như có một con mắt khổng lồ đang nhìn xuyên qua da thịt hắn, vào tận sâu bên trong linh hồn hắn.
Tần Phong ngóc đầu lên.
Xung quanh hắn, bóng tối bắt đầu lan rộng. Những ngọn nến xanh lam vẫn đang cháy, nhưng ánh sáng của chúng không thể xuyên qua lớp bóng tối đang bao phủ lấy đại điện. Những bức tường, những cột trụ, những bức tượng—tất cả đều mờ dần, nhường chỗ cho một không gian tối đen vô tận.
Và trên bầu trời của bóng tối đó, một cặp ánh mắt khổng lồ xuất hiện.
Chúng đỏ rực, lớn hơn cả thân thể Tần Phong, như hai mặt trời máu đang nhìn thẳng xuống hắn. Chúng không chớp, không di chuyển, chỉ đơn giản là nhìn. Và dưới cái nhìn đó, Tần Phong cảm thấy như mình đang đứng trước một thực thể vĩ đại hơn bất kỳ thứ gì hắn từng biết.
Một luồng áp lực khủng khiếp đè xuống vai hắn, như có một ngọn núi vô hình đang chồng lên lưng hắn. Đầu gối hắn rung lên, nhưng hắn cố gắng không quỳ xuống. Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ra từ trán hắn, từng giọt một, lăn xuống má và rơi xuống nền đá lạnh lẽo.
Giọng nói của nữ vương vang lên từ mọi hướng, như thể nó không chỉ đến từ miệng nàng, mà từ chính bóng tối bao quanh hắn.
"Tiền bối," nàng lặp lại từ đó, giọng nàng vừa lạnh vừa đầy sự nghi hoặc. "Tên của vị tiền bối đó là gì? Có phải là... Cổ Huyền Phong?"
Tần Phong giật mình. Trong lòng hắn, một cơn sóng kinh ngạc dâng lên, nhưng hắn không để nó hiện ra trên mặt. Làm sao nàng biết tên của Cổ Huyền Phong? Làm sao một nữ vương của Xà nhân tộc, sống sâu trong hoang mạc, lại biết đến một tán tu đã chết từ hàng trăm năm trước?
"Ngươi... vì sao ngươi biết cái tên đó?" Tần Phong hỏi, giọng hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự ngạc nhiên của hắn không thể giấu hoàn toàn.
Ngay khi hắn vừa dứt lời, khung cảnh đột nhiên thay đổi.
Bóng tối biến mất. Cặp mắt khổng lồ trên bầu trời cũng biến mất. Áp lực đè lên vai hắn cũng biến mất. Tất cả trở lại bình thường—những ngọn nến xanh lam vẫn cháy, những bức tường vẫn đứng, và nữ vương vẫn ngồi trên ngai như chưa từng rời khỏi chỗ.
Nhưng Tần Phong thấy mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo hắn. Hắn không biết liệu mình có tưởng tượng ra tất cả hay không, nhưng cảm giác bị nhìn xuyên qua vẫn còn đọng lại trong xương tủy hắn.
Nữ vương nhìn hắn một lúc, rồi nàng khẽ cúi đầu, đôi mắt nàng nhìn xuống thanh kích đen đang cắm trên mặt đất. Trên khuôn mặt nàng, một cái gì đó thay đổi—không còn lạnh lùng như trước, mà có một chút gì đó như sự hoài niệm, như một ký ức xa xôi đang chợt sống dậy.
"Ta biết hắn," nàng nói, giọng nàng trở nên nhẹ hơn, nhưng vẫn đầy uy nghiêm. "Nhiều năm trước, khi ta còn trẻ và chưa ngồi lên chiếc ngai này, ta đã từng chạm trán với Cổ Huyền Phong."
Tần Phong im lặng, lắng nghe.
"Hắn là một trong số ít người có thể đi đến tận cùng hoang mạc này và sống sót," nữ vương tiếp tục, giọng nàng có một sự trầm tư. "Hắn đã đến thành của ta, đứng trước cổng, và yêu cầu được diện kiến. Khi đó, ta còn trẻ và nóng nảy, ta nghĩ rằng hắn chỉ là một kẻ xâm phạm khác. Ta đã giao chiến với hắn."
