Chương 3: PHÉP THỬ GIỮA NHÂN GIAN
Thông thường, buổi sáng của anh sẽ bắt đầu bằng mùi hương quen thuộc của ly cà phê tự pha, nhâm nhi trong sự tĩnh lặng của căn hộ. Nhưng sáng nay, dòng chảy của số phận đã rẽ hướng. Anh nhìn vào hư không, nơi "điểm sáng trắng" vẫn đang lơ lửng trong Não Hải. Anh cần câu trả lời. Anh cần biết thực thể này sẽ vận hành ra sao khi tiếp xúc với thực tại đầy biến động ngoài kia.
Trần Lập khóa cửa căn hộ một cách cẩn thận. Ngôi nhà này là tài sản cha mẹ để lại cho anh, một nơi trú ngụ đầy kỷ niệm và cũng là pháo đài của sự tự do. Sau khi song thân qua đời, các anh chị em đều có ý muốn đón anh về chăm sóc. Họ có lòng tốt, nhưng Trần Lập hiểu rằng sự giúp đỡ thường đi kèm với những ràng buộc vô hình. Anh chọn ở lại đây, chọn sự cô độc nhưng tự tại, không muốn trở thành gánh nặng hay "vật trang trí" trong gia đình của bất kỳ ai.
Vừa lăn bánh xe được một đoạn ngắn trên hành lang dẫn ra thang máy, một giọng nói trẻ trung, lanh lảnh vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:
— "Anh Ba! Lâu quá mới gặp nha!"
Đó là cô em hàng xóm kế bên nhà, một cô gái trẻ đầy năng lượng, trái ngược hoàn toàn với vẻ trầm mặc của anh. Cô đang đứng tựa cửa, tay cầm túi rác, nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút trêu chọc:
— "Dạo này anh sao rồi? Sao trốn kỹ thế, lâu lắm không thấy anh ra ngoài chơi luôn. Hôm nay làn gió nào thổi anh đi ra khỏi nhà vậy?"
Lâu ngày ở nhà cũng tù túng nên đi ra ngoài hóng gió một tí ấy mà." – Trần Lập trả lời, giọng anh vẫn giữ vẻ trầm ổn như mọi khi.
Tuy nhiên, khi cô hàng xóm tiến lại gần, bước vào phạm vi khoảng ba mét, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra trong tầm nhìn tâm thức của anh. Trên đỉnh đầu cô gái, những luồng sáng mỏng manh, tựa như những làn khói màu nhiệm, bắt đầu bốc lên. Chúng không tan biến vào không khí mà bị một lực hút vô hình lôi cuốn, xoáy mạnh về phía Não Hải của anh.
Đó là những "tạp chất tâm linh" – sản phẩm từ sự hoạt bát và những suy nghĩ nhảy nhót trong đầu cô gái trẻ. Trần Lập sững sờ. Đây là lần đầu tiên anh trực tiếp quan sát thấy quá trình "hấp thụ" diễn ra sống động đến thế. Anh mải mê nhìn theo những luồng sáng ấy, đánh giá tốc độ và màu sắc của chúng, khiến ánh mắt trở nên ngây dại trong giây lát.
Thấy anh cứ nhìn mình trân trân, cô gái khẽ đỏ mặt, vẫy tay trước mắt anh rồi cười khúc khích:
— "Anh Ba! Bộ em đẹp lắm hay sao mà anh đứng đực ra thế?"
Câu hỏi kéo Trần Lập trở về thực tại. Nhìn gương mặt đang rạng rỡ sự tự tin và tinh nghịch của cô hàng xóm, anh không né tránh, mà nương theo câu nói để trả lời với vẻ trêu đùa:
— "Ừ, em đẹp lắm... mà là đẹp lạ. Lạ lắm!"
Cô gái nghe xong liền bật cười giòn giã, cho rằng anh Ba hôm nay "đổi tính", biết cách nói đùa hơn mọi ngày. Cô không hề hay biết rằng cái "lạ" mà anh nói chính là quầng năng lượng đang bị hạt giống trong đầu anh túc trực nuốt chửng từng chút một.
Anh đi đâu vậy, để em đẩy hộ cho một quãng!" – Cô gái vừa nói vừa nhanh nhảu vòng ra sau lưng anh, đặt tay lên tay cầm xe lăn trước khi anh kịp từ chối.
"Ừ thì xuống dưới đi uống cà phê một chút ấy mà. Bao lâu thay đổi gió một chút cho nó khuây khỏa chứ ở trong nhà tù quá." – Trần Lập đáp, thả lỏng cơ thể để mặc cô hàng xóm dẫn dắt. "Còn em dạo này sao rồi, phát tài chưa? Làm ăn ra sao? Kinh tế dạo này khó khăn quá hả em?"
Câu hỏi của Trần Lập dường như chạm đúng "mạch", khiến cô gái bắt đầu huyên thuyên không dứt. Từ chuyện công ty cắt giảm nhân sự, giá cả thị trường leo thang cho đến những dự định kinh doanh nhỏ lẻ bị đình trệ.
Trong suốt quãng đường ngắn từ hành lang đến thang máy và xuống sảnh, Trần Lập gần như nín thở để quan sát một màn trình diễn ánh sáng kỳ ảo ngay trong Não Hải. Khi cô gái nói về những khó khăn, luồng sáng trên đầu cô chuyển sang màu xám tro đục ngầu của sự lo âu. Khi cô nhắc đến hy vọng "phát tài", luồng sáng lại lóe lên sắc vàng nhạt của sự tham vọng. Và khi cô cười trước một mẩu chuyện vui, nó lại bùng lên sắc hồng ấm áp.
Tất cả những luồng "khí thải" linh hồn ấy, không sót một giọt nào, đều bị Hạt Giống Linh Hồn lôi kéo và nuốt chửng. Nó hấp thụ mọi cung bậc cảm xúc: từ sự chán nản, hy vọng đến chút hào hứng nhất thời.
Trần Lập cảm nhận rõ rệt một sự thay đổi. Hạt bụi trắng trong Não Hải của anh không còn đứng yên; nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo ra một lực hút ly tâm nhẹ. Luồng năng lượng cơ sở này sau khi đi vào điểm sáng liền được lọc sạch, chuyển hóa thành một thứ cảm giác mát lạnh chạy dọc theo các dây thần kinh của anh.Anh nhận ra rằng, Hạt Giống Linh Hồn không hề kén chọn. Dù là cảm xúc tiêu cực hay tích cực, một khi đã được chuyển hóa qua "bộ lọc" của hạt giống, chúng đều trở thành nguồn nhiên liệu trung tính để bồi đắp cho sự phát triển của thực thể này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.