Chương 12: Cái Giá Của Lambda
Lúc này, anh chính là Hạt Giống. Sự đồng nhất đạt đến mức tuyệt đối.
Cảm nhận được sự hụt hơi của cơ thể vật lý, Trần Lập bắt đầu chủ động hạ tần số tâm thức xuống từ từ. Anh quan sát thấy một quy luật thực tế: khi anh duy trì tần số cao, Hạt Giống phải rút nguồn năng lượng từ hồ chứa để "bơm" vào bộ não, giúp anh chịu đựng được áp lực của sóng Lambda. Để bảo toàn nguồn lực, anh cho tâm thức lui về mức 35 Hz.
Thật kỳ diệu, ở ngưỡng 35 Hz này — mức khởi đầu của trạng thái Gamma — mọi thứ trở nên nhẹ nhàng đến lạ lùng. Trước đây, để duy trì Gamma, anh phải tập trung cao độ, thiền định khổ hạnh. Còn giờ đây, việc giữ mình ở trạng thái này dễ dàng như việc anh hít thở, như việc ăn cơm uống nước mỗi ngày. Nó đã trở thành một bản năng, một phần thịt máu.
Quan trọng hơn hết, ở ngưỡng 35 Hz, hồ năng lượng đã ngừng sụt giảm. Hệ thống đạt đến trạng thái cân bằng hoàn hảo, không còn hao tổn một giọt nhiên liệu nào cho việc duy trì nhận thức.
Tuy nhiên, khi nhìn sâu vào bên trong Não Hải để kiểm kê lại "tài sản", Trần Lập không khỏi nhói lòng. Cái giá của sự trưởng khống toàn diện thật quá đắt. Hồ năng lượng mênh mông đêm qua giờ đây cạn trơ đáy, chỉ còn lại chưa đầy 5%.
Một con số báo động đỏ.
"Thật là nguy hiểm," Trần Lập thầm cảm thán, đôi tay bám chặt vào thành ghế để giữ thăng bằng. "Chỉ cần chậm trễ vài phút nữa thôi, có lẽ hồ năng lượng này sẽ không còn một giọt nào. Nếu để năng lượng cạn kiệt hoàn toàn trong lúc đang giằng co tần số, hậu quả thật không dám tưởng tượng."
Dưới đây là bản biên tập cho phân đoạn này, nhấn mạnh vào sự đối lập giữa sức mạnh tâm thức và sự yếu ớt của thể xác:
Trần Lập ngồi bất động trên chiếc xe lăn, lồng ngực vẫn phập phồng sau cuộc "thủy chiến" trong Não Hải. Khi sự rạng rỡ của đôi mắt dần thu liễm lại, thay vào đó là một sự mệt mỏi rã rời bao trùm lấy từng thớ thịt.
Rột... rột...
Tiếng bụng réo lên cắt ngang sự tĩnh lặng của gian phòng. Cơn đói ập đến dữ dội như một cơn sóng thần, khiến anh choáng váng. Việc cưỡng ép đại não vận hành ở tần số Lambda không chỉ tiêu tốn năng lượng của Hạt Giống mà còn đốt sạch nguồn calo dự trữ của cơ thể anh.
Anh vội vàng dùng tay vần bánh xe, chiếc xe lăn lao nhanh về phía tủ lạnh. Đôi bàn tay vốn điềm tĩnh giờ đây hơi run rẩy vì hạ đường huyết. Anh chụp lấy hai lon nước tăng lực – thứ mà đêm qua anh chỉ tiện tay mua ở cửa hàng bách hóa lúc về – rồi bật nắp uống cạn liên tiếp.
Vị ngọt gắt và hơi gas lạnh buốt sộc lên não, giúp anh định thần lại đôi chút. Trần Lập thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào cánh cửa tủ lạnh vẫn còn mở toang, để hơi lạnh phả vào sống lưng đang đẫm mồ hôi.
Anh đưa mắt kiểm tra lại lương thực: trống rỗng. Trên kệ bếp cũng chẳng còn gì ngoài vài gói mì tôm đơn độc.
"Thật là nực cười," anh tự giễu thầm. "Một kẻ vừa có thể chạm tới tần số Lambda, vừa trưởng khống được cả một thực thể siêu việt, lại đang có nguy cơ gục ngã vì... đói."
Không còn sức để cầu kỳ, anh lách xe đến kệ bếp, tay chân thong thả nhưng dứt khoát xé vỏ mì, rót nước sôi. Trong lúc chờ mì chín, anh không nằm xuống mà chỉ tựa đầu vào thành xe lăn, nhắm mắt lại. Gian bếp nhỏ chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng nước sôi lách tách và mùi thơm quen thuộc của gia vị mì tôm lan tỏa.
Trong bán kính 50 mét mà anh đang bao phủ, tâm thức ở ngưỡng 35 Hz vẫn ghi nhận được nhịp sống bình thản của tòa nhà: tiếng tivi nhà hàng xóm, tiếng chổi quét rác ở hành lang. Những âm thanh đời thường ấy lúc này lại trở thành một liều thuốc an thần, vỗ về lấy tâm thần đang kiệt quệ của người đàn ông ngoài 40.
Mọi thứ hào nhoáng, mọi sức mạnh vĩ đại đều phải nhường chỗ cho hơi ấm của bát mì bốc khói. Trần Lập cầm đôi đũa lên, chậm rãi thưởng thức bữa ăn thanh đạm của mình. Một khoảng lặng thật sự, nơi anh được làm một con người bình thường trước khi dấn thân vào những cuộc chiến nạp năng lượng đầy cam go sắp tới.
Khi sợi mì cuối cùng và chút nước dùng cay nồng còn sót lại trôi xuống dạ dày, Trần Lập cảm nhận rõ rệt một sự thay đổi trong cơ thể. Tác dụng hưng phấn giả tạo từ caffeine và đường trong hai lon nước tăng lực ban nãy bắt đầu tan biến nhanh chóng, để lại một khoảng trống hụt hẫng và rã rời.
Cơn buồn ngủ ập đến như một cơn triều dâng, nặng nề và không thể cưỡng lại. Đây là hệ quả tất yếu của việc hao phí tâm lực quá độ trong cuộc giằng co với Hạt Giống. Anh biết rõ, nếu không nghỉ ngơi ngay lập tức, bộ não của anh có thể sẽ tự "ngắt cầu chì" để bảo vệ chính nó.
Trần Lập cố gắng dồn chút sức tàn cuối cùng vào đôi tay, vần bánh xe lăn chậm chạp hướng về phía phòng ngủ. Mỗi mét di chuyển lúc này đều nặng nề như thể anh đang kéo theo một cỗ xe tải. Khi đôi tay đã mỏi nhừ, anh cuối cùng cũng tiếp cận được mép giường.
Chật vật chuyển mình từ xe lăn sang tấm nệm quen thuộc, Trần Lập thậm chí còn không kịp kéo chăn. Ngay khi đầu vừa chạm vào gối, thế giới xung quanh anh bỗng chốc mờ mịt rồi tan biến hẳn.
Anh chìm sâu vào một giấc ngủ ngon nhất, sâu nhất từ trước đến nay. Trong bóng tối của tiềm thức, ở ngưỡng 35 Hz bình ổn, Hạt Giống Linh Hồn cũng im lìm lặn xuống đáy hồ năng lượng 5%, lặng lẽ cùng anh bước vào quá trình hồi phục. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ vẫn nhảy múa, nhưng trong căn phòng nhỏ, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn lại nhịp thở đều đặn của người đàn ông đã chính thức làm chủ được vận mệnh của chính mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.