Chương 11: Không Gian Thần Bí Biến Đổi
Ngay lúc này, anh đã có một phát hiện mới đầy kinh ngạc.
Bằng nhãn quan ý thức, Trần Lập nhìn thấy rõ mồn một: khi anh di chuyển và đứng lại ở những nơi tập trung đông người, tốc độ tích tụ chất lỏng từ quả cầu thần bí dưới đáy không gian bỗng dưng tăng vọt lên một cách rõ rệt. Càng ở những nơi mật độ người dày đặc, tiếng cười nói xôn xao càng lớn, thì tốc độ ngưng tụ của các giọt dịch thể bí ẩn lại càng nhanh. Trần Lập nhíu mày trầm ngâm, anh vẫn chưa thể hiểu được nguyên lý khoa học hay cơ chế vận hành thực sự đằng sau hiện tượng dị thường này là gì. Thế nhưng, có một quy luật thực nghiệm mà giờ đây anh có thể hoàn toàn khẳng định: nơi nào càng tụ hội đông nhân khí, nơi đó nguồn năng lượng dịch thể trong đại não anh sẽ được kích hoạt và thu thập với tốc độ tối đa.
Sau khi đã nắm rõ nguyên lý báu vật này, Trần Lập không còn ngồi im một góc nữa. Anh mở mắt đứng dậy, chủ động bước về phía đám đông, hòa mình vào dòng người đang huyên náo và tham gia vào các hoạt động phụ giúp bà con một cách đầy nhiệt tình, nhằm tận dụng tối đa thời gian để "sạc" đầy không gian ý thức của mình.
Công việc mổ xẻ và chia chác cứ thế diễn ra kéo dài. Cho đến tận một giờ sáng, mọi chuyện cuối cùng cũng xong xuôi ổn định. Lúc này, trên gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng nụ cười phấn khởi thì vẫn rạng rỡ, bà con lục tục kéo nhau ra về, trên tay người nào người nấy đều khấp khởi xách theo phần thịt lợn được chia của nhà mình.
Xét theo lệ làng và quy định thực tế, Trần Lập là người đầu tiên phát hiện ra con heo rừng ở đầu nguồn suối, lập công lớn nhất nên anh xứng đáng được ban quản lý thôn ưu tiên chia cho phần lớn nhất: tròn 10 ki-lô-gam thịt tươi ngon. Thế nhưng, nhìn số thịt dầy dặn đặt trước mặt, Trần Lập lại khẽ xua tay, từ tốn nói với ông trưởng thôn:
— Tôi hiện tại sống có một mình, ăn uống chẳng bao nhiêu, có lấy hết 10 ký này về thì để lâu cũng hỏng, lãng phí lắm. Tôi xin phép chỉ nhận đúng 5 ký thôi, còn lại 5 ký này, nhờ bác trưởng thôn chia thêm cho những hộ gia đình neo đơn, khó khăn hơn trong bản giúp tôi.
Nghe lời đề nghị của anh, ông trưởng thôn cùng các anh em đứng cạnh không khỏi lộ vẻ cảm động và nể phục. Bởi vì ở cái vùng cao quanh năm thiếu thốn này, miếng thịt quý như vàng, phần lớn bà con trong bản hôm nay xếp hàng cũng chỉ được chiatừ 2 đến 3kg.Sau khi phân chia xong xuôi số thịt lợn rừng cho bà con và các lực lượng chức năng, Trần Lập cũng lầm lũi xách theo phần thịt của mình bước lên con đường mòn để trở về nhà. Khi anh về đến trước khoảng sân nhà sàn quen thuộc thì đồng hồ cũng đã chỉ một giờ ba mươi phút khuya.
Cả một ngày dài bận rộn với biết bao công việc, lại thêm một đêm thức trắng cuốc bộ vượt đồi, Trần Lập đã cảm thấy cơ thể dấy lên sự mệt mỏi rã rời. Không để mất thời gian, anh đem số thịt lợn rừng 5 ki-lô-gam vừa được chia ra sơ chế nhanh: một phần dầy dặn anh cẩn thận gói ghém rồi cất vào ngăn đông, phần còn lại vừa vặn thì bỏ vào ngăn mát của chiếc tủ lạnh nhỏ để sẵn sàng làm thức ăn cho ngày mai. Xong xuôi đâu đấy, Trần Lập vào nhà tắm vệ sinh cá nhân một lát cho sạch sẽ sương đêm, rồi mệt mỏi thả mình xuống chiếc giường tre. Quá nhiều sự kiện dồn dập xảy ra chỉ trong một ngày khiến đầu óc anh căng ra, chính vì vậy, vừa đặt lưng xuống chưa bao lâu, Trần Lập đã rất nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ say nồng.
