Quyển 1: Hỗn Độn Kiếm Khai
Chương 8: Trúc Cơ Uy Áp, Thái Cổ Kiếm Ý
Lời thách thức của Diệp Cảnh vừa thốt ra, toàn bộ không gian xung quanh Sinh Tử Đoạn Càn Đài liền rơi vào một khoảng lặng tờ đến ngạt thở.
Hàng ngàn đệ tử Ngoại Môn đứng xem dưới đài run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Chỉ tay thẳng mặt một vị Chấp Sự nắm giữ quyền lực sinh sát nơi Ngoại Môn, đây không còn đơn thuần là sự cuồng vọng, mà là hành động chọc giận một cường giả Trúc Cơ Cảnh!
"Súc sinh! Ngươi tìm chết!"
OÀNH!
Một tiếng nổ dữ dội như sấm truyền giữa trời quang vang lên. Triệu Chấp Sự đập nát chiếc ghế gỗ Linh Sam dưới thân, thân hình hóa thành một vệt xám xé rách không khí, đáp xuống chính giữa Sinh Tử Đài.
Sát khí cuồng bạo của cao thủ Trúc Cơ Cảnh Tầng Thứ Hai bộc phát hoàn toàn! Luồng uy áp linh lực thực thể hóa thành những đợt sóng xung kích màu vàng sẫm cuộn dâng, ép toàn bộ lớp quầng sáng phòng hộ xung quanh Sinh Tử Đài rung lắc kịch liệt, nứt ra hàng chục đường rãnh ngoằn ngoèo.
Đám đệ tử đứng sát mép đài chịu không nổi uy áp này, đồng loạt thối lui vài trượng, không ít kẻ Luyện Khí Tầng Thấp phải phụt máu tươi, quỳ rạp xuống đất.
"Một kẻ Tạp Linh Căn hạ tiện, cậy dùng tà thuật phế bỏ đồng môn, giờ còn dám khiêu khích cả Chấp Sự Tông Môn!" Triệu Chấp Sự gương mặt vặn vẹo vì tức giận, ánh mắt đăm đăm nhìn Diệp Cảnh như muốn lột da nuốt sống: "Hôm nay, cho dù có vi phạm quy định không được can thiệp Sinh Tử Đài, bản Chấp Sự cũng phải tự tay trấn sát tên tà đồ nhà ngươi để làm sạch môn quy!"
"Trấn sát ta?" Diệp Cảnh đứng giữa trận bão tố uy áp Trúc Cơ Cảnh, tà áo bạc màu tung bay phấp phới.
Thân thể hắn nhờ được Hỗn Độn Tiên Nguyên tôi luyện nên cứng cáp như tinh thép, sống lưng vẫn thẳng tắp như ngọn giáo vút trời, không hề cong gập dù chỉ một tấc! Hắn nhếch môi, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ:
"Trắng đen đảo lộn, coi tông quy như trò đùa. Triệu Chấp Sự, ngài thèm khát bí mật trên người ta đến mức không thèm dùng cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa nữa sao?"
"Chết đến nơi còn xảo ngôn! Đại Địa Trầm Hóa Chưởng!"
Triệu Chấp Sự không muốn dây dằng thêm để tránh đêm dài lắm mộng. Hắn gầm lên một tiếng, gân xanh trên tay nổi phồng. Linh lực thuộc tính Thổ cuồng bạo dồn vào lòng bàn tay, ngưng tụ thành một bàn tay đá khổng lồ dài hơn ba trượng, mang theo trọng lực nghìn cân nện thẳng từ trên không xuống đỉnh đầu Diệp Cảnh!
Áp lực kinh hoàng đè nát mặt sàn đá bên dưới chân Diệp Cảnh, tạo thành những đường nứt toạc rộng bằng bàn tay.
Chiêu này của Trúc Cơ Cảnh đủ để nghiền nát mười kẻ Luyện Khí Tầng Bảy thành tro bụi!
Dưới đài, vô số đệ tử nhắm mắt quay đi, không đành lòng nhìn cảnh Diệp Cảnh bị đè thành đống thịt nát.