Nàng nhìn xuống thanh kích, và một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi nàng—một nụ cười hiếm hoi, gần như không thể nhận ra.
"Cả hai bên đều không phân thắng bại. Hắn dùng thanh kích này để giao đấu với ta, và ta dùng vảy rắn của tổ tiên để chống lại hắn. Chúng ta đánh nhau suốt một ngày một đêm, cho đến khi cả hai đều kiệt sức và phải dừng lại."
Nàng nhìn Tần Phong, ánh mắt nàng trở nên sâu hơn.
"Ta đã hỏi hắn rằng, với thực lực như vậy, hắn có thể giành được vinh quang và địa vị ở bất kỳ thế lực nào. Tại sao hắn lại chọn sống một cuộc đời lang thang, không có mục đích? Hắn đã trả lời ta rằng..." Nàng dừng lại, như thể đang nhớ lại một câu nói đã lâu lắm rồi. "...hắn không muốn an hưởng vinh quang. Hắn chỉ muốn một lòng cầu tiến. Dù có phải đi đến tận cùng của thế giới, hắn cũng sẽ không dừng lại."
Nàng nhìn Tần Phong, đôi mắt nàng như đang tìm kiếm một điều gì đó trong mắt hắn. "Hắn là một trong số ít người mà ta thực sự kính trọng."
Tần Phong im lặng. Trong lòng hắn, một thứ gì đó vang lên như một hồi chuông. Cổ Huyền Phong, người đã hy sinh tất cả để theo đuổi đại đạo, người đã rời bỏ tình yêu của mình để đi tìm ý nghĩa của cuộc đời. Và bây giờ, hắn đang ngồi trước một nữ vương của Xà nhân tộc, người đã từng giao chiến với ông ấy và kính trọng ông ấy.
Nữ vương đứng dậy khỏi ngai, bước xuống vài bậc đá, đến gần Tần Phong hơn. Nàng nhìn thanh kích một lúc, rồi nói, giọng nàng có một sự khác biệt—mềm mại hơn, nhưng vẫn đầy quyền uy.
"Ngươi tên là gì?"
Tần Phong ngẩng đầu nhìn nàng. Hắn vẫn còn hơi đề phòng, nhưng hắn biết rằng nếu nàng muốn giết hắn, nàng đã làm từ lâu rồi. Nàng hỏi tên hắn, điều đó có nghĩa là nàng đang xem hắn như một con người, không chỉ là một kẻ xâm nhập.
"Tần Phong," hắn nói, giọng bình thản.
Nữ vương lặp lại tên hắn, như thể đang ghi nhớ nó. "Tần Phong... Một cái tên đơn giản. Phù hợp với ngươi."
Nàng quay lên ngai, ngồi xuống, tay nàng khẽ vẫy. Thanh kích đen, vẫn đang cắm trên mặt đất, từ từ rung lên, rồi bay lên, lao thẳng về phía Tần Phong và dừng lại trước mặt hắn, lơ lửng trong không khí.
"Thu thanh kích của ngươi vào đi," nàng nói. "Chuyện xâm phạm địa bàn của ta, ta có thể tạm thời bỏ qua."
Tần Phong hơi bất ngờ. Hắn không ngờ nàng lại dễ dàng tha cho hắn như vậy. Nhưng kinh nghiệm của hắn đã dạy hắn rằng mọi thứ trên đời này đều có cái giá của nó.
"Nhưng..." nữ vương tiếp tục, giọng nàng trở nên sắc bén hơn, "...cũng có một điều kiện."
Tần Phong thở dài trong lòng. Hắn đã biết. "Điều kiện gì?"
Nữ vương nhìn hắn, đôi mắt đen láy của nàng như hai hố sâu đang chứa đựng một bí mật. "Ta muốn mượn con hắc long bên trong thanh kích của ngươi để giúp ta một việc."
Tần Phong nhíu mày. "Mượn con hắc long? Nó ở bên trong thanh kích, và ta chưa hề biết cách điều khiển nó. Ta mới chỉ nhận được thanh kích này cùng với truyền thừa, nhưng ta chưa thể làm chủ được con hắc long trong đó."
Nữ vương gật đầu, như thể nàng đã biết trước điều đó. "Chuyện đó chưa vội. Ngươi có một năm để làm chủ được nó."