Khi Trần Lập mở mắt thức dậy thì ánh nắng ban mai đã xuyên qua những kẽ lá, đồng hồ đã điểm hơn bảy giờ sáng. Anh vươn vai đứng dậy, làm vệ sinh cá nhân cho tinh thần hoàn toàn tỉnh táo, rồi lập tức xuống bếp bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng. Trần Lập mở tủ lạnh, lấy phần thịt lợn rừng tươi ngon để ở ngăn mát từ đêm qua ra, xắt thành những miếng vuông vức để làm một nồi thịt kho tàu thơm phức. Trong lúc đợi thịt chín mềm, anh ra khoảnh vườn nhỏ bên hông nhà sàn hái thêm nắm rau xanh mướt còn đọng sương sớm, chuẩn bị thêm một nồi canh nóng hổi cho đủ chất.
Sau hơn nửa giờ đồng hồ loay hoay bận rộn trong gian bếp nhỏ, cuối cùng bữa sáng thịnh soạn cũng hoàn thành. Trần Lập múc cơm, xếp thức ăn lên mâm rồi tự tay mang bữa sáng ra chiếc bàn gỗ đặt nơi góc cây cổ thụ cổ kính ngay trước sân nhà. Trong bầu không khí trong lành, mát rượi của núi rừng nơi bản cao biên viễn, tiếng chim hót líu lo trên tán lá, Trần Lập chậm rãi, thong dong thưởng thức bữa ăn sáng của mình. Cái vị ngọt đậm đà của thịt lợn rừng hoang dã hòa quyện cùng bát canh rau tập tàng khiến anh cảm thấy thể lực lẫn tinh thần đều được phục hồi hoàn toàn.
Chẳng mấy chốc, bữa sáng đã được giải quyết gọn gàng. Trần Lập thu dọn bát đĩa đem đi rửa sạch sẽ, rồi trở lại chiếc bàn gỗ bên gốc cổ thụ. Anh nhóm bếp, đun sôi một ấm nước nhỏ rồi tự tay pha cho mình một ấm trà bản địa nóng hổi.
Trần Lập rót trà ra chiếc chén gốm mộc mạc, hơi khói mang theo hương thơm thanh khiết của lá trà mộc lan tỏa vào không gian. Anh đưa chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi và hậu vị ngọt lịm nơi cuống họng. Và rồi, trong khi ngồi thưởng trà một mình giữa không gian tĩnh lặng của buổi sớm.Trần Lập bắt đầu khép hờ hai mắt lại, chủ động đưa tinh thần tiến nhập vào trạng thái nhập định.Cảm giác nhập định tĩnh tại này khiến cho tinh thần của Trần Lập trở nên sảng khoái tột độ. Tâm trí anh dần dần chìm sâu vào cõi hư vô, hư tĩnh đến mức quên bạt đi cả khái niệm về thời gian đang trôi qua bên ngoài.
Thế nhưng, không biết đã trải qua bao lâu, đột nhiên Trần Lập giật mình cảm thấy ở nơi không gian sâu thẳm trong linh hồn mình bỗng nhiên truyền đến những luồng dao động dữ dội và bất thường. Ngay lập tức, anh tập trung cao độ, cho ý thức xâm nhập thẳng vào bên trong không gian thần bí.
Vừa bước vào bên trong, Trần Lập đã không khỏi chấn kinh trước cảnh tượng dị biến đang diễn ra. Lượng chất lỏng thần bí tích tụ ở đáy không gian bấy lâu nay đã dâng lên rất nhiều, thế nhưng ngay lúc này, quả cầu khổng lồ màu trắng ở trung tâm bắt đầu có dấu hiệu co rút, se khít lại. Tốc độ xoay tròn tự thân của quả cầu đột ngột tăng nhanh đến chóng mặt. Sức hút từ vòng xoáy ấy mạnh mẽ đến mức khiến cho toàn bộ lượng chất lỏng thần bí ở dưới đáy từ từ bốc hơi lên, hóa thành những dải sương mù năng lượng rồi dung nhập, bị nuốt gọn vào trong lòng quả cầu.
