Nguyên Đế

Chương 45: Nghỉ Ngơi

Đăng: 09/08/2026 00:42 1,905 từ 1 lượt đọc

Tần Phong bước ra khỏi đại điện, hai tên hộ vệ Xà nhân tộc đang đứng chờ sẵn bên ngoài. Họ không nói gì, chỉ im lặng dẫn hắn đi qua những con đường lát đá uốn lượn, băng qua những cây cầu bắc ngang các khe núi, cho đến khi dừng lại trước một căn phòng nhỏ nằm trên một trong những vách đá của thành.

"Đây là nơi ngươi sẽ nghỉ ngơi," một tên hộ vệ nói, giọng vẫn còn hơi dè dặt. "Nữ vương đã ra lệnh, ngươi có thể rời đi bất cứ lúc nào ngươi muốn. Không ai ngăn cản ngươi."

Tần Phong gật đầu, không nói gì. Hắn đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, bước vào bên trong.

Căn phòng không lớn, nhưng đủ ấm cúng. Một chiếc giường bằng gỗ lim, trên đó trải một tấm nệm dày phủ vải mềm màu trắng bạc. Một chiếc bàn nhỏ đặt sát tường, trên bàn có một ngọn đèn dầu bằng đá, ngọn lửa xanh lam đang cháy lặng lẽ. Bên cạnh bàn là một chiếc ghế gỗ với tựa lưng cong cong, được chạm khắc những hoa văn rắn uốn lượn tinh xảo. Và một cửa sổ nhỏ, mở ra nhìn xuống toàn bộ thành phố của Xà nhân tộc, nơi những ánh đèn xanh lam lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất.

Tần Phong đứng một lúc, để mắt hắn thích nghi với ánh sáng dịu nhẹ. Hắn đã không có một căn phòng riêng cho mình từ rất lâu rồi. Ở Thanh Huyền Tông, hắn ngủ chung với những tạp dịch khác trong một căn phòng ẩm thấp và tối tăm. Trong hành trình vừa qua, hắn đã ngủ dưới những tảng đá, trong những hang động lạnh lẽo, trên mặt đất đầy cát của sa mạc. Một căn phòng có giường, có cửa sổ, có ánh đèn—đối với hắn, nó giống như một giấc mơ.

Hắn bước đến chiếc giường, đưa tay chạm vào tấm nệm. Nó mềm mại và ấm áp, một thứ cảm giác mà hắn đã quên từ lâu. Hắn ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự êm ái truyền từ tấm nệm lên cơ thể hắn, làm dịu đi những cơn đau nhức trên từng khớp xương. Hắn nhẹ nhàng nằm xuống, đầu hắn đặt lên chiếc gối, và toàn bộ cơ thể hắn chìm vào một sự thoải mái mà hắn chưa từng biết đến.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi của gỗ lim, của vải mới, của ánh đèn xanh lam—tất cả đều xa lạ nhưng mang lại cảm giác an toàn. Lần đầu tiên trong suốt hành trình dài, hắn cảm thấy mình có thể buông lỏng.

Nhưng tiếng gõ cửa vang lên.

Cốc. Cốc. Cốc.

Ba tiếng nhẹ nhàng, đều đặn. Tần Phong ngồi dậy, bước đến cửa và mở ra.

Một nữ Xà nhân tộc đứng trước cửa. Nàng không có đuôi rắn, chỉ có một vài chiếc vảy trắng mờ trên cổ và cổ tay. Nàng mặc một bộ đồ đơn giản, tay cầm một chiếc khay gỗ, trên đó đặt một bộ y phục gấp gọn gàng.

"Thưa ngài," nàng nói, giọng nhẹ nhàng và lịch sự, "nữ vương bảo rằng bộ đồ của ngài đã bị rách, và bà ấy đã sai người may một bộ mới cho ngài."

Tần Phong hơi ngạc nhiên. Hắn không ngờ nữ vương lại quan tâm đến chi tiết nhỏ như vậy. Hắn nhận lấy bộ y phục từ tay nàng, lật ra xem.

