Nguyên Đế

Chương 40: Tạm Biệt

Đăng: 02/08/2026 19:58 2,471 từ 1 lượt đọc

Mộc Thanh Nguyệt bước tới trước quan tài, bàn tay nàng khẽ đưa ra phía trước, năm ngón tay mở rộng như đang chạm vào một thứ gì đó vô hình. Viên ngọc trắng lơ lửng giữa khung xương sườn của Cổ Huyền Phong bắt đầu rung lên, một thứ ánh sáng dịu nhẹ từ bên trong viên ngọc dần dần tỏa ra, bao phủ lấy toàn bộ đại điện.

Khi đầu ngón tay nàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của viên ngọc, toàn bộ viên ngọc bùng sáng. Một luồng ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ từ bên trong, không giống bất kỳ ánh sáng nào họ từng thấy—nó không phải là nguyên lực hay thần hồn, mà như một thứ gì đó nguyên thủy hơn, như ánh mặt trời chiếu xuống từ đỉnh cao của bầu trời, như vầng trăng soi rọi qua những tầng mây dày đặc.

Tần Phong đưa tay lên che mắt, nhưng thứ ánh sáng đó xuyên qua cả những kẽ hở giữa các ngón tay hắn, len lỏi qua mi mắt hắn, vào sâu bên trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy như mình đang bị nhấc bổng lên, không còn cảm nhận được sức nặng của cơ thể mình.

Mộc Thanh Nguyệt cũng cùng cảm giác. Tay nàng vẫn đặt trên viên ngọc, nhưng nàng cảm thấy toàn bộ thân thể mình đang bị cuốn theo một dòng chảy ánh sáng, nhanh và mạnh đến mức nàng không thể chống cự.

Rồi ánh sáng vụt tắt.

Cả hai đồng thời mở mắt.

Trước mặt họ không còn là đại điện với những cột đá cao vút. Không còn chiếc quan tài đá hay bộ hài cốt của Cổ Huyền Phong. Thay vào đó, một màu vàng bát ngát trải dài đến tận chân trời. Những cồn cát nhấp nhô như những con sóng khổng lồ đã bị đông cứng lại trong thời gian. Mặt trời đang lên cao, tỏa ra những tia nắng gay gắt, nung nóng từng hạt cát nhỏ dưới chân họ.

Hoang mạc Vĩnh Xuyên.

Tần Phong cúi xuống nhìn bàn tay mình, như để kiểm tra xem mình có còn là một thực thể vật chất hay không. Rồi hắn đưa mắt nhìn xung quanh, từ phía trước ra phía sau, từ bên trái sang bên phải. Không có bóng dáng của bất kỳ sinh linh nào.

Chúng ta đã ra ngoài rồi," hắn nói, giọng hắn còn hơi bất ngờ. "Chúng ta đã rời khỏi di tích."

Mộc Thanh Nguyệt cũng đưa mắt nhìn quanh, rồi nàng nhìn xuống viên ngọc trắng vẫn còn nằm trong lòng bàn tay mình. Nó vẫn đang tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, như một vầng trăng nhỏ đang ngủ yên trong tay nàng. Nàng thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười thoáng qua trên môi.

"Có vẻ như viên ngọc này đã được thiết lập để đưa người cầm nó ra khỏi di tích khi chạm vào. Cổ Huyền Phong có lẽ đã chuẩn bị từ trước, để người mang viên ngọc có thể thuận lợi rời đi."

Nàng đưa viên ngọc lên, để những tia nắng mặt trời chiếu qua nó, tạo thành những cầu vồng nhỏ trên cát trắng. "Thật đẹp."

Tần Phong gật đầu, nhưng mắt hắn vẫn đang di chuyển liên tục, quét khắp sa mạc rộng lớn. "Chúng ta không thấy Hàn Vũ và Tuyết Nhi. Bọn họ vẫn còn ở trong di tích."