Tần Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Một năm. Nó nghe như một khoảng thời gian dài, nhưng trong thế giới tu luyện, một năm là quá ngắn để làm chủ một khí linh mạnh mẽ như hắc long.
"Nếu sau một năm ngươi vẫn chưa làm chủ được con hắc long," nữ vương nói, giọng nàng trở nên lạnh lùng, "ta sẽ lập tức giết ngươi và lấy đi thanh kích cùng con hắc long đó."
Tần Phong nhìn nàng. Trong mắt nàng, hắn không thấy bất kỳ sự đe dọa suông nào. Nàng thực sự sẽ làm điều đó.
Nữ vương vẫy tay, một tờ giấy màu trắng bạc xuất hiện trong không trung, bay về phía Tần Phong. Trên bề mặt tờ giấy, những ký tự màu đỏ rực đang chảy, như những dòng máu đang viết nên một bản văn cổ xưa. Chúng sáng lên từng chữ một, tỏa ra một thứ nguyên lực nặng nề và u ám, như thể bản thân tờ giấy đang thở.
"Đây là một bản ký ước," nữ vương nói. "Nó sẽ ràng buộc ngươi với lời hứa của ta. Trừ trường hợp ngươi không thực hiện được trong thời hạn, thần hồn của ngươi sẽ bị tan nát, không có cách nào cứu chữa."
Tần Phong nhìn tờ giấy đang lơ lửng trước mặt. Những ký tự trên đó đang nhấp nháy, như thể chúng đang đợi hắn. Hắn biết rằng nếu hắn từ chối, nữ vương sẽ không ngần ngại giết hắn ngay lập tức. Nếu hắn đồng ý, hắn có một năm để làm một điều gần như không thể.
Hắn do dự.
Một năm. Chỉ một năm để làm chủ một con hắc long, một khí linh mạnh mẽ mà ngay cả Cổ Huyền Phong cũng phải mất nhiều năm để thuần phục. Hắn có thể thất bại, và nếu hắn thất bại, hắn sẽ chết.
Nhưng nếu hắn từ chối, hắn sẽ chết ngay bây giờ.
Tần Phong hít một hơi thật sâu. Hắn đưa tay lên, cắn ngón trỏ của mình, một giọt máu đỏ tươi xuất hiện trên đầu ngón tay. Hắn đưa tay xuống, ấn ngón cái lên tờ giấy, để lại một dấu vân tay màu đỏ sẫm.
Ngay lập tức, tờ giấy bùng sáng. Những ký tự đỏ rực trở nên sáng hơn, như có một ngọn lửa vô hình đang cháy bên trong chúng. Chúng bắt đầu di chuyển, xoáy tròn trên bề mặt tờ giấy, rồi từ từ bay lên, hòa tan vào không khí, biến mất như chưa từng tồn tại.
Tần Phong cảm thấy một cái gì đó xâm nhập vào bên trong cơ thể hắn—một cơn đau nhẹ, như một mũi kim châm vào sâu trong linh hồn hắn, đánh dấu nó với một lời hứa không thể phá vỡ.
Ký ước đã được xác lập.
Nữ vương nhìn hắn, một nụ cười nhẹ nở trên môi nàng—không phải nụ cười chiến thắng, mà là một nụ cười của sự hài lòng. "Ngươi đã đưa ra một lựa chọn khôn ngoan, Tần Phong. Bây giờ, ngươi có thể đứng dậy và rời khỏi đây. Ta sẽ cho người dẫn ngươi ra khỏi thành."
Tần Phong đứng dậy, đầu gối hắn vẫn còn đau, nhưng hắn cố gắng đứng thẳng. Hắn nhìn nữ vương lần cuối, rồi quay người bước ra khỏi đại điện.
Khi cánh cửa đại điện đóng lại sau lưng hắn, bầu trời đêm ở hoang mạc đã tràn đầy sao. Hắn nhìn lên, hít một hơi thật sâu, và cảm thấy cái ký ước đang ở trong linh hồn hắn, như một sợi dây vô hình đang kết nối hắn với một lời hứa chết người.
Một năm. Hắn có một năm để làm chủ hắc long.
Cuộc hành trình của hắn vẫn chưa kết thúc.
---
*(Hết)*
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.