Nguyên hồn vũ trụ

Chương 10: Hoàn Tất Tiến Trình

Đăng: 22/05/2026 06:58 1,303 từ 4 lượt đọc
Khi bộ phim hài đi được gần nửa thời lượng, năng lượng từ những tràng cười không ngớt của khán giả đã đẩy mức tích trữ trong Hạt Giống Linh Hồn chạm ngưỡng cực hạn. Ngay lúc này, một cơ chế tự động được kích hoạt bên trong Não Hải của Trần Lập.

Anh nhận ra hệ thống đang bắt đầu tiến trình hoàn tất phần còn thiếu của lần thăng cấp trước đó.

Trần Lập nhớ lại, trong lần thôi diễn đầu tiên, mục tiêu đề ra là mở rộng chiếc vòi bạch tuộc lên đến 50 mét và tăng sức chứa năng lượng thêm 50%. Tuy nhiên, do lúc đó anh đã tiêu tốn mất 50% năng lượng cho chính quá trình thôi diễn, nên kết quả thực tế chỉ đạt được một nửa: chiếc vòi mới chỉ vươn tới 25 mét và sức chứa mới tăng thêm 25%.

Giờ đây, giữa biển năng lượng phế thải dồi dào, Hạt Giống bắt đầu "vét" sạch những gì còn thiếu để lấp đầy thiết lập ban đầu.

Trần Lập ngồi bất động trong bóng tối, nhưng trong tâm thức Gamma, anh thấy chiếc vòi bạch tuộc vốn đang dừng ở mốc 25 mét bắt đầu rung động dữ dội. Nó bắt đầu giãn nở, kéo dài thêm từng mét một một cách bền bỉ. Đồng thời, không gian lưu trữ bên trong Hạt Giống cũng giãn nở thêm. trong không gian tâm thức gamma Trần Lập kinh ngạc nhận thấy dung tích chứa của năng lượng không tăng theo kiểu cộng dồn tỉ lệ phần trăm đơn thuần. Nó tăng theo phần trăm bán kính vùng chứa.


Điều này có nghĩa là mỗi khi bán kính xúc tua vươn dài ra, không gian tâm thức không chỉ rộng hơn về chiều dài mà còn nở rộ về "thể tích" chứa. Một sự tăng trưởng theo cấp số nhân, cho phép anh lưu trữ một lượng năng lượng khổng lồ mà trước đây anh chưa từng dám tưởng tượng tới.


Thông qua sợi dây liên kết linh hồn, anh cũng nắm bắt được hai nguyên lý vận hành then chốt:


Thôi diễn linh hoạt: Không nhất thiết phải đợi năng lượng đầy 100% mới có thể bắt đầu thôi diễn. Chỉ cần có năng lượng là anh có thể khởi động quá trình này. Tùy thuộc vào độ phức tạp của mục tiêu mà lượng năng lượng tiêu tốn sẽ khác nhau. Điều này cho phép Trần Lập thực hiện những thử nghiệm nhỏ hoặc tính toán sơ bộ ngay cả khi "bình chứa" chưa đầy.


Cơ chế Nâng cấp "Bỏ dở": Việc thăng cấp thực thể (như kéo dài vòi bạch tuộc hay mở rộng kho chứa) cần một lượng năng lượng tương ứng sau khi thôi diễn xong. Nếu tại thời điểm đó năng lượng không đủ, quá trình nâng cấp sẽ không thất bại mà chỉ tạm ngừng lại ngay tại mốc cạn năng lượng. Hạt Giống sẽ rơi vào trạng thái "chờ", và ngay khi anh nạp thêm năng lượng từ bên ngoài, tiến trình nâng cấp sẽ tự động tiếp tục từ điểm đã bỏ dở cho đến khi hoàn thiện 100%.


Dù những con số hiện ra trong tâm thức Gamma rất logic, nhưng Trần Lập vẫn tự nhắc nhở mình phải giữ một cái đầu lạnh. Mọi thứ hiện tại mới chỉ dừng lại ở mức quan sát sơ bộ lần đầu. Để có được độ chính xác tuyệt đối và biến nó thành một định luật khoa học, anh cần phải thực hiện hàng trăm cuộc nghiên cứu và thực nghiệm khác nhau. "Chưa thể khẳng định chắc chắn điều gì khi mẫu số chung còn quá ít," anh thầm nghĩ.

Sau một khoảng thời gian khá lâu, quá trình nâng cấp "trả góp" cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Trong không gian Não Hải, chiếc xúc tua đã vươn dài đủ 50 mét, vững chãi và linh hoạt. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự tiến hóa này là lượng năng lượng tích trữ trong hồ đã sụt giảm nghiêm trọng, hiện chỉ còn chưa đầy 20%.

Trần Lập quyết định tạm dừng mọi hoạt động thôi diễn. Anh để mặc cho chiếc xúc tua tự do luồn lách qua các hàng ghế, âm thầm làm nhiệm vụ "tái chế" những mảnh vụn năng lượng cảm xúc đang bay lơ lửng trong rạp. Lúc này, anh bắt đầu thu hồi tâm thức, quay trở lại với thực tại để thực hiện đúng vai trò của một người bạn, một người khách xem phim.

Bộ phim hài bắt đầu bước vào những tình tiết oái oăm nhất. Trên màn hình, nhân vật chính đang rơi vào một tình huống dở khóc dở cười khiến cả rạp phim nổ vang những tràng cười sảng khoái.

Lý bên cạnh cười đến mức sặc cả nước ngọt, quay sang vỗ vai Lập:

— "Đù, ông thấy chưa? Cái đoạn đó y hệt lúc hồi xưa thằng Tí bị thầy bắt quả tang ăn vụng trong lớp không?"

Trần Lập khẽ cười, vừa nhấp một ngụm nước vừa hưởng ứng những câu chuyện tầm phào của bạn. Trong bóng tối le lói ánh sáng từ màn hình, sự tương phản giữa một "siêu năng giả" đang sở hữu công nghệ linh hồn đỉnh cao và một người bạn bình thường ngồi tán dóc về tuổi thơ bỗng trở nên thật gần gũi.

Dù bên trong đang nắm giữ một sức mạnh có thể thay đổi cả nhận thức loài người, nhưng lúc này, Trần Lập cảm thấy trân trọng hơn cả là những giây phút bình dị này. Anh nhận ra rằng, dù năng lượng có quý giá đến đâu, thì sự kết nối với những người thân thương mới chính là nguồn "nhiên liệu" bền vững nhất cho linh hồn anh.


Thời gian trôi đi nhanh hơn người ta tưởng khi tâm trí bị cuốn vào những thước phim hài hước và những dòng suy tưởng miên man. Bất chợt, ánh đèn trong phòng chiếu bừng sáng, cắt đứt không gian mờ ảo và báo hiệu suất chiếu đã kết thúc. Đám đông bắt đầu đứng dậy, tiếng xì xào bàn tán về nội dung phim đan xen với tiếng dọn dẹp bắp nước tạo nên một sự hỗn loạn rất đời thường.Trần Lập cùng gia đình Lý thong thả rời khỏi rạp.


Chiếc xe điện của Lý lướt đi trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Sau hơn 20 phút chạy xe, cuối cùng Lý cũng dừng lại ngay trước khu nhà của Trần Lập.

Lý hạ kính xe, giơ tay chào bằng một nụ cười rạng rỡ:

— "Về nhé ông bạn! Hôm nay vui đấy, khi nào rảnh lại gặp, anh em mình lại làm vài chầu phở nữa."

Vợ Lý cũng mỉm cười tạm biệt, trong khi cô con gái nhỏ đã ngủ thiếp đi trên ghế sau từ lúc nào.

— "Ừ, tạm biệt nhé. Đi đường cẩn thận," Trần Lập trả lời, giọng anh trầm ổn và nhẹ nhàng.

Anh đứng đó, chống nạng nhìn theo bóng chiếc xe xa dần cho đến khi chỉ còn là một vệt sáng đỏ nhỏ nhoi rồi mất hút sau khúc quanh. Đêm đã về khuya, không gian xung quanh bắt đầu trở nên tĩnh lặng. Trần Lập hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi của Hạt Giống Linh Hồn đang nằm yên bình trong Não Hải.


Anh quay người, từng bước "cộp, cộp" chậm rãi tiến vào lối lên căn hộ của mình. Một ngày dài đã khép lại, nhưng đối với Trần Lập, một kỷ nguyên nghiên cứu mới về năng lượng linh hồn vừa chính thức mở màn.

0