Chương 19: Sự hủy diệt của tam nhãn tộc
Tốc độ của tia sáng ấy vượt xa mọi phản xạ vật lý. Vị Á thần bị khóa chặt không kịp né tránh, tia sáng xuyên thẳng qua đầu, đánh tan nát linh hồn của hắn ngay lập tức. Trần Lập bừng tỉnh nhận ra một sự thật kinh hoàng: Để thực sự tiêu diệt một Á thần, phải đánh vào linh hồn. Nếu chỉ làm tổn thương cơ thể, các vị thần trên cao vẫn có thể cứu sống họ. Nhưng khi linh hồn đã tắt, cái chết là vĩnh viễn.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng ngắn chẳng tày gang. Khi vị Á thần còn lại đang bị bao vây trong nguy cơ chết chóc, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Từ trên chín tầng mây, một bàn tay khổng lồ bao trùm cả vạn dặm rơi xuống, che khuất cả ánh mặt trời. Đó chính là đòn tra xét của Thần linh – một sự phẫn nộ đích thực từ cõi cao xa.
Đứng trước sự hủy diệt, toàn bộ tế ti và chiến binh của bộ lạc Tam Nhãn không hề bỏ chạy. Họ đồng loạt dồn toàn bộ sức mạnh còn lại, thậm chí là cả sinh mạng, vào cho Đồ đằng. Nguồn năng lượng mau chóng bão hòa, Đồ đằng Tam Nhãn rực sáng như một mặt trời thứ hai giữa nhân gian để chống lại bàn tay ấy.
Khi hai nguồn sức mạnh chạm nhau, thế giới như ngừng lại trong một tích tắc, trước khi bùng nổ thành một cơn sóng xung kích kinh thiên động địa. Đất đá nứt vỡ, không gian xung quanh bộ lạc bị xé toạc thành những khe nứt đen ngòm. Những người dân bộ tộc vừa bị sóng âm giết chết, vừa bị cuốn phăng vào những dòng loạn lưu không gian không đáy.
Sóng xung kích từ vụ va chạm ấy lan tỏa ra hàng ngàn kilomet, san phẳng mọi thứ trên đường đi của nó. Trần Lập cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng từ Hạt giống linh hồn – đây chính là khoảnh khắc mà bộ lạc nuôi dưỡng nó bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ thế giới viễn cổ.
Sau cú va chạm kinh thiên động địa, bộ lạc Tam Nhãn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vùng đất chết bị xé toạc bởi những vết nứt không gian. Sâu trong khoảng không hư vô đầy rẫy những luồng loạn lưu cuồng bạo, mảnh vỡ Đồ đằng – giờ đây chỉ còn là một hạt giống linh hồn nhỏ bé – đang chống chọi trong tuyệt vọng. Giữa hư không vô tận, Đồ đằng Tam Nhãn giờ đây chỉ còn lại một chiếc đầu đơn độc, trôi dạt như một khối vật chất bị lãng quên. Thời gian trong cõi hỗn mang này không còn ý nghĩa, nó cứ thế lao đi trong bóng tối hun hút cho đến khi một lực hút kinh khủng ập tới.
Lực hút này mạnh đến mức bóp méo cả quỹ đạo bay của nó. Chiếc đầu Tam Nhãn bị kéo đi với tốc độ mỗi lúc một kinh hoàng. Từ phía xa, một quái vật không gian dần hiện ra: Một hố đen vĩ đại với sức nuốt chửng mọi ánh sáng.
Trong tâm thức của một người hiện đại, Trần Lập từng nghĩ rằng hạt giống này sẽ bị giằng xé và kẹt lại vĩnh viễn nơi "Chân trời sự kiện" như những lý thuyết khoa học anh từng đọc. Thế nhưng, thực tế lại vượt xa mọi tưởng tượng. Sức hút của hố đen lớn đến mức biến chiếc đầu Tam Nhãn thành một vệt sáng chói lòa, xuyên qua ranh giới tử thần ấy chỉ trong một tích tắc.