Mộc Thanh Nguyệt nhìn hắn, nụ cười trên môi nàng nhạt dần. Nàng cũng nhận ra điều đó. Trong cái khoảnh khắc mà ánh sáng cuốn họ ra khỏi di tích, không có ai khác xuất hiện bên cạnh họ. Hàn Vũ và Tuyết Nhi vẫn còn ở bên trong, cùng với Mộ Thanh Phong và đám thế lực kia.

"Ta nghĩ họ vẫn còn ở trong đó," nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có một chút lo lắng. "Nhưng mà... ta không biết liệu họ có thể ra ngoài hay không. Cổ Huyền Phong đã đi rồi, những cánh cửa mà ông ấy mở ra có lẽ cũng sẽ khép lại."

Tần Phong im lặng một lúc. Hắn nghĩ về Hàn Vũ, về cái cách hắn ta luôn lải nhải nhưng vẫn chiến đấu bên cạnh hắn. Hắn nghĩ về Tuyết Nhi, con sói nhỏ dễ thương nhưng lại sở hữu một sức mạnh kỳ lạ. Họ không thể bị mắc kẹt mãi bên trong.

"Có lẽ họ sẽ tìm được một lối ra khác," Tần Phong nói, giọng hắn bình thản nhưng có một sự trấn an trong đó. "Bọn họ không yếu đâu. Hàn Vũ tuy lắm lời, nhưng hắn biết sống sót. Và Tuyết Nhi... nó còn có những khả năng mà ngay cả chính nó cũng chưa hiểu hết."

Mộc Thanh Nguyệt nhìn hắn, có một thứ gì đó trong mắt nàng thay đổi. "Ngươi biết không... đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi nói tốt về ai khác."

Tần Phong nhìn nàng, không trả lời.

Nàng mỉm cười, không tiếp tục trêu hắn. Thay vào đó, nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Một làn gió nóng từ sa mạc thổi qua, làm tung bay mái tóc đen của nàng. Khi nàng mở mắt ra, có một tia sáng trong đôi mắt nàng mà Tần Phong chưa từng thấy trước đây.

"Ta có thể cảm nhận được nó," nàng nói, giọng nàng có một sự khác biệt rõ rệt—mạnh mẽ hơn, tràn đầy hơn, như một dòng sông vừa được giải phóng khỏi một con đập. "Nguyên lực của ta đã trở lại. Tu vi của ta đã hồi phục hoàn toàn."

Nàng đưa tay ra, một luồng nguyên lực màu xanh lam nhạt bùng lên từ lòng bàn tay nàng, mạnh hơn gấp nhiều lần so với những gì nàng đã thể hiện trong di tích. Nó không còn là những sợi nguyên lực mỏng manh, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, cuồn cuộn, như một ngọn núi lửa đang chuẩn bị phun trào.

Linh Hải Cảnh.

Tần Phong có thể cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Nó không chỉ là lượng nguyên lực nhiều hơn, mà còn là chất lượng của nó—tinh khiết hơn, sâu sắc hơn, như thể nàng đã đạt đến một cấp độ hoàn toàn mới so với lúc bị nhốt trong di tích.

Trên mặt Tần Phong, một chút kinh ngạc thoáng qua. Hắn đã quen với việc nhìn thấy Mộc Thanh Nguyệt trong tình trạng bị áp chế, nguyên lực chỉ vừa đủ để sử dụng những chiêu thức cơ bản. Bây giờ, nhìn thấy nàng với tu vi thực sự, hắn mới nhận ra rằng nàng là một cường giả thực thụ.

Mộc Thanh Nguyệt thấy vẻ mặt của hắn, nàng bật cười. "Sao vậy? Bộ ngạc nhiên lắm à? Hay là sợ ta rồi?"

Tần Phong lắc đầu, giọng hắn vẫn bình thản nhưng có một sự thành thật hiếm thấy. "Ta chỉ kinh ngạc. Không ngờ ngươi lại mạnh đến thế."

Nàng cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. "Ở trong di tích, tất cả chúng ta đều bị áp chế. Nhưng bây giờ đã ra ngoài, ta mới có thể dùng thực lực của mình. Nó cảm giác thật tốt."

