Nguyên hồn vũ trụ

Chương 24: Lên kế hoạch kiếm tiền

Đăng: 22/05/2026 23:14 1,361 từ 3 lượt đọc
Sau nhiều lần thực hành, Trần Lập đã sử dụng thuần thục Cảm ứng linh hồn. Với anh, đây không còn là một năng lực xa lạ mà đã trở thành một công cụ phân tích tâm lý tối tân. Chỉ cần một cái liếc nhìn qua nhãn giới linh hồn, anh đã có thể nắm bắt được tính cách, tâm trạng và cả những ý đồ ẩn giấu của đối phương thông qua sắc độ năng lượng. Đây chính là lá bài tẩy giúp anh luôn chiếm ưu thế, đưa ra những phương án giao tiếp thích hợp nhất để đạt được mục tiêu mà không cần tốn nhiều lời.

Tuy nhiên, tham vọng của Trần Lập không dừng lại ở việc quan sát. Anh bắt đầu thôi diễn và chuyển sang một công năng mới, đặc biệt và đầy tiềm năng: Giao lưu linh hồn.

Lục lại ký ức từ hạt giống, anh thấy các tế ty thời cổ đại thường dùng những món đồ tế lễ làm môi giới để liên lạc với nhau. Trong mắt một kỹ sư như anh, cơ chế này chẳng khác gì nguyên lý hoạt động của một chiếc điện thoại di động, nhưng thay vì sóng điện từ, nó dùng linh năng làm phương tiện truyền dẫn.

Trần Lập nhìn xa hơn vào tương lai. Nếu một ngày Thiên Địa Kỳ Bàn bao phủ cả thành phố, quốc gia, hay thậm chí là toàn cầu, tính năng này sẽ trở thành một mạng lưới liên lạc không thể bị đánh sập hay nghe lén. Nhưng đó là chuyện của tương lai xa vời, khi nguồn năng lượng đạt đến con số thiên văn. Còn hiện tại, với số điểm năng lượng khiêm tốn đang có, anh cần một phương án thực dụng và hiệu quả hơn.


Thay vì lộ diện, anh có thể mượn mạng lưới linh năng để truyền âm hoặc tạo ra những ảo giác cảm nhận trực tiếp vào thức hải của người khác. Anh sẽ đóng vai một "vị thần" ban lời chỉ dẫn, hoặc một "ác quỷ" gieo rắc sự sợ hãi để điều khiển họ làm việc theo ý mình.

Đứng sau bức màn, Trần Lập sẽ là người thiết lập cuộc chơi. Anh điều khiển con người thực hiện các dự án kinh tế, thu thập tài nguyên hoặc giải quyết những rắc rối mà không ai biết đến sự tồn tại của anh. Kẻ khác làm việc, kẻ khác chịu rủi ro, còn anh chỉ việc ngồi trong bóng tối và thu lợi sòng phẳng từ những nước cờ đã định sẵn.

Một kế hoạch vừa mang tính khoa học, vừa có chút ma mị bắt đầu được nhen nhóm trong căn phòng nhỏ. Trần Lập khẽ mỉm cười, đôi chân không đi được, nhưng tầm vóc của anh đã bắt đầu vượt ra ngoài phạm vi của một người bình thường.

Trần Lập ngồi tĩnh lặng, nhưng trong trí óc anh là một công trường đang vận hành hết công suất. Anh đã có kế hoạch về một "con gà mái đẻ trứng vàng", nhưng với bản tính của một người làm kỹ thuật lâu năm, anh hiểu rằng từ ý tưởng đến thực thi là một khoảng cách đầy rẫy những biến số.

Anh bắt đầu bước vào giai đoạn khảo sát và thẩm định.

Đầu tiên, anh dùng "Cảm ứng linh hồn" để quét rộng ra các khu vực văn phòng và trung tâm tài chính nằm trong phạm vi 500m của Kỳ Bàn. Anh không vội vã. Anh dành thời gian quan sát dòng chảy năng lượng tại các sàn giao dịch nhỏ, cách thức các mã chứng khoán biến động, và quan trọng nhất là tìm kiếm mục tiêu: Một công ty dược phẩm đang nằm trên bờ vực.

Anh cần một thực thể đủ yếu để "lời sấm truyền" của mình có trọng lượng tuyệt đối, nhưng cũng phải đủ nền tảng hạ tầng để có thể sản xuất ngay khi có công thức.