Quả cầu càng xoay, tốc độ lại càng điên cuồng hơn nữa. Nguyên bản, quả cầu vốn dĩ có kích thước to lớn sừng sững như một con bò mộng, nhưng dưới áp lực từ tốc độ xoay tròn kinh hoàng và lực ly tâm nén ép, khối lượng khổng lồ ấy dường như đang bị nén chặt lại, ngày một thu nhỏ đi một cách đậm đặc. Tỷ lệ thuận với quá trình nén ấy, lượng dịch thể tích tụ dưới đáy không gian cũng ngày càng cạn kiệt, giảm dần một cách nhanh chóng.
Trong lúc Trần Lập còn đang sững sờ kinh ngạc, tập trung toàn bộ nhãn lực ý thức để quan sát vũng xoáy năng lượng khổng lồ này, thì một biến cố hộ thể bất ngờ xảy ra. Từ sâu trong tâm vòng xoáy, một lực đẩy vô hình nhưng mang một sức mạnh va đập khủng khiếp bất thần bùng nổ. Luồng sức mạnh ấy thô bạo đánh thẳng vào ý thức của Trần Lập, đẩy bật anh ra khỏi không gian linh hồn.
Sức chấn động quá lớn đánh sập hoàn toàn hệ thống phòng vệ tinh thần, khiến Trần Lập tức khắc rơi vào trạng thái chết lặng và bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi, vạn vật chuyển dời mà người đàn ông ngồi bên bàn đá vẫn bất động như một pho tượng cổ. Cho đến khi Trần Lập nặng nề động đậy hàng mi, khó khăn chống tay tỉnh dậy thì ánh nắng ban mai rực rỡ từ lâu đã biến mất. Ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời đại ngàn từ lúc nào đã buông màn nhung, tối đen như mực, vây hãm xung quanh anh chỉ còn lại tiếng gió ngàn xào xạc và bóng đêm mịt mùng.
Chưa kịp định thần để suy nghĩ nhiều về những dị biến kinh hoàng vừa xảy ra trong đầu, Trần Lập đã phải nhăn mặt vì một cơn đau quặn thắt truyền đến từ dạ dày. Chiếc bụng đói cồn cào của anh bắt đầu lên tiếng kháng nghị dữ dội. Trải qua suốt một ngày dài bất tỉnh nhân sự, cơ thể anh ngoài bữa sáng lúc hơn bảy giờ ra thì chẳng có chút hạt cơm nào vào bụng, lại thêm quá trình nén ép năng lượng trong đại não tiêu hao quá nhiều tinh lực, khiến cho mọi tế bào trong cơ thể anh lúc này đều đang gào thét đòi bổ sung năng lượng gấp.
Không suy nghĩ nhiều, Trần Lập dẹp bớt những thắc mắc sang một bên, vội vàng đứng dậy sải bước nhanh vào gian bếp. Anh bật bếp hâm lại nồi thịt kho tàu còn thừa hồi sáng, lục tìm trong nồi còn lại ít cơm nguội rồi nhanh chóng lấp đầy cái bụng đói đang biểu tình của mình. Ăn một mạch hết sạch bát cơm, hơi ấm của thức ăn lan tỏa khắp cơ thể mới giúp anh tìm lại được cảm giác sống thực tại.
Sau khi đã giải quyết xong nhu cầu bức thiết của bao tử, Trần Lập ngồi lại bên chiếc bàn quen thuộc, chậm rãi nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt từ bao giờ. Đến tận lúc này, khi cơ thể đã hồi phục phần nào thể lực, anh mới bắt đầu tập trung tinh thần, hô hấp nhẹ nhàng để đưa ý thức một lần nữa tiến nhập vào sâu trong không gian thần bí nhằm xem xét những thay đổi mới sau cú chấn động vừa rồi.
Ngay lúc này đây, Trần Lập đã có một phát hiện bất ngờ
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.