Bộ y phục màu đen, chất vải mềm mại nhưng chắc chắn, được may bằng một loại tơ bạc kỳ lạ, mát lạnh khi chạm vào. Thiết kế của nó hơi khác với những bộ y phục thông thường của Xà nhân tộc—ít hoa văn hơn, đơn giản hơn, nhưng vẫn mang một số đặc điểm của họ, như những đường may uốn lượn bên sườn và những nếp gấp mềm mại dọc theo cổ áo. Nó trông vừa đơn giản vừa trang nhã, không quá lộng lẫy để thu hút sự chú ý, nhưng đủ tốt để thể hiện rằng người mặc không phải kẻ tầm thường.

Hắn nhìn bộ y phục cũ của mình đang mặc trên người—bộ y phục màu xanh thẫm của Vân Tử Dao, nó đã rách ở nhiều chỗ, những vết cắt từ trận chiến với Ma Dực, những vết xước từ di tích, và một lỗ thủng lớn ở vai trái nơi Thiên Vũ đã đâm xuyên qua. Nó vẫn còn đó, nhưng nó đã không còn hoàn hảo nữa.

Hắn đưa bộ y phục cũ cho nữ Xà nhân tộc. "Ta có thể nhờ ngươi sửa nó không?" Hắn hỏi, giọng bình thản nhưng có một sự trân trọng trong đó. "Nó có ý nghĩa với ta."

Nữ Xà nhân tộc nhìn bộ y phục cũ, rồi gật đầu. "Dạ được, thưa ngài. Ta sẽ cố gắng may nó lại như mới."

Tần Phong mỉm cười—một nụ cười nhẹ, hiếm hoi, nhưng thật sự. "Cảm ơn ngươi."

Nữ Xà nhân tộc cúi đầu, rồi quay người bước đi, bộ y phục cũ của Tần Phong được nàng ôm cẩn thận trên tay như một bảo vật.

Tần Phong đóng cửa lại, đặt bộ y phục mới lên bàn, rồi quay trở lại chiếc giường. Lần này, hắn không còn sức để suy nghĩ gì thêm nữa. Cơ thể hắn đã kiệt sức sau những ngày dài chiến đấu và chạy trốn. Hắn nằm xuống, nhắm mắt, và để bóng tối dịu dàng của giấc ngủ bao phủ lấy mình.

Đó là giấc ngủ ngon nhất hắn từng có trong đời. Không có ác mộng, không có hình ảnh đáng sợ, không có tiếng la hét hay tiếng kim loại va chạm. Chỉ có bóng tối và sự yên bình.

Sáng hôm sau, ánh sáng ban mai chiếu qua cửa sổ, đánh thức Tần Phong. Mặt trời vừa mới nhô lên, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua khe cửa sổ, tạo thành những vệt sáng mỏng trên nền đá. Không khí trong phòng mát mẻ và trong lành, mang theo mùi cát và một chút hương thơm của cây cỏ sa mạc.

Tần Phong ngồi dậy, cơ thể hắn đã bớt đau nhức hơn nhiều so với tối hôm trước. Giấc ngủ đã làm nên điều kỳ diệu. Hắn đứng lên, vươn vai, cảm nhận từng khớp xương kêu lên những tiếng lách tách nhẹ.

Hắn ngồi xuống giường, xếp bằng, và đưa tay vào túi trữ vật. Một lượng lớn nguyên thạch lần lượt xuất hiện xung quanh hắn, xếp thành một vòng tròn. Chúng tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, phản chiếu lên các bức tường đá, tạo thành một khung cảnh kỳ ảo.

Tần Phong nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Thanh Vân Quyết.

Nguyên lực từ các viên nguyên thạch bắt đầu chảy vào cơ thể hắn, như những dòng suối nhỏ len lỏi qua từng mạch đạo. Hắn cảm nhận được từng sợi nguyên lực, từng hạt nguyên khí nhỏ bé đang hòa vào cơ thể hắn, làm ấm lên những vùng da thịt lạnh lẽo.

Trong đan điền của hắn, bốn mươi mạch đạo đang sáng rực, tạo thành một mạng lưới lấp lánh. Hắn còn cần mở thêm mười bốn mạch nữa để đạt được Phàm Thể Cảnh lục trọng. Mười bốn mạch, một con số nhỏ nếu nhìn từ bên ngoài, nhưng với tốc độ của hắn, nó có thể mất vài tháng, hoặc hơn.

