Chương 39: Truyền Thừa
Tàn hồn Cổ Huyền Phong lơ lửng trước mặt họ, ánh sáng nhạt từ thân thể ông tỏa ra như một vầng trăng mùa thu, xua tan bóng tối trong đại điện. Con rồng nhỏ màu đen đã thu mình, cuộn tròn trên vai ông như một chú thú cưng đang tìm hơi ấm, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn còn sáng nhưng đã không còn vẻ hung dữ như lúc đầu.
Cổ Huyền Phong nhìn Tần Phong một lúc, đôi mắt ông như xuyên thấu qua cả thân thể và tâm hồn hắn.
"Tàn hồn các ngươi gặp bên ngoài chỉ là một phân thân do ta để lại. Khi nó tiêu tán, toàn bộ ký ức đã trở về nơi này, vì thế ta biết các ngươi đã trải qua những gì," ông nói, giọng ông trầm ấm và đều đặn, như một dòng suối chảy qua những phiến đá lâu năm. "Mặt hồ dung nham phía trên, ngươi đã biết rồi đấy—chỉ là một huyễn trận. Ta bố trí nó từ rất lâu, để chỉ những kẻ đủ can đảm mới có thể tìm ra được lối vào này."
Ông mỉm cười, như đang nhớ lại một kỷ niệm xa xôi. "Nhưng can đảm thôi thì chưa đủ. Có những kẻ dũng mãnh đến mức điên cuồng, họ cũng có thể vượt qua được huyễn trận. Nhưng họ sẽ không bao giờ tìm thấy nơi này, bởi vì nơi này chỉ mở ra với những ai..."
Ông dừng lại một chút, mắt ông nhìn sang Mộc Thanh Nguyệt, rồi lại nhìn Tần Phong.
"...những ai sẵn sàng hy sinh vì người khác. Chính sự hy sinh ấy đã mở ra cánh cửa dẫn đến nơi này."
Cổ Huyền Phong tiếp tục, giọng ông trở nên trầm hơn, mang theo một sự từng trải của cả một đời người: "Cả đời ta không làm được chuyện gì quá cao cả. Không phải bậc hiền nhân, không phải bậc thánh nhân. Ta chỉ có một thân tu vi cùng một võ kỹ truyền thừa, thứ duy nhất ta có thể để lại cho đời sau."
Ông nhìn thẳng vào Tần Phong, đôi mắt ông sáng rực như hai ngôi sao trong đêm đen. "Nhưng muốn sử dụng được truyền thừa của ta, thì phải có đúng loại pháp bảo. Ngươi biết đó, Tần Phong—mỗi võ kỹ đều cần một loại pháp bảo phù hợp để phát huy hết sức mạnh. Kiếm có kiếm pháp, đao có đao pháp. Còn kích..."
Ông dừng lại, một nụ cười bí ẩn nở trên môi ông.
"...thì cần một cây kích."
Tần Phong nhướng mày. Hắn có một linh cảm mơ hồ, nhưng chưa dám tin vào điều đó.
"Pháp bảo đó là gì?" Hắn hỏi, giọng hắn bình thản nhưng không giấu được sự tò mò. "Có khó tìm không?"
Cổ Huyền Phong bật cười. Tiếng cười của ông vang vọng trong đại điện, nhưng không có sự châm chọc hay mỉa mai, mà chỉ là sự vui vẻ của một người đang chứng kiến một sự trùng hợp kỳ diệu.
"Khó tìm?" Ông lắc đầu, mắt ông híp lại thành hai vầng trăng khuyết. "Ngươi đang sở hữu nó đấy, Tần Phong."
Tần Phong sững người.
Cổ Huyền Phong vẫy tay, một luồng nguyên lực nhẹ nhàng từ tay ông bay ra, bao phủ lấy túi trữ vật của Tần Phong. Ngay lập tức, một tiếng động vang lên từ bên trong, một luồng sáng đen thoát ra, và thanh kích đen mà Tần Phong đã giành được từ căn phòng pháp bảo bay thẳng ra ngoài, lơ lửng trước mặt ông.