Nàng đưa tay về phía Tần Phong, viên ngọc trắng đang nằm trong lòng bàn tay nàng. Nàng nhẹ nhàng đưa nó về phía hắn.

"Ngươi cầm lấy đi."

Tần Phong hơi ngạc nhiên. "Sao ngươi không giữ nó?"

"Ta sẽ về Thanh Phong Tông," nàng nói, giọng trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Ta có sự vụ ở tông môn. Những đồng môn của ta đã chết trong di tích, ta phải báo cáo với tông chủ và lo liệu hậu sự cho họ. Ngoài ra, ta còn phải tìm cách liên lạc với Hàn Vũ và Tuyết Nhi, xem họ có thoát ra ngoài không."

Nàng nhìn xuống viên ngọc, rồi lại nhìn Tần Phong. "Còn viên ngọc này, nó phải được đưa về cho Tô Ngọc Hàm. Ta là đệ tử của Thanh Phong Tông, xuất thân và thân phận của ta sẽ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp. Nếu ta mang nó đến Tây Vực, tông môn và các thế lực khác sẽ đặt câu hỏi. Còn ngươi—ngươi là một tán tu. Ngươi có thể tự do đi lại, không ai sẽ để ý đến một tán tu đi ngang qua."

Tần Phong nhận lấy viên ngọc từ tay nàng. Nó nhẹ hơn hắn tưởng, như một viên đá cuội nhỏ, nhưng hắn biết rằng nó mang theo cả một lời hứa nặng nề. "Ta sẽ cố gắng đưa nó đến Tây Vực."

Mộc Thanh Nguyệt nhìn hắn, mắt nàng trở nên sâu hơn một chút. "Ngươi biết không, Tần Phong... khi ta nhảy xuống dung nham theo ngươi, ta không biết mình sẽ sống hay chết. Ta chỉ biết rằng ta không thể để ngươi chết một mình ở đó."

Tần Phong im lặng, đôi mắt hắn nhìn vào nàng mà không nói một lời. Nhưng trong mắt hắn, có một thứ gì đó khác so với vẻ lạnh lùng thường ngày.

Mộc Thanh Nguyệt cười nhẹ, nàng hơi ngượng ngùng. "Nhưng mà thôi, không nói chuyện đó nữa. Ta có thứ này cho ngươi."

Nàng đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra một tấm ngọc bội màu trắng ngà, khoảng bằng bàn tay, trên đó có khắc một cành tùng và một đám mây—huy hiệu của Thanh Phong Tông.

"Đây là tín vật của ta," nàng nói, đặt nó vào tay Tần Phong. "Bất cứ khi nào ngươi cần giúp đỡ, hãy cầm tấm ngọc này đến Thanh Phong Tông. Chỉ cần đưa nó ra, sẽ có người đưa ngươi đến gặp ta."

Tần Phong nhận lấy tấm ngọc bội, ngón tay hắn vuốt nhẹ qua bề mặt mịn màng của nó. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu.

"Nhớ đấy," nàng tiếp tục, giọng nàng trở nên trầm hơn, như một lời dặn dò cuối cùng. "Đừng có liều lĩnh quá. Ngươi có biết là ngươi thường tự đặt mình vào nguy hiểm không? Trong di tích đó, ngươi đã bao nhiêu lần suýt chết vì lao vào trận chiến mà không suy nghĩ?"

"Như ngươi cũng đã nhảy xuống dung nham theo ta," Tần Phong đáp, giọng hắn không có ý châm chọc, chỉ đơn giản là một sự thật.

Mộc Thanh Nguyệt há miệng định nói gì, nhưng rồi lại thôi. Nàng cười, một nụ cười bất lực. "Phải rồi. Có lẽ ta cũng không khác ngươi là bao."

Nàng lấy từ túi trữ vật ra một tấm truyền tống phù, một tấm phù chú màu vàng nhạt với những ký tự đỏ rực trên bề mặt. Nàng cầm nó lên, một luồng nguyên lực từ lòng bàn tay nàng chảy vào bên trong.

"Ta phải đi rồi," nàng nói, giọng nàng có một sự luyến tiếc khó giấu. "Có gì đó ngươi muốn nói với ta trước khi ta đi không?"

