Nguyên hồn vũ trụ

Chương 20: Thiên Địa kì bàn

Đăng: 22/05/2026 22:27 1,305 từ 1 lượt đọc
Trần Lập ngồi tĩnh lặng bên ban công, tay nâng nhẹ ly cà phê sữa còn nghi ngút khói. Ánh mắt anh nhìn xa xăm vào khoảng không, nhưng tâm trí lại đang bận rộn trong một không gian hoàn toàn khác. Sau khi trải qua dòng ký ức kinh hoàng của Hạt giống linh hồn, anh nhận ra mình đã vô tình học được khả năng "Nhất tâm nhị dụng" – một kiểu phân thân ý thức giúp anh vừa có thể thưởng thức vị đắng ngọt của thực tại, vừa có thể truy cập sâu vào hệ thống thần thức của mình.

Hiện tại, hồ chứa năng lượng linh hồn của anh đã gần đầy, đạt mức 93%. Tuy nhiên, sau khi chứng kiến sức mạnh có thể xé toạc không gian của Thần linh, Trần Lập cảm thấy cách thu hoạch năng lượng hiện tại của mình quá đỗi chậm chạp và thủ công. Nếu so với một vị Thần, hiệu suất này chẳng khác nào dùng một chiếc thìa nhỏ để múc nước giữa đại dương bao la.

"Không thể tiếp tục thế này được, mình phải cải tiến," Trần Lập lầm bầm.

Anh bắt đầu vận hành hạt giống linh hồn, dùng nguồn năng lượng quý giá đang có để thực hiện các phép "thôi diễn" – mô phỏng các phương án thu gom năng lượng mới.

Đầu tiên, anh thôi diễn một hệ thống có cấu trúc như những sợi dây leo. Chúng sẽ bò lan ra khắp nơi, len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian để thu nhặt từng chút tàn dư năng lượng. Thế nhưng, sau một hồi tính toán, anh nhận thấy phương án này quá thụ động và tốn thời gian để phát triển bộ rễ.

Tiếp theo, một ý nghĩ thoáng qua: tước đoạt năng lượng trực tiếp từ con người. Nhưng ngay lập tức, thuật toán trong đầu anh bác bỏ điều đó. Không chỉ vì vấn đề đạo đức "Sòng phẳng" mà anh hằng theo đuổi, mà còn vì nguồn năng lượng từ mỗi cá thể người là quá nhỏ bé, không bõ công tiêu tốn linh lực để duy trì quá trình tước đoạt.

Quá trình thôi diễn liên tục trong não bộ khiến mức năng lượng trong hồ chứa tụt xuống nhanh chóng.

93%... 90%... rồi 80%... 70%...

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Trần Lập. Anh loại bỏ hết phương án này đến phương án khác, những mô hình năng lượng liên tục được dựng lên rồi lại sụp đổ trong tâm thức. Khi con số chỉ còn chạm mốc 20%, một mức báo động đỏ, thì đột nhiên, một cấu trúc hoàn toàn mới hiện ra.

Ánh mắt Trần Lập rực sáng. Đây rồi! Một phương án mà anh cảm thấy hài lòng nhất


Sau khi thôi diễn thành công, Trần Lập không để phí một giây suy nghĩ thừa thãi. Anh lập tức dồn toàn bộ 20% năng lượng linh hồn cuối cùng vào quy trình tái cấu trúc hệ thống. Một cái tên vang lên trong tâm thức anh đầy uy lực: Bàn Cờ.

"Thiên địa vi kỳ, vạn vật vi tử" – Lấy trời đất làm bàn cờ, coi vạn vật là quân cờ.

Ngay khi lệnh nâng cấp được thực thi, hình ảnh những chiếc vòi bạch tuộc thô kệch vươn ra thu nạp năng lượng trước đây hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, trong nhãn giới linh hồn của Trần Lập, một cảnh tượng kỳ vĩ bắt đầu hiện ra. Những sợi tơ linh năng siêu mỏng, thanh mảnh như sợi tóc nhưng bền bỉ vô cùng, bắt đầu đan chéo ngang dọc vào nhau.

