Chương 23: Cảm ứng linh hồn
Đích đến của anh rất rõ ràng: Sức mạnh phải chuyển hóa thành giá trị thực tế. Anh cần một nền tảng kinh tế đủ mạnh để tự lo cho bản thân và làm chỗ dựa cho gia đình, bạn bè sau này. Nhưng muốn làm được điều đó, anh không thể chỉ "bắt chước" một cách máy móc những gì nhìn thấy trong ký ức của hạt giống linh hồn.
Trần Lập dành phần lớn thời gian ngồi tĩnh lặng, "chải chuốt" lại kho tàng ký ức đồ sộ mà anh đã cùng trải nghiệm qua hố đen. Có những thước phim, những kiến trúc năng lượng anh đã xem đi xem lại đến đau cả đầu, nhưng càng xem, anh càng nhận ra sự oái oăm của thực tại.
"Nhìn thấy, nghe thấy và làm được là ba chuyện hoàn toàn khác nhau," anh thầm nhủ.
Vũ trụ nơi hạt giống sinh ra và vũ trụ hiện tại của anh có những quy luật nội tại và góc khuất khác biệt. Một công thức năng lượng ở thế giới kia có thể là chân lý, nhưng ở đây, nó có thể chỉ là một mớ hỗn độn nếu không có sự điều chỉnh. Nó giống như việc nhìn một người thợ rèn đao; bạn thấy họ đập búa, thấy lửa cháy, nghe tiếng thép reo, nhưng nếu không biết về tỷ lệ carbon hay nhiệt độ tôi thép chính xác, bạn mãi mãi không thể tạo ra một thanh tuyệt thế hảo đao.
Trong kho tàng ký ức đồ sộ của hạt giống linh hồn, có một thứ mà những thực thể tiền nhiệm sử dụng nhiều nhất, cũng là thứ khiến Trần Lập lưu tâm nhất: Cảm ứng linh hồn.
Đây không phải là một loại tầm nhìn bằng hình ảnh thông thường. Khi kích hoạt cảm ứng này, Trần Lập không cần dùng đến đôi mắt thịt mà vẫn có thể bao quát được mọi thứ xung quanh. Tuy nhiên, thay vì truyền về những màu sắc hay hình dáng bên ngoài, cảm ứng linh hồn lại giúp anh nhận diện vạn vật qua một lăng kính hoàn toàn khác — lăng kính của Bản chất.
Nếu ánh mắt của con người chỉ dừng lại ở lớp vỏ ngoài, thì cảm ứng linh hồn lại xuyên thấu qua đó để nhìn thấy những thứ mà mắt thường không bao giờ thấy được.
Thứ rõ rệt nhất chính là các dòng năng lượng.
Dưới nhãn giới linh hồn, thế giới xung quanh Trần Lập hiện lên như một mạng lưới vận hành chằng chịt. Anh có thể thấy năng lượng đang luân chuyển trong các sợi dây điện ẩn sau bức tường, thấy nhiệt lượng tỏa ra từ chiếc tủ lạnh, hay thậm chí là dòng chảy sinh học bên trong một mầm cây nhỏ nơi ban công. Nó giống như việc thay vì nhìn một bức tranh hoàn thiện, anh lại nhìn thấy từng nét phác thảo và cấu trúc khung xương tạo nên bức tranh đó.
Việc cảm ứng này càng bao quát, tầm nhìn của anh càng trở nên rộng lớn. Nó không chỉ đơn thuần là "thấy", mà là "biết". Anh biết được một vật thể được cấu tạo như thế nào, dòng năng lượng bên trong nó đang mạnh hay yếu, đang ổn định hay gặp trục lặc.
Đây chính là tiền đề quan trọng nhất mà Trần Lập cần để thực hiện các kế hoạch sau này. Khi nhìn thấu được bản chất của vạn vật, anh sẽ không còn bị đánh lừa bởi những hình ảnh giả tạo bên ngoài. Mỗi dòng năng lượng mà anh cảm ứng được đều là một dữ liệu thực tế, giúp anh tính toán chính xác bước đi tiếp theo cho con đường kinh tế và xây dựng tương lai của mình.
Trần Lập bắt đầu bước vào giai đoạn thực hành. Anh không còn đơn thuần là ngồi xem ký ức nữa mà trực tiếp điều khiển năng lực của mình.
Thông qua sự môi giới của hệ thống Thiên Địa Kỳ Bàn, anh kết nối luồng cảm ứng linh hồn của mình vào mạng lưới. Ngay lập tức, một trải nghiệm chưa từng có xuất hiện: Anh không cần mở mắt nhưng "nhìn" thấy rõ mồn một mọi thứ đang diễn ra trong phạm vi hơn 500m của bàn cờ.
Giống như một người đang ngồi trước một màn hình giám sát tối tân, Trần Lập có thể tùy ý điều chỉnh nhãn giới:
Thu nhỏ: Anh nhìn thấy toàn bộ cục diện của Kỳ Bàn, bao quát hàng trăm ngôi nhà và những con phố như một sa bàn thu nhỏ.
Phóng to: Anh có thể tập trung vào một sự vật duy nhất, soi kỹ đến từng chi tiết li ti mà ngay cả kính hiển vi cũng khó lòng bắt kịp.
Thế nhưng, điểm đáng giá nhất của Cảm ứng linh hồn chính là khả năng phân loại các dòng năng lượng qua màu sắc. Trần Lập nhận ra rằng, mỗi trạng thái của vật chất hay cảm xúc con người đều phát ra một màu sắc đặc trưng, và độ đậm nhạt của chúng chính là "thước đo" bản chất:
Sắc Hồng: Đại diện cho năng lượng của sự yêu thương. Nhưng nếu màu hồng này càng lúc càng đậm, nó chuyển sang một trạng thái khác — chỉ chỉ cho một tình yêu mù quáng, chấp niệm quá sâu.
Sắc Đỏ: Biểu thị cho sự hăng hái hoặc nóng nảy. Màu đỏ càng đậm, mức độ bực tức và xung động của đối tượng càng cao.
Sắc Đen: Khi màu đỏ rực chuyển dần sang tông đỏ đậm rồi ngả hẳn về đen, đó là lúc cảm ứng cảnh báo cho Trần Lập về sự xuất hiện của Sát khí. Một dấu hiệu nguy hiểm cho thấy khả năng bộc phát bạo lực hoặc tai ương đang cận kề.
Việc đọc được "bản đồ màu sắc" này giúp Trần Lập hiểu được trạng thái của khu vực mình quản lý mà không cần phải đoán mò. Anh lặng lẽ quan sát, ghi chép lại những quy luật màu sắc này vào bộ nhớ của hệ thống. Với anh, đây không phải là bói toán hay tâm linh, mà là sự quan sát khoa học về các tần số rung động của linh hồn và năng lượng thực tại.
Dữ liệu màu sắc này chính là chìa khóa để anh bảo vệ gia đình và thực hiện những bước đi kinh tế sòng phẳng sau này: Tránh xa những vùng "đen" đầy sát khí và tìm đến những vùng năng lượng tươi sáng, ổn định.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.