Tiến sâu vào tâm hố đen, một quá trình thanh lọc tàn khốc bắt đầu. Áp suất và năng lượng cực hạn bào mòn đi từng lớp vật chất thô kệch cấu tạo nên chiếc đầu. Những gì tạp chất nhất bị tước bỏ, chỉ để lại phần cốt lõi tinh khiết nhất. Không biết đã trôi qua bao nhiêu kỷ nguyên, thực thể ấy đột ngột đột phá ra khỏi một tầng không gian lạ lẫm.
Giờ đây, nó không còn là một pho tượng bằng vật chất. Nó tồn tại dưới dạng một thực thể linh hồn thuần túy, có hình dáng nhưng không có trọng lượng, quay tròn trong không gian chân không với tốc độ khủng khiếp mà không gì có thể ngăn cản.
Giữa sự vô định đó, đột nhiên nó bắt được một tín hiệu đồng điệu – một tần số rung động quen thuộc như tiếng khấn nguyện của các Tế ti năm xưa đang cố gắng câu thông với nó. Theo phản xạ tự nhiên của một vị Đồ đằng khát khao sự cộng sinh, nó lao thẳng về phía phát ra tín hiệu ấy với tốc độ ánh sáng.
Một cái chớp mắt. Không có tiếng nổ, không có va chạm vật lý.
Trần Lập cảm thấy ý thức mình tan rã trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi những âm thanh của xã hội hiện đại bắt đầu len lỏi vào màng nhĩ. Anh giật mình mở mắt, thoát khỏi dòng ký ức viễn cổ để trở về với thực tại trong căn phòng quen thuộc.Trần Lập khẽ chớp mắt, nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Kim ngắn đã chỉ gần con số 8. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác hư ảo của những dòng loạn lưu không gian vẫn còn đang vây hãm tâm trí.
Dùng tay chống mạnh xuống giường, anh vươn người lấy cặp nạng nhôm sáng lạnh đặt bên cạnh. Tiếng kim loại va chạm với sàn nhà vang lên lộc cộc, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng. Anh chậm rãi tiến về phía nhà vệ sinh. Dòng nước mát lạnh dội lên mặt giúp anh tỉnh táo hơn, nhưng hình ảnh tia sáng vàng kim và bàn tay Thần linh khổng lồ kia dường như đã hằn sâu vào võng mạc, không cách nào gột rửa được.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Trần Lập khập khiễng đi vào bếp. Anh tự tay pha cho mình một ly cà phê sữa nóng. Tiếng muỗng va vào thành sứ lách cách, mùi thơm nồng nàn của cà phê quyện với vị béo của sữa bốc lên theo làn khói mỏng, kéo anh trở lại hoàn toàn với thế giới thực tại đầy bụi bặm và dầu máy.
Anh mang ly cà phê ra ban công, chọn một góc ngồi quen thuộc. Từ đây nhìn xuống, phố xá đã bắt đầu nhộn nhịp, nhưng trong lòng anh lại là một khoảng lặng mênh mông. Trần Lập nhấp một ngụm cà phê nóng, để cái đắng và cái ngọt tan dần trên đầu lưỡi.
Anh lặng lẽ chiêm nghiệm lại hành trình khủng khiếp mà mình vừa trải qua trong giấc mơ. Từ một Đồ đằng uy quyền của Đại bộ tộc, đến một mảnh linh hồn bị hố đen bào mòn, và cuối cùng là sự cộng hưởng kỳ lạ để tìm đến cơ thể tàn tật này của anh.
Ly cà phê trên tay vẫn còn ấm nóng, nhưng Trần Lập biết, cuộc đời mình kể từ khoảnh khắc này sẽ không còn bình lặng như làn khói ấy nữa. Một hạt giống từ viễn cổ đã nảy mầm, và anh – một kỹ sư què quặt giữa xã hội hiện đại – sẽ là người viết tiếp đoạn ký ức còn dang dở của một nền văn minh đã mất.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.