Thế nhưng, đối mặt với bàn tay đá khổng lồ đang giội xuống, đôi mắt Diệp Cảnh lại lóe lên một tia sáng chói lọi!
Trúc Cơ Cảnh thì sao? Muốn lấy mạng ta, ngươi chưa đủ tư cách!
Trong Thức Hải, Thái Cổ Luân Hồi Bàn xoay chuyển cuồng bạo đến cực hạn! Luồng Hỗn Độn Tiên Nguyên tích tụ trong đan điền chảy cuồn cuộn qua từng kinh mạch, dồn toàn bộ vào thanh sắt hoen gỉ trong tay hắn.
OONGGGGG!
Tiếng kiếm minh lần này không còn là âm thanh trong trẻo bình thường, mà là tiếng gầm vang vọng như thần thú Thái Cổ thức tỉnh từ ngàn năm u tối!
Một luồng kiếm ý u uất, cổ xưa, tịch mịch nhưng sắc bén đến mức có thể chém đứt càn khôn bộc phát từ thân hình Diệp Cảnh! Hỗn Độn Kiếm Ý - cảnh giới kiếm đạo vượt xa thực lực bề ngoài!
Rút kiếm!
XOẸT!
Một vệt kiếm khí xám bạc dầy dặn như một con rồng xám vọt lên không trung, đâm thẳng vào tâm lòng bàn tay đá khổng lồ!
OÀNH!
Tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên!
Bàn tay đá khổng lồ ngưng tụ từ linh lực Trúc Cơ Cảnh ngay khi chạm vào vệt kiếm khí xám bạc liền khựng lại giữa không trung. Ngay sau đó, hàng ngàn vết nứt li ti xuất hiện trên bề mặt bàn tay đá.
CRẮC... BỐP!
Trầm Hóa Chưởng nổ tung thành vô số mảnh vụn linh lực, tan biến vào hư không!
Dư chấn của đòn va chạm quét ngang, hất văng Triệu Chấp Sự lùi lại ba bước trên sàn đá. Dấu chân hắn lún sâu xuống nền cứng, gương mặt biến sắc, trong mắt tràn ngập sự bàng hoàng không thể tin nổi:
"Kiếm Ý?! Cảnh giới Kiếm Ý thực thể?! Không thể nào! Ngươi chỉ là Luyện Khí Cảnh, làm sao có thể ngộ ra Kiếm Ý?!"
Diệp Cảnh đáp xuống mặt đất, thanh sắt hoen gỉ trong tay chĩa thẳng về phía trước, vệt kiếm khí xám bạc vẫn lượn quanh lưỡi kiếm xè xè. Khí tức của hắn lúc này không hề suy giảm, ngược lại càng lúc càng sắc bén, tựa như một thanh tuyệt thế thần binh vừa bước ra khỏi lò rèn!
"Trúc Cơ Cảnh Tầng Thứ Hai... chẳng qua cũng chỉ có thế." Diệp Cảnh cất giọng lạnh dội, bước lên một bước: "Triệu Chấp Sự, tiếp theo đến lượt ta ra chiêu!"
Toàn bộ Sinh Tử Đài chấn động kịch liệt. Một kẻ Luyện Khí Cảnh không những đỡ nổi đòn sát thủ của cao thủ Trúc Cơ, mà còn muốn chủ động tấn công!
Ngay khi Diệp Cảnh chuẩn bị dồn toàn lực thi triển Hỗn Độn Nhất Kiếm để quyết tử chiến với Triệu Chấp Sự, thì từ trên đỉnh núi cao nhất của Thánh Lăng Thiên Tông, một luồng uy áp bao la như trời biển đột ngột giáng xuống!
HÙM!
Một luồng kiếm quang màu vàng kim xé rách mây mù, hạ xuống giữa Diệp Cảnh và Triệu Chấp Sự, hóa thành một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu hình chín thanh tiên kiếm.
Sự xuất hiện của lão giả khiến toàn bộ Sinh Tử Đài chấn động dữ dội. Triệu Chấp Sự vội vã thu lại sát khí, quỳ gối xuống đất, giọng nói run rẩy:
"Bái kiến... Chưởng Môn Tiên Sư!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.