Tiếp theo, anh bắt đầu phân tích những "đốm sáng Hoàng Kim" mà mình đã phát hiện. Trần Lập không chọn bừa bãi. Anh dùng Kỳ Bàn để theo dõi thói quen, giờ giấc và cả mức độ "thu phát" năng lượng của những tín đồ này. Anh cần một người đủ sùng đạo để không thắc mắc, nhưng cũng phải có vị thế hoặc tiếng nói nhất định để đơn thuốc không bị vứt vào sọt rác.

Về phần đơn thuốc, Trần Lập dành hàng giờ để thôi diễn lại từng thành phần. Anh phải tính toán sao cho các dược liệu ở thế giới này khi kết hợp lại phải tạo ra phản ứng tương đương với ký ức trong hạt giống. Anh không cho phép một sai số 0,1% nào xảy ra. Nếu thuốc có tác dụng phụ, danh tiếng của "vị thần" mà anh giả danh sẽ sụp đổ, và kế hoạch kinh tế sẽ gậy ông đập lưng ông.

"Cẩn trọng là cha đẻ của thành công," anh thầm nhủ.

Trần Lập bắt đầu ghi chép lại một lộ trình chi tiết:

1 Xác định chính xác "mã cổ phiếu" mục tiêu.

2 Thiết lập tần số liên lạc với "vị tín đồ" phù hợp nhất.

3 Thử nghiệm truyền một vài thông tin nhỏ, không quan trọng để kiểm tra phản ứng của đối phương trước khi giao đơn thuốc chính thức.


Trần Lập liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim ngắn đã mấp nghé con số 6. Ánh hoàng hôn đổ dài qua khung cửa sổ, báo hiệu một ngày bận rộn trong tâm thức đã trôi qua. Sau những giờ phút căng thẳng để quy hoạch mạng lưới và tính toán các biến số kinh tế, cái bụng rỗng bắt đầu lên tiếng biểu tình.

Anh khẽ vặn mình, gác lại những con số và màu sắc năng lượng sang một bên. Lần này, anh không dùng nạng mà chọn ngồi vào chiếc xe lăn, chậm rãi di chuyển xuống sảnh tòa nhà để tìm thứ gì đó lót dạ.

Gió buổi chiều muộn thổi nhẹ, mang theo cái không khí nhộn nhịp của giờ tan tầm. Trần Lập tiến về phía quán cơm quen thuộc ngay góc phố. Vừa mới đẩy xe vào đến cửa, tiếng chị chủ quán đon đả đã vang lên:

— "Ủa, lập! Bữa nay sao mới thấy mặt ra ăn vậy? Làm tui tưởng anh đi đâu mất tiêu rồi chứ!"

Trần Lập khẽ mỉm cười, cái nụ cười hiền lành che giấu đi một trí tuệ vừa mới thôi diễn cả một hệ thống viễn thông linh hồn. Anh đáp lời, giọng điệu có chút phân trần nhưng rất đỗi gần gũi:

— "Dạ, mấy hôm nay em hơi lười, cứ ở nhà úp mì tôm ăn cho qua bữa thôi chị ơi."

Anh trả lời đối phó cho qua chuyện, chẳng lẽ lại bảo mình đang mải mê xây dựng "Thiên Địa Kỳ Bàn". Quán cơm chiều nay vẫn nhộn nhịp với đủ loại hương vị quen thuộc. Trần Lập đưa mắt nhìn qua dãy khay thức ăn nghi ngút khói, rồi chọn cho mình một phần cơm mang đậm bản sắc quê hương: thịt kho hột vịt.

Đĩa cơm dọn ra với miếng thịt kho rệu, nước kho màu cánh gián sóng sánh bên cạnh quả trứng tròn trịa. Anh không quên gọi thêm một đĩa rau sống tươi xanh và tất nhiên, linh hồn của bữa ăn chính là chén nước mắm chua ngọt đậm đà, tỏi ớt băm nhuyễn nổi lên trên mặt.

Trần Lập bắt đầu dùng bữa một cách từ tốn. Giữa tiếng bát đũa lách cách và những câu chuyện phiếm của những người xung quanh, anh cảm nhận rõ rệt vị ngọt của thịt, vị thanh của rau và cái mặn mà của nước mắm. Đối với anh, đây không chỉ là ăn để no, mà là để giữ cho tâm thế mình luôn bám sát với thực tại, với những con người bình dị mà anh đang muốn bảo vệ.

0