Chương 21: Pháp Tắc Hố Đen
Nó vẫn ở đó, xoay tít không ngừng nghỉ như một con quay của thời gian.
Trần Lập lặng lẽ quan sát và so sánh. Nếu xét về quy mô sức mạnh, hạt giống này hiện tại chẳng thể bằng một phần tỷ so với thời kỳ hoàng kim của Đồ đằng Tam Nhãn – lúc có thể phóng ra tia sáng vàng kim giết chết Á Thần. Thế nhưng, nếu xét về độ tinh khiết, thì thực thể này đã vượt xa thời kỳ đó đến mức không thể tính toán được.Mọi tạp chất, mọi xiềng xích của vật chất thô kệch đã bị hố đen vĩ đại nghiền nát và gạn lọc. Những gì còn sót lại là phần cốt lõi tinh túy nhất của linh hồn. Có lẽ, chính chuyến hành trình lưu lạc hàng triệu năm qua tâm hố đen đã nhào nặn nên trạng thái kỳ diệu này.
Càng quan sát kỹ, Trần Lập càng nhận ra một sự thật kinh ngạc: Hạt giống linh hồn giờ đây không chỉ là một khối năng lượng, mà nó đang vận hành như một "Hố đen mini". Sau bao nhiêu năm bị hút vào và nghiền nát, nó đã vô tình thẩm thấu và học được chính Pháp tắc của hố đen – quy luật của sự thu hút tuyệt đối và sự nén ép không giới hạn.
Khi ý thức chìm sâu vào việc quan sát, Trần Lập bắt đầu thấu hiểu được cơ chế thanh lọc năng lượng đến mức hoàn mỹ của hạt giống. Nhờ mang trong mình mảnh vụn của Pháp tắc hố đen, hạt giống linh hồn giờ đây hoạt động như một cỗ máy nghiền nát vật chất và năng lượng ở cấp độ nguyên tử.
Trong vòng xoáy tít mù của hạt giống, một lực nén cực đại được tạo ra. Bất kể nguồn năng lượng nào chảy về từ hệ thống "Bàn Cờ" – dù là tàn dư linh hồn hỗn loạn hay những tạp chất cảm xúc của con người – tất cả đều bị quăng vào trung tâm của cơn lốc này.
Dưới áp lực khủng khiếp của Pháp tắc hố đen, mọi thứ đều bị nghiền nát vụn. Tại đây, một quá trình phân tách tự động diễn ra: Những tạp chất bẩn thỉu, những mảnh ký ức thừa thãi hay những rung động năng lượng không tương thích đều bị lực ly tâm đánh văng ra ngoài rìa . và tích tụ thành một vành đai màu đen vây quanh hố đen
Ngược lại, những gì còn sót lại ở tâm điểm chính là nguồn năng lượng thuần khiết nhất, tinh túy nhất. Chúng bị hạt giống nuốt chửng, cô đặc lại và lưu trữ một cách bền vững. Trần Lập kinh ngạc nhận ra, nhờ cơ chế này mà hồ chứa năng lượng của anh không bao giờ bị "ô nhiễm". Dù anh có thu thập năng lượng từ bất cứ đâu, hệ thống bên trong luôn đảm bảo rằng thứ chảy trong huyết quản linh hồn của anh là loại "nhiên liệu" cao cấp nhất.
Anh khẽ mỉm cười, một cảm giác tự tin trào dâng. Nếu Đồ đằng viễn cổ dựa vào số lượng tín đồ để lớn mạnh, thì Trần Lập lại đang đi theo con đường cực hạn của chất lượng. Với một "cỗ máy nghiền" hoàn hảo như thế này trong não hải, anh có thể nuốt chửng cả thế giới mà vẫn giữ được sự thuần khiết nguyên bản của mình.
Giữa lúc tâm trí đang mải mê khám phá những bí ẩn vĩ đại của Pháp tắc hố đen, một âm thanh vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
Rột... rột...
Chiếc bụng đói của Trần Lập bắt đầu biểu tình dữ dội, kéo anh ra khỏi trạng thái nhất tâm nhị dụng. Anh giật mình nhìn lên đồng hồ, nắng ngoài ban công đã gắt, đổ bóng thẳng xuống chân ghế. Đã quá trưa rồi. Không ngờ một buổi sáng lại trôi qua nhanh đến thế trong cái thế giới của những sợi tơ và vòng xoáy linh hồn.
Trần Lập khẽ lắc đầu cười khổ. Dù linh hồn có thể du hành qua hố đen hay sở hữu pháp tắc của Thần linh, thì cái xác thịt này vẫn tuân theo những quy luật sinh học cơ bản nhất của một con người. Anh biết rõ đạo lý: Làm việc phải có cương có nhu, căng chặt có độ. Muốn hệ thống bên trong vận hành trơn tru thì trước hết phải "lấp đầy ngũ tạng miếu" của mình đã.
Chống đôi nạng nhôm đứng dậy, anh rời khỏi ban công, gác lại những suy tư về năng lượng siêu nhiên để đối diện với nhu cầu cấp thiết của bao tử. Với Trần Lập, việc ăn uống không chỉ là nạp năng lượng, mà còn là một cách để anh giữ vững sự kết nối với thế giới thực tại, giữ cho mình không bị cuốn trôi quá xa vào những quyền năng thoát tục.
Trần Lập khập khiễng đi về phía tủ lạnh. Khi cánh cửa mở ra, anh thấy vài cây xúc xích và vỉ trứng tươi — đây là đồ tiếp tế mà cô em gái vừa ghé qua mua cho anh từ hôm qua. Nhìn đống thực phẩm, anh mỉm cười, quyết định tự thưởng cho mình một bữa trưa thịnh soạn theo cách "đặc biệt" của riêng mình.
Với Trần Lập, ngay cả việc nấu một tô mì cũng cần sự tính toán về hiệu suất và thời gian. Anh bắt đầu thực hiện món trứng chần cách thủy. Hai quả trứng được đập gọn gàng ra đĩa, đặt vào nồi hấp. Trong lúc chờ đợi hơi nước làm chín lòng trắng, anh bắt đầu "lắp ráp" thành phần chính của bữa trưa.
Một gói mì tôm được xé ra, cho vào tô sứ lớn. Xúc xích được cắt lát đều đặn, thêm một nắm bắp cải sắt mỏng để tăng thêm chất xơ và độ giòn. Là một người ưa thích vị đậm đà, anh không quên thêm vào một muỗng sa tế cay nồng và chút tương ớt đỏ rực.
Khoảng 7 đến 8 phút trôi qua, khi hơi nước bốc lên nghi ngút cũng là lúc trứng đã chín đến độ lòng đào — tầm 7 phần chín, đúng mức độ mà anh ưng ý nhất. Anh khéo léo lấy đĩa trứng ra, đặt lên trên lớp mì và rau xanh. Tận dụng luồng nhiệt sẵn có, anh dùng chính phần nước sôi đang bốc hơi trong nồi để dội trực tiếp vào tô mì.
"Một công đôi việc, vừa tiết kiệm điện, vừa giữ được độ nóng hoàn hảo," anh tự nhủ, hài lòng với sự tiện lợi này.
Nhìn tô mì đầy ắp màu sắc — từ sắc vàng của trứng, sắc đỏ của sa tế đến màu xanh nhạt của bắp cải — Trần Lập cảm thấy ngũ tạng miếu như đang reo hò. Anh mang tô mì nóng hổi ra bàn, chuẩn bị tận hưởng thành quả của mình sau một buổi sáng tiêu tốn quá nhiều năng lượng cho các thuật thôi diễn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.