Thanh kích đen tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, những đường vân đỏ trên thân nó bắt đầu lấp lánh, như thể nó vừa nhận ra chủ nhân cũ của mình.
Cổ Huyền Phong đưa tay lên, vuốt nhẹ dọc theo thân kích. Trong mắt ông, có một sự hoài niệm sâu sắc, một nỗi nhớ dành cho một người bạn đồng hành trong suốt quãng đời còn sống.
"Không ngờ lại trùng hợp đến vậy," ông nói, giọng đầy sự ngạc nhiên và cảm kích. "Thanh kích này chính là pháp bảo đã đồng hành cùng ta suốt bao năm tháng khi ta còn sống. Lúc ta chuẩn bị rời xa cõi đời này, ta đã đem nó đặt trong căn phòng pháp bảo đó, để nó chờ đợi một chủ nhân mới. Và cuối cùng, ngươi đã tìm được nó."
Tần Phong nhìn thanh kích đang lơ lửng, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả. Hắn không biết đó là sự trùng hợp hay là số phận, nhưng có một thứ gì đó đang kết nối hắn với thanh kích này, với Cổ Huyền Phong, với cả câu chuyện dài đằng đẵng này.
Cổ Huyền Phong quay sang nhìn con rồng nhỏ đang đậu trên vai mình, ánh mắt ông dịu lại. Con rồng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn vào mắt ông, như thể nó đang lắng nghe một lời dặn dò cuối cùng.
"Tiểu Hắc đã sống với ta suốt bao năm. Khi ta mất đi, nó vẫn ở bên ta, chờ đợi. Bây giờ, đã đến lúc nó có một người bạn mới."
Con rồng nhỏ khẽ cụp đầu xuống, như thể nó đã hiểu. Nó nhẹ nhàng bay lên khỏi vai Cổ Huyền Phong, lơ lửng trong không trung một lát, rồi từ từ bay về phía thanh kích đen.
Tần Phong và Mộc Thanh Nguyệt chăm chú nhìn theo. Khi con rồng nhỏ chạm vào thân kích, một luồng sáng đen bùng lên, bao phủ toàn bộ thanh kích. Ánh sáng không chói mắt, nhưng mạnh mẽ và ấm áp, như một sinh mệnh đang hòa nhập vào một sinh mệnh khác.
Khi ánh sáng tan đi, con rồng nhỏ đã biến mất. Nhưng trên thân kích, những đường vân đỏ lấp lánh sáng hơn trước, và Tần Phong có thể cảm nhận được một sự sống động mới đang chảy trong thanh kích, như thể nó vừa thở lần đầu tiên.
"Truyền thừa của ta nằm ở bên trong Tiểu Hắc," Cổ Huyền Phong nói, giọng ông nhẹ nhàng nhưng đầy tự hào. "Và bây giờ, nó đã nằm bên trong thanh kích này. Tiểu Hắc sẽ trở thành khí linh của thanh kích. Từ nay, thanh kích sẽ đồng hành với ngươi, và ngươi sẽ có thể cảm nhận được truyền thừa qua nó."
Thanh kích từ từ hạ xuống, đáp nhẹ vào hai tay Tần Phong. Một cảm giác ấm áp lan từ chuôi kích xuống bàn tay hắn, như một lời chào của một người bạn mới.
Cổ Huyền Phong gật đầu hài lòng. "Truyền thừa của ta là bộ mười hai kích, mà ta đã sáng tạo ra trong suốt cuộc đời tu luyện của mình. Từ nhất kích đến thập nhị kích."
Ông nâng một ngón tay lên, như đang đếm từng con số một.
"Ba kích đầu, thuộc Huyền cấp trung phẩm. Nó là nền tảng, là khởi đầu cho những chiêu tiếp theo."
Ông ngừng lại một chút, để Tần Phong ghi nhớ.