Tần Phong ngập ngừng. Hắn nhìn nàng, nhìn vào đôi mắt đang nhìn thẳng vào hắn. Một lúc lâu, hắn mới cất tiếng.

"Cám ơn ngươi."

Mộc Thanh Nguyệt nhướng mày, có vẻ bất ngờ. "Cám ơn? Vì chuyện gì?"

"Vì đã nhảy xuống cứu ta," Tần Phong nói, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng từng chữ đều có trọng lượng. "Khi ta thấy ngươi lao xuống lớp dung nham đó, ta không ngờ ngươi lại làm vậy. Ngươi đã mạo hiểm mạng sống của mình để cứu ta. Ta sẽ không quên điều đó."

Mộc Thanh Nguyệt nhìn hắn một lúc, một cái gì đó ấm áp hiện lên trong mắt nàng. Rồi nàng cười, một nụ cười nhẹ nhàng và có chút đùa cợt.

"Ồ, hóa ra ngươi biết nói cám ơn đấy à? Ta cứ tưởng ngươi không biết nói từ đó"

Tần Phong không đáp, nhưng một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn—một cái gì đó rất hiếm hoi mà hắn từng thể hiện.

Mộc Thanh Nguyệt nhìn nụ cười đó, và nàng biết rằng đây là thời điểm để rời đi. Nàng dồn nguyên lực vào tấm truyền tống phù, những ký tự trên bề mặt bắt đầu phát sáng.

"Tần Phong," nàng nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sự chân thành. "Cảm ơn ngươi. Vì tất cả."

Rồi ánh sáng từ tấm truyền tống phù bùng lên, bao phủ lấy thân thể nàng. Trong khoảnh khắc cuối cùng, nàng mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời trên sa mạc.

Sau đó, nàng biến mất.

Tần Phong đứng đó, tay hắn vẫn còn cầm tấm ngọc bội của nàng, viên ngọc trắng của Cổ Huyền Phong đang ở trong túi trữ vật của hắn. Hắn nhìn theo luồng ánh sáng xanh lam nhạt đang dần thu nhỏ lại trên bầu trời, rồi tan biến vào khoảng không.

Một mình hắn đứng giữa sa mạc rộng lớn. Gió thổi qua, cuốn theo những hạt cát nhỏ, tạo thành những lớp sóng mờ trên mặt đất. Xung quanh hắn, chỉ có cát và bầu trời, và sự yên tĩnh của một vùng đất hoang vu.

Tần Phong cúi xuống nhìn tấm ngọc bội trên tay. Những đường nét trên bề mặt nó vẫn sắc bén và rõ ràng, như một lời nhắc nhở rằng có một người khác đang ở ngoài kia, một người đã sẵn sàng hy sinh vì hắn.

Hắn đưa tay lên, đặt tấm ngọc bội vào trong túi trữ vật, gần cạnh tấm khăn màu xanh có thuê tên hắn mà hắn vẫn giữ từ nhỏ với bức thư của Vân Tử Dao. Ba vật phẩm từ ba nơi khác nhau, nhưng cả ba đều mang theo một lời hứa.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời.

Tây Vực. Tô Ngọc Hàm. Một nhiệm vụ mới.

Tần Phong bắt đầu bước về phía đó, bóng dáng của hắn thu nhỏ dần trên bãi cát vàng, nhưng bước chân hắn không còn gấp gáp như trước. Hắn đã học được một điều từ Mộc Thanh Nguyệt, từ Cổ Huyền Phong, từ tất cả những gì hắn đã trải qua.

Đôi khi, con đường dài nhất không phải là con đường khó khăn nhất. Và đôi khi, những người đã rời đi sẽ luôn ở lại trong trái tim bạn, dù họ có ở đâu đi chăng nữa.

Tần Phong tiếp tục bước đi trên hoang mạc Vĩnh Xuyên, bầu trời xanh ngắt trên đỉnh đầu, và phía trước, một thế giới rộng lớn đang chờ đón hắn.

0