Nhưng hắn không thể chờ đợi. Hắn phải tận dụng mọi cơ hội, mọi nguồn nguyên thạch, mọi khoảnh khắc rảnh rỗi.

Hắn dồn nguyên lực từ những viên nguyên thạch xung quanh vào mạch đạo thứ bốn mươi mốt. Đó là một mạch đạo nằm sâu ở lưng, gần cột sống, một trong những mạch đạo khó mở nhất vì nó kết nối với nhiều mạch đạo khác. Nguyên lực chạm vào nó, và một cảm giác tê dại lan tỏa khắp lưng hắn.

Hắn đẩy mạnh hơn. Các viên nguyên thạch xung quanh bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy nguyên lực mỏng manh xung quanh thân thể hắn. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán hắn, chảy dọc xuống má và cổ.

Một tiếng "tách" nhẹ vang lên bên trong cơ thể hắn. Mạch đạo thứ bốn mươi mốt đã mở.

Tần Phong không dừng lại. Hắn tiếp tục, mạch đạo thứ bốn mươi hai, rồi bốn mươi ba, bốn mươi bốn...

Mỗi mạch đạo đều cần một lượng nguyên lực khổng lồ. Những viên nguyên thạch xung quanh hắn bắt đầu vỡ vụn, nguyên lực của chúng bị hút khô. Nhưng ngay khi nguyên lực đang chảy vào cơ thể hắn, cỗ lực lượng bí ẩn trong đan điền lại bắt đầu hoạt động.

Nó hút đi một phần nguyên lực mà hắn vừa hấp thụ. Không nhiều, nhưng đủ để khiến hắn phải dùng nhiều nguyên thạch hơn, đủ để khiến tốc độ tu luyện của hắn chậm lại một cách đáng kể.

Tần Phong cắn răng. Hắn đã quen với điều này. Cỗ lực lượng đó đã làm điều đó với hắn suốt mười sáu năm qua. Nhưng hắn không bỏ cuộc.

Hắn tiếp tục hấp thu. Những viên nguyên thạch xoay tròn quanh hắn càng lúc càng nhanh, nguyên lực của chúng bị hút vào cơ thể hắn như một cơn lốc. Mồ hôi đầm đìa, thấm ướt cả áo, nhưng hắn vẫn không dừng lại.

Vài canh giờ trôi qua.

Khi Tần Phong mở mắt, một vũng nước mồ hôi đã hình thành dưới thân hắn. Cơ thể hắn rã rời, nhưng trong đan điền của hắn, năm mươi mạch đạo đang sáng rực, tỏa ra một ánh sáng ấm áp hơn trước.

Hắn đã mở thêm mười mạch đạo. Chỉ còn bốn mạch nữa để đạt Phàm Thể Cảnh lục trọng.

Nhưng hắn không thể tiếp tục. Cơ thể hắn đã đạt đến giới hạn. Các cơ bắp của hắn đau nhức, tinh thần của hắn mệt mỏi. Những mạch đạo cuối cùng sẽ cần một lượng nguyên lực lớn hơn, và hắn cần thời gian để phục hồi.

Hắn nhìn xuống đống nguyên thạch xung quanh mình. Chúng đã giảm đi đáng kể—chỉ còn khoảng một phần tư so với ban đầu. Hắn đã tiêu tốn quá nhiều nguyên thạch chỉ để mở mười mạch đạo.

Một trọng tu vi mà đã tốn kém như vậy. Tần Phong thở dài, nhưng không phải vì nản lòng. Hắn biết rằng con đường của hắn sẽ không bao giờ dễ dàng. Nhưng mỗi bước tiến, dù nhỏ, cũng đưa hắn đến gần hơn với mục tiêu.

Hắn thu những viên nguyên thạch còn lại vào túi trữ vật, đứng dậy, và bước đến bên cửa sổ. Nhìn xuống thành phố Xà nhân tộc đang bừng sáng dưới ánh mặt trời, hắn cảm thấy một điều gì đó đang thay đổi trong lòng hắn.

Hắn có một năm để làm chủ con hắc long. Một năm để trở nên mạnh hơn. Và một năm để thực hiện lời hứa của mình với Cổ Huyền Phong.

Tần Phong nắm chặt tay.

Hắn sẽ không lãng phí thời gian.

0