"Kích thứ tư đến kích thứ tám, mỗi chiêu đều là Địa cấp. Từ hạ phẩm đến trung phẩm, rồi thượng phẩm. Những chiêu này yêu cầu cơ thể phải cường tráng hơn, nguyên lực phải thuần thục hơn. Một khi ngươi đã nắm vững được chúng, ngươi có thể đánh bại những đối thủ mạnh hơn ngươi một vài tiểu cảnh giới."
Thanh kích trong tay Tần Phong khẽ rung lên, như đang xác nhận lời của Cổ Huyền Phong.
"Kích thứ chín đến kích thứ mười một—đây là những chiêu mà ta dành nhiều tâm huyết nhất. Địa cấp cực phẩm, gần như chạm đến Thiên cấp. Những chiêu này có thể thay đổi cục diện một trận chiến, nhưng chúng đòi hỏi một sự thông hiểu sâu sắc về nguyên lực và thân thể. Ngươi không thể học chúng một cách vội vàng."
Cổ Huyền Phong nhìn Tần Phong, đôi mắt ông trở nên sâu thẳm và nghiêm túc hơn.
"Còn kích thứ mười hai—chiêu cuối cùng. Thiên hạ phẩm. Ta đã dành gần nửa đời để sáng tạo ra nó. Kích thứ mười hai có thể khiến người tu luyện tăng vọt cả một đại cảnh giới trong một khoảnh khắc, nhưng nó cũng mang theo một cái giá rất đắt."
Tần Phong lặng lẽ lắng nghe, từng lời nói của Cổ Huyền Phong đều như khắc vào tâm trí hắn.
"Mỗi kích đều có một áp lực riêng lên cơ thể người sử dụng. Kích càng mạnh, áp lực lên kinh mạch và xương cốt càng lớn. Nếu ngươi cố chấp sử dụng một chiêu vượt quá khả năng của mình, hậu quả sẽ là..."
Ông dừng lại, giọng ông trầm xuống.
"...kinh mạch đứt đoạn, xương cốt tan nát. Thậm chí có thể dẫn đến tàn phế vĩnh viễn."
Mộc Thanh Nguyệt, người vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh, bất giác đưa mắt nhìn Tần Phong. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng như muốn nói: "Ngươi phải cẩn thận đấy."
Tần Phong cúi đầu, hai tay hắn ôm chặt thanh kích. "Vãn bối sẽ ghi nhớ."
Cổ Huyền Phong gật đầu, nụ cười lại nở trên môi ông. Sau đó, ông quay sang Mộc Thanh Nguyệt.
"Còn ngươi." Giọng ông trở nên ấm áp hơn. "Ta biết ngươi là một kiếm tu. Kiếm tu cần một con đường riêng, không thể ép buộc vào một võ kỹ không phù hợp. Ta không có thanh kiếm nào để tặng ngươi, vì kiếm của ta đã bị gãy từ lâu. Nhưng ta có một thứ khác."
Ông đưa tay ra, lòng bàn tay ông mở ra, một quyển ngọc giản màu trắng ngà từ từ hiện lên, lơ lửng phía trên tay ông.
"Đây là một bộ công pháp mà ta đã có được trong một lần hành tẩu. Nó không thuộc về kiếm thuật, cũng không thuộc về bất kỳ võ kỹ nào cụ thể. là một bộ công pháp lấy tâm làm đạo, dùng sự trong sáng của nội tâm để dẫn dắt nguyên lực, để cải tạo thân thể và tinh thần."
Ông đưa tay về phía Mộc Thanh Nguyệt, gọc giản chậm rãi bay về phía nàng rồi đáp xuống lòng bàn tay như một chiếc lá mùa thu.
"Ta nghĩ nó sẽ phù hợp với ngươi. Kiếm tu cần sự kiên định và tâm hồn trong sáng. Bộ công pháp này sẽ giúp nàng rèn luyện tâm đạo, từ đó nâng cao cảnh giới kiếm thuật của ."
Mộc Thanh Nguyệt nhìn quyển ngọc giản trong tay, ngón tay nàng vuốt nhẹ qua bề mặt mát lạnh của nó. Nàng cúi đầu thật sâu về phía Cổ Huyền Phong.
"Đa tạ tiền bối. Ta sẽ trân trọng và tu luyện nó thật tốt."
Cổ Huyền Phong gật đầu, rồi ông quay sang nhìn về phía chiếc quan tài đá đang mở nắp. Bên trong, những tia sáng trắng nhạt đang le lói từ sâu thẳm, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ và ấm áp.
"Còn viên ngọc mà các ngươi đến đây để tìm," ông nói, giọng ông trở nên nhẹ nhàng và đầy cảm xúc, "nó nằm trong quan tài này. Viên ngọc trắng, thứ duy nhất nàng đã trao cho ta trước khi ta rời đi. Nó là vật đính ước của ta và Tô Ngọc Hàm."
Ông im lặng một lát, đôi mắt ông như nhìn về một nơi xa xăm, vượt khỏi thời gian và không gian.
"Ta đã giữ nó bên mình suốt cuộc đời. Lúc ta biết mình sắp chết, ta đã đặt nó bên trong quan tài này, với lời hứa rằng một ngày nào đó, sẽ có người mang nó trở về với nàng."
Ông quay sang Tần Phong và Mộc Thanh Nguyệt, nụ cười của ông vẫn còn đó, nhưng trong mắt ông là một sự biết ơn sâu sắc.
"Một lần nữa, ta cảm ơn các ngươi. Các ngươi đã vượt qua bao khó khăn, đã chịu đựng bao đau đớn, đã đánh đổi cả tính mạng để đến được nơi này. Ta không thể đền đáp các ngươi xứng đáng, nhưng ta hy vọng những thứ ta để lại sẽ giúp các ngươi đi xa hơn trên con đường của mình."
Thân thể ông bắt đầu mờ dần. Những vệt sáng từ ông bắt đầu tách ra, bay lơ lửng trong không khí như những đốm lửa nhỏ đang dần tắt.
"Đã đến lúc ta phải rời đi."
Tần Phong bước tới một bước, thanh kích vẫn nằm trong tay hắn. "Ân truyền thừa hôm nay, vãn bối sẽ ghi nhớ."
Mộc Thanh Nguyệt cũng cúi đầu: "Vãn bối sẽ ghi nhớ lời tiền bối."
Cổ Huyền Phong mỉm cười, nụ cười cuối cùng của ông ấm áp và thanh thản, như một người đã hoàn thành trách nhiệm cuối cùng của mình.
"Đi đi. Và nhớ mang viên ngọc trở về với nàng."
Rồi ông tan biến.
Những đốm sáng cuối cùng bay lên, vẽ thành một vòng xoáy nhỏ, rồi tan vào bóng tối của đại điện. Thanh kích trong tay Tần Phong khẽ rung lên. Từ sâu trong thân kích, một tiếng long ngâm rất nhỏ vọng ra, tựa như lời từ biệt cuối cùng.
Đại điện lại trở nên yên tĩnh.
Mộc Thanh Nguyệt bước lại gần quan tài. Bên trong, một bộ hài cốt đang nằm đó, xương cốt đã trắng đục và khô héo theo thời gian. Ở giữa khung xương sườn, một viên ngọc trắng nhỏ đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Viên ngọc đó như một viên ngọc trai nhỏ, nhưng bên trong nó, Tần Phong có thể thấy những tia sáng xanh lam đang chảy, như những dòng sông nhỏ len lỏi qua một bầu trời đêm.
Đó là tình yêu. Là kỷ niệm. Là thứ duy nhất còn lại của một cuộc đời đã qua.
Tần Phong và Mộc Thanh Nguyệt đứng đó, nhìn vào viên ngọc trắng đang lơ lửng trên hài cốt của Cổ Huyền Phong.
Hành trình của họ chưa kết thúc.
Nhưng ít nhất, họ đã hoàn thành một phần của lời hứa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.