Chúng tạo thành một mạng lưới lưới tinh vi với những ô vuông hoàn hảo, mỗi ô có diện tích đúng 1 m². Mạng lưới này lơ lửng trong không trung, cách mặt đất 2 m, như một tấm gương vô hình đang âm thầm lan rộng ra khắp mọi ngả đường, ngõ ngách xung quanh khu chung cư.

Giờ đây, thông qua hệ thống "Bàn Cờ" này, Trần Lập không còn phải mò mẫm tìm kiếm. Chỉ cần một ý niệm, anh có thể cảm ứng được từng dao động nhỏ nhất trong khu vực mà lưới tơ bao phủ.

Quan trọng hơn cả là khả năng thu hoạch. Những nguồn tàn dư năng lượng linh hồn – thứ "phế thải" mà con người xung quanh vô tình phát tán ra trong quá trình sinh hoạt – ngay khi chạm vào những sợi tơ này liền bị giữ lại. Lưới tơ như những đường ống dẫn siêu vi, âm thầm vận chuyển nguồn năng lượng ấy chảy ngược về phía ban công nơi Trần Lập đang ngồi, từng chút một rót đầy vào cái hồ chứa đang cạn kiệt của anh.

Dưới cái nhìn của người thường, đó chỉ là một buổi sáng yên bình với dòng người qua lại. Nhưng trong mắt Trần Lập, cả một vùng không gian đã biến thành bàn cờ của riêng anh, nơi mỗi bước chân của vạn vật đều đang vô tình đóng góp cho Trần lập.


Trần Lập khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng dịu lan tỏa khiến tinh thần anh thêm phần minh mẫn. Trong không gian tâm thức, con mắt thứ ba của hạt giống linh hồn đã mở ra, âm thầm quan sát từng sợi tơ ánh sáng đang dệt nên một bàn cờ vĩ đại.

Mạng lưới tơ linh năng bắt đầu lan tỏa từ tâm điểm là ban công nơi anh ngồi. 10 mét, 20 mét rồi 50 mét... Những sợi tơ mảnh như tóc nhưng kiên cố vô hình, luồn lách qua những bức tường bê tông, xuyên qua những tán cây xanh và phủ lên những con đường tấp nập. Tốc độ mở rộng lúc đầu nhanh như vũ bão, sau đó chậm lại một chút nhưng chưa bao giờ có dấu hiệu dừng lại.

Cuối cùng, khi mặt trời đã lên cao, tốc độ lan rộng mới dần ổn định. Giờ đây, "Bàn Cờ" của Trần Lập đã bao trùm một vùng không gian rộng lớn, tạo thành một hình vuông khổng lồ với mỗi cạnh dài hơn 500 mét. Toàn bộ khu phố nơi anh sống hiện ra như một sơ đồ mạch điện phức tạp dưới nhãn giới linh hồn.

Là một người luôn tôn thờ sự logic và hiệu suất, Trần Lập không để hệ thống vận hành một cách bản năng. Anh bắt đầu thiết lập các thuật toán tự động để tối ưu hóa nguồn thu hoạch. Anh ban hành một "quy tắc vận hành" nghiêm ngặt cho Bàn Cờ:

30% tổng năng lượng thu được: Sẽ được tái đầu tư ngay lập tức để gia cố các sợi tơ và tiếp tục mở rộng phạm vi bao phủ. Anh muốn "bàn cờ" này phải vươn xa hơn nữa, không chỉ là vài khối nhà.

30% tiếp theo: Được dùng để nâng cấp cấu trúc của "hồ chứa". Anh hiểu rằng nếu không nâng cấp dung lượng lưu trữ, thì dù thu hoạch được bao nhiêu cũng sẽ bị lãng phí do tràn năng lượng.

Phần năng lượng còn lại: Sẽ được luân chuyển trực tiếp vào hồ năng lượng chính, phục vụ cho những toan tính cá nhân và các thí nghiệm đột phá sau này.

Nhìn dòng năng lượng linh hồn từ khắp nơi đang theo những sợi tơ âm thầm chảy về phía mình, Trần Lập khẽ thở phào. Với hệ thống tự vận hành này, anh đã thoát khỏi cảnh "đi săn" từng chút một. Giờ đây, anh chỉ việc ngồi đó, nhâm nhi cà phê và quan sát thế gian vận hành theo luật chơi mà mình đã